Em không vào địa ngục thì ai vào 11.2

Chung Nguyên lại bình thản chui vào trong túi ngủ, cởi bỏ áo khoác rồi xách đai quần lên.

Tôi lưỡng lự nói: “Này…học trưởng Chung, anh có thể…hàizz…tự trọng một chút không?”

Chung Nguyên thắt lại đai chiếc quần thể thao, sau đó ngẩng đầu nhìn tôi cười: “Cô nói cái gì cơ?”

Tôi nhăn nhó, không nói được lời nào. Ông trời ơi, thực ra con rất trong sáng mà…

Hôm nay là ngày mùng 1 tháng 5, mùa hè vẫn chưa đến. Nếu như ở thành phố, chúng tôi rất ít khi gặp phải mưa dông. Vậy nhưng, tôi lại bị tiếng sấm inh tai nhức óc làm tỉnh giấc.

Tôi sống trên đời đã được 19 năm, trước giờ chưa từng phát hiện ra sấm chớp có thể phát ra âm thanh đáng sợ như thế …

Quan trọng là, tiếng sấm đùng đoàng ấy khiến tôi tưởng tượng nó ngay ở trên đỉnh đầu mình, bất cứ lúc nào cũng có thể đánh trúng cái đầu không có lấy một sợi tóc của tôi. Âm thanh đó càng ngày càng vang rền, lại như ngay ở bên tai. Nó làm tôi sợ hãi, lo lắng đến mức toàn thân như căng ra.

Chung Nguyên cũng bị đánh thức dậy. Hắn giở người, lẩm bẩm: “Thiên nhiên đang thị uy! Thời tiết này quả là tuyệt thật đấy.”

Biến thái!

Tôi càng lúc càng sợ, ai biết được liệu những tia sét đó có đánh trúng đầu tôi hay không?

Nhìn tình thế lúc này, chẳng nhẽ tôi phải bỏ mạng tại đây sao? Không đâu, tôi vẫn chưa sống đủ mà…

Lúc này, giọng Chung Nguyên lại vang lên, hòa vào ánh chớp thỉnh thoảng lại lóe sáng như ban ngày. Không khí lúc đó, thật kì dị, vô cùng kì dị. Chung Nguyên nói: “Đầu Gỗ, cô sợ bị sét đánh à?”

Tôi run rẩy, gượng cười đáp: “Tôi không sợ sét đánh, nhưng tôi sợ chết.”

Chung Nguyên cười ha ha, hạ giọng nói: “Không sao, cho dù có chết, thì không phải có rất nhiều người sẽ cùng theo cô sao?”

Tôi khóc thét: “Tôi không muốn chết, tôi muốn tất cả mọi người đều sống, không ai được chết…”

Chung Nguyên đưa tay ra, nhẹ nhàng vỗ lên vai tôi: “Yên tâm đi, sao mà dễ chết thế được.”

Tôi không thèm quan tâm đến hắn, chui ra khỏi túi ngủ, bật đèn, sau đó xách ba lô ra, bắt đầu lật giở đồ đạc.

Chung Nguyên tò mò hỏi: “Cô làm gì thế?”

Tôi: “Viết di chúc.”

Tôi rút một quyển sổ nhỏ và một cây bút mới tinh ra khỏi ba lô, may mà tôi mang đầy đủ mọi thứ đi theo.

Chung Nguyên cũng chui ra khỏi túi ngủ, xông đến nói: “Cô thực sự tin là mình sẽ chết?”

Tôi liếc nhìn hắn, nói vẻ sâu xa: “Cậu nhóc, làm người cần phải biết lúc hoạn nạn khốn khó.”

Chung Nguyên cốc lên đầu tôi: “Ai cho cô gọi tôi là cậu nhóc? Phải gọi là Chung ca ca.”

Oẹ…Tôi trợn mắt nhìn hắn, nhưng không nói gì, bắt đầu giở sổ ra viết di chúc. Ừm, viết gì đây nhỉ? Nếu tôi chết, tôi muốn để lưu lại di bút gì cho những người đang sống đây?

Tôi gõ gõ đầu bút bi vào cằm, cuối cùng chăm chú viết dòng chữ “cha, con yêu cha” lên tờ đầu tiên của quyển sổ.

Nét bút mong manh, thể hiện sự đấu tranh và nỗi đau khổ của một kẻ sắp chết. Tôi nhìn hàng chữ run run, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn vô hạn.

