Em không vào địa ngục thì ai vào 9.2

Sau đó, tôi lại sờ từ cánh tay của anh ta lên trên, dừng lại ở cổ. Người này có yết hầu, ừm, một lần nữa tôi có thể khẳng định đó là con trai. Hơn nữa người này rất thú vị, yết hầu của anh ta dường như cũng không động đậy.

Tiếp đến, tôi sờ lên cằm, không có gì đặc biệt. Tôi lần ra sau, sờ đến dáy tai. Tôi nhớ trong đội có một nam sinh bắn lỗ tai… Người này không có lỗ tai, vậy là tôi lại loại được một người nữa. Sau nữa, tôi quay lại sờ mặt. Mặt anh ta hơi cứng, không mềm mại và búng ra sữa như mặt tôi, nhưng da mặt không hề có mụn. Tôi ngẫm nghĩ trong bốn người khả nghi, ai không có mụn, loại thêm được hai người.

Bây giờ chỉ còn lại hai người khả nghi là Chung Nguyên và một nam sinh năm hai, cứ tạm gọi là nam sinh A. Kiểu tóc của hai người này tương đối giống nhau, nếu sờ thì không thể phân biệt được. Tôi tiếp tục tìm những điểm khác biệt trên người Chung Nguyên và anh chàng kia, nhưng vẫn thấy rất mơ hồ, không thể nào nghĩ ra được. Lúc này, tôi chỉ trách bản thân mình không quan sát kỹ những đặc điểm trên mặt người khác. Tôi vừa cố gắng đào sâu suy nghĩ, vừa thận trọng sờ khắp ngũ quan của anh ta. Lông mày? Ừm, rất dày. Mắt? Mi mắt rất dài, quệt vào tay tôi thấy ngưa ngứa. Mũi? Rất thẳng. Miệng?… Miệng!

Tôi phát hiện ra, miệng của đối phương lúc này hơi nhếch lên, một nụ cười nham hiểm bỗng xuất hiện trong đầu tôi. Nếu tôi đoán không sai, người này là…

Tội định cất lời thì một giọng nói quen thuộc vang lên, vẻ hơi mệt mỏi: “Đầu Gỗ, cô sờ đủ chưa?”

“Chung Nguyên!” Hai tiếng đó đã thoát ra khỏi miệng tôi.

Song tôi đã chậm một bước, Chung Nguyên lên tiếng trước, cho nên mọi người quyết định, vì Chung Nguyên lên tiếng nên tôi mới đoán ra. Tôi ấm ức giải thích cho mọi người, nhưng không ai tin.

Một thành viên ban văn nghệ lấy chiếc hộp phạt ra, vừa cười vừa bắt chúng tôi rút thăm một hình phạt. Tôi nhìn Chung Nguyên, hắn hoàn toàn không có ý thò tay vào chiếc hộp. Được thôi, tôi sẽ làm.

Tôi nhắm mắt nhắm mũi rút một mẩu giấy, rồi mở ra. Trong giấy viết hai hình phạt để người bị phạt chọn một trong hai, xem ra cũng có vẻ nhân từ đấy chứ.

Hình phạt thứ nhất là nhảy múa, cái này chắc chắn bỏ qua. Hình phạt thứ hai là… “ba mươi độ trêu ghẹo”, người bị trêu phải là con trai. Trò này… là cái quái gì vậy???

“Trêu ghẹo”, hai từ này đã khủng khiếp lắm rồi, huống hồ người bị trêu lại phải là con trai. Nhưng vấn đề là, ý nghĩa của ba chữ “ba mươi độ” là gì? Tôi không hiểu bèn hỏi một thành viên trong đội văn nghệ.

Thành viên nọ rất nhiệt tình giải thích cho tôi hiểu. Thì ra, trò này mô phỏng theo động tác trong một bộ phim. Trong bộ phim đó, nhân vật nam nghiêng mình về phía trước để nâng cằm của cô gái lên, tư thế này rất buồn cười, vì góc nghiêng của nhân vật nam nọ rất lớn.

Tôi lau mồ hôi, phải trêu chọc Chung Nguyên? Lại còn phải nâng cằm hắn lên? Động tác này thật là một thử thách lớn… Hơn nữa lại phải nghiêng ba mươi độ? Không muốn cho người ta sống hay sao?

