Bật mí cuốn sách “bí mật” [p1]

 

Các bé gái lớn lên mang trong tim hình bóng của chàng bạch mã hoàng tử cổ tích. Thưở thiếu nữ, khát vọng tình yêu vẫn luôn thường trực trong giấc mộng thanh xuân. Và dù ở lứa tuổi nào, mỗi cô gái đều tin tưởng đón chờ cuộc sống sẽ đưa một người đàn ông trong định mệnh đến với họ.

Mười tám tuổi, ngưỡng cửa của sự trưởng thành là cuộc sống sinh viên năng động đầy màu sắc, là tình yêu trong sáng, hồn nhiên không mưu toan.

Hai mươi hai tuổi, rời khỏi ghế nhà trường bước vào cuộc đời, mỗi cô gái đều hồi hộp tiến thêm một bước đến gần người mình yêu.

Hai mươi tư tuổi, trẻ trung và xuân sắc, thời gian vẫn còn nuông chiều và cho họ cơ hội để chọn lựa.

Hai mươi sáu tuổi, vẻ đẹp đằm thắm của người phụ nữ trưởng thành, tâm hồn sâu lắng hơn với sự băn khoăn: Người ấy có thực sự tồn tại?

Hai mươi tám tuổi, thực tế mài mòn mơ ước: hoàng tử có thể tồn tại, nhưng không phải cô gái nào cũng là một cô bé lọ lem.

“Chờ đợi không đáng sợ, điều đáng sợ là không biết phải chờ đến bao giờ.”

Và có lẽ nhiều người phụ nữ đã chấp nhận từ bỏ việc chờ đợi “người trong định mệnh” không biết bao giờ mới xuất hiện để chấp nhận một thực tế bình thường hơn, nhạt nhòa hơn. Khi người ta miễn cưỡng nói “phải yêu” thay vì “được yêu”, lúc ấy tình yêu có còn là hạnh phúc?

(to be continued)

Em không vào địa ngục thì ai vào 14.2

Chung Nguyên vẫn mặc đồ đá bóng, chứng tỏ hắn đã đến sân bóng, người đẫm mồ hôi. Hắn kéo tôi ra nhìn từ đầu đến chân, hỏi: “Cô không sao chứ?”

Tôi rất cảm động, gần đây thỉnh thoảng Chung Nguyên lại biến thành người tốt khiến tôi thấy rất dễ chịu. Tôi lắc đầu: “Tôi không sao.”

Linh Linh vẫn kiên nhẫn ú ớ: “Ung… Uyên…”

Chung Nguyên nhìn chị ta, hỏi tôi: “Là cô đánh à?”

Tôi: “Không phải, là Tứ cô nương… Không phải anh đang đá bóng sao? Tại sao lại đến đây?”

Chung Nguyên: “Nghe nói cô bị đánh thê thảm nên tôi đến lượm xác cô về.”

= =!

Tôi vuốt mồ hôi: “Được rồi, cảm ơn anh.” Mặc dù tên tiểu tử này luôn bắt nạt tôi, nhưng cũng có thể coi hắn là kẻ trượng nghĩa. Ừm, thực ra Chung Nguyên cũng có tiềm năng biến thành người tốt đấy chứ.

Chung Nguyên: “Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy?”

Tôi: “Cái này… ha ha…”

Chung Nguyên liếc nhìn Linh Linh: “Ra ngoài rồi nói.”

“Nhưng chị Linh Linh…” Tôi hơi lưỡng lự. Mặc dù tôi không ưa Linh Linh lắm, nhưng bộ dạng thê thảm này của chị ta là do tôi gây ra, nếu bỏ lại chị ta mà đi thế này thì quá tàn nhẫn.

Chung Nguyên chẳng nói chẳng rằng, kéo xềnh xệch tôi đi, bỏ lại Linh Linh răng chẳng ra răng, lợi chẳng ra lợi đứng đó than khóc…

 

Chung Nguyên quăng tôi ngồi lên chiếc ghế ngoài hành lang trước phòng y tế, hung dữ hỏi: “Đầu Gỗ, cô khá nhỉ, lại học đòi đánh nhau cơ à?”

Tôi vò đầu, nhưng vẫn cảm thấy chuyện này thật ly kỳ: “Chung Nguyên, không phải lúc này anh nên ở trường đại học H hay sao? Thực ra, cho dù chỉ ở hàng ghế dự bị thì vị trí đó cũng rất quan trọng, anh không nên xem thường vai trò của mình…”

Chung Nguyên giận dữ nói: “Câm mồm! Ai nói tôi là cầu thủ dự bị? Cô đã nhìn thấy cầu thủ dự bị nào mặc áo số 1 chưa?”

Tôi chăm chú nhìn bộ đồ đá bóng của hắn, quả nhiên là áo số 1: “A! Vậy số 1 là gì?”