Không phải thế, tôi thực sự sẽ phải chết sao? Tôi vẫn chưa kịp hiếu thuận với cha mà…

Chung Nguyên bỗng giật lấy quyển sổ từ tay tôi. Tôi quay đầu lại lườm hắn, bỗng chạm phải ánh mắt kì lạ của hắn đang chằm chằm nhìn tôi.

Hắn nhất định sẽ chế giễu dòng chữ xấu như gà bới của tôi. Tôi thầm nghĩ trong lòng, nên càng thêm tức giận. Vậy nên, không chút do dự, tôi giằng lấy cuốn sổ: “Nếu anh cũng muốn viết, tôi có thể cho anh một tờ.”

Chung Nguyên xua tay: “Tôi chỉ sợ nếu cô chết, thì quyển sổ này sẽ không rõ tung tích, nên muốn giúp cô, chuẩn bị một bản di chúc bằng miệng, nhỡ đâu đến lúc đó còn dùng đến.”

Mặc dù nghi ngờ hắn không thực sự có lòng tốt như thế, nhưng nghĩ lại tôi cũng thấy lời hắn nói cũng có lý..

Chung Nguyên lại nói: “Này, ngoài cha cô ra, cô có còn nói gì với những người khác không?”

Tôi nghĩ ngợi một lúc, rồi nói: “Hãy nói với ba kẻ vô lương tâm cùng phòng tôi, rằng hãy nói nhiều thêm vài câu trong lễ tang của tôi.”

Chung Nguyên gật đầu, tiếp tục hỏi: “Còn gì nữa không?”

Tôi: “Hãy nói với giáo viên trong phòng thí nghiệm là tôi xin lỗi, và cả chúc mừng cô ấy nữa.” Bọn con trai trong lớp đặt cho tôi biệt danh là “sát thủ phòng thí nghiệm”, vì mỗi lần làm thí nghiệm, tôi đều đánh vỡ một vật gì đó, hoặc làm hỏng một chiếc máy nào đó. Cũng bởi vì vậy, tôi suýt nữa chìm trong nợ nần, túng quẫn.

Chung Nguyên: “Còn nữa?”

Em không vào địa ngục thì ai vào 11.1

Hôm nay là ngày mùng Một tháng Năm, mùa hè vẫn chưa đến. Nếu như ở thành phố, chúng tôi rất ít gặp phải mưa dông, nhưng tôi lại bị tiếng sấm inh tai nhức óc làm tỉnh giấc.

Tôi sống trên đời đã được mười chín năm, từ trước đến giờ chưa từng phát hiện ra sấm chớp có thể phát ra âm thanh đáng sợ như thế…

Quan trọng là, tiếng sấm đùng đoàng ấy khiến tôi tưởng tượng nó ở ngay trên đỉnh đầu mình, bất cứ lúc nào cũng có thể đánh trúng cái đầu không có lấy một sợi tóc của tôi. Âm thanh đó càng lúc càng rền vang, như ngay ở bên tai. Tôi sợ hãi, lo lắng đến mức toàn thân như căng ra.

Chung Nguyên cũng bị đánh thức dậy. Hắn trở mình, lẩm bẩm: “Thiên nhiên đang thị uy! Thời tiết này quả là tuyệt thật đấy.”

Biến thái!

Tôi càng sợ, ai biết được liệu những tia sét đó có đánh trúng đầu tôi hay không?

Trong tình thế này, chẳng lẽ tôi phải bỏ mạng tại đây sao? Không đâu, tôi vẫn chưa sống đủ mà…

Giọng Chung Nguyên lại vang lên, hòa vào ánh chớp thỉnh thoảng lại lóe sáng như ban ngày. Không khí lúc đó thật kỳ dị, vô cùng kỳ dị. Chung Nguyên nói: “Đầu Gỗ, cô sợ bị sét đánh à?”

Tôi run rẩy, gượng cười đáp: “Tôi không sợ sét đánh, nhưng tôi sợ chết.”

Chung Nguyên cười ha ha, hạ giọng nói: “Không sao, cho dù có chết, thì không phải có rất nhiều người sẽ cùng theo cô sao?”

Tôi khóc thét: “Tôi không muốn chết, tôi muốn tất cả mọi người đều sống, không ai được chết…”

Chung Nguyên đưa tay ra, nhẹ nhàng vỗ vai tôi: “Yên tâm đi, sao mà dễ chết thế được.”

Tôi không thèm quan tâm đến hắn, chui ra khỏi túi ngủ, bật đèn, sau đó xách ba lô, bắt đầu lật giở đồ đạc.