Tôi vò miếng giấy, nhăn nhó. Bị mọi người thúc giục, tôi chỉ còn cách trợn mắt lườm Chung Nguyên: “Tại anh cả đấy!”

Chung Nguyên nhìn tôi vẻ vô tội: “Là do cô tự chuốc lấy đấy chứ.”

Tôi bị hắn chẹn họng, xấu hổ đến giận sôi người, tay vò nát mẩu giấy đáng ghét kia, dằn giọng: “Anh lại đây!” Lại đây để tôi trêu chọc!

Chung Nguyên rất hợp tác. Hắn đi đến trước mặt tôi, lại còn rất thân thiện khom người xuống, hướng cằm về phía tôi.

Lúc này, thành viên của đội văn nghệ có vẻ rất chuyên nghiệp, chỉnh lại tư thế cho hắn: “Thế này không được, cậu phải hợp tác với Mộc Nhĩ, phải ngả người ra sau ba mươi độ.”

Tôi nhìn Chung Nguyên, sau đó hơi nghiêng người về phía trước, giơ tay nâng cằm hắn lên.

Chung Nguyên nghiêng người ra sau, cười mà như không nhìn tôi.

Ngón tay tôi hơi run nhưng tôi vẫn cố nâng cằm hắn lên.

Lúc này, những người xung quanh bắt đầu hò hét, một thành viên ban chụp ảnh tận dụng cơ hội này nháy máy lia lịa.

“Không được, góc độ chưa đủ!”

“Mộc Nhĩ, em phải nghiêng về phía trước, đúng rồi, phải nghiêng thêm chút nữa.”

“Chung Nguyên, nghiêng về sau, nếu không Mộc Nhĩ sẽ nằm bò vào lòng cậu.”

“Đừng giả vờ xấu hổ nữa.”

“Biểu cảm, chú ý biểu cảm! Mộc Nhĩ, em có cần quấn lấy Chung Nguyên như thế không?”

“Chung Nguyên, cậu bị trêu chọc mà vui thế sao?”

 

Tôi thấy vô cùng khó chịu với tiếng hò hét của những người xung quanh, lén nhìn Chung Nguyên. Thằng cha này vẫn vui vẻ tự đắc như không có chuyện gì xảy ra, lại còn nhếch mép cười nữa chứ. Tôi tức giận vô cùng, ra sức nghiêng về phía trước, định bụng sẽ ngả ra ba mươi độ thật nhanh rồi thu người lại. Song Chung Nguyên không chịu hợp tác với tôi, trong lúc nghiêng về trước, tôi vô ý ngã vào hắn. Hắn vốn không đứng vững, bị tôi đụng vào, ngã nhoài ra sau.

Quan trọng là, hắn lại kéo tôi ngã theo. Lúc sắp chết còn kéo người ta chết theo, bạn thử nói xem hắn có nham hiểm hay không kia chứ.

Vậy là chúng tôi cùng ngã xuống đất trong một tư thế vô cùng hay ho.

Tên Chung Nguyên đó nằm dài trên đất, dang hai tay, ra vẻ vô tội lắm. Hắn chớp chớp mắt, nhếch mép cười nói: “Đầu Gỗ, cô nhiệt tình thật đó.”

Em không vào địa ngục thì ai vào 9.1

Hai mươi người chúng tôi phải leo rất lâu, cuối cùng cũng đến được một nơi khá bằng phẳng trên sườn núi, lúc đó mặt trời đã sắp lặn. Đây là địa điểm để chúng tôi hạ trại.

Sau khi nghỉ ngơi và sắp xếp lại mọi thứ, đội trưởng bắt đầu phát lều trại, đệm chống ẩm và túi ngủ, sau đó hướng dẫn mọi người cách dựng trại. Tôi và Chung Nguyên dựng xong trại, vứt tất cả đồ đạc vào bên trong, rồi ngồi trước cửa trại chụp chung một tấm ảnh kỷ niệm. Nói thật, tôi vẫn hơi ấm ức vì phải ở chung với một đứa con trai, đặc biệt là người mình chẳng thích tẹo nào. May mà lúc đi ngủ, ai sẽ chui vào túi ngủ của người ấy, chẳng liên quan đến nhau. Đây là hoạt động chung của mọi người, tôi cũng không thể gây rắc rối một cách vô lý. Dựng xong trại, mọi người ngồi quây quần cùng ăn tối.

