Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần 5.8

Nhược Nhược tròn mắt vì kinh ngạc, rồi chợt nghĩ ra chuyện gì đó, đứng phắt dậy, hầm hầm đi về phía lớp học.

Không cần nói cũng biết đây là trò quỷ của Tiểu Cáp.

Được lắm, tên khốn này, mới hai ngày không bị ăn mắng mà cậu ta đã dám giỡn mặt cô, để xem lát nữa cô xử lý cậu ta thế nào.

Về tới lớp học, Nhược Nhược bất chấp việc bị cả lớp nhìn, lôi cổ Tiểu Cáp ra khỏi lớp, tới một góc vắng định bức cung. Nhưng cô còn chưa kịp tra hỏi, Tiểu Cáp đã khai tất cả.

“Chị Nhược Nhược, chị đừng giận, em thừa nhận, mấy câu đó đều là em nói”, Tiểu Cáp nói liến thoắng như sợ nếu nói chậm một chút sẽ không đủ dũng khí để nói.

Nhược Nhược vòng tay trước ngực, liếc xéo cậu ta, lạnh lùng nói: “Cậu biết tôi định hỏi cậu chuyện gì sao?”

Tiểu Cáp gật đầu, nói tiếp: “Em biết, em biết, nói mấy câu đó với Mạc Hiểu Huệ, không phải là em muốn giấu chị, chị đừng giận được không?”

“Muốn tôi không giận cũng được, nhưng cậu phải nói cho tôi biết, tại sao cậu lại nói như thế?”

“Em… chuyện này…” Tiểu Cáp đắn đo hồi lâu, rồi nhìn cô, hỏi: “Chị Nhược Nhược, em không trả lời câu hỏi này được không?”

“Tất nhiên…”

Tiểu Cáp vui mừng.

Nhược Nhược lại liếc xéo cậu ta, rồi nói: “Tất nhiên là không được.”

“Chị Nhược Nhược…”

“Có gọi là Nhược Nhược đại thánh cũng không được. Nói mau, không tôi cho cậu biết tay.” Nhược Nhược giơ quả đấm lên đe dọa.

Tiểu Cáp mếu máo, mắt rơm rớm, nhìn cô hồi lâu, cảm thấy không còn cách nào khác, đành lí nhí: “Là… là chị Lệ Lệ dạy em nói thế.”

“Lệ Lệ?” Nhược Nhược tròn mắt, nghi ngờ. “Tại sao Lệ Lệ lại dạy cậu nói thế?”

“Vì Mạc Hiểu Huệ cứ quấn lấy em, em đành nhờ chị Lệ Lệ nghĩ cách giúp, sau đó chị ấy…”

“Sau đó Lệ Lệ bảo cậu lấy tôi ra làm bia đỡ đạn?” Nhược Nhược tức giận hỏi.

Tiểu Cáp thấy tình hình không ổn, vội vàng giải thích: “Chị Nhược Nhược, chuyện không phải như thế đâu, chị đừng trách chị Lệ Lệ, chị ấy làm thế là vì…”

“Cậu gọi Lệ Lệ ra đây cho tôi, tôi có chuyện muốn nói với cô ấy.” Nhược Nhược muốn làm rõ tại sao Lệ Lệ lại thông đồng với Tiểu Cáp bày ra trò quỷ này.

“Chị Nhược Nhược…” Tiểu Cáp định phân bua, nhưng cứ thấy ánh mắt dữ dằn của cô, cậu đã co rúm người lại, cun cút vào lớp tìm Lệ Lệ.

Lệ Lệ ra ngoài, vẻ mặt vẫn thản nhiên, Tiểu Cáp đã nói hết mọi chuyện với cô.

“Nhược Nhược, Tiểu Cáp bị cậu dọa cho sợ quá rồi đấy”, Lệ Lệ cướp lời.

Nhược Nhược trừng mắt liếc xéo một cái, rồi đến gần cô bạn thân, giận dỗi nói: “Là tớ bị hai người làm cho tức chết mới đúng. Cậu rỗi việc nên bày trò dạy Tiểu Cáp nói lung tung, đúng không? Chẳng lẽ cậu không sợ tớ bị đám fan hâm mộ của cậu ta xử lý à?”