Chung Nguyên tò mò hỏi: “Cô làm gì thế?”

Tôi: “Viết di chúc.”

Tôi rút một quyển sổ nhỏ và một cây bút mới tinh ra khỏi ba lô, may mà tôi mang theo đầy đủ những thứ cần thiết.

Chung Nguyên cũng chui ra khỏi túi ngủ, xông đến nói: “Cô thực sự tin là mình sẽ chết?”

Tôi liếc nhìn hắn, nói vẻ sâu xa: “Cậu nhóc, làm người cần phải biết lúc hoạn nạn khốn khó.”

Chung Nguyên cốc đầu tôi: “Ai cho cô gọi tôi là cậu nhóc? Phải gọi là Chung ca ca.”

Oẹ… Tôi trợn mắt nhìn hắn, nhưng không nói gì, bắt đầu giở sổ viết di thư. Ừm, viết gì đây nhỉ? Nếu tôi chết, tôi muốn để lại di bút gì cho những người đang sống đây?

Tôi gõ gõ đầu bút bi vào cằm, cuối cùng chăm chú viết dòng chữ: “Cha, con yêu cha” lên tờ đầu tiên của quyển sổ.

Nét bút mong manh thể hiện sự đấu tranh và nỗi đau khổ của một kẻ sắp chết. Tôi nhìn hàng chữ run run, trong lòng bỗng dâng lên nỗi buồn vô hạn.

Không phải thế, tôi thực sự sẽ phải chết sao? Tôi vẫn chưa kịp hiếu thuận với cha mà…

Chung Nguyên bỗng giật lấy quyển sổ từ tay tôi. Tôi quay đầu lại lườm hắn, bỗng chạm phải ánh nhìn chằm chằm kỳ lạ của hắn.

Nhất định hắn sẽ chế giễu dòng chữ xấu như gà bới của tôi. Tôi thầm nghĩ như vậy nên càng thêm tức giận. Không chút do dự, tôi giằng lấy cuốn sổ: “Nếu anh cũng muốn viết, tôi có thể cho anh một tờ.”

Chung Nguyên xua tay: “Tôi chỉ sợ nếu cô chết, quyển sổ này sẽ không rõ tung tích nên muốn giúp cô, chuẩn bị một bản di chúc bằng miệng, nhỡ đâu đến lúc đó còn dùng đến.”

Mặc dù nghi ngờ hắn không thực sự có lòng tốt như thế, nhưng nghĩ lại tôi cũng thấy hắn nói cũng có lý…

Chung Nguyên lại nói: “Này, ngoài cha cô ra, cô có còn gì để nói với những người khác không?”

Tôi nghĩ ngợi một lúc, rồi nói: “Hãy nói với ba kẻ vô lương tâm cùng phòng tôi rằng, hãy nói thêm vài câu trong lễ tang của tôi.”

Chung Nguyên gật đầu, tiếp tục hỏi: “Còn gì nữa không?”

Tôi: “Hãy nói với giáo viên trong phòng thí nghiệm là tôi xin lỗi và tôi chúc mừng cô ấy nữa.” Bọn con trai trong lớp đặt cho tôi biệt danh là “sát thủ phòng thí nghiệm”, vì mỗi lần làm thí nghiệm, tôi đều đánh vỡ một vật hoặc làm hỏng chiếc máy nào đó. Cũng vì vậy mà tôi suýt nữa chìm trong nợ nần, túng quẫn.

Chung Nguyên: “Còn nữa?”

Tôi lại ngẫm nghĩ, sau đó ngượng ngùng nói: “Nói với Lục Tử Kiện, tôi hâm mộ anh ấy.”

Chung Nguyên lại cười toe toét: “Còn nữa?”

“Còn nữa?” Tôi nghiêng nghiêng đầu nghĩ ngợi, sau đó lắc đầu: “Hết rồi, mặc dù tôi chết vô cùng oanh liệt, nhưng khi làm người tôi là kẻ rất nhạt nhẽo.”

Chung Nguyên: “Vậy cô không muốn nói gì với tôi sao?”

Ngủ cùng sói – Ngoại truyện 1 act 4

Act 4

Hôm nay là ngày giỗ mẹ hắn. Hàn Trạc Thần cầm một bó cúc trắng bước đến trước bia mộ, không hề ngạc nhiên khi thấy cảnh sát Vu cẩn thận lau tấm bia mộ.

Ông đã già, tóc đã lốm đốm bạc, ngay cả bộ cảnh phục phẳng phiu cũng không che nổi tấm lưng gù không gượng thẳng được nữa.

