Ngủ cùng sói – Ngoại truyện 1 act 2

Act 2

“Có lẽ là nơi này rồi.” Một cô gái ôm tập album ảnh tuyệt đẹp đứng bên ngoài biệt thự sang trọng, đối chiếu với địa chỉ ghi trên mảnh giấy trong tay, ngó nghiêng vào bên trong.

Woa! Quả là xa hoa! Bãi cỏ còn lớn hơn cỏ sân bóng, bể bơi lớn gấp đôi căn nhà bốn người ở của cô gái.

Cô còn chưa tìm thấy chuông cửa trên chiếc cổng sắt cao vút thì một vệ sĩ vừa cao vừa đẹp trai chạy tới, rất lịch sự hỏi cô tìm ai.

“Tiểu thư tên là Hàn Thiên Vu có chụp một bộ ảnh cưới ở tiệm ảnh của chúng tôi. Chúng tôi đã đợi rất lâu, không thấy cô ấy đến lấy nên theo yêu cầu của cô ấy, tôi mang ảnh đến đây.”

“Ảnh? Cái này…” Vệ sĩ ngẫm nghĩ một lúc, nói với cô: “Xin đợi một chút.”

“Được.”

Chẳng mấy chốc, vệ sĩ quay trở lại, mở cửa cho cô, cầm máy chiếu tia hồng ngoại cẩn thận dò quét một lượt cơ thể cô rồi đỡ lấy tập album ảnh xem đi xem lại hai lần mới đưa lại cho cô, dẫn cô đi vào trong.

Bước vào trong sân, cô chợt phát hiện căn nhà này quả thật có rất nhiều anh chàng đẹp trai. Người nào cũng cool và đẹp đến như vậy!

Người đàn ông rất đẹp trai ư?!

Theo sự mô tả của khách hàng thì cô không biết đó là người nào đây. Cô đang đau đầu với vấn đề này thì thấy người vệ sĩ dừng lại bên cạnh một người đàn ông. Cô cũng vội vàng dừng bước.

Khi nhìn rõ người đàn ông đó thì cô lập tức nhận ra khách hàng nói đến ai vì căn biệt thự này có người đàn ông như vậy thì những người đàn ông khác không đáng đếm xỉa tới.

Anh ta mặc sơ mi đen, quần âu đen, ngồi trên chiếc ghế mây màu trắng nhìn ra bể bơi.

Rõ ràng trong bể bơi đó chẳng có gì vậy mà anh ta lại đăm đăm nhìn mãi như vậy.

Anh ta toát lên vẻ độc đoán kinh người, còn mang vẻ u buồn khiến phụ nữ không khỏi thương cảm. Khí chất này dễ hút hồn phụ nữ nhất, vì thế khuôn mặt đẹp hơn minh tinh của anh ta trở nên dư thừa.

Anh ta không nói chuyện nên cô cũng không dám nói gì.

Anh ta không nhúc nhích, cô cũng không dám động đậy.

Cũng không biết qua bao lâu, anh ta ngước mắt nhìn cô một cái, cô bỗng bị ánh mắt sâu thẳm mê hoặc, lồng ngực bị một luồng sức mạnh va đập mạnh, quên mất mình phải làm gì.

Thấy anh ta đưa tay về phía mình, cô mới nhớ ra mục đích cô đến đây, có chút bối rối lấy tập album ra khỏi hộp đưa cho anh ta.

“Đây là ảnh tiểu thư Hàn Thiên Vu chụp ở tiệm ảnh của chúng tôi hơn một tháng trước.”

Anh ta đỡ lấy cuốn album ảnh đặt trên đùi, ngón tay thon dài đặt trên tấm bìa cuốn album màu bỏ bằng mica sáng bóng từ từ nắm chặt, thả lỏng rồi lại nắm chặt… chần chừ không mở ra.

“Hàn tiểu thư nhắn gửi vài lời…” Cô do dự một lúc, đang suy nghĩ nên xưng hô thế nào cho phải.

