Ngủ cùng sói – Phỏng vấn p2

Miêu Miêu: “Tôi có một câu hỏi.”

Tâm Tâm: “Cứ việc hỏi.”

Miêu Miêu: “An An ơi, lúc nào mới đón vợ và con qua đó, chẳng phải là Hàn Hàn để lại cho anh một biệt thự ư?”

An An: “Còn phải hỏi, họ đang ở phòng tôi rồi! Mẹ kiếp, tôi đợi ngày này mười lăm năm rồi.”

Miêu Miêu không dám hỏi câu tiếp theo, đến lượt Tâm Tâm.

Tâm Tâm: “An An, lời hứa một giờ của anh đâu? Lời nói ra không rút lại được nữa đâu…”

An An (cười tinh nghịch): Một giờ sao có thể đủ?

Tâm Tâm (run rẩy): “Đổi câu hỏi khác.”

Nhiều độc giả: “Có ý gì chứ? Không hiểu.”

Tâm Tâm: “Có ý là… chuyện này có nói cả đêm cũng không hết.”

Miêu Miêu: “Bao giờ Thiên Thiên sinh? Rốt cuộc sinh mấy đứa? Dù sao thì cũng chắc chắn là một bé trai rồi, có muốn sinh một công chúa nữa để làm thông gia với nhà An An không? Tình cảm cần phải vun đắp từ sớm.”

Tâm Tâm: “Tôi không giỏi toán, có lẽ còn khoảng bảy tháng, thai long phượng đấy, chắc chắn có một bé dành cho Tiểu An, chưa nghĩ ra là bé nào.”

Miêu Miêu: “Hỏi câu riêng tư một chút, hôm nay có thay đổi gì không? Sao chẳng thấy thêm chữ nào vậy?”

Tâm Tâm: “Đương nhiên rồi, các bạn không phiền nếu tôi thêm hai trăm từ chứ? Tôi có thể sửa mà!”

 

Chị Huyền: “Tại sao An An không yêu Hàn Hàn hoặc Hàn Hàn không yêu An An, họ có thể sớm tối bên nhau, đặc biệt khi thấy cái đoạn An giúp Hàn bôi thuốc, lúc đó tôi cảm thấy họ chắc chắn có ý gì đó?”

An An: “Vóc dáng anh ấy khá hơn chút thì tôi có thể suy nghĩ về việc đó.”

Hàn Hàn: “Nếu chú ấy đồng ý làm tình thì tôi cũng có thể suy nghĩ về việc đó. ”

An An: “Anh đã bao giờ gặp người đàn ông nào như em chưa?”

Hàn Hàn: “Chú thì sao?”

Tâm Tâm: “Đây chính là nguyên do hai người không nảy sinh tình cảm, cả hai đều muốn mình là người chủ động chứ không phải bị động.”

Chị Huyền: “An An có điểm gì nổi bật mà khiến Hàn Hàn luôn muốn bảo vệ anh ta?”

Hàn Hàn chìm vào hồi ức.

An An: “Còn phải hỏi, vì tôi đẹp trai chứ sao.”

Tâm Tâm: “An An, anh nên nhớ anh không phải là kẻ ưa bị động.”

Hàn Hàn: “Lúc tôi mới ở trong giới xã hội đen, việc gì chú ấy cũng cáng đáng mọi thứ cho tôi. Chúng tôi cùng vào sinh ra tử. Tôi không giết người vì những kẻ đáng giết chú ấy đều thay tôi giết cả rồi… Tuy chú ấy không bao giờ nói với tôi nhưng tôi biết chú ấy giết người lần đầu tiên là vì tôi, quan trọng hơn là… Tôi tin nếu đổi lại An Dĩ Phong là tôi thì chú ấy cũng cáng đáng mọi thứ cho tôi.”

An An (cảm động): “Anh Thần, chi bằng chúng ta bàn bạc một chút về vấn đề ai là người bị động nhé!”

Tâm Tâm: “Thuần?”

Mắt An An liền sáng lên, nhìn ngó xung quanh.

Tâm Tâm: “Tôi chỉ gọi trêu thôi, kiểu nô lệ của vợ như anh chẳng bao giờ thay đổi được.”

Chị Huyền: “Tôi rất muốn biết hai người đàn ông tuyệt vời bình luận về nhau như thế nào.”

Hàn Hàn: “An Dĩ Phong không có khuyết điểm nào, chỉ có mỗi điều là vướng phải tình yêu thì như bị bỏ bùa mê thuốc lú.”

An An: “Anh Thần, anh không bị bỏ bùa mê thuốc lú ư? Ai vì người con gái của kẻ thù mà tông vào ô tô?”

Hàn Hàn: “Bây giờ cô ấy là vợ anh rồi.”

An An: “Con trai em mười bốn rồi đấy.”

Tâm Tâm: “Đừng có chó chê mèo lắm lông, các anh chẳng ai hiểu về tình yêu đâu! Hàn Hàn, tôi buộc phải nói với anh, kiểu của anh gọi là tán tỉnh, không phải tình yêu. An An, anh đừng tự cho mình là cao thủ tình trường, từ trước đến nay anh chỉ yêu có mấy ngày mà còn nửa đường đứt gánh. Những người phụ nữ sau đó ngoắc ngoắc ngón tay là đến, có lẽ nhiều lúc còn chẳng cần động tay nữa. Các anh yêu đương nhăng nhít, may mà tôi là mẹ đẻ, tặng cho hai anh hai phụ nữ thích hợp với các anh đấy!”

Hàn Hàn: “Mẹ đẻ?”

An An: “Rõ ràng cô ấy không phải…”

Chị Huyền: “Ấn tượng lần đầu gặp mặt đối phương của hai anh là gì?”

Tâm Tâm: “Cái này hình như đã nói trong truyện rồi.”

An An: “Có lý tưởng, có đạo đức, có văn hóa, lịch sự, đủ bốn tiêu chuẩn[1] đấy!”

Tâm Tâm: “An An, điểm môn Tư tưởng đạo đức hồi tiểu học của anh là bao nhiêu vậy? “Đủ bốn tiêu chuẩn” giải thích như vậy sao?”

An An: “Tiểu học có môn Tư tưởng đạo đức ư?”

Hàn Hàn: “Lần đầu gặp mặt ư? Thực sự trông rất đẹp trai, ánh mắt trong trẻo toát lên vẻ chính trực, chân thành. Nụ cười cũng rất trong sáng, vô tư… Bây giờ chẳng có gì để xem rồi, chỉ có tác phong không đúng đắn thôi!”

Tâm Tâm: “Tôi phải nói một câu công bằng là An An giờ còn đẹp trai hơn trước!”

Chị Huyền: “An An từng nói muốn cô bác sĩ không bao giờ quên được ba chữ An Dĩ Phong, xin hỏi sau đó anh ấy đã sử dụng biện pháp gì?”

Tâm Tâm: “Với sức cuốn hút của An An, chắc chắn là…”

An An: “Nói nhỏ chút, đừng để Tiểu Thuần nhà tôi nghe thấy!”

Tâm Tâm: “Chắc chắn là không rồi, cô xem anh ta sợ vợ như thế cơ mà!”


[1] “Đủ bốn tiêu chuẩn”, nguyên văn là “Tứ hữu tân nhân”, trích trong đoạn Đặng Tiểu Bình viết cho tạp chí Trung Quốc thiếu niên báo ngày 26 tháng 5 năm 1980. “Tứ hữu” ở đây là: Có lý tưởng, có đạo đức, có tri thức, có kỷ luật.

 

3 comments on “Ngủ cùng sói – Phỏng vấn p2

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s