“Đương nhiên là thủ môn.” Chung Nguyên tiến lên hai bước, mặt sa sầm. “Không đúng, không đúng, chuyện chúng ta đang nói bây giờ không phải là chuyện đó, tôi không thể để cô làm cho giận dữ đến mức hồ đồ được… Này, ai cho phép cô đánh nhau? Với cái thân hình này của cô, cô thấy cô có thể đánh nổi ai chứ?”

Chung Nguyên có vẻ rất tức giận. Tôi nghĩ nếu mình kể toàn bộ sự thật cho hắn nghe thì có thể sẽ khiến hắn tức giận hơn nữa. Thế nên tôi xoa xoa gáy, cười trừ nói: “Chung Nguyên, anh hiểu lầm rồi, tôi chỉ muốn cọ xát võ nghệ với chị Linh Linh một chút, ha ha…”

“Cọ – xát – võ – nghệ?” Chung Nguyên nhắc lại từng từ, mắt nhắm hờ, nhìn tôi với ánh mắt u ám. Hắn bỗng chống tay lên tường, nghiêng người ghé sát vào mặt tôi, cười lạnh lùng: “Cô cho rằng người khác không nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra sao?”

Sơ suất, sơ suất, tại sao tôi lại không nghĩ đến chuyện này? Trong hội có rất nhiều người biết chuyện này, có lẽ có người nhìn thấy tôi gặp nạn nên đã vội vàng gọi điện cho Chung Nguyên? Chắc lúc đó người này chưa nói rõ sự việc cho Chung Nguyên nên hắn mới nghĩ rằng tôi thị đánh thê thảm. Ối dào, cũng chẳng biết hắn thực sự lo lắng cho tôi hay là lo rằng tôi sẽ đem phiền phức đến cho hắn. Nếu hắn lo cho tôi, vậy thì bây giờ khi nhìn thấy tôi không sao, hắn phải yên tâm mới đúng chứ? Giờ hắn lại tức giận như vậy, nhất định là vì tôi đã gây phiền phức cho hắn. Hội phó hội Bảo vệ môi trường bị ức hiếp nên những phiền phức đến với hắn chắc sẽ không ít. Nhưng vẫn không đúng, tại sao khi gặp nạn, tôi lại cho rằng sẽ gây ra phiền phức cho hắn nhỉ? Hắn đâu phải là người giám hộ của tôi!

Càng nghĩ càng loạn, thà không nghĩ còn hơn. Tôi cười xun xoe rồi thẳng thắn nói: “Xin lỗi nhé, Chung sư huynh, tôi thực sự không cố ý đem anh ra cá cược với Linh Linh…”

“Cá cược, lấy tôi ra để cá cược?” Chung Nguyên nói mà toàn thân toát ra khí lạnh, bệnh viện lại là nơi âm khí nặng nề, thế nên tôi bắt đầu run rẩy.

Tôi cúi đầu, không dám nhìn Chung Nguyên. Bỗng tôi phát hiện Chung Nguyên không hiểu những gì tôi nói, trong một khoảng thời gian ngắn có lẽ hắn không biết được cặn kẽ mọi chuyện, đáng tiếc bây giờ tôi mới phản ứng…

“Đầu Gỗ, nếu cô không nói sự thật, tiền công tháng sau đừng hòng nhận. Đừng có thử sự nhẫn nại của tôi.”

Tôi đột nhiên bị kích động, nắm chặt lấy cánh tay Chung Nguyên, nước mắt giàn giụa kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Chung Nguyên nghe. Sau khi kể xong, tôi còn nói thêm một câu: “Chung sư huynh, tôi đã kể hết rồi, anh có thể không trừ tiền công của tôi được không?”

Nét mặt của Chung Nguyên có vẻ không vui, sau khi nghe xong câu chuyện, hắn hất tay tôi ra, cáu kỉnh đi đi lại lại, sau đó tức giận quát: “Được lắm, cô được lắm! Lấy tôi ra làm thứ để cá cược? Lại còn đánh nhau với đai đen Taekwondo? Thực ra cô cố ý thua đúng không?”

Tôi ấm ức nhìn hắn, nói: “Dù sao anh cũng không phải của tôi, thua hay thắng đều như nhau cả thôi.”

“Được lắm, tôi không phải của cô, tôi… tôi không phải của cô!” Chung Nguyên lẩm bẩm nhắc lại, hung dữ nhìn tôi. “Tôi đúng là không phải của cô, nhưng… cô là của tôi!”

Em không vào địa ngục thì ai vào 14.1

Đúng ba giờ chiều thứ Bảy, tôi đến phòng luyện võ, ở đó có một số người đang ngồi đợi. Tôi hùng dũng đi đến, khởi động, uống nước, rồi sau đó nhìn khắp một lượt những người ngồi xung quanh cho có hình thức. Bỗng tôi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.

