Em không vào địa ngục thì ai vào 13.2

Tôi hỏi Chung Nguyên nên làm thế nào, hắn chỉ bình thản nói: “Chúng ta hãy dùng thời gian để chứng minh cho họ thấy.”

Tôi thấy hắn nói cũng có lý. Ừm, lâu dần, những lời đồn đại kia sẽ không còn nữa.

Nhưng tôi chưa kịp chứng minh, đã có người ra tay trượng nghĩa.

Nghe nói tối nay, hội Bảo vệ môi trường sẽ tổ chức buổi triển lãm ảnh chụp trong chuyến dã ngoại. Chung Nguyên bận nên không đến, tôi là một trong ba ủy viên trong ban chụp ảnh, nên được vinh dự mời tham gia.

Sau khi buổi triển lãm kết thúc, Linh Linh gọi tôi lại. Tôi hỏi có chuyện gì không thì chị ta đường đường chính chính nói với tôi: “Mộc Nhĩ, tôi muốn thách đấu với cô.”

Tôi vò đầu, không hiểu gì cả: “Gì cơ?”

Lúc này, một số người vẫn đứng ngây người, không chịu rời đi.

Linh Linh ngạo mạn nhìn tôi, nói: “Tôi muốn thách đấu với cô. Nếu tôi thắng, Chung Nguyên sẽ là của tôi, cô phải từ bỏ.”

Mấy ngày qua tôi đã bị giày vò rất nhiều bởi tin đồn này, thế nên lúc đó liền đáp lại không chút lịch sự: “Chung Nguyên không phải là của em, chị thích yêu ai là quyền của chị.”

Linh Linh nắm chặt tay, ánh mắt hung dữ: “Ý cô là gì? Cô không coi tôi ra gì sao?”

Tôi sợ hãi lùi ra sau một bước: “Chị đừng kích động, em và Chung Nguyên thực sự không…”

Linh Linh xua tay, khó chịu nói: “Những gì hai người nên làm, không nên làm đều đã làm rồi, cô lại còn nói không gì chứ? Mộc Nhĩ, tôi không ngờ cô lại là kẻ ngạo mạn đến thế.”

Tôi thấy thật ấm ức, chúng tôi đã làm gì? Chúng tôi chẳng làm gì cả… Còn nữa, tôi đâu có kiêu ngạo! >_<

Linh Linh lại hỏi dồn: “Tóm lại, cô có nhận lời thách đấu của tôi không?”

Tôi thấy suy nghĩ của Linh Linh thật khiến người ta không thể hiểu nổi, tạm thời không nói đến việc giữa tôi và Chung Nguyên không có gì, nhưng cho dù là có gì đi nữa thì nếu thích Chung Nguyên, chị ta cứ việc theo đuổi, việc nhỏ như thế cần gì phải hung hăng đến tìm tôi để thách thức.

Khi trở về ký túc xá, tôi đem chuyện này kể lại với ba kẻ Nhất, Nhị, Tứ. Bọn họ đều hiểu cả, sao tôi chẳng hiểu gì. Bực mình quá đi mất!

Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc. Hôm sau, tôi nhận được điện thoại của một người bạn trong hội tên là Tiểu Kiệt. Cô ấy hỏi vẻ rất thần bí rằng tôi muốn đấu gì với Linh Linh.

Tôi nói: “Tớ chẳng muốn đấu gì cả.”

Tiểu Kiệt như chìm trong thế giới của mình, không thèm quan tâm đến những gì tôi nói, lảm nhảm: “Mọi người cá cược xem cậu và chị Linh Linh, ai sẽ thắng, tớ cũng muốn thử, nhưng không biết chọn ai, tớ muốn hỏi, rốt cuộc cậu muốn đấu gì với chị Linh Linh?”

Bực đến méo cả mặt, tại sao gần đây những người trong hội lại khác thường như vậy…

Tiểu Kiệt thấy tôi im lặng, bèn nói: “Ừm, họ đều cược hai mươi tệ, hay là tớ cũng cược hai mươi tệ? Nhưng mà hội trưởng đã cược một trăm tệ…”

Tôi nuốt nước bọt: “Tiền… tiền cược?”

Tiểu Kiệt: “Đúng vậy, cậu không biết gì à?”

Tôi lau mồ hôi, đây mới là chuyện xảy ra hôm qua. Không ngờ độ cập nhật tin tức của đám người trong hội còn nhanh hơn cả ba kẻ phòng tôi. Nếu để họ lập tòa soạn báo thì tòa soạn báo đang thoi thóp của trường sẽ có một diện mạo mới…

Không đúng, không đúng, tôi lại nghĩ lan man rồi. Tôi cẩn thận tính toán một lúc, rồi hỏi: “Chị Linh giỏi nhất cái gì?”

Tiểu Kiệt nghĩ ngợi, đáp: “Hình như là Taekwondo thì phải. Tớ nghe nói chị ấy đã lên đai đen, còn đoạt giải nữa.”

Taekwondo à… Hơi đáng sợ nhỉ?

Không sao, người chết vì tiền gà chết vì ăn, tôi nghiến răng nói: “Thôi được, tớ sẽ thi Taekwondo với chị ấy?”

Tiểu Kiệt kinh ngạc: “Cậu điên à?”

“Nghe tớ nói này, tớ không điên.” Tôi thản nhiên cười. “Tiểu Kiệt, cậu đặt giúp tớ hai trăm tệ, lấy danh nghĩa của cậu. Ừm, nên đặt ai, cậu biết rồi chứ?”

Tiểu Kiệt trầm tư hồi lâu, sau đó than một câu: “Mộc Nhĩ, cậu thật hết thuốc chữa.”

Tôi cười nham hiểm, ăn đánh một trận nhưng lại kiếm được chút tiền, chuyện tốt như vậy không phải ngày nào cũng có.

Vậy nên, tôi rất tự tin đi gặp Linh Linh, chủ động đặt vấn đề. Sau đó quyết định, ngoài Taekwondo ra tôi sẽ không đấu gì cả. Sau đó, cả hai cùng ký vào một bản cam kết, bất luận bị thương thế nào thì hậu quả sẽ tự chịu.

Chuyện này tôi không dám nói với Chung Nguyên, vì dù sao tôi cũng lấy hắn ra để đánh cược, dù ván cá cược này hơi khó hiểu một chút. May mà quy mô của hội Bảo vệ môi trường cũng không lớn lắm nên không có quá nhiều người biết, chuyện này không đến mức truyền đến tai Chung Nguyên.

Thực ra tôi chỉ sợ nếu biết, hắn sẽ trừ tiền công của tôi.

Trận đấu đã được định vào chiều thứ Bảy, may mà hôm đó Chung Nguyên phải đến trường đại học H, vì bận tham gia trận đá bóng liên trường. Chung Nguyên yêu cầu tôi đi theo làm cổ động viên cho hắn, nhưng sau đó tôi nói mình đau đầu nên hắn không ép tôi nữa.

Đúng ba giờ chiều thứ Bảy, tôi đến phòng luyện võ. Ở đó có một số người đang ngồi đợi.

Advertisements

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 13.2

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s