Em không vào địa ngục thì ai vào 10.2

Lúc đó, Chung Nguyên bỗng dưng gọi: “Đầu Gỗ.”

“Gì?” Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, khoảnh khắc đó, trông hắn rất nghiêm túc, thực sự tôi không thể hiểu…

Chung Nguyên nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt hắn càng lúc càng nghiêm túc: “Nhìn sau lưng cô.”

Tôi bị bộ dạng của hắn làm cho phát sợ, run rẩy quay lại nhìn.

Dưới ánh đèn pin yếu ớt, một vật trong suốt trốn ở một góc trại. Chiếc ba lô đã che mất vật đó, chỉ có một đoạn đuôi nhỏ lộ ra ngoài. Song chỉ cần đoạn đuôi ấy thôi cũng khiến tôi nhảy tưng tưng, đó chính là một… con rắn!

Tôi kêu lên một tiếng, sợ hãi lùi ra sau, vừa lùi vừa kêu la om sòm: “Rắn! Rắn!”

Không gian trong trại rất hẹp, tôi không cẩn thận đã va vào Chung Nguyên. Nhưng lúc đó tôi không nghĩ được nhiều, nỗi sợ hãi đã bao trùm lấy tâm trí tôi. Tôi chỉ còn biết ôm chầm lấy hắn, toàn thân run rẩy.

Chung Nguyên lại không hề sợ hãi. Hắn vỗ vỗ lưng tôi, đắc chí cười sung sướng: “Cô không cần phải sợ.”

Chó thì không cần phải sợ, nhưng là rắn, là rắn đó!

Lúc này, mọi người ở những trại xung quanh nghe được tiếng động từ trại của chúng tôi, lũ lượt chạy đến hỏi han, hung hăng nhất vẫn là Linh Linh. Chị ta kéo phăng tấm cửa trại, thò đầu vào nhìn ngó. Sau đó, khuôn mặt xinh đẹp như hoa bỗng tối sầm.

Linh Linh thở dài, rụt đầu, kéo cửa trại lại. Tiếp đến, tôi nghe thấy chị ta nói với những người đang vây quanh: “Không sao cả, hai người họ trêu đùa nhau thôi.”

“Trêu đùa”, hai từ đó bỗng lọt vào tai tôi. Tôi lấy hết sức đẩy Chung Nguyên ra, không dám nhìn hắn nhưng vẫn không đủ dũng khí để trở về chỗ của mình vì ở đó có rắn…

Tôi vẫn nấn ná ở chỗ của hắn, sao cho mình cách con rắn đó càng xa càng tốt.

Chung Nguyên lại không hề hoang mang, sợ sãi. Hắn tiến về phía con rắn, túm lấy đuôi, dũng cảm xách nó lên.

Khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy Chung Nguyên như một vị thần hạ thế, anh dũng vô song…

Sau đó, Chung Nguyên quăng quăng con rắn, cười toe toét tiến về phía tôi…

Tôi ra sức lắc đầu, sợ hãi nói: “Anh… anh… anh đừng qua đây, anh…”

Chung Nguyên lắc lắc con rắn trong tay hắn, cười nói: “Cô không nhìn ra sao? Là giả đó.”

Tôi nhìn chăm chú, phát hiện ra con rắn đó không hề nhúc nhích, vì Chung Nguyên đang lắc qua lắc lại nên trông nó có vẻ như đang cựa quậy mà thôi. Cái đầu đang căng như dây đàn của tôi cũng trở nên nhẹ nhõm đôi chút.

Chung Nguyên xách con rắn đến trước mắt tôi, nói: “Tặng cô đấy?”

Tôi cẩn thận quan sát con rắn đó, thì ra đó là những khúc gỗ được nối lại. Trên mặt gỗ vẽ rất nhiều vẩy giống như vẩy rắn, nếu nhìn liếc qua thì trông chẳng khác gì rắn thật. Tôi khiếp sợ nhìn con rắn gỗ, lửa giận ngùn ngụt bốc lên đầu. Tôi giật lấy nó, quăng sang một bên, giận đùng đùng quát: “Chung Nguyên! Trò đùa này thú vị lắm hả?” Tôi nói nhưng không thèm nhìn hắn, bò qua chỗ của mình, cởi phăng áo khoác rồi chui vào trong túi ngủ, quay lưng lại phía hắn.

Sau một hồi im lặng, bỗng có tiếng sột soạt vang lên. Tôi thấy Chung Nguyên đang nhích đến sau lưng mình, nhẹ nhàng vỗ lên vai tôi, nói: “Tôi không ngờ cô lại sợ như thế.”

Tôi nhắm nghiền mắt, không thèm đoái hoài.

Chung Nguyên: “Cô… giận thật đấy à?”

Tôi vẫn không thèm quan tâm.

Chung Nguyên: “Được rồi, tôi xin lỗi, được chưa?”

Cuối cùng, tôi vẫn không thèm để ý… Xin lỗi thì có ích gì, tôi đã bị hắn làm tổn thương, không thể tha thứ!

Chung Nguyên: “Đầu Gỗ, cô rộng lượng một chút đi, vừa rồi cô bất lịch sự với tôi, tôi có nói gì đâu.”

Tôi bực bội, quay đầu lại nhìn hắn giận dữ: “Ai bất lịch sự với anh chứ! Anh mới là đồ bất lịch sự!”

Chung Nguyên cúi đầu, mắt long lanh nhìn tôi, nói: “Được rồi, cô không bất lịch sự, cô chỉ nhiệt tình thái quá mà thôi.”

Tôi trợn mắt nhìn hắn, đồ khốn, cái không đáng nói thì
lại nói!

Lúc này, Chung Nguyên nói tiếp: “Thôi thôi, cô đừng giận nữa. Cô cứ giận thế này, tôi cũng không vui, nếu không vui thì tôi không biết mình sẽ làm gì đâu.”

Tôi hơi rùng mình, đây chính xác là đang uy hiếp mà. Nhưng tôi đã tức giận đến nước này, nếu lại nhẫn nhịn hắn nữa thì thật mất mặt. Nghĩ đến đây, tôi nhất quyết nhắm mắt lại, không thèm để tâm đến hắn. Kệ đi, hắn thích làm gì thì làm, dù sao tôi cũng đã quen bị hắn bắt nạt rồi.

Chung Nguyên thấy tôi không phản ứng gì liền nói: “Đầu Gỗ, máy ảnh cô cứ cầm đi, tùy ý sử dụng.”

Bàn tay nắm lấy túi ngủ của tôi hơi run lên… Thật, thật sao?

Chung Nguyên: “Nếu cô không đồng ý thì thôi vậy.”

Tôi quay người lại, mở to mắt nhìn hắn, phấn khích nói: “Tôi đồng ý!”

Chung Nguyên nhìn tôi, nhếch miệng, trong đáy mắt hắn ẩn chứa một nụ cười dịu dàng như hương sen tháng Bảy, nhè nhẹ thấm vào lòng người.

 

 

Advertisements

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 10.2

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s