Ba kẻ Nhất, Nhị, Tứ đang háo hức nhìn, lại còn chỉ ngón tay cái về phía tôi. Tôi đã cảnh cáo họ không được đến, dù sao tôi cũng bị kẻ khác đánh cho một trận, có gì đáng để xem chứ?

Nhất, Nhị, Tứ nhìn tôi, rồi quyết định lách qua đám người đi đến trước mặt tôi. Lão Đại phủi phủi vai tôi, nói vẻ quan tâm: “Tớ đến cổ vũ cho cậu.”

Tiểu Nhị: “Tớ đến để chụp ảnh.”

Tứ cô nương: “Tớ đợi để khiêng cậu về.”

Tôi: “…”

Tôi trợn mắt nhìn bọn họ, rồi bước vào trận đấu, khí phách ngút trời.

Hội trưởng làm trọng tài. Anh ta đang cầm một lá cờ nhỏ, khua khua. Chuẩn bị, bắt đầu!

Ánh mắt sắc như dao của Linh Linh cứ nhìn chằm chằm vào tôi, toàn thân chị ta đằng đằng sát khí. Linh Linh cứ nhảy qua nhảy lại trên tấm phản giống như một chú thỏ con.

Tôi khoa tay múa chân theo kiểu mà Lý Tiểu Long vẫn làm, sau đó đứng im, rất có phong thái của một đại hiệp.

Linh Linh bỗng hét lớn, giơ chân đá về phía tôi.

Chân của chị ta chưa chạm vào ngực tôi, tôi đã ngã ra thảm, sau đó ôm ngực kêu gào, vừa giả vờ đau đớn vừa nói: “Chị, em thua rồi, em thua rồi mà vẫn chưa được sao…”

Linh Linh nhìn tôi nằm trên mặt đất, chẳng hiểu gì cả. Đương nhiên chị ta biết là tôi giả vờ, giận dữ cúi người xuống kéo tôi đứng dậy: “Cô đứng lên! Tôi vẫn chưa đánh mà!”

Tôi vẫn nằm sóng soài trên đất kêu gào, sống chết cũng không chịu đứng dậy.

Trước mắt, mọi thứ vẫn nằm trong sự tính toán của tôi. Song sau đó đã xảy ra một chuyện.

Tứ cô nương bỗng hung hăng đi tới, trong lúc những người khác còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra thì cô ấy đột nhiên song phi, đá trúng cằm Linh Linh.

Tiếp theo, một tiếng kêu kinh thiên động địa vang lên, Linh Linh ngã vật ra ngoài sân đấu ba mét. Lúc này, đến lượt chị ta kêu gào thảm thiết, đó mới là tiếng kêu đau đớn thực sự.

Những người xung quanh thấy chuyện chẳng lành, liền nhất loạt đứng dậy.

Tứ cô nương vẫn chưa thấy thỏa mãn, liền gằn giọng nói: “Biết đánh nhau là oách lắm à, khi tôi đánh, cô không biết phải tránh chỗ ngậm kẹo mút ra à?” Sau đó, Tứ cô nương lại hùng hổ định tiến lên, đá bồi thêm hai cú nữa, may có Tiểu Nhị và Lão Đại chặn lại.

Tôi run rẩy bò lên khỏi mặt sàn: “Tứ à, Tớ… tớ không sao…”

Đúng lúc đó, một trong số những người đang vây lấy Linh Linh bỗng nói lớn: “Không xong rồi, cằm Linh Linh bị trật rồi!”

 

Từ trán đến cằm Linh Linh bị quấn băng, trông rất tức cười. Chị ta đang nhìn tôi chòng chọc, ánh mắt đầy oán hận… Tôi thì không dám nhìn Tứ cô nương. Xem ra đôi khi võ công có thể chứng minh được thực lực của một người.

Mọi người trong hội đều đã đi hết, chỉ còn lại tôi và Tứ cô nương đến xin lỗi Linh Linh… Thực ra, Tứ cô nương là do tôi kéo đến bằng được, con bé này quả thật hung dữ, đá Linh Linh đến trật cả quai hàm, lại còn nói vẫn chưa đánh đã. Không may Linh Linh nghe thấy câu này, thế nên ánh mắt giận dữ lập tức chuyển sang sợ hãi.

Tôi nắm tay Linh Linh, ân hận nói: “Chị Linh Linh, em xin lỗi.”

