Em không vào địa ngục thì ai vào 10.2

Lúc đó, Chung Nguyên bỗng dưng gọi: “Đầu Gỗ.”

“Gì?” Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, khoảnh khắc đó, trông hắn rất nghiêm túc, thực sự tôi không thể hiểu…

Chung Nguyên nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt hắn càng lúc càng nghiêm túc: “Nhìn sau lưng cô.”

Tôi bị bộ dạng của hắn làm cho phát sợ, run rẩy quay lại nhìn.

Dưới ánh đèn pin yếu ớt, một vật trong suốt trốn ở một góc trại. Chiếc ba lô đã che mất vật đó, chỉ có một đoạn đuôi nhỏ lộ ra ngoài. Song chỉ cần đoạn đuôi ấy thôi cũng khiến tôi nhảy tưng tưng, đó chính là một… con rắn!

Tôi kêu lên một tiếng, sợ hãi lùi ra sau, vừa lùi vừa kêu la om sòm: “Rắn! Rắn!”

Không gian trong trại rất hẹp, tôi không cẩn thận đã va vào Chung Nguyên. Nhưng lúc đó tôi không nghĩ được nhiều, nỗi sợ hãi đã bao trùm lấy tâm trí tôi. Tôi chỉ còn biết ôm chầm lấy hắn, toàn thân run rẩy.

Chung Nguyên lại không hề sợ hãi. Hắn vỗ vỗ lưng tôi, đắc chí cười sung sướng: “Cô không cần phải sợ.”

Chó thì không cần phải sợ, nhưng là rắn, là rắn đó!

Lúc này, mọi người ở những trại xung quanh nghe được tiếng động từ trại của chúng tôi, lũ lượt chạy đến hỏi han, hung hăng nhất vẫn là Linh Linh. Chị ta kéo phăng tấm cửa trại, thò đầu vào nhìn ngó. Sau đó, khuôn mặt xinh đẹp như hoa bỗng tối sầm.

Linh Linh thở dài, rụt đầu, kéo cửa trại lại. Tiếp đến, tôi nghe thấy chị ta nói với những người đang vây quanh: “Không sao cả, hai người họ trêu đùa nhau thôi.”

“Trêu đùa”, hai từ đó bỗng lọt vào tai tôi. Tôi lấy hết sức đẩy Chung Nguyên ra, không dám nhìn hắn nhưng vẫn không đủ dũng khí để trở về chỗ của mình vì ở đó có rắn…

Tôi vẫn nấn ná ở chỗ của hắn, sao cho mình cách con rắn đó càng xa càng tốt.

Chung Nguyên lại không hề hoang mang, sợ sãi. Hắn tiến về phía con rắn, túm lấy đuôi, dũng cảm xách nó lên.

Khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy Chung Nguyên như một vị thần hạ thế, anh dũng vô song…

Sau đó, Chung Nguyên quăng quăng con rắn, cười toe toét tiến về phía tôi…

Tôi ra sức lắc đầu, sợ hãi nói: “Anh… anh… anh đừng qua đây, anh…”

Chung Nguyên lắc lắc con rắn trong tay hắn, cười nói: “Cô không nhìn ra sao? Là giả đó.”

Tôi nhìn chăm chú, phát hiện ra con rắn đó không hề nhúc nhích, vì Chung Nguyên đang lắc qua lắc lại nên trông nó có vẻ như đang cựa quậy mà thôi. Cái đầu đang căng như dây đàn của tôi cũng trở nên nhẹ nhõm đôi chút.

Chung Nguyên xách con rắn đến trước mắt tôi, nói: “Tặng cô đấy?”

Tôi cẩn thận quan sát con rắn đó, thì ra đó là những khúc gỗ được nối lại. Trên mặt gỗ vẽ rất nhiều vẩy giống như vẩy rắn, nếu nhìn liếc qua thì trông chẳng khác gì rắn thật. Tôi khiếp sợ nhìn con rắn gỗ, lửa giận ngùn ngụt bốc lên đầu. Tôi giật lấy nó, quăng sang một bên, giận đùng đùng quát: “Chung Nguyên! Trò đùa này thú vị lắm hả?” Tôi nói nhưng không thèm nhìn hắn, bò qua chỗ của mình, cởi phăng áo khoác rồi chui vào trong túi ngủ, quay lưng lại phía hắn.