Hắn thử mấy lần, cuối cùng cũng thốt nên lời: “Bố!”

Gọi rồi mới phát hiện dễ hơn hắn tưởng nhiều.

Cảnh sát Vu vội xoay người, mắt ngấn lệ.

Hàn Trạc Thần tươi cười, điềm tĩnh nói: “Nghe nói bố nghỉ hưu rồi.”

“Đúng vậy! Cuối cùng có thể về hưu nghỉ ngơi rồi.” Cảnh sát Vu cúi đầu, tiếp tục lau chùi bia mộ. “Bố đã làm thủ tục xuất ngoại, mấy ngày sau sẽ đi Australia dưỡng lão.”

“Ừm. Australia là một nơi tốt.”

Hắn đặt bó cúc trong tay xuống cạnh bó ly trắng phía trước bia mộ.

Đã lâu, trong trái tim hắn luôn có rất nhiều nút thắt không cởi được. Từ khi Thiên Thiên rời khỏi hắn, hình như hắn cảm thấy mọi thứ đều không quan trọng và hiểu ra mọi thứ.

Ân oán chẳng qua chỉ là thứ dùng để giằn vặt nhau, học được cách tha thứ cho người khác thì mình mới được giải thoát.

Cuộc đời vốn ngắn ngủi, khi có thể cười thì đừng nên để mình hận thù, đặc biệt là không nên căm ghét người quan tâm đến mình.

“Thần, cảm ơn con có thể tha thứ cho ta.” Cảnh sát Vu cười khổ, giọng nói hơi run. “Ta chưa bao giờ dám ước mong con vẫn có thể gọi ta một tiếng: bố.”

“Năm đó, bố cũng vì muốn tốt cho con.”

Cảnh sát Vu nhìn hắn, cuối cùng nước mắt chảy xuống: “Suy cho cùng đều là sai lầm của bố, nếu bố không làm mất súng, con cũng sẽ không…”

“Việc đã qua rồi, nói những việc đó còn có nghĩa lý gì đâu.”

“Thần, là tại bố đã phá hỏng tương lai của con, làm hỏng cả đời con.”

“Bố! Bây giờ con đang sống rất tốt, xã hội đen rất thích hợp với con.” Hàn Trạc Thần cầm lấy chiếc khăn mùi xoa trong tay ông, lau lớp bụi trên tấm bia mộ, từng chút một. “Hơn nữa, con đã sớm nói với bố, không phải là vì bố mà là vì mẹ con, tiếc rằng bà không có phúc phận, không thể đợi đến lúc cùng bố đến Australia an hưởng tuổi già.”

“Còn con thì sao?” Cảnh sát Vu khẩn khoản nhìn hắn. “Dừng tay thôi, cùng bố đến Australia sống những tháng ngày thanh tịnh.”

Hắn có chút dao động, từng trải trong giới giang hồ chém chém giết giết, cũng từng sống trong giới kinh doanh giết người không dao rồi, đến nay những thứ hắn đáng được sở hữu cũng đã sở hữu rồi, những thứ bỏ lỡ cũng đã lỡ rồi, cũng nên tìm nơi yên tĩnh sống cuộc đời yên tĩnh thôi!

Hắn gật đầu: “Con đang đợi một người, đợi cô ấy trở về thì con nhất định sẽ đưa cô ấy đi gặp bố.”

“Đến lúc đó bố sẽ làm món cá kho mà con thích ăn nhất.”

“Cảm ơn!”

Trong nghĩa địa trầm lắng, họ nhìn nhau cười.

Có những ân oán muốn cởi bỏ rất dễ, không phải cần quên nó đi mà là nhìn thẳng vào nó, đổi một góc độ khác để lĩnh hội những điều khó nói của người khác.

Chiều tối, Hàn Trạc Thần mua một bó hoa loa kèn nhện đỏ đặt bên bia mộ trong một nghĩa địa khác.

Hắn nói: “Chúc mừng sinh nhật!”

Người con gái trong ảnh đang cười với hắn.

Hắn dùng khăn mùi xoa lau tấm bia mộ bằng đá Đại Lý, cười nói: “Em xem, chỉ có anh là nhớ sinh nhật em…”

“Diệp Thiên Vu, tha thứ cho anh! Bây giờ, cuối cùng anh mới hiểu anh đã tàn nhẫn với em đến nhường nào.”