Chị ta muốn hất tay tôi ra, nhưng nhìn thấy ánh mắt hung dữ như hung thần của Tứ cô nương, lập tức thay đổi tư thế, nắm chặt lấy tay tôi. Biểu hiện ấy thật thân thiện làm sao…

Tôi thấy vô cùng áp lực khi phải đối diện với sự gượng ép này, vì thế nói với Tứ cô nương: “Tứ Tứ, hôm nay cảm ơn cậu, nếu không… Thôi, cậu về trước đi được không? Hôm sau tớ sẽ mời cậu ăn cơm…”

“Thôi, khỏi cần, cứ theo quy tắc cũ, giúp tớ xách nước một tuần là được.” Tứ cô nương vừa nói vừa nhìn Linh Linh với ánh mắt đầy uy hiếp, rồi quay người bỏ đi.

Tứ cô nương đi rồi, chị Linh Linh mới lấy lại phong thái kiêu ngạo thường ngày của mình. Nhưng đáng tiếc cằm Linh Linh bị quấn băng kín, điều này ảnh hưởng không nhỏ đến hình tượng của chị ta. Hơn nữa, vì cằm bị trật nên chị ta không thể nói năng bình thường được, vậy nên…

Linh Linh đang há miệng thật to, nói một câu gì đó tôi cũng không nghe rõ, nghĩ ngợi một lúc, tôi mới hiểu ra câu chị ta nói là: Mộc Nhĩ, cô được lắm.

Tôi đang định nói thì thấy Chung Nguyên xông vào. Suýt chút nữa tôi đã tưởng mình bị hoa mắt. Đáng lẽ cái tên này phải đang đá bóng chứ? Không phải hắn là cầu thủ dự bị chứ?

Linh Linh vừa nhìn thấy Chung Nguyên, hai mắt lập tức long lanh như một chú thỏ con bị ức hiếp. Chị ta xúc động nhìn Chung Nguyên, nói không ra tiếng: “… Ớ… ung… uyên…”

Ngủ cùng sói – Ngoại truyện 2 mùa thứ 1 act 2

Tôi nằm trên giường cười một lúc thì bỗng nhớ đến lời dặn của chị Thu, lập tức quyết định kéo ông xã về nằm bên cạnh mình, như thế mới an toàn một chút.

Ông xã quá đẹp trai không phải điềm lành, không những phải đề phòng những phụ nữ như con thiêu thân sẵn sàng “cảm tử”, còn phải đề phòng kiểu cực đẹp trai như An Dĩ Phong.

Tôi mặc quần áo đàng hoàng, bước xuống lầu, vừa đúng lúc bắt gặp An Dĩ Phong đang tựa đầu vào tay vịn sofa, nằm trên sofa, nhắm mắt nói: “Đi xả nước lạnh đi.”

“Anh đã xả rồi.”

An Dĩ Phong ti hí mắt nhìn Hàn Trạc Thần, hơi nhếch mép: “Em đã bảo anh đợi một tháng sau hẵng đón cô bé ấy đến đây, anh không chịu nghe… Đáng đời.”

“Đừng ngủ nữa, thay quần áo rồi cùng anh đi uống vài chén.”

“Anh Thần, hôm qua chưa đến hai giờ đã dựng em dậy bắt em giúp anh trù tính cho đám cưới, năm giờ bắt em chạy vạy khắp nơi tìm nến cho anh, mười giờ đến sân bay đón bà xã của anh. Bây giờ đã là một giờ sáng, anh vẫn còn không để cho em được ngủ sao?”

“Lát nữa anh kiếm cho chú hai người đẹp.”

“Mẹ kiếp, muốn giết chết em à?”

Tôi không nhịn được cười. An Dĩ Phong nghe thấy tiếng của tôi, như trút được gánh nặng bật dậy khỏi sofa: “Em mau đưa ông xã của em về phòng đi, anh phải về phòng ngủ đây.”

“Ừ!” Tôi bước tới, vẫn chưa muốn ngủ, hỏi An Dĩ Phong đang định về phòng ngủ: “Anh giả chết thì cũng không cần phải làm kiểu tự tử vì tình hoành tráng như vậy chứ?”

“Tự tử vì tình?” An Dĩ Phong trợn tròn mắt, quay đầu lại, trông thái độ kinh ngạc của hắn thì hắn không rõ lắm về những lời suy đoán trong vụ mất tích. Tôi có lòng tốt giải thích cho hắn hiểu: “Đúng vậy, rất nhiều người đều nói rằng quan hệ giữa anh và Thần mờ ám. Anh giết Thần sau đó tự sát.”

“Không thể thế chứ?” Hắn ngồi xuống sofa, không còn vẻ muốn ngủ nữa. “Nhiều năm như vậy rồi mà mọi người vẫn không quên việc đó ư?”

“Việc gì cơ?” Tôi nuốt nước bọt, nhìn vẻ thẫn thờ của hai người, hình như việc đó có thật. “Hai người không lẽ thật là… Có việc đó ư?”

“Chẳng có việc gì cả!” Cả hai đồng thanh nói.

Có đánh chết tôi cũng không tin.