Ngủ cùng sói – Ngoại truyện 2 mùa thứ 1 act 1

Đêm tân hôn lãng mạn cộng thêm hơn một tháng khổ sở thương nhớ, tôi nằm trên giường, hít mùi hương lưu lan trên cơ thể vừa mới tắm xong của Thần, không khỏi ngọt ngào kêu gọi: “Thần, em rất nhớ anh!”

Thần nhẹ nhàng áp lòng bàn tay nhè nhẹ vuốt ve bụng tôi: “Mấy tháng rồi?”

“Hai tháng. Mấy hôm trước em đi khám, bác sĩ nói con rất khỏe mạnh, chỉ tiếc không biết là trai hay gái.”

“Không quan trọng.” Thần nghiêng người hơi tì lên người tôi, vuốt ve má tôi. “Em gầy đi rồi… Mang thai rất vất vả phải không?”

Tôi cười, lắc đầu: “Rất hạnh phúc! Em sắp được làm mẹ rồi, em rất muốn con ngồi trên đùi của em, gọi mẹ.”

“Đúng vậy, cảm giác đó thật đặc biệt, giống như bỗng chốc có người là của mình rồi…”

“Đâu phải thế. Em cảm thấy mình có thể làm bất cứ điều gì vì con”, tôi đính chính.

“Thật không?” Thần có vẻ không hiểu, trầm tư một lúc. “Trước đây, khi em ngồi trên đùi anh gọi anh là “bố”, tại sao anh có cảm giác em hoàn toàn là của anh… Anh là tất cả của em. Anh có trách nhiệm chăm sóc em, để em có một cuộc sống hạnh phúc.”

“Tình cha con của anh hơi khác thường thì phải? Không được, sau này em phải để con mình tránh xa anh ra một chút thì hơn.”

“Khác thường? Lẽ nào tình yêu của anh ngay từ lúc đầu là khác thường ư?” Thần thả tôi ra, hơi tựa vào đầu giường, chìm vào suy nghĩ.

Tôi vươn người tới, hai cánh tay ôm lấy vai Thần, hôn nhẹ môi Thần: “Bây giờ anh mới ý thức được thì muộn rồi, đã không thay đổi được rồi…”

Bốn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt hiện lên hình ảnh của đối phương.

Chúng tôi rất gần nhau, gần tới mức có thể cảm nhận thấy hơi thở của nhau, có thể cảm nhận thấy tiếng con tim loạn nhịp.

“Em ngồi máy bay lâu như vậy…” Thần bối rối gỡ cánh tay tôi ra. “Chắc chắn em đã mệt rồi, ngủ đi thôi!”

“Em không mệt.” Tôi với tay kéo chiếc áo ngủ trơn bóng của Thần. “Anh có nhớ em không?”

“Ừ!”

“Vậy anh có gì muốn nói với em không?”

“Anh hơi mệt rồi.” Thần nhắm mắt lại, quay lưng lại rồi nằm xuống. “Có gì thì để ngày mai hẵng nói.”

“Thôi được rồi.” Tôi trèo sang phía chính diện Thần, kéo cánh tay của Thần đặt lên gối, vô cùng thích thú gối lên tay Thần. Từ góc độ này tôi có thể nhìn rõ Thần, các đường nét đều tuyệt đẹp.

“Ông xã, em phát hiện anh rất đẹp trai.” Tôi dùng ngón trỏ vuốt ve các đường nét trên khuôn mặt Thần, sống mũi thẳng, đôi môi mỏng manh, xương quai xanh nhô lên, thậm chí cả bộ ngực săn chắc lộ ra ngoài chiếc áo ngủ để hở một nửa.

Thần bật ngồi dậy, kéo lại áo ngủ.

“Anh đi nói chuyện với An Dĩ Phong.”

Nhìn thấy Thần vội vã bước ra khỏi phòng ngủ, tôi ôm lấy chăn cười như nắc nẻ.

Lần đầu tiên tôi phát hiện tôi khiến Thần mất tự chủ nhưng lại không thể làm gì nổi tôi là một việc vô cùng thú vị.

Em không vào địa ngục thì ai vào 12.2

Chung Nguyên lại tiếp tục chỉ trích: “Vậy bây giờ cô nói những điều đó với tôi thì có ích gì? Đã thương lượng được giá mà lại không thể đưa tiền, không phải cô muốn nhân lúc tôi say cướp tiền của tôi đấy chứ?”

Hắn nói vậy làm tôi đứng ngây người hồi lâu. Tôi cúi đầu không dám nhìn hắn: “Tôi không có ý đó…”

Chung Nguyên: “Vậy ý cô là gì?”

Tôi lấy hết dũng khí nhìn hắn, mím môi nói: “Tôi… tôi không có tiền, chỉ có cái mạng này thôi…”

Chung Nguyên nhếch mép cười: “Tốt lắm, ý của cô là vậy à, cô định lấy thân mình trả nợ à?”

Tôi: “…”

Chung Nguyên, sao lúc nào hắn cũng khiến cho người khác không biết nên nói gì như thế chứ.

