Em không vào địa ngục thì ai vào 8.2

Kỷ luật của chuyến đi lần này rất nghiêm ngặt, không cho các thành viên tự ý chụp ảnh. Là một ủy viên có quyền chụp ảnh, tôi thấy nhiệm vụ của mình thật vinh quang và thiêng liêng. (Vỗ tay tiếp nào! = =)

Vì không thể sạc pin nên chúng tôi phải chuẩn bị trước vài cái máy ảnh. Mỗi ủy viên của ban chụp ảnh được cầm hai chiếc. Tôi cầm một chiếc Sony màu đỏ rực và một chiếc Canon EOS 5D Mark II…

Khi nhìn thấy chiếc máy Canon, tôi sững sờ, không ngừng chớp mắt, sau đó ngẩng đầu lên trời than, ông trời ơi, tôi cứ nghĩ là chỉ nằm mơ mới được sờ vào chiếc máy xịn thế này, không ngờ bây giờ… Hạnh phúc đến quá đột ngột, tôi sung sướng đến phát khóc.

Không biết chiếc máy này mượn từ đoàn hội giàu có thế lực nào. Tự dưng tôi muốn biết rốt cuộc đoàn hội nào lại bác ái đến thế.

Tôi ôm chặt chiếc máy, phấn khích hỏi chị Linh Linh: “Chị Linh Linh, cái máy Canon này mượn ở đâu thế ạ?”

Chị ta nhìn tôi với ánh mắt thù hằn, nói: “Không phải của Chung Nguyên sao, em không biết hay giả vờ không biết?”

Của Chung… Chung Nguyên?

Tôi sững sờ giây lát, chạy đến chỗ Chung Nguyên trong ánh nhìn coi thường của Linh Linh, giơ máy ảnh hỏi: “Cái này… là của anh?”

Chung Nguyên gật đầu, hỏi vặn lại: “Có vấn đề gì sao?”

Tôi cười xun xoe, không nói gì. Mặc dù tôi rất coi thường hắn nhưng cũng phải thừa nhận, trên một số phương diện hắn cũng rất có mắt nhìn người. Đương nhiên nếu muốn có một chiếc Canon EOS 5D Mark II, chỉ có con mắt thì chưa đủ, cái quan trọng nhất là phải có thực lực kinh tế. Tôi nhớ một lần dẫn Tứ cô nương đến trung tâm kỹ thuật số, tôi nhìn chằm chằm vào catalogue các tham số và sản phẩm của loại máy ảnh này, hai mắt lấp lánh. Nhưng khi nhìn thấy bảng giá của nó, tôi bỗng nước mắt nước mũi giàn giụa.

Giá của chiếc máy ảnh này là mười chín nghìn chín trăm tệ. Đúng vậy, bạn nhìn không sai, tôi nói cũng không sai, giá của chiếc máy ảnh này lên tới năm con số, xấp xỉ hai vạn tệ, đáng ghét hơn là bọn họ còn nói đây là giá khuyến mãi.

Vì thế, bạn có thể tưởng tượng, khi tôi được âu yếm ôm bảo bối đó, trong lòng thấy thỏa mãn thế nào.

Chung Nguyên nhìn vẻ ngốc nghếch của tôi, cười nhạt nói: “Đầu Gỗ, nếu cô biểu hiện tốt, sau này có thể mượn máy đó.”

Hai mắt sáng rực, tôi gật đầu lia lịa, nhưng lại có chút nghi ngờ: “Nhưng phải thế nào mới là biểu hiện tốt?”

Chung Nguyên nghĩ ngợi một lúc rồi nghiêm túc nói: “Việc này cô tự nghĩ đi, tôi chỉ phụ trách việc đánh giá.”

Bực mình, như vậy thà không nói còn hơn! Câu nói này của hắn khiến tôi khó chịu, nhưng không còn cách nào khác. Chung Nguyên lại cười toe toét nói thêm: “Tức là nghĩ cách khiến tâm trạng tôi tốt hơn đôi chút, ít nhất là không làm tôi bực mình.”

Được thôi, hình như tôi đã hơi hiểu ra vấn đề… Tốt hơn hết là thỏa hiệp với hắn, vì bảo bối Canon của tôi, tôi phải nhẫn nhịn!

 

Núi X là rừng quốc gia đã được khai thác. Bình thường có bậc tam cấp dễ leo, nhưng để việc leo núi vất vả hơn, bậc tam cấp ở một vài nơi được xây theo những hình thù khác.

Đỉnh núi X cao hơn mực nước biển hơn một nghìn mét. Kế hoạch leo núi của chúng tôi lần này là: ngày hôm nay sẽ leo qua một vài ngọn núi, rồi leo lên sườn của ngọn cao nhất, ngày mai tiếp tục leo lên đỉnh núi, cuối cùng sẽ xuống núi theo một đường khác.

Khi mới bắt đầu leo, chúng tôi đều rất hăng hái, chưa thấy mệt mỏi. Cả đội vòng qua vài ngọn đồi, sau đó dừng lại nghỉ ngơi và ăn trưa. Bữa trưa rất đơn giản, chỉ có màn thầu, dưa muối và đậu nhự, mỗi người được phát thêm một miếng lạp xường. Tôi nhớ đến bảo bối Canon, liền dằn lòng đưa miếng lạp xường của mình cho Chung Nguyên. Cái tên đó chẳng khách sáo, cười toe toét cầm lấy, ăn sạch sẽ không để lại chút nào.

Ăn trưa xong, chúng tôi lại tiếp tục hành quân. Sau đó, chuyến đi có vẻ hơi nhàm chán, chỉ là leo lên những con đường núi cao hơn. Trên dốc, những đóa hoa dại màu tím đua nhau khoe sắc rực rỡ giữa màu xanh ngút ngàn của núi rừng. Trong rừng vọng lại tiếng của nhiều loài chim khác nhau, có tiếng khẽ khàng nhưng tươi sáng như niềm vui của một thiếu nữ chốn khuê các, có tiếng lại sâu lắng như tâm tư của một lão hòa thượng đã hiểu thấu vòng sinh tử. Thỉnh thoảng, hai bên đường lại xuất hiện