Em không vào địa ngục thì ai vào 13.1

Tôi đem mối quan hệ chủ tớ giữa tôi và Chung Nguyên kể lại cho ba kẻ cùng phòng. Sau khi nghe xong, Tiểu Nhị liền phán: “Cũng có thể nói, cậu được nuôi không rồi.” = =

Tôi không hiểu vì sao, đành túm đầu bứt tai nói: “Xin lỗi các cậu, đó là được nuôi không sao? Đây vốn đã là mối quan hệ giữa chủ nợ và con nợ, ông chủ và nhân viên, áp bức và bị áp bức… là máu và nước mắt đấy…”

Tôi vẫn chưa nói xong, Tứ cô nương đã gật gù nói: “Không chỉ nuôi không mà còn là luật bất thành văn?”

Tôi: “…”

Đúng là những kẻ chỉ thích thiên hạ đại loạn! Tôi nhìn Lão Đại với ánh mắt khẩn cầu, Lão Đại xinh đẹp tốt bụng của tớ, nói đỡ cho tớ một câu đi…

Lão Đại vuốt vuốt cái đầu vừa nhú lên mấy sợi tóc của tôi, cười toe toét nói: “Đầu Gỗ à, sau này hãy mở một buổi thuyết giảng cho chúng tớ, để chỉ cho bọn tớ cách quyến rũ một hot boy.”

Tôi muốn khóc mà không khóc được, hất tay Lão Đại ra: “Đợi đến lúc tớ quyến rũ được Lục Tử Kiện đi!”

Vừa nhắc đến Lục Tử Kiện, Tiểu Nhị không còn bình tĩnh được nữa, ra sức gõ tay lên bàn, nói với giọng như sắp khóc: “Lục tiểu công, sao anh lại khổ thể này…”

Tứ cô nương chau mày: “Khóc cái gì mà khóc, sao cái tên tiểu tử ấy vẫn chưa chết.”

Tiểu Nhị: “Nếu hắn mà chết thì người khóc chính là cậu đúng không?”

Tứ cô nương nhấc chân đạp chiếc ghế của Tiểu Nhị.

Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn đó, tôi bình thản trèo lên giường. Thôi được, dù sao thì người biết dừng lại đúng lúc là người khôn, họ thích nghĩ gì thì nghĩ, cứ đợi đến hết mười lăm tháng đi, hừm.

Cũng có thể, đến lúc đó tôi lại có người bạn trai giống như Lục Tử Kiện cũng nên, sau đó… ha ha, ha ha ha ha…

Tôi nằm trên giường mơ mộng, rồi bất giác cười ngớ ngẩn một mình.

Khi đi học, mối quan hệ chủ tớ của tôi và Chung Nguyên được thể hiện rõ ràng. Không còn từ nào để nói, đó chính xác là bộ dạng của kẻ áp bức.

Vì phải luyện tập cùng cái tên Chung Nguyên đáng ghét đó nên sáng nào tôi cũng phải dậy sớm hơn nửa tiếng. Việc này khiến tôi oán hận hắn vô cùng. Đương nhiên tôi chỉ ấm ức trong lòng, không dám nói ra.

Tên biến thái đó mới sáng bảnh mắt đã lôi tôi đi chạy. Lúc đó, mắt tôi vẫn không tài nào mở nổi. Không chỉ có thế, hắn còn mặc một bộ đồ thể thao rất thời trang màu trắng, trông hắn còn trắng hơn cả bạch mã hoàng tử. Tôi không hiểu tại sao cái dáng vẻ chẳng ra sao của hắn lại thu hút ánh mắt của những người xung quanh đến thế. Đương nhiên trong hoàn cảnh đó, tôi chỉ là nền cho hắn.

Nói tóm lại, tôi vô cùng căm ghét môn chạy bộ…

Thế nên, tôi bắt đầu chống chế: “Chung Nguyên, liệu tôi có thể xin không chạy nữa được không?”

Chung Nguyên chạy chầm chậm, nhẹ nhàng như lướt trên không, cất tiếng hỏi: “Lý do?”

Tôi nghĩ ra lý do thích hợp nhất để không ai có thể từ chối: “Chân tôi sẽ to ra mất.”

Chung Nguyên chẳng thèm quan tâm, phản bác: “Không sao, tôi sẽ không ghét bỏ cô đâu.”

Tôi thấy câu này của hắn rất kỳ cục, nghĩ ngợi hồi lâu, rồi tôi cũng hiểu ra: “Anh có quyền gì mà ghét bỏ với cả không ghét bỏ tôi!” Tôi không tin thiên hạ có ông chủ nào lại ghét bỏ nhân viên chân to, chuyện này thật quá vô lý.

Chung Nguyên dừng lại nhìn tôi, có vẻ không vui: “Vốn dĩ tôi muốn xem cô biểu hiện thế nào rồi sẽ tăng tiền công cho cô, không ngờ mới có ngày đầu tiên cô đã lạc nhịp.” Hắn nói, rồi không thèm để ý đến tôi, quay đi chạy tiếp.

Tôi mất hết dũng khí, co cẳng chạy theo hắn: “Tôi đang chạy đây, tôi không sợ chân to nữa…”

Chung Nguyên im lặng.

Tôi thở hồng hộc: “Anh… anh có thể chạy chậm một chút…” Đây chính là lợi thế của những kẻ chân dài, đáng ghét. >_<

Chung Nguyên vẫn không nói gì, nhưng đã chạy chậm lại rất nhiều.

Tôi xúc động nghiêng nghiêng đầu nhìn hắn, phát hiện mắt hắn hơi khép lại, mép hơi nhếch lên, giống như đang cười. Nụ cười đó không gian ác như mọi khi, có gì đó tươi mát như không khí trong lành của buổi sớm mai.

Cho nên có thể nói, kẻ xấu nào cũng có lúc tốt bụng, Chung Nguyên chính là một dẫn chứng sinh động cho điều đó.

Đương nhiên, dù thỉnh thoảng tốt bụng nhưng kẻ xấu vẫn là kẻ xấu.

Tôi nhận thấy ba kẻ vô lương tâm trong phòng vẫn tỏ ra bình thường với mối quan hệ chủ tớ giữa tôi và Chung Nguyên, chí ít trong lời nói của họ ít nhiều vẫn có chút đùa cợt. Nhưng ngoài họ ra, những người khác đã coi tôi và Chung Nguyên là một đôi, đúng là tức đến méo cả mặt.

Tôi hỏi Chung Nguyên nên làm thế nào, hắn chỉ bình thản nói: “Chúng ta hãy dùng thời gian để chứng minh cho họ thấy.”

Tôi thấy hắn nói cũng có lý. Ừm, lâu dần, những lời đồn đại kia sẽ không còn nữa.

Nhưng tôi chưa kịp chứng minh, đã có người ra tay trượng nghĩa.

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 13.1

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s