“Nói gì?” Cuối cùng anh ta thả lỏng tay. Giọng anh ta cũng thật mê hoặc lòng người, trầm ấm, lạnh lùng, còn mang chút tình cảm nhẹ nhàng.

“Cô ấy nói cô ấy yêu anh!” Cô nhìn biểu cảm của anh ta một lúc, không thấy có sự thay đổi gì nhưng không hiểu sao cô lại có cảm giác ớn lạnh.

Anh ta thả lỏng bàn tay đang nắm chặt, từ từ mở cuốn album.

Từ lúc hình ảnh cô gái trong ảnh xuất hiện trước mắt anh ta, ánh mắt anh ta không hề di chuyển, thậm chí còn không lật giở trang tiếp theo.

Cô thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng nhớ như in những lời khách hàng nhắn nhủ nhưng lúc đối diện với anh ta lại ấp úng: “Cô ấy còn nói… cô ấy thực sự, thực sự rất muốn làm… cô dâu của anh… Mỗi tối cô ấy đợi anh về nhà… là vì cô ấy muốn đợi anh.”

Thời gian vẫn trôi đi, lá cây bay rụng, gió nhẹ thổi qua mặt nước bể bơi phẳng lặng, mọi thứ vẫn đang diễn ra nhưng ánh mắt của anh ta lại như đông cứng.

Khi cảm thấy hơi tê chân, cô mới chợt nhận ra mình đã đứng rất lâu. “Nếu không có việc gì khác, tôi xin phép về đây.”

“Đợi một chút.” Anh ta bỗng hỏi một câu hỏi rất kỳ quặc: “Cô ấy nhắn những lời này từ lúc nào?”

“Khoảng gần hai tháng trước.” Cô cẩn thận nhớ lại, hôm đó là ca làm của cô. “Có lẽ là ngày mồng Chín tháng trước.”

“Mồng Chín?” Ngón tay anh ta vuốt ve ảnh người con gái với đôi mắt ngấn lệ.

Anh ta nói, giọng có vẻ buồn bã: “Thiên Thiên, Hóa điệp… chính là cách em yêu anh ư?”

Lúc rời khỏi, cô cố nhìn lại một lần người đàn ông mê hồn nhất mà từ trước tới giờ cô từng gặp.

Anh ta cầm điếu thuốc đưa lên miệng, tay cầm chiếc bật lửa cứ run lên, không sao châm nổi điếu thuốc.

Anh ta vứt mạnh chiếc bật lửa xuống đất, chiếc bật lửa bằng thép vô tội nẩy lên rất cao rồi rơi xuống.

Người đàn ông bên cạnh anh ta lập tức lấy bật lửa giúp anh ta châm lửa.

Khói thuốc dày đặc, anh ta vẫn xem album ảnh, vẫn là trang đó, ánh mắt vẫn dừng lại ở đó…

 

Đêm nay không có trăng, căn phòng trống trải tối đen như mực. Hàn Trạc Thần một mình ngồi trên chiếc giường cứng nhắc, trầm tư nhìn cuốn album trong tay.

“Thiên Thiên…”

Hắn vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp có trang điểm một chút và đôi môi rạng ngời làm say đắm lòng người.

Hình như cô muốn dành nụ cười hạnh phúc nhất cho hắn nên trong ký ức của hắn, cô cười ngọt ngào, rạng rỡ hơn bao giờ hết nhưng đôi mắt lại ngấn lệ…

“Tại sao giữa yêu và hận… em thà lựa chọn sự tan vỡ mà không thể chọn tha thứ?”

“Tại sao lòng nhân từ của em có thể cho bất kỳ ai mà không thể dành cho anh dù chỉ một chút?”

Hắn ngẩng đầu tựa vào giường, chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi đến vậy.

Căn phòng này đã từng lưu giữ rất nhiều hình ảnh đẹp, cô nằm dưới cơ thể hắn trong ánh đèn màu cam ấm áp, e thẹn cắn môi nhìn hắn. Thân hình trắng nõn, không chút tì vết, đẹp lộng lẫy như một tác phẩm điêu khắc…

Lúc đó cô khiến máu hắn như sục sôi, như điên dại, bây giờ nghĩ lại dằn vặt khôn nguôi!