Sau một hồi im lặng, bỗng có tiếng sột soạt vang lên. Tôi thấy Chung Nguyên đang nhích đến sau lưng mình, nhẹ nhàng vỗ lên vai tôi, nói: “Tôi không ngờ cô lại sợ như thế.”

Tôi nhắm nghiền mắt, không thèm đoái hoài.

Chung Nguyên: “Cô… giận thật đấy à?”

Tôi vẫn không thèm quan tâm.

Chung Nguyên: “Được rồi, tôi xin lỗi, được chưa?”

Cuối cùng, tôi vẫn không thèm để ý… Xin lỗi thì có ích gì, tôi đã bị hắn làm tổn thương, không thể tha thứ!

Chung Nguyên: “Đầu Gỗ, cô rộng lượng một chút đi, vừa rồi cô bất lịch sự với tôi, tôi có nói gì đâu.”

Tôi bực bội, quay đầu lại nhìn hắn giận dữ: “Ai bất lịch sự với anh chứ! Anh mới là đồ bất lịch sự!”

Chung Nguyên cúi đầu, mắt long lanh nhìn tôi, nói: “Được rồi, cô không bất lịch sự, cô chỉ nhiệt tình thái quá mà thôi.”

Tôi trợn mắt nhìn hắn, đồ khốn, cái không đáng nói thì
lại nói!

Lúc này, Chung Nguyên nói tiếp: “Thôi thôi, cô đừng giận nữa. Cô cứ giận thế này, tôi cũng không vui, nếu không vui thì tôi không biết mình sẽ làm gì đâu.”

Tôi hơi rùng mình, đây chính xác là đang uy hiếp mà. Nhưng tôi đã tức giận đến nước này, nếu lại nhẫn nhịn hắn nữa thì thật mất mặt. Nghĩ đến đây, tôi nhất quyết nhắm mắt lại, không thèm để tâm đến hắn. Kệ đi, hắn thích làm gì thì làm, dù sao tôi cũng đã quen bị hắn bắt nạt rồi.

Chung Nguyên thấy tôi không phản ứng gì liền nói: “Đầu Gỗ, máy ảnh cô cứ cầm đi, tùy ý sử dụng.”

Bàn tay nắm lấy túi ngủ của tôi hơi run lên… Thật, thật sao?

Chung Nguyên: “Nếu cô không đồng ý thì thôi vậy.”

Tôi quay người lại, mở to mắt nhìn hắn, phấn khích nói: “Tôi đồng ý!”

Chung Nguyên nhìn tôi, nhếch miệng, trong đáy mắt hắn ẩn chứa một nụ cười dịu dàng như hương sen tháng Bảy, nhè nhẹ thấm vào lòng người.

 

 

Em không vào địa ngục thì ai vào 10.1

Chung Nguyên nằm trên đất, nói: “Đầu Gỗ, cô nhiệt tình thật đó.”

Tôi đỏ mặt, bò dậy khỏi người hắn. Song giây phút lịch sử này đã bị những kẻ xung quanh nhao nhao chụp lại bằng điện thoại, trong đó đương nhiên bao gồm cả màn đặc tả của các thành viên ban chụp ảnh. Sau đó, bọn họ đưa những tấm hình này lên diễn đàn của trường một cách không thương tiếc, đặt tên là: “Muội muội trọc đầu dũng cảm, Chung Nguyên bị trêu ghẹo đến thê thảm”…

Trời tối rất nhanh, mọi người bắt đầu tụ tập chơi tiếp trò
sát nhân.

Ván thứ nhất tôi là thường dân, nhưng không may chết ngay từ vòng đầu tiên. Tôi nghi ngờ chính tên Chung Nguyên đó ra tay hại mình. Cuối cùng, hắn bình thản buông một câu: “Tôi và cô ấy khá thân thuộc, tôi giết cô ấy không phải sẽ để lộ tung tích của mình hay sao.” Chỉ bằng câu nói đó, hắn đã giành được sự tin tưởng của mọi người. Cuối cùng hắn trở thành kẻ sát nhân duy nhất còn lại, ngồi rung đùi đắc chí đến hết ván.