Mặc dù đây là rừng quốc gia được khai thác, nhưng ngoài một số địa điểm bán nước và đồ ăn dưới chân núi ra, những chỗ khác vẫn còn hoang sơ, vắng lặng. Tất cả thực phẩm và dụng cụ nấu ăn chúng tôi đều tự mang lên. Vì mang theo quá nhiều đồ nên về cơ bản thực phẩm và đồ nấu ăn của chúng tôi khá đơn giản. Đồ nấu ăn chỉ có bếp ga du lịch, nồi nấu, không có dụng cụ nướng. Hơn nữa, trên núi việc đầu tiên cần phải chú ý là không để xảy ra hỏa hoạn, thành thử chúng tôi phải rất cẩn thận với mấy chiếc bếp ga. Đồ đựng thức ăn thì mỗi người tự chuẩn bị. Còn về đồ ăn, chúng tôi chỉ mang theo một ít thịt, cá viên, tôm viên, rau xanh, các sản phẩm chế biến từ đậu và rất nhiều mỳ sợi, ngoài ra còn có thêm một số gia vị… Mặc dù đơn giản, nhưng giữa rừng núi hoang vu, không có bất kỳ làng mạc, thôn xóm nào như ở đây thì một bữa ăn như vậy cũng có thể coi là thịnh soạn lắm rồi.

Tôi bưng hộp cơm, ngồi bên cạnh nồi thức ăn, nước miếng chảy ròng ròng. Tôi vớt một ít thịt dê, một chút rau từ nồi canh đang sôi sùng sục, sau đó chạy sang một bên, cẩn thận rưới một chút gia vị. Cuối cùng, tôi cười toe toét, xun xoe bưng đồ ăn đến cho Chung Nguyên…

Thỉnh thoảng lại có tiếng nghiến răng vọng lại.

Chung Nguyên không chút khách khí, cầm lấy hộp thức ăn, nếm thử một miếng rồi gật gù nói: “Cũng không tồi.”

Nhìn thấy bộ dạng tư sản đó, tôi thực sự muốn cướp hộp thức ăn khỏi tay hắn, sau đó chụp lên đầu tên đáng ghét đó… Nhưng tôi phải nhẫn nhịn, vì bảo bối Canon của tôi, tôi phải nhẫn nhịn.

Ngoài mỳ sợi, những đồ ăn khác đều rất ít, phải phân phát đều cho tất cả mọi người. Nếu Chung Nguyên ăn phần của tôi, tức là tôi không còn gì để ăn.

Tôi đang nghĩ cách để làm sao vừa không khiến Chung Nguyên tức giận vừa bảo toàn được phần thịt dê của mình thì Linh Linh đã đưa phần của chị ta cho Chung Nguyên: “Chung Nguyên, tớ không thích ăn thịt, cậu ăn đi.”

Tôi như mở cờ trong bụng, lén nhìn hai người họ, Linh Linh, chị làm tốt lắm!

Song Chung Nguyên không cầm lấy hộp cơm của Linh Linh. Hắn cười vô cùng dịu dàng, sau đó nhìn chị ta nói: “Không cần đâu, tớ ăn phần của Mộc Nhĩ rồi.”

Nghe xem, nghe xem, đó là gì vậy? Rõ ràng hắn là kẻ bóc lột, kẻ cướp, vậy sao khi nói những lời đó hắn lại tự nhiên đến vậy? Quả nhiên, muốn là kẻ mặt dày thì cũng phải tu luyện. Mặc dù mặt tôi dày, nhưng so với tên Chung Nguyên đó thì không bằng một góc của hắn.

Tôi bực bội quay mặt đi, vớt thịt, rưới gia vị, sau đó không đợi Chung Nguyên nói, lập tức cho hết thịt vào miệng. Nhưng vì hấp tấp, tôi nuốt phải miếng canh nóng, mắt mũi trợn ngược, nước mắt giàn giụa. Tôi ngậm miếng thịt trong miệng, thở hồng hộc, không nỡ nhổ đi nhưng cũng không dám nuốt vào.