Tình dại khờ – Nỗi hoang mang của Châu Lệ

(Châu Lệ, nữ, 18 tuổi)

Năm nay mình mười tám tuổi, so với bạn bè, mình là đứa con gái “trưởng thành” khá sớm.

Mọi chuyện bắt đầu cách đây hai năm, khi mình còn là học sinh lớp mười một. Mình nhớ hôm đó là một ngày tháng Năm, tiết trời cuối xuân vô cùng dễ chịu, mình đang vui vẻ cùng đám bạn thì Liên gọi mình ra với vẻ mặt rất bí mật, hóa ra là có người gửi thư nhờ Liên đưa cho mình. Thực ra trong lòng mình cũng ngầm đoán được rồi, nhưng vẫn hơi mơ hồ, mình hỏi Liên là ai gửi thư vậy? Liên rút từ trong cặp ra một phong bì thư màu trắng, bên trên có mấy chữ: “Gửi giúp cho Châu Lệ”. Dòng chữ màu đen, nét chữ rắn rỏi, vừa nhìn đã biết là của một bạn trai. Mình bỗng ngượng đỏ cả mặt, cố gắng kiềm chế trái tim đang loạn nhịp, cất tiếng hỏi Liên: “Ai vậy?”. Liên cười, nói đó là một người bạn vốn đã hâm mộ mình từ lâu, nhưng nay mới dám viết thư làm quen, hy vọng mình sẽ nể mặt Liên mà chấp nhận. Còn nếu mình không đồng ý, chỉ cần trả lá thư lại cho Liên, chuyện này sẽ được giữ kín không ai biết.

Mình bóc lá thư ra xem, là thư của Đồng, bạn trai ở lớp bên cạnh. Liên nói, Đồng là bạn học của Liên từ hồi mẫu giáo, nên hai người rất hiểu nhau. Lá thư của Đồng viết rất chân thành, đại loại là từ lâu cậu ấy đã rất ngưỡng mộ mình, nghe Liên kể về mình, rồi vừa nhìn thấy mình đã rất có cảm tình, cho đến một ngày kia mới nhận ra, tình yêu đã đến từ bao giờ không hay, chỉ biết ngày ngày nhớ thương mình. Thực tình mình cũng có thiện cảm với Đồng, hơn nữa những lời lẽ trong thư lại thiết tha và thành khẩn biết nhường nào!

Thế là mình đã rung động! Mình liền gọi điện cho cậu ấy, hai đứa đã “nấu cháo điện thoại” rất lâu và đều cảm thấy rất mãn nguyện. Trước khi kết thúc cuộc gọi, bọn mình đã hẹn nhau cuối tuần đi xem phim.

Sau đó, bọn mình chính thức thành một đôi. Trong thời gian mười tháng gần gũi bên nhau, cậu ấy đối xử với mình rất tốt. Nhưng rồi, một tháng trước khi thi tốt nghiệp cấp ba, không biết vì lý do gì, bỗng nhiên Đồng trở nên lạnh nhạt với mình một cách kỳ lạ. Mình không sao hiểu nổi, hỏi thì cậu ấy không trả lời, thậm chí còn phủ nhận việc có thái độ đổi khác. Mình nghi ngờ cậu ấy đã có bạn gái mới, bèn thăm dò qua Liên, nhưng Liên nói không biết. Vì không tìm được bằng chứng nên không thể đoán mò được, mình chẳng còn cách nào khác, quyết định giở “chiêu” cuối cùng: đòi chia tay. Vốn nghĩ cậu ấy sẽ níu kéo, rồi giải thích, ai ngờ cậu ấy lại đồng ý ngay! Trái tim mình như muốn vỡ tan, không tin nổi rằng mối tình đầu của mình lại kết thúc một cách chóng vánh và vô lý đến thế!

Hiện giờ, mình là sinh viên của một trường cao đẳng. Còn Đồng thì đang học ở một trường cao đẳng khác. Suốt một năm sau khi tốt nghiệp phổ thông, mình không hề có tin tức gì về Đồng. Nhưng rồi một ngày trong kỳ nghỉ đông, cậu ấy đột nhiên đến nhà tìm mình. Lúc đó mình thực sự không biết nên đối xử với Đồng ra sao nữa. Nghe Đồng kể về những khó khăn, vất vả khi sống một mình ở tỉnh khác suốt một năm qua, mình lại thấy “mềm lòng”. Ban đầu khi Đồng đề nghị mình tha thứ để quay lại với cậu ấy, mình đã kiên quyết nói không. Thế nhưng, buổi tối hôm đó, bố mẹ mình đi vắng cả, Đồng không ngớt cầu xin, rồi bất ngờ cầm dao lên định tự cắt tay mình. Mình thấy lòng đau nhói, lập tức ngăn cản, thấy Đồng vẫn nhất quyết không chịu, mình đành thú nhận: “Thực ra mình chưa bao giờ quên được cậu!”. Đồng nghe vậy, xúc động rơi nước mắt, rồi vòng tay ôm mình thật chặt. Giây phút đó, mình đã hạnh phúc biết bao!