Ván thứ hai tôi là thường dân, nhưng Chung Nguyên bị chết ngay vòng đầu tiên, tôi vô cùng vui mừng trước sự đau khổ của hắn. Nhưng khi để lại di ngôn, hắn nhìn quanh một lượt rồi kết luận hung thủ chính là tôi, lại còn nói rất có đầu đuôi, các lý do được liệt ra đều logic. Hắn nói: “Lần trước tôi giết cô, lần này chắc chắn cô sẽ báo thù tôi, theo như những gì tôi biết về cô, chuyện này cô có thể làm lắm chứ; thứ hai, rõ ràng tâm lý của cô lúc này không ổn định, đây chính là điểm yếu của đa số các sát thủ; thứ ba, ván trước tôi đã nói một câu: “Vì tôi và cô khá thân thuộc, nên tôi sẽ không giết cô”, để gỡ bỏ nghi ngờ, ván này cô cũng có thể dùng phương pháp ấy, đáng tiếc cách này không phải lúc nào cũng phát huy hiệu quả… Vậy nên cô còn có gì để giải thích không?”

Tôi không thể tin được, nhìn hắn chòng chọc, muốn nói nhưng lại không thể thốt ra lời, cuối cùng bất lực nói: “Tôi không phải là sát thủ…”

Kết quả bỏ phiếu khiến tôi khóc dở mếu dở, trong hai mươi người, trừ quan tòa, Chung Nguyên và tôi, mười bảy người còn lại đều nhất loạt bỏ phiếu chọn tôi là sát thủ… Trước đây, khi chơi trò này, dù có là sát thủ thật, tôi cũng chưa từng được bỏ nhiều phiếu đến thế…

Tôi ấm ức ngồi sang một bên, nhìn những kẻ khác chơi, không cam tâm nói: “Nhìn rõ chưa, tôi không phải là sát thủ.”

Chung Nguyên đáp: “Tôi biết.”

Tôi giận dữ: “Nhưng tại sao anh lại nói chắc chắn như đinh đóng cột tôi là sát thủ?”

Chung Nguyên nghiêng đầu nhìn tôi, cười tít mắt nói: “Tôi chết thì phải có người an táng chứ?”

Tôi: “…”

Tôi kìm nén cơn giận dữ trong lòng, nói tiếp: “Nhưng như vậy mọi người sẽ cho rằng khả năng phán đoán của anh không tốt, sau này sẽ không ai tin anh nữa.”

Chung Nguyên: “Như vậy mọi người mới càng muốn chơi với tôi.”

Ván thứ ba, tôi vẫn là thường dân. Tôi nghiêng người nhìn trộm bài của Chung Nguyên, nhưng trời tối quá, tôi nhìn không rõ. Chung Nguyên lại vô cùng hào phóng, đưa qua đưa lại bài của hắn trước mặt tôi. Sau đó, tôi nhận ra, Chung Nguyên cũng là thường dân. Vậy nên, tôi yên tâm để cho hắn nhìn bài của mình, sau đó cảnh cáo hắn không được vu cáo tôi.

Chung Nguyên liếc qua một vòng, không thèm quan tâm, nói: “Không cần lo lắng đến chuyện vu cáo, tôi đoán cô sẽ chết ngay từ vòng đầu.”

???

Chung Nguyên lim dim mắt nhìn Linh Linh đang ngồi trước mặt chúng tôi, giọng nói lúc trầm lúc bổng, thần bí như thầy tướng số: “Có nhìn thấy ánh mắt đằng đằng sát khí của Linh Linh không? Đầu Gỗ, cô chết chắc rồi.”

Tôi nhìn theo ánh mắt của Chung Nguyên, dưới ánh đèn yếu ớt, có thể thấy mắt Linh Linh đang trợn trừng trừng. Lúc đó, tôi bỗng cảm thấy sống lưng lành lạnh.