Rất nhanh, bộ dạng mất mặt này của tôi bị Chung Nguyên tóm được, nhưng dù sao hắn cũng còn chút lương tâm. Hắn nhanh chóng rót nước đưa cho tôi, sau đó cười toe toét nhìn tôi nói: “Chỉ vì vài miếng thịt thôi sao, có đáng không?”

Tôi uống một ngụm nước lớn để miệng bớt nóng, sau đó thận trọng nuốt miếng thịt như nuốt một viên thuốc. Tôi thực sự không muốn cảm ơn Chung Nguyên, suy cho cùng tôi bị thế này là do hắn hại tôi. Hơn nữa, biểu hiện của hắn lúc này thực sự chẳng có ý tốt gì. Tôi chỉ còn thiếu nước dán lên trán hắn dòng chữ: “Vui trước sự đau khổ của người khác.”

Lúc đó, Chung Nguyên đang nằm ngả lên chiếc đệm chống ẩm, có vẻ rất thoải mái. Hắn lải nhải ra lệnh cho tôi như một ông lớn: “Đầu Gỗ, đi vớt thịt đi.”

Tôi trợn mắt nhìn hắn, nhưng sau đó vẫn ngoan ngoãn nghe lời hắn…

Ăn tối xong, mọi người ngồi túm tụm lại chơi trò chơi. Đầu tiên, chúng tôi chơi trò “bịt mắt đoán tên”. Luật chơi là: bịt mắt một người lại, sau đó mọi người sẽ đứng im bất động để anh ấy hoặc cô ấy sờ, nếu đoán được tên của người bị sờ trúng thì người bị bịt mắt được thay, người bị sờ trúng sẽ bị bịt mắt. Nếu trong một khoảng thời gian nhất định mà không sờ trúng ai thì người bị bịt mắt sẽ bị phạt. Đương nhiên, nếu người bị sờ phát ra tiếng động khiến mình bị lộ thì cả hai người sẽ cùng bị phạt. Ban văn nghệ đã đặc biệt chuẩn bị một chiếc hộp lớn, bên trong đựng các loại hình phạt đáng sợ… Không biết ban văn nghệ học được trò chơi này ở đâu, tôi thấy chẳng công bằng tẹo nào. Các bạn nên nhớ, mặc dù đầu tôi đã mọc ít tóc, nhưng dù sao tôi cũng là đứa tóc ngắn nhất trong đội…

Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, cái đầu nửa trọc nửa không của tôi đã bị phát hiện ra ngay lượt đầu tiên.

Đội trưởng, người rất có tinh thần hy sinh, đã xung phong chịu bịt mắt đầu tiên. Sau đó, anh ta đi quanh một vòng, nhìn mà chóng cả mặt, rồi tiến thẳng về phía tôi. Tôi không thể nhúc nhích, không thể lên tiếng, chỉ đứng ngây ra đó để anh ta nhẹ nhàng sờ lên người. Khi sờ vào cái đầu trọc của tôi, anh ta nhếch mép cười, dịu dàng vỗ vỗ, rồi nói: “Mộc Nhĩ đúng không?” Tôi méo mặt, gỡ tấm khăn đen trên mặt anh ta xuống, bịt mắt mình lại, rồi chạy vào giữa xoay vài vòng, sau đó dừng lại, chọn đại một hướng để đi đến.

Rất nhanh, tôi va phải một người. Sau khi bị tôi va phải, người đó đứng thẳng người, không hề nhúc nhích, sừng sững như Thái Sơn. Vì sợ đối phương là con gái, nếu không cẩn thận sẽ sờ nhầm lên ngực, tôi mò mẫm tìm cánh tay của người đó, sau đó mới lần theo cánh tay sờ lên mặt. Người đó có cánh tay vạm vỡ hơn tôi và rất rắn chắc. Trong đội không có đứa con gái nào tráng kiện thế này, vậy thì đó chắc chắn là con trai. Tôi lại sờ lên vai anh ta, có vẻ tôi cao đến vai anh ta, vậy người này chắc cao khoảng 1m78 đến 1m87. Tôi ngẫm nghĩ xem trong số mười ba đứa con trai cùng đi, ai có chiều cao phù hợp. Hình như… có năm người. Như vậy, tôi đã loại được mười bốn người.