Vận mệnh như cố ý trừng phạt tội ác của hắn, ban cho hắn người phụ nữ tuyệt vời như vậy, khiến hắn khó lòng bứt ra rồi lại để tuột mất… và khi hắn cam tâm tình nguyện đón nhận sự thật rồi lại cho hắn biết cô yêu hắn cũng sâu sắc như hắn yêu cô vậy.

Nếu có thể lựa chọn, hắn hy vọng cô không yêu hắn, lúc cô giơ con dao lên, trong lòng cô chỉ có hận thù, sự chần chừ, do dự hơn mười phút của cô không phải là mâu thuẫn, giằn vặt vì hắn… Nếu là như vậy, bây giờ cô có thể hạnh phúc chung sống với Cảnh, không cần phải như hắn trải qua đêm dài nhớ nhung.

Hắn rất muốn đến Anh tìm cô, lại lần nữa giam cầm cô ở bên mình, nhưng hắn không thể ích kỷ như vậy.

Sự giằn vặt giữa yêu và hận chắc chắn khiến cô sống rất khổ, nếu không cô đã không lựa chọn thà chết chứ không chịu sống cùng hắn.

Đêm không trăng, nỗi nhớ càng sâu đậm.

Hàn Thiên Vu, người con gái hắn không nên yêu, sao lại xuất hiện vào lúc hắn suy sụp nhất?

Lúc đó cả tâm hồn và thể xác hắn đều mệt mỏi, chán ghét cuộc sống tưởng chừng như vô cùng huy hoàng nhưng thật ra là tàn khốc. Hắn kiên quyết thoát khỏi xã hội đen, đến cả người anh em chí cốt là An Dĩ Phong cũng né tránh không gặp.

Hắn đang ở đỉnh cao, tiền hô hậu ủng thì lại rút khỏi giới giang hồ, hắn có thể chấp nhận được sự hụt hẫng, nhưng việc kinh doanh vô cùng bất lợi, đền tiền hết lần này đến lần khác và luôn phải đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của kẻ khác.

Trong lúc hắn cô đơn, khó khăn nhất, cô đã bù đắp cuộc sống tẻ nhạt của hắn bằng sự ấm áp, dịu dàng.

Mỗi tối mệt mỏi, cô vẫn ngồi ở sofa đợi hắn.

Mỗi lần tâm trạng hắn không tốt, cô vẫn kiên nhẫn và im lặng ngồi trên sofa cùng hắn.

Mỗi lần hắn cảm thấy cô đơn, cô sẽ chơi một bản dương cầm cho hắn nghe, dùng tiếng đàn xoa dịu sự cô đơn
của hắn.

Hắn không có cách nào cưỡng lại tình yêu đối với cô. Hắn thích ôm lấy tấm thân mềm mại của cô, vuốt ve bàn tay nhỏ bụ bẫm của cô. Hắn thích uống cà phê cô bưng tới cho hắn, cho dù cô không hề biết thêm chút sữa hay đường vào cốc cà phê đắng ấy. Hắn thích nhìn vào mắt cô, đoán những nhu cầu mà cô không bao giờ nói ra. Hắn đặc biệt thích vứt cô xuống bể bơi để cô chới với, phải ôm lấy cánh tay hắn, mắt ngân ngấn nước nhìn hắn, lúc đó hắn không thể nhịn được mà cười thành tiếng…

Sau đó, lúc công ty hắn sắp phá sản, An Dĩ Phong dồn toàn bộ tiền cho hắn, còn thuyết phục được mấy lão già trong giới giang hồ dùng tiền dưỡng lão đầu tư cho hắn.

Hắn vượt qua khó khăn, cũng học được cách dùng người từ những thất bại đó, cũng biết làm thế nào để đối phó với những thương nhân trong mắt chỉ có lợi nhuận ấy.