Quả nhiên, không ngoài những dự đoán của Chung Nguyên, tôi đã chết ngay từ vòng đầu tiên. Sau đó, tôi chỉ định Linh Linh, nhưng đáng tiếc không ai tin. Tiếp đó, đến lượt Chung Nguyên lên tiếng. Hắn đã phát huy tối đa sở trường lừa bịp người khác của mình. Chung Nguyên nói mình là cảnh sát gì gì đó, nói hắn đã phát hiện ra Linh Linh là sát thủ, v.v…

Vậy nên khi bỏ phiếu, Linh Linh bị mọi người tặng cho số phiếu cao nhất.

Sau đó, vì màn biểu diễn của Chung Nguyên quá giống thật nên đến vòng hai, hắn bị sát thủ cuối cùng cho là cảnh sát, nên bị trừ khử.

Tôi túm áo Chung Nguyên, không hiểu hỏi: “Anh làm như vậy ngang với tự sát.”

Chung Nguyên chỉ nhếch mép cười đáp: “Tôi đã báo thù cho cô, cô không cảm ơn tôi sao?”

Tôi lau mồ hôi, khi anh làm sát thủ sát hại tôi, sao không nói là giúp tôi báo thù đi?

Sau đó, tôi chơi thêm vài ván nữa. Việc làm xấu xa nhất mà Chung Nguyên làm trong trò chơi này là, rõ ràng hắn là sát thủ mà lại đóng giả cảnh sát, rồi làm trò ngu dân để giết viên cảnh sát cuối cùng. Đến khi trò chơi kết thúc, mọi người đều phải đấm ngực, giậm chân than rằng: Chung Nguyên thật quá nguy hiểm…

Hơn mười giờ đêm, trò chơi kết thúc, mọi người chuẩn bị đi ngủ.

Tôi bám theo Chung Nguyên đi vào trong trại, lóng ngóng trải tấm thảm chống ẩm, rồi mở túi ngủ. Nói thật, đây là lần đầu tiên tôi ở cùng một đứa con trai trong một nơi chật chội như thế này, hơn thế lại còn qua đêm nữa chứ. Chẳng cần nghĩ cũng biết tôi thấy khó chịu thế nào.

Chung Nguyên lại bình thản chui vào trong túi ngủ, cởi áo khoác rồi xách đai quần.

Tôi lưỡng lự nói: “Này… học trưởng Chung, anh có thể… haizz… tự trọng một chút không?”

Chung Nguyên thắt lại đai chiếc quần thể thao, sau đó ngẩng đầu nhìn tôi cười: “Cô nói cái gì cơ?”

Tôi nhăn nhó, không nói được lời nào. Ông trời ơi, thực ra tôi rất trong sáng mà…

Ngủ cùng sói – Ngoại truyện 1 act 3

Act 3

Bận bịu cả ngày, trong cơn gió lạnh lẽo, Hàn Trạc Thần bước ra khỏi quán bar.

“Ông muốn đi đâu?” Người lái xe hỏi hắn.

Hắn bỗng không biết phải trả lời ra sao.

Đến hộp đêm?

Vừa nhìn thấy những phụ nữ trang điểm diêm dúa, lòe loẹt hắn đã thấy đau đầu, lần trước đến đó có một cô gái rất xinh đẹp nũng nịu ngồi lên đùi hắn, lúc đó hắn có cảm giác như bị phụ nữ cưỡng bức.

An Dĩ Phong bảo hắn nên đến bệnh viện khám thử xem có phải bị bệnh hay không thì hắn nói không phải là hắn không muốn, chỉ là sợ đang lúc vui vẻ, phấn khích nhất bỗng phát hiện người con gái trong lòng hắn không phải là cô. Hắn chịu đủ cảm giác trống trải sau khi trút hết dục vọng rồi.

Thực tế, hắn cũng không muốn.

Từng lên giường với người con gái hắn yêu sâu sắc, trải qua cảm giác khi dục vọng lên đến đỉnh điểm được cô ôm hôn, được bàn tay ấm áp của cô vuốt ve thì người phụ nữ có thân hình hoàn mỹ đến đâu cũng không thể khiến hắn khao khát.

Về nhà?

Khi thấy chiếc sofa trống trải, đầu hắn càng đau hơn.

Ngồi trên xe, hắn vọng nhìn khách sạn vàng son lộng lẫy sáng ánh đèn, nhìn từng cặp tình nhân ôm nhau, nở nụ cười say đắm bước vào khách sạn. Hắn chỉ nghe thấy tiếng dương cầm trong xe, hút từng điếu thuốc.