Cuộc thương lượng đã đến nước này, tôi đã hoàn toàn mất hết khí thế, đành phải nói nhỏ nhẹ: “Tôi không phải có ý đó đâu, số tiền đó… tôi có thể vay anh không, tôi sẽ trả dần dần…”

Chung Nguyên không hài lòng, nhăn mày: “Đầu Gỗ, cô cũng nên suy nghĩ cho tôi một chút, tôi cũng rất nghèo, cũng cần tiền lắm chứ…”

Anh nghèo á? Anh nghèo thật á? Anh nghèo mà lại có thể mua được chiếc máy ảnh hai vạn tệ ư? Nếu nghèo, tại sao tiền trong thẻ ăn cơm của anh còn gấp mấy lần thẻ ngân hàng của tôi?

Đương nhiên những lời đó tôi chỉ dám giữ ở trong lòng, nhỡ đâu cái tên biến thái này lại muốn tóm lấy tôi bắt bồi thường thì…

Tôi lại nhỏ nhẹ hỏi: “Vậy anh nói phải làm sao bây giờ?” Tôi thực sự không có tiền, cha tôi cũng không có tiền…

Chung Nguyên nghĩ ngợi một chút, đáp: “Thế này đi, đúng lúc tôi đang muốn tìm một người để cùng luyện tập, nhưng bây giờ vẫn chưa tìm ra người thích hợp, hay là cô nhận làm việc này, tôi sẽ không phải trả lương cho cô.”

Tôi nuốt nước bọt, tưởng mình nghe nhầm: “Người… người cùng luyện tập?”

Chung Nguyên nhếch mày nhìn tôi: “Cô không đồng ý? Không muốn thì thôi, đưa tiền đây.”

Tôi vội vàng lắc đầu: “Không phải, không phải, đương nhiên tôi đồng ý, nhưng tại sao anh lại muốn có người cùng luyện tập? Có nghĩa là gì vậy?”

Chung Nguyên đáp: “Chạy bộ, chơi bóng, mấy môn thể thao gì gì đó, tôi không thể một mình chơi tennis được, đúng không?”

Tôi im lặng gật đầu.

Chung Nguyên lại hỏi: “Cô còn có vấn đề gì nữa không?”

“Tôi chỉ muốn hỏi, Chung Nguyên, thực sự anh nghĩ là mình nghèo sao?” Tôi chưa từng thấy người nghèo nào ngông nghênh, kiêu ngạo như thế, lại còn tìm cả người cùng luyện tập nữa.

Chung Nguyên thản nhiên đáp: “Đương nhiên tôi nghèo, nếu không tại sao lại thuê một người không cần trả tiền công chứ?”

Tôi thấy câu này của hắn chẳng logic gì cả.

Tôi và Chung Nguyên tiếp tục đàm phán về vấn đề này. Cuối cùng, chúng tôi thống nhất: tiền trong thẻ ngân hàng của tôi sẽ thuộc về Chung Nguyên, Chung Nguyên cho tôi hai trăm đồng tiền tiêu vặt mỗi tháng, nhưng tôi vẫn toàn quyền sử dụng thẻ ăn cơm của hắn cho đến khi trả hết nợ. Căn cứ vào giá của chiếc máy ảnh đen đủi đó và giá công lao động trên thị trường, chúng tôi tạm thời quyết định hạn trả nợ sẽ là mười lăm tháng, tất nhiên, nếu tôi biểu hiện tốt thì có thể rút ngắn thời gian.

Ngoài thời gian trả nợ khiến tôi hơi bực mình, tất cả các điều kiện khác của hắn đều ổn cả, dù sao thì thẻ ngân hàng của tôi cũng chẳng có bao nhiêu tiền, hơn nữa nếu làm vậy, tôi cũng không cần phải lo lắng đến vấn đề ăn uống nữa.

Nhưng cái giá phải trả là mười lăm tháng, mười lăm tháng…

Em không vào địa ngục thì ai vào 12.1

Tôi nghĩ, tôi đã gặp phải nguy hiểm lớn nhất trong đời.

Một chiếc máy ảnh trị giá gần hai vạn nhân dân tệ, vậy mà tôi lại chỉ có thể đứng một chỗ nhìn nó biến mất.

Những người cùng đi đều tỏ ra quan tâm đến chuyện này, nhưng không ai nói gì, nói cho cùng thì đây cũng không phải là số tiền nhỏ. Song trong đội xảy ra chuyện lớn như vậy, cũng làm ảnh hưởng đến không khí của buổi dã ngoại.

Khi dừng lại để nghỉ ngơi và sắp xếp lại mọi thứ, mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt lo ngại.

Khuôn mặt của Chung Nguyên lại rất bình thản. Hắn quàng tay qua vai tôi, rồi nhẹ nhàng gõ tay lên bờ vai tôi, khẽ ngâm nga một bài hát. Tôi thì căng thẳng như đang đứng trước nanh vuốt quỷ dữ, sẵn sàng nhận phán quyết cuối cùng.