Sau khi mọi việc tốt đẹp trở lại, hắn càng trân trọng tình yêu đối với cô, vì cô, hắn ngấm ngầm trù tính cuộc sống trong tương lai, để toàn bộ cổ phần đứng tên hắn cho cô, còn cung cấp cho Cảnh những điều kiện thuận lợi nhất khi ở Mỹ, cho Cảnh môi trường giáo dục tốt nhất, dự định để Cảnh tiếp quản mọi việc của hắn.

Nhưng tất cả vô tình chệch khỏi quỹ đạo.

Hôm đó, hắn bận bịu cả ngày, đến tối còn hẹn với người ta bàn bạc chuyện kinh doanh.

Lúc vội vã về nhà thay đồ, hắn vô tình nhìn thấy một chai vang đỏ trên bàn, còn có một chiếc bánh ga tô không mấy đẹp đẽ, ánh nến trên chiếc bánh khẽ đung đưa.

Khi nhìn rõ dòng chữ: “Chúc sinh vật vui vẻ!” xiêu vẹo, hắn mới nhớ hôm đó là sinh nhật mình.

Nụ cười rạng ngời nở trên khuôn mặt hắn. Hắn tò mò tìm kiếm dáng người nhỏ bé trong căn phòng tù mù ánh nến, đột nhiên tiếng dương cầm du dương như trong cõi mộng vang lên. Ánh nến mờ nhạt vì cô bỗng trở nên tuyệt diệu.

Cô mặc bộ váy áo dài màu hồng phấn, mái tóc đen dài bóng mượt thả sau lưng càng làm nổi rõ đôi vai gầy.

Dưới ánh nến hiền hòa, một hình bóng nhỏ bé như xâm chiếm mọi ngóc ngách chưa ai từng trú ngự trong trái tim hắn.

Trái tim hắn dấy lên sự kích động mãnh liệt đến khác thường, hắn muốn ôm tấm thân gầy nhỏ bé ấy vào lòng, bảo vệ, che chở cho cô.

Hắn muốn nắm chặt lấy tay cô, để cô mãi mãi ở bên hắn, trong tầm mắt của hắn.

Hắn còn muốn cô chỉ thuộc về hắn, cả đời chỉ thuộc về mình hắn mà thôi!

Cô chơi xong bản nhạc, bước tới bên hắn, ngẩng lên cười với hắn.

Đôi má cô trắng hồng, có chút bầu bĩnh. Ánh mắt cô mơ hồ, trong trẻo như dòng nước suối, hắn đắm chìm trong đó. Đôi môi cô như trái anh đào chín mọng, bóng bẩy mê hồn khiến hắn thật muốn nếm thử…

“Chúc mừng sinh nhật!” Cô nở nụ cười ngọt ngào với hắn.

“Ừ.” Hắn có chút bối rối, vội rời mắt nhìn xuống đồng hồ mà không rõ là mấy giờ.

Cô thấy hắn xem đồng hồ liền hiểu ý, lập tức lấy áo mặc cho hắn, kiễng chân giúp hắn cài từng chiếc khuy.

Mùi thơm thiếu nữ quấn quyện lấy hắn, mùi vị đó hoàn toàn không giống mùi nước hoa đậm đặc.

“Thiên Thiên?” Hắn không khỏi ngắm nhìn khuôn ngực phập phồng theo từng nhịp hít thở của cô, vòng eo thon, và cả cặp đùi trông rất mượt mà.

“Con bao nhiêu tuổi rồi?”

“Mười lăm.”

“Mười lăm…” Hắn thầm than thở.

Xem ra quả là đã rất lâu hắn không đụng đến phụ nữ, bỗng nhiên biến thái đến mức nảy sinh dục vọng với một cô bé mười lăm tuổi!

Đêm đó, hắn vô cùng khó chịu rút cánh tay ra khỏi người phụ nữ với thân hình khiêu gợi cứ ôm chặt lấy tay hắn. Hắn bỗng nhận ra một vấn đề:

Thích một người con gái có thể cần khá lâu.

Yêu một người con gái thì chỉ cần một giây!

 

 

2 comments on “Ngủ cùng sói – Ngoại truyện 1 act 2

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s