Hắn có khách sạn sang trọng đến vậy, có thể khiến vô số người có căn phòng ấm áp trong đêm tối. Hắn còn có đủ nơi vui chơi giải trí như tiệm mát xa, sòng bạc, câu lạc bộ cao cấp, rất nhiều nơi có thể khiến vô số đàn ông muốn bỏ mà không bỏ nổi, vậy mà trong đêm tối hiu quạnh hắn luôn không có nơi nào để đi.

Hắn hút hết một bao thuốc, lái xe của hắn xem ra có vẻ hơi mệt mỏi, vệ sĩ đứng ngoài xe cũng đứng đến đờ cả người.

Hắn nhìn quán cà phê phía đối diện, mở cửa xe nói với mấy vệ sĩ: “Vào đó uống tách cà phê.”

Sau khi Thiên Thiên rời khỏi, đã lâu rồi hắn không uống cà phê.

Quán cà phê không lớn lắm, chỉ có vài người, hắn chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ.

“Tiên sinh, ngài muốn uống cà phê gì ạ?” Cô nhân viên phục vụ hỏi.

“Blue Mountain.” Hắn ngừng một lát nói tiếp: “Thêm sữa, thêm đường.”

Hắn buồn chán cầm lấy gạt tàn, định châm thuốc thì ánh mắt lập tức bị tấm lót cốc kỳ quặc thu hút. Vốn phải là một tấm lót cốc trắng sạch nhưng nó lại nhuốm màu xanh đen, trên đó chi chít những dòng chữ mơ hồ.

Hắn nhìn lên những dòng chữ đó, điếu thuốc trên tay cũng biến dạng.

Cô nhân viên phục vụ nhìn thấy thái độ của hắn, tỏ vẻ xin lỗi nói: “Xin lỗi, tôi thay cái khác cho ngài.”

“Không cần.” Bàn tay cầm tấm lót cốc bắt đầu lạnh buốt.

Cô phục vụ tươi cười giải thích với hắn: “Đây là do một cô gái vừa xinh đẹp vừa đáng yêu viết! Khoảng mười mấy ngày liền, hôm nào cô ấy cũng đến đây, từ sáng đến tối đều nhìn về phía khách sạn đối diện, viết đầy chữ lên trên tấm lót đó.”

Hắn nhìn ra cửa sổ, xe hắn đang đỗ bên dưới.

“Sau đó thì sao?”

“Chúng tôi không biết rốt cuộc cô ấy viết cái gì nhưng chúng tôi đoán cô ấy thầm yêu một người đàn ông trong khách sạn phía đối diện nên giúp cô ấy giữ lại tấm lót, hy vọng có ngày người đó sẽ đến đây, nhìn thấy những dòng chữ cô ấy viết.”

Cốc cà phê cạnh tay hắn đã nguội ngắt, hắn vẫn ngồi nhìn tấm lót cốc trong tay, nhìn mãi cho tới khi mọi thứ trước mắt hắn đều mơ hồ. Người khác có thể không nhìn ra trên đó viết gì nhưng hắn nhìn được. Đó là năm chữ viết đi viết lại mấy nghìn, mấy vạn lần: Thần, em, yêu, anh, đợi.

Hắn nghĩ cô ấy chắc chắn muốn hắn biết rằng:

Thần, em yêu anh…

Anh đợi em…

Hắn mỉm cười vuốt ve dòng chữ trên đó, dường như nhìn thấy hình bóng cô ngồi đây, cúi đầu viết chữ.

Hắn nhớ cô làm việc gì cũng rất nghiêm túc, cô cúi đầu, mái tóc dài che mặt, vừa xinh đẹp vừa đáng yêu…

Hắn mỉm cười cầm miếng lót cốc, nhìn ra chiếc xe ở ngoài khách sạn. “Thiên Thiên, anh sẽ không ép em nữa… Anh đồng ý với em, anh có thể đợi, đợi đến khi em quên đi thù hận, đợi đến khi em có thể tha thứ cho anh, cho dù có bao lâu… anh cũng nhất định đợi em trở về.”