Thế là suốt kỳ nghỉ đông, hai đứa mình ngày ngày ở bên nhau. Mình thực sự cảm nhận tình yêu sâu sắc của Đồng, mình tin cậu ấy thật lòng với mình, nên đã rất vui sướng. Một hôm, mình hỏi: “Tại sao năm đó anh bỗng dưng đối xử lạnh nhạt với em như thế?”. Mình nghĩ Đồng sẽ kể ra hàng vạn lý do, ai dè câu trả lời thật đơn giản: “Lúc đó anh chỉ lo ảnh hưởng đến việc thi cử của em!”. Nghe vậy, mình thấy cũng có lý và lại càng thấy yêu Đồng hơn. Mình hỏi tiếp: “Thế bây giờ anh không sợ ảnh hưởng đến việc học hành của em nữa hay sao?”.

“Vì anh quá đỗi nhớ em!” Một câu nói khiến mình không còn mong đợi gì hơn! Đồng kể rằng, trong thời gian qua, đã từng tìm một cô gái khác để thay thế mình, nhưng rồi lại chia tay trong vòng chưa đầy một tháng. Mình hỏi tại sao, Đồng bảo vì không quên được mình.

Thấm thoát kỳ nghỉ đông ngọt ngào đã kết thúc, trước khi Đồng quay trở lại trường, mình tặng Đồng một cây bút rất đẹp, dặn cậu ấy dùng nó để viết thư cho mình. Đồng đã vui vẻ đồng ý, về đến trường đã gọi ngay cho mình để mình yên tâm và còn nói nhất định sẽ thường xuyên viết thư. Nhưng từ đó đến nay, đã hai mươi sáu ngày trôi qua, mình vẫn chưa nhận được hồi âm. Hai mươi sáu ngày trời, với mình đó là quãng thời gian dài lê thê. Hiện giờ mình thấy rất thất vọng, không biết có nên chủ động viết thư cho Đồng hay không? Trong lòng mình một lần nữa lại xuất hiện nỗi nghi ngờ: Liệu Đồng có thật lòng với mình?

Trong kỳ nghỉ đông ấy, mình đã dành cho Đồng gần như tất cả. Không biết vì sao, mình thực sự không hối hận một chút nào. Mình thực sự rất, rất yêu Đồng, nhưng mình có nên tìm cách liên lạc với cậu ấy không? Mình sợ, ngộ nhỡ Đồng lại lạnh nhạt với mình giống như lần trước, thì mình biết phải làm sao đây?

Trong tình yêu, đối phương có thật lòng hay không, người trong cuộc lẽ ra phải tự mình cảm nhận được. Nhưng nên nhớ rằng, sự chân thành trong một quãng thời gian ngắn không thể bảo đảm cho tình yêu bền lâu và mãi mãi. Hiện nay, không ít bạn trẻ đang theo quan điểm: “Hết mình với những gì ta đang có, không cần biết mai này ra sao”. Tôi không muốn đánh giá hay chê trách điều gì, chỉ muốn nhắc nhở Lệ rằng, hãy bình tĩnh suy xét xem liệu Đồng có phải loại người có quan điểm trên hay không? Suốt hai mươi sáu ngày không hề có tin tức, trừ khi xảy ra sự cố, nếu không, đó thực sự là điều “không bình thường” đối với một tình yêu bình thường! Chờ đợi một cách tiêu cực không phải là biện pháp hay, nhưng nếu muốn chủ động liên lạc, cũng phải bằng hình thức thích hợp. Lệ đừng quên rằng lần chia tay trước là bởi vì sự lạnh nhạt đột ngột của Đồng, dù rằng Đồng đã giải thích, nhưng liệu lần này, sẽ là lý do gì đây? Những chàng trai “đào hoa” có thể dễ dàng khiến các cô gái nhẹ dạ say đắm trong hương vị ngọt ngào của tình yêu, nhưng rồi sau đó lại khiến họ rơi vào cực cùng đau khổ. Hy vọng rằng, Đồng không phải là chàng trai như thế!