Ngủ cùng sói – Phỏng vấn p2

Miêu Miêu: “Tôi có một câu hỏi.”

Tâm Tâm: “Cứ việc hỏi.”

Miêu Miêu: “An An ơi, lúc nào mới đón vợ và con qua đó, chẳng phải là Hàn Hàn để lại cho anh một biệt thự ư?”

An An: “Còn phải hỏi, họ đang ở phòng tôi rồi! Mẹ kiếp, tôi đợi ngày này mười lăm năm rồi.”

Miêu Miêu không dám hỏi câu tiếp theo, đến lượt Tâm Tâm.

Tâm Tâm: “An An, lời hứa một giờ của anh đâu? Lời nói ra không rút lại được nữa đâu…”

An An (cười tinh nghịch): Một giờ sao có thể đủ?

Tâm Tâm (run rẩy): “Đổi câu hỏi khác.”

Nhiều độc giả: “Có ý gì chứ? Không hiểu.”

Tâm Tâm: “Có ý là… chuyện này có nói cả đêm cũng không hết.”

Miêu Miêu: “Bao giờ Thiên Thiên sinh? Rốt cuộc sinh mấy đứa? Dù sao thì cũng chắc chắn là một bé trai rồi, có muốn sinh một công chúa nữa để làm thông gia với nhà An An không? Tình cảm cần phải vun đắp từ sớm.”

Tâm Tâm: “Tôi không giỏi toán, có lẽ còn khoảng bảy tháng, thai long phượng đấy, chắc chắn có một bé dành cho Tiểu An, chưa nghĩ ra là bé nào.”

Miêu Miêu: “Hỏi câu riêng tư một chút, hôm nay có thay đổi gì không? Sao chẳng thấy thêm chữ nào vậy?”

Tâm Tâm: “Đương nhiên rồi, các bạn không phiền nếu tôi thêm hai trăm từ chứ? Tôi có thể sửa mà!”

 

Chị Huyền: “Tại sao An An không yêu Hàn Hàn hoặc Hàn Hàn không yêu An An, họ có thể sớm tối bên nhau, đặc biệt khi thấy cái đoạn An giúp Hàn bôi thuốc, lúc đó tôi cảm thấy họ chắc chắn có ý gì đó?”

An An: “Vóc dáng anh ấy khá hơn chút thì tôi có thể suy nghĩ về việc đó.”

Hàn Hàn: “Nếu chú ấy đồng ý làm tình thì tôi cũng có thể suy nghĩ về việc đó. ”

An An: “Anh đã bao giờ gặp người đàn ông nào như em chưa?”

Hàn Hàn: “Chú thì sao?”

Tâm Tâm: “Đây chính là nguyên do hai người không nảy sinh tình cảm, cả hai đều muốn mình là người chủ động chứ không phải bị động.”

Chị Huyền: “An An có điểm gì nổi bật mà khiến Hàn Hàn luôn muốn bảo vệ anh ta?”

Hàn Hàn chìm vào hồi ức.

An An: “Còn phải hỏi, vì tôi đẹp trai chứ sao.”

Tâm Tâm: “An An, anh nên nhớ anh không phải là kẻ ưa bị động.”

Hàn Hàn: “Lúc tôi mới ở trong giới xã hội đen, việc gì chú ấy cũng cáng đáng mọi thứ cho tôi. Chúng tôi cùng vào sinh ra tử. Tôi không giết người vì những kẻ đáng giết chú ấy đều thay tôi giết cả rồi… Tuy chú ấy không bao giờ nói với tôi nhưng tôi biết chú ấy giết người lần đầu tiên là vì tôi, quan trọng hơn là… Tôi tin nếu đổi lại An Dĩ Phong là tôi thì chú ấy cũng cáng đáng mọi thứ cho tôi.”

An An (cảm động): “Anh Thần, chi bằng chúng ta bàn bạc một chút về vấn đề ai là người bị động nhé!”

Tâm Tâm: “Thuần?”

Mắt An An liền sáng lên, nhìn ngó xung quanh.

Tâm Tâm: “Tôi chỉ gọi trêu thôi, kiểu nô lệ của vợ như anh chẳng bao giờ thay đổi được.”