Mẹ điên – Em đồng ý li hôn

Tôi luôn là người phụ nữ yếu đuối. Tôi dùng mọi cách để cứu vãn cuộc hôn nhân. Nấu những món ăn chồng thích, mua những CD chồng thích, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng như chồng thích, vì chồng làm tất cả những gì tôi cho là
hạnh phúc.

Tôi chưa bao giờ đòi hỏi chồng, tôi sợ chồng nghĩ tôi lắm chuyện. Nhưng giờ tôi đã hiểu, tình cảm lâu dài không so được với tình yêu sét đánh.

Lần đầu tiên nhìn thấy chồng và cô ấy là bức ảnh post trên mạng âm nhạc, lần đầu gặp cô ấy là khi hai người rời cổng khách sạn, lần đầu được nghe chồng nhắc về cô ấy là tối kỷ niệm ba năm ngày cưới… đó quả thật là một cô gái đẹp.

Tôi xem trộm những mail chồng viết cho cô ấy, mỗi dòng ngọt ngào, cảm động ấy tôi đều tự lừa mình rằng đó là viết về tôi, cho tôi. Làm sao chồng có thể yêu ai sâu nặng như thế khi chồng chưa hề nói đến việc ly hôn với tôi. Tôi sợ nói, vì sợ rằng nếu nói ly hôn thật, sẽ vĩnh viễn mất người chồng
tôi yêu.

Chồng ạ, em thật sự yêu chồng, chỉ những khi chồng ngủ rồi em mới khóc. Cảm ơn chồng đã bên em từng đấy năm, yêu em như em yêu chồng. Ít nhất chồng chưa nói đến ly hôn, chồng còn quay về nhà, chồng còn ăn cơm em nấu, còn cười. Thế là em thấy đã đủ. Em yêu chồng nên em tha thứ cho cô ấy.

Cho đến tối qua chồng nói:

“Anh có một anh bạn, anh ấy cưới vợ sáu năm rồi. Vợ anh ấy tốt lắm, anh ấy cũng yêu vợ, nhưng cách đây bốn năm, anh ấy quen một cô gái, cũng rất tốt, cũng yêu anh ấy. Cho nên anh ấy yêu cả vợ cả bồ. Cô gái cũng là người hiểu biết nên không bao giờ đòi anh bạn anh cưới hay đòi anh ấy bỏ vợ. Vợ anh ấy cũng không bao giờ tìm cách ly hôn. Nhưng bây giờ cô gái kia đã có bầu, nên đòi cưới. Cô ấy đã yêu bốn năm, những gì tốt đẹp nhất trong đời cô ấy, đã đều trao đi cả rồi.”

Chồng hỏi tôi: “Em bảo anh ấy nên làm thế nào đây?”.

Tôi không nói gì. Tôi biết đó là chuyện của chồng tôi. Đó là sự lựa chọn của
chồng tôi.

Buổi tối sau khi chồng ngủ, tôi ngồi ngắm khuôn mặt chồng, dáng vẻ chồng ngủ. Tôi thận trọng hôn trong nước mắt vì biết đó là những nụ hôn cuối cùng.

Em ra đi. Em biết đó là kết thúc tốt nhất. Em đã dọn nhà sạch bong, cơm đã nấu sẵn, thức ăn nên hâm nóng trước khi ăn, đó là bữa cơm cuối cùng em nấu cho chồng. Ít uống rượu thôi vì bệnh dạ dày nhé, em đã đặt mua một năm sữa bò, họ sẽ đến đưa hằng ngày, nhớ hâm nóng trước khi uống.

Tôi không mang cái gì ra khỏi nhà cả. Tôi chỉ mang món quà ngày xưa lần đầu tiên được chồng tặng, là con gấu len, tôi đã quen ôm nó. Nó sẽ ở bên tôi.

Tôi nói tạm biệt với căn nhà đã ở từng ấy năm, tôi nói tạm biệt với gia đình đã sống từng ấy năm, và tôi nói với chồng sau từng ấy năm: “Chúc anh hạnh phúc!”.

Tôi muốn dặn chồng rằng, hãy hạnh phúc, và đừng làm tổn thương người khác trong hạnh phúc của mình.