Chung Nguyên nói với mọi người: “Đây là chuyện giữa tôi và Mộc Nhĩ, mọi người không cần quan tâm, đúng không Mộc Nhĩ?”

Tôi khóc dở mếu dở, nhếch miệng đáp: “Đúng…”

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhìn tôi với con mắt thương hại.

Đội trưởng là một người hiền hậu, anh hơi lưỡng lự, rồi nói với Chung Nguyên: “Chuyện này tôi là đội trưởng cũng phải có trách nhiệm.”

Chung Nguyên lại vô cùng độ lượng, xua xua tay: “Không cần đâu. Mọi người không cần lo lắng. Tôi còn có thể làm gì được với cô ấy đây?” Nói xong, hắn lại cười toe toét nhìn tôi.

Khi nghe được câu nói này, mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, khiến tôi thực sự hoang mang, lo lắng. Tôi thật không thể hiểu tên Chung Nguyên này định làm trò quỷ gì đây?

 

Sau khi trở về từ chuyến dã ngoại, mọi người cùng nhau lao vào nhậu nhẹt điên cuồng vì hưng phấn. Nhưng đó là chuyện của họ, không phải của tôi. Lúc nào tôi cũng nhớ đến chiếc máy ảnh của Chung Nguyên, ăn cũng chẳng thấy ngon.

Chung Nguyên lại ăn rất say sưa, ngon lành. Tất cả các món trên bàn hắn đều nếm qua một lượt. Hắn còn gắp một chiếc đầu cá rất to vào bát tôi, rồi cười một cách xấu xa: “Cô lo gì chứ, dù sao thì cô cũng chẳng có tiền, chỉ có mỗi cái mạng này thôi.”

Tôi bực tức chọc đũa vào cái đầu cá, hắn nói gì thế không biết!

Quan trọng là, dù câu nói đó có không lọt tai, nhưng nó lại là sự thật…

Chúng tôi hội họp đến tận tối khuya mới giải tán. Một đám người ầm ĩ kéo nhau về trường. Chung Nguyên bị Linh Linh chuốc rượu nên đi hơi loạng choạng. Tôi đang nghĩ hay là nhân cơ hội hắn đang nửa tỉnh nửa say này thương lượng chuyện chiếc máy ảnh, có thể hắn sẽ không bắt bẻ tôi.

Thế là tôi nhẹ nhàng, khẽ khàng dìu Chung Nguyên đi xa tầm mắt của mọi người, rồi lén đến một chòi hóng mát vắng vẻ.

Tôi quẳng phịch Chung Nguyên lên ghế, nói thẳng vào vấn đề: “Chung Nguyên, anh định bắt tôi đền anh bao nhiêu?”

Chung Nguyên dựa lên chiếc cột đằng sau, lim dim mắt, ngẩng đầu nhìn tôi. Ánh đèn đường yếu ớt chiếu vào mặt hắn khiến khuôn mặt đó trông hiền lành, ngoan ngoãn như một chú thỏ con. Tôi không kìm nén nổi, thở dài, uống rượu say cũng tốt, khả năng sát thương và sức tấn công của Chung Nguyên giờ đã bị giảm một cách thê thảm.

Tôi nhìn vào khuôn mặt hoàn toàn vô hại đó, rồi lại thở dài, làn da của tên tiểu tử này sao lại đẹp thế, thật khiến người ta phải ngưỡng mộ và ghen tị. >_<

Chung Nguyên nhìn tôi một lúc lâu, sau đó bỗng hắng giọng nói: “Cô thấy bao nhiêu thì thích hợp?” Giọng hắn rất trong, thốt ra từng từ rất rõ ràng, chẳng giống đang say rượu chút nào.

Tôi trợn tròn mắt, nhìn hắn mà không thể tin vào mắt mình.

Có lẽ Chung Nguyên hơi ngượng khi bị tôi nhìn, hắn quay mặt đi, vẻ ấm ức, như đang phải cố chịu đựng một điều gì đó: “Nếu tôi không giả vờ thì bọn họ sẽ bàn tán không ngớt.”

Tôi vò đầu, hắn nói cũng đúng. Bây giờ đâm lao thì phải theo lao, vậy nên tôi lấy hết dũng khí nói: “Anh xem, mặc dù máy ảnh của anh rất tốt, nhưng có khi lại là hàng second hand cũng nên?”

Chung Nguyên gật gật đầu: “Chính xác là hàng second hand, tôi mới mua được một tuần, đây là lần đầu tiên sử dụng.”

Tôi: “…”

Tôi bất chấp nói: “Bất luận thế nào thì nó cũng là hàng second hand, hàng second hand thì cũng chẳng đáng bao nhiêu!”

Chung Nguyên hỏi tiếp: “Vậy theo cô, nó đáng bao nhiêu?”

Tôi lại bất chấp nói: “Vậy… một vạn nhé?”

“Rất tốt!” Chung Nguyên gật đầu. “Vậy cô có thể rút luôn một vạn ra không?”

Tôi: “…”

Được đấy, tôi đúng là không thể rút ra được đấy. >_<