Chị Huyền: “Tôi rất muốn biết hai người đàn ông tuyệt vời bình luận về nhau như thế nào.”

Hàn Hàn: “An Dĩ Phong không có khuyết điểm nào, chỉ có mỗi điều là vướng phải tình yêu thì như bị bỏ bùa mê thuốc lú.”

An An: “Anh Thần, anh không bị bỏ bùa mê thuốc lú ư? Ai vì người con gái của kẻ thù mà tông vào ô tô?”

Hàn Hàn: “Bây giờ cô ấy là vợ anh rồi.”

An An: “Con trai em mười bốn rồi đấy.”

Tâm Tâm: “Đừng có chó chê mèo lắm lông, các anh chẳng ai hiểu về tình yêu đâu! Hàn Hàn, tôi buộc phải nói với anh, kiểu của anh gọi là tán tỉnh, không phải tình yêu. An An, anh đừng tự cho mình là cao thủ tình trường, từ trước đến nay anh chỉ yêu có mấy ngày mà còn nửa đường đứt gánh. Những người phụ nữ sau đó ngoắc ngoắc ngón tay là đến, có lẽ nhiều lúc còn chẳng cần động tay nữa. Các anh yêu đương nhăng nhít, may mà tôi là mẹ đẻ, tặng cho hai anh hai phụ nữ thích hợp với các anh đấy!”

Hàn Hàn: “Mẹ đẻ?”

An An: “Rõ ràng cô ấy không phải…”

Chị Huyền: “Ấn tượng lần đầu gặp mặt đối phương của hai anh là gì?”

Tâm Tâm: “Cái này hình như đã nói trong truyện rồi.”

An An: “Có lý tưởng, có đạo đức, có văn hóa, lịch sự, đủ bốn tiêu chuẩn[1] đấy!”

Tâm Tâm: “An An, điểm môn Tư tưởng đạo đức hồi tiểu học của anh là bao nhiêu vậy? “Đủ bốn tiêu chuẩn” giải thích như vậy sao?”

An An: “Tiểu học có môn Tư tưởng đạo đức ư?”

Hàn Hàn: “Lần đầu gặp mặt ư? Thực sự trông rất đẹp trai, ánh mắt trong trẻo toát lên vẻ chính trực, chân thành. Nụ cười cũng rất trong sáng, vô tư… Bây giờ chẳng có gì để xem rồi, chỉ có tác phong không đúng đắn thôi!”

Tâm Tâm: “Tôi phải nói một câu công bằng là An An giờ còn đẹp trai hơn trước!”

Chị Huyền: “An An từng nói muốn cô bác sĩ không bao giờ quên được ba chữ An Dĩ Phong, xin hỏi sau đó anh ấy đã sử dụng biện pháp gì?”

Tâm Tâm: “Với sức cuốn hút của An An, chắc chắn là…”

An An: “Nói nhỏ chút, đừng để Tiểu Thuần nhà tôi nghe thấy!”

Tâm Tâm: “Chắc chắn là không rồi, cô xem anh ta sợ vợ như thế cơ mà!”


[1] “Đủ bốn tiêu chuẩn”, nguyên văn là “Tứ hữu tân nhân”, trích trong đoạn Đặng Tiểu Bình viết cho tạp chí Trung Quốc thiếu niên báo ngày 26 tháng 5 năm 1980. “Tứ hữu” ở đây là: Có lý tưởng, có đạo đức, có tri thức, có kỷ luật.

 

Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần 5.7

Tháng Ba ngày xuân, muôn hoa khoe sắc.

Tiểu Cáp đứng trước bồn hoa, đầu hơi cúi, ánh nắng tinh nghịch đùa giỡn trên tóc cậu.

Mạc Hiểu Huệ đứng trước mặt cậu, hai tay đan vào nhau, để phía trước, đầu ngẩng cao, vừa hồn nhiên vừa e thẹn, nhìn cậu nói: “Tiểu Cáp, mùng Năm tháng sau là sinh nhật tớ, ba tớ nói sẽ tổ chức tiệc mừng sinh nhật cho tớ, cậu có thể làm bạn nhảy với tớ không?”