Tôi vẫn yêu chồng như ngày xưa. Chỉ có điều, từ sau khi ký giấy ly hôn và ra đi, tất cả bắt đầu không liên quan gì tới chồng nữa…

PJBLOGGER (Trung Quốc)

Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần 5.8

Nhược Nhược tròn mắt vì kinh ngạc, rồi chợt nghĩ ra chuyện gì đó, đứng phắt dậy, hầm hầm đi về phía lớp học.

Không cần nói cũng biết đây là trò quỷ của Tiểu Cáp.

Được lắm, tên khốn này, mới hai ngày không bị ăn mắng mà cậu ta đã dám giỡn mặt cô, để xem lát nữa cô xử lý cậu ta thế nào.

Về tới lớp học, Nhược Nhược bất chấp việc bị cả lớp nhìn, lôi cổ Tiểu Cáp ra khỏi lớp, tới một góc vắng định bức cung. Nhưng cô còn chưa kịp tra hỏi, Tiểu Cáp đã khai tất cả.

“Chị Nhược Nhược, chị đừng giận, em thừa nhận, mấy câu đó đều là em nói”, Tiểu Cáp nói liến thoắng như sợ nếu nói chậm một chút sẽ không đủ dũng khí để nói.

Nhược Nhược vòng tay trước ngực, liếc xéo cậu ta, lạnh lùng nói: “Cậu biết tôi định hỏi cậu chuyện gì sao?”

Tiểu Cáp gật đầu, nói tiếp: “Em biết, em biết, nói mấy câu đó với Mạc Hiểu Huệ, không phải là em muốn giấu chị, chị đừng giận được không?”

“Muốn tôi không giận cũng được, nhưng cậu phải nói cho tôi biết, tại sao cậu lại nói như thế?”

“Em… chuyện này…” Tiểu Cáp đắn đo hồi lâu, rồi nhìn cô, hỏi: “Chị Nhược Nhược, em không trả lời câu hỏi này được không?”

“Tất nhiên…”

Tiểu Cáp vui mừng.

Nhược Nhược lại liếc xéo cậu ta, rồi nói: “Tất nhiên là không được.”

“Chị Nhược Nhược…”

“Có gọi là Nhược Nhược đại thánh cũng không được. Nói mau, không tôi cho cậu biết tay.” Nhược Nhược giơ quả đấm lên đe dọa.

Tiểu Cáp mếu máo, mắt rơm rớm, nhìn cô hồi lâu, cảm thấy không còn cách nào khác, đành lí nhí: “Là… là chị Lệ Lệ dạy em nói thế.”

“Lệ Lệ?” Nhược Nhược tròn mắt, nghi ngờ. “Tại sao Lệ Lệ lại dạy cậu nói thế?”

“Vì Mạc Hiểu Huệ cứ quấn lấy em, em đành nhờ chị Lệ Lệ nghĩ cách giúp, sau đó chị ấy…”

“Sau đó Lệ Lệ bảo cậu lấy tôi ra làm bia đỡ đạn?” Nhược Nhược tức giận hỏi.

Tiểu Cáp thấy tình hình không ổn, vội vàng giải thích: “Chị Nhược Nhược, chuyện không phải như thế đâu, chị đừng trách chị Lệ Lệ, chị ấy làm thế là vì…”

“Cậu gọi Lệ Lệ ra đây cho tôi, tôi có chuyện muốn nói với cô ấy.” Nhược Nhược muốn làm rõ tại sao Lệ Lệ lại thông đồng với Tiểu Cáp bày ra trò quỷ này.

“Chị Nhược Nhược…” Tiểu Cáp định phân bua, nhưng cứ thấy ánh mắt dữ dằn của cô, cậu đã co rúm người lại, cun cút vào lớp tìm Lệ Lệ.

Lệ Lệ ra ngoài, vẻ mặt vẫn thản nhiên, Tiểu Cáp đã nói hết mọi chuyện với cô.

“Nhược Nhược, Tiểu Cáp bị cậu dọa cho sợ quá rồi đấy”, Lệ Lệ cướp lời.

Nhược Nhược trừng mắt liếc xéo một cái, rồi đến gần cô bạn thân, giận dỗi nói: “Là tớ bị hai người làm cho tức chết mới đúng. Cậu rỗi việc nên bày trò dạy Tiểu Cáp nói lung tung, đúng không? Chẳng lẽ cậu không sợ tớ bị đám fan hâm mộ của cậu ta xử lý à?”

Lệ Lệ hoài nghi nhìn Nhược Nhược, hỏi: “Tiểu Cáp không nói gì với cậu sao?”

“Nói cái gì?”

“Thì nói với cậu rằng cậu ta thích cậu. Lần trước cậu ta nói với tớ, cậu ta rất thích cậu, còn nhờ tớ nghĩ cách để cậu nhận ra tình cảm của cậu ta. Thế là tớ dạy cậu ta giấu mảnh giấy tỏ tình vào trong bánh kem, ai ngờ cậu lại ngấu nghiến mất cả miếng bánh lẫn mảnh giấy. Cậu ta lại nài nỉ tớ nghĩ cách, tớ nghĩ cách tế nhị không ăn thua, nên bảo cậu ta trực tiếp hẹn cậu tới Nhã Đằng Các. Cậu ta vốn định đợi cậu ăn bánh xong rồi thổ lộ, ai ngờ Mạc Hiểu Huệ xuất hiện. Lúc nãy cậu tới chỗ thầy chủ nhiệm, Mạc Hiểu Huệ tới tìm, Tiểu Cáp sợ cậu trông thấy cậu ta nói chuyện với Hiểu Huệ sẽ không vui, nên lại tới nhờ vả tớ. Bởi vậy tớ mới bảo cậu ta từ nay về sau hễ cô gái nào bày tỏ thì cứ nói cậu ta đã là người của cậu, như vậy đám con gái đó sẽ thấy khó mà lui. Nhưng mà cậu ta làm những việc đó đều vì muốn theo đuổi cậu thôi,
hiểu không?”

Nhược Nhược kinh ngạc, tròn mắt nhìn cô bạn, không dám tin đó là sự thật: “Cậu nói gì cơ? Cậu nói… Lâm Tiểu Cáp làm những chuyện đó đều vì thích tớ?”

“Còn không phải sao! Vì chuyện của hai người, tớ đã phải tốn không biết bao nhiêu nơron thần kinh. Nhược Nhược, tuy cậu không nói ra, nhưng tớ biết cậu cũng thích Tiểu Cáp, tớ cũng hiểu những lo lắng và mâu thuẫn trong lòng cậu. Nhưng chuyện tình cảm nên để thuận theo tự nhiên, đừng nên suy nghĩ quá nhiều mà để tuột mất hạnh phúc. Cậu là bạn thân của tớ, tớ mong cậu được hạnh phúc, cho nên tớ mới giúp Tiểu Cáp theo đuổi cậu.” Lệ Lệ vỗ vai Nhược Nhược, chúc phúc cô bạn thân bằng ánh mắt.

“Nhưng Lệ Lệ, làm sao Tiểu Cáp thích tớ được? Cậu ta đẹp trai như vậy, có bao nhiêu người thích cậu ta…”

Nhược Nhược vẫn không sao tin nổi, chuyện này quá bất ngờ, cô nhất thời chưa thể tiếp nhận.

“Nhược Nhược, thích một người không phức tạp như vậy, nếu không đâu còn phải là tình yêu thực
sự nữa.”

Tình yêu thực sự là như vậy sao? Thích một người là thực sự có thể bất chấp tất cả sao?

Nghe những lời Lệ Lệ nói, ý chí của Nhược Nhược bắt đầu lung lay. Tâm trạng cô rối bời, cô liền hỏi: “Vậy bây giờ tớ phải làm gì?”

“Chuyện này đối với cậu đúng là quá bất ngờ, tớ nghĩ cần có thời gian. Tối nay cậu về nhà suy nghĩ cho kỹ. Phải nghĩ cho thoáng một chút, biết không?”

Nhược Nhược chần chừ một lúc rồi gật đầu.

Đúng là cô cần thời gian để nghĩ cho thật kỹ. Cho dù câu trả lời có thế nào, cô cũng cần cho bản thân và Tiểu Cáp một sự giải thích rõ ràng.