Lệ Lệ hoài nghi nhìn Nhược Nhược, hỏi: “Tiểu Cáp không nói gì với cậu sao?”

“Nói cái gì?”

“Thì nói với cậu rằng cậu ta thích cậu. Lần trước cậu ta nói với tớ, cậu ta rất thích cậu, còn nhờ tớ nghĩ cách để cậu nhận ra tình cảm của cậu ta. Thế là tớ dạy cậu ta giấu mảnh giấy tỏ tình vào trong bánh kem, ai ngờ cậu lại ngấu nghiến mất cả miếng bánh lẫn mảnh giấy. Cậu ta lại nài nỉ tớ nghĩ cách, tớ nghĩ cách tế nhị không ăn thua, nên bảo cậu ta trực tiếp hẹn cậu tới Nhã Đằng Các. Cậu ta vốn định đợi cậu ăn bánh xong rồi thổ lộ, ai ngờ Mạc Hiểu Huệ xuất hiện. Lúc nãy cậu tới chỗ thầy chủ nhiệm, Mạc Hiểu Huệ tới tìm, Tiểu Cáp sợ cậu trông thấy cậu ta nói chuyện với Hiểu Huệ sẽ không vui, nên lại tới nhờ vả tớ. Bởi vậy tớ mới bảo cậu ta từ nay về sau hễ cô gái nào bày tỏ thì cứ nói cậu ta đã là người của cậu, như vậy đám con gái đó sẽ thấy khó mà lui. Nhưng mà cậu ta làm những việc đó đều vì muốn theo đuổi cậu thôi,
hiểu không?”

Nhược Nhược kinh ngạc, tròn mắt nhìn cô bạn, không dám tin đó là sự thật: “Cậu nói gì cơ? Cậu nói… Lâm Tiểu Cáp làm những chuyện đó đều vì thích tớ?”

“Còn không phải sao! Vì chuyện của hai người, tớ đã phải tốn không biết bao nhiêu nơron thần kinh. Nhược Nhược, tuy cậu không nói ra, nhưng tớ biết cậu cũng thích Tiểu Cáp, tớ cũng hiểu những lo lắng và mâu thuẫn trong lòng cậu. Nhưng chuyện tình cảm nên để thuận theo tự nhiên, đừng nên suy nghĩ quá nhiều mà để tuột mất hạnh phúc. Cậu là bạn thân của tớ, tớ mong cậu được hạnh phúc, cho nên tớ mới giúp Tiểu Cáp theo đuổi cậu.” Lệ Lệ vỗ vai Nhược Nhược, chúc phúc cô bạn thân bằng ánh mắt.

“Nhưng Lệ Lệ, làm sao Tiểu Cáp thích tớ được? Cậu ta đẹp trai như vậy, có bao nhiêu người thích cậu ta…”

Nhược Nhược vẫn không sao tin nổi, chuyện này quá bất ngờ, cô nhất thời chưa thể tiếp nhận.

“Nhược Nhược, thích một người không phức tạp như vậy, nếu không đâu còn phải là tình yêu thực
sự nữa.”

Tình yêu thực sự là như vậy sao? Thích một người là thực sự có thể bất chấp tất cả sao?

Nghe những lời Lệ Lệ nói, ý chí của Nhược Nhược bắt đầu lung lay. Tâm trạng cô rối bời, cô liền hỏi: “Vậy bây giờ tớ phải làm gì?”

“Chuyện này đối với cậu đúng là quá bất ngờ, tớ nghĩ cần có thời gian. Tối nay cậu về nhà suy nghĩ cho kỹ. Phải nghĩ cho thoáng một chút, biết không?”

Nhược Nhược chần chừ một lúc rồi gật đầu.

Đúng là cô cần thời gian để nghĩ cho thật kỹ. Cho dù câu trả lời có thế nào, cô cũng cần cho bản thân và Tiểu Cáp một sự giải thích rõ ràng.

 

 

Advertisements

12 comments on “Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần 5.8

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s