“Chuyện này… tớ e là…” Tiểu Cáp lo lắng quá nên hai tay cứ nắm chặt, chưa kịp nói ra câu từ chối đã bị Mạc Hiểu Huệ chặn họng.

“Tiểu Cáp, cậu tốt bụng như vậy, cậu sẽ không từ chối tớ đúng không?” Hiểu Huệ nhìn cậu, ánh mắt mong đợi và hồi hộp, hàng mi chớp chớp tố cáo trái tim đang đập loạn xạ.

“Tớ…”

Thấy vẻ mong đợi của Hiểu Huệ, Tiểu Cáp thật không đành lòng nói tiếp, nhưng cậu hiểu rõ, chuyện tình cảm không nên mềm lòng, nếu không sẽ làm hại đối phương.

Nghĩ vậy, cậu lấy hết can đảm, nói thật lòng: “Hiểu Huệ à, rất xin lỗi nhưng tớ không thể nhận lời mời của cậu được.”

“Tại sao?” Mạc Hiểu Huệ thất vọng, buồn bã hỏi.

“Tớ đã thích người khác rồi, thực sự rất xin lỗi cậu.”

“Tớ không tin!” Mạc Hiểu Huệ lùi lại, mắt đỏ au.

“Hiểu Huệ, tớ đã là người của Nhược Nhược rồi.” Thấy Mạc Hiểu Huệ có vẻ không tin, cậu đành dùng độc thủ, làm theo lời Lệ Lệ, công khai chuyện động trời này.

Mạc Hiểu Huệ lặng đi, sắc mặt trắng bệch, rồi tức tưởi quay người chạy về phía lớp học.

Tuy cậu không muốn nói những lời tàn nhẫn đó với một cô gái, nhưng Lệ Lệ nói đúng, đã không thích thì phải nói rõ với người ta, nhân lúc đối phương vẫn chưa quá sa đà, để họ dứt khoát từ bỏ, như vậy mới là tốt cho họ, nhất thời mềm lòng sẽ khiến vết thương trong lòng họ càng sâu sắc, khó mà chữa lành. Lúc ấy có hối hận cũng đã muộn.

Bây giờ, cậu chỉ mong vết thương trong lòng Mạc Hiểu Huệ sớm lành và cô sẽ tìm được hạnh phúc thực sự của mình.

 

Trong lúc Tiểu Cáp đang thầm chúc phúc cho Mạc Hiểu Huệ, thì Nhược Nhược ủ rũ đi về lớp. Cô vừa từ chỗ thầy chủ nhiệm về, trên tay ôm một chồng bài kiểm tra cao ngất ngưởng.

Ba mươi phút trước, thầy chủ nhiệm gọi cô vào văn phòng, nói chuyện hai mươi phút, mà chủ đề không gì khác ngoài vấn đề học lệch của cô.

Ngoài môn toán, các môn khác Nhược Nhược đều học rất tốt, liên tục đứng trong top ba mươi toàn khối.

De La là trường điểm của tỉnh. Một học sinh liên tục lọt vào top ba mươi toàn khối không phải là chuyện tầm thường. Nhưng nếu muốn thi vào một trường đại học có danh tiếng trong nước thì điểm số này vẫn chưa thuyết phục. Cô phải nâng cao điểm số của môn toán. Tuy thời gian gần đây có Tiểu Cáp giúp đỡ, môn toán của cô cũng tiến bộ lên nhiều, nhưng so với các môn khác thì vẫn một trời một vực.

Thầy chủ nhiệm đã phân tích một hồi về tính nghiêm trọng của việc học lệch cho cô nghe.

Thật ra, Nhược Nhược hiểu rất rõ, nhưng điều cô mong chờ là biện pháp cụ thể giúp cô nâng cao thành tích môn toán thì thầy chỉ nói đại khái, chẳng có tác dụng gì với cô.

Đến khi cô suýt ngủ gật, thì thầy chủ nhiệm cũng nói xong.

Lúc chuẩn bị về lớp, thầy chủ nhiệm còn đưa cho cô một chồng bài kiểm tra, nhờ cô giao cho lớp bên cạnh.

Chồng bài kiểm tra rất nặng, cô đi cẩn thận từng bước một, chỉ sợ va phải người ta. Vất vả lắm mới về được tới dãy hành lang khu lớp học, cô dừng lại định bỏ chồng bài kiểm tra xuống nghỉ chút xíu thì chẳng may bị ngay một nữ sinh đi ngược chiều va trúng. Chồng bài kiểm tra rơi khắp mặt đất.

“Ôi! Bài kiểm tra!” Nhược Nhược la lên, quên mất cả chuyện nghỉ ngơi, vội vàng cúi xuống thu nhặt.

Cô bạn đâm phải cô ngẩn ra một giây, luôn miệng xin lỗi, vội vàng cúi xuống giúp cô thu dọn đống bài kiểm tra. Bỗng cô bạn đó ngẩng lên, ngạc nhiên hỏi: “Đây là bài kiểm tra của lớp 12A3 bọn tớ mà. Sao bạn lại giữ bài kiểm tra của bọn tớ?”

“Tớ là Lâm Nhược Nhược học lớp 12A2, thầy chủ nhiệm lớp tớ nhờ tớ giao bài kiểm tra này cho lớp bạn. Nếu bạn học lớp 12A3 thì chồng kiểm tra này bạn giữ luôn rồi trả cho lớp giùm tớ.”

Nói xong, Nhược Nhược ngẩng đầu định đưa chồng bài kiểm tra cho cô bạn đó, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt của cô ta, cô liền sững lại.

Cô bạn trước mặt Nhược Nhược chính là cô bạn búi tóc hình nụ hoa tối qua cô gặp trong nhà hàng. Thế giới này đúng là nhỏ bé, Nhược Nhược than thầm.

Mạc Hiểu Huệ cũng nhận ra Nhược Nhược, cô ta tròn mắt, ngạc nhiên kêu lên: “Là cậu?”

Giọng cô ta hơi lạc đi, hình như mới khóc, không ngọt ngào như tối qua, nên vừa rồi Nhược Nhược hoàn toàn không nhận ra.

Khoan đã! Khóc sao?

Nghĩ vậy, Nhược Nhược bèn quan sát hai mắt của Hiểu Huệ. Quả nhiên mắt cô ta đỏ au, đúng là vừa khóc thật. Nhược Nhược thấy tò mò, liền hỏi: “Cậu vừa khóc à?”

“Đúng! Có chuyện gì sao? Không ngờ cậu chính là Lâm Nhược Nhược”, Mạc Hiểu Huệ khinh bỉ nói.

“Ý gì vậy?” Nhược Nhược nheo mắt, trong lòng dự cảm có chuyện chẳng lành.

Hiểu Huệ nhìn cô đầy oán hờn, trách móc, dường như trước mặt cô bây giờ không phải một cô nữ sinh trung học mà là tên tội phạm nguy hiểm không chừa tội ác nào. Mạc Hiểu Huệ nhìn Nhược Nhược hồi lâu, cơn tức giận làm mặt cô ta đỏ gay. Sau đó cô ta run run chỉ vào Nhược Nhược mà nhiếc móc thậm tệ: “Tiểu Cáp thật thà như vậy mà cậu cũng dụ dỗ, cậu không phải là con gái.”

Cô không phải con gái, chẳng lẽ lại là yêu nữ?

Nhược Nhược hết sức băn khoăn về câu nói đó, nhưng bây giờ không phải lúc thích hợp để tranh cãi, cô muốn làm rõ một chuyện trước.

Cô lạnh lùng hỏi: “Cậu nói tôi dụ dỗ Lâm Tiểu Cáp, vậy là có ý gì? Cậu nói rõ ràng được không?”

Mạc Hiểu Huệ phẫn uất trừng mắt nhìn Nhược Nhược, nói: “Cậu đừng có giả bộ nữa đi, Tiểu Cáp đã nói hết rồi. Cậu ấy nói… cậu ấy nói…”

“Cậu ta nói gì?” Nhược Nhược tò mò hỏi dồn.

Nhược Nhược thực sự muốn biết Tiểu Cáp đã nói chuyện động trời gì mà khiến Mạc Hiểu Huệ ra nông nỗi thế này.

Mạc Hiểu Huệ quay đầu đi, cay đắng nói: “Cậu ấy nói đã là người của Lâm Nhược Nhược rồi.”

Cái gì?

Tiểu Cáp là người của cô?

Sao cô lại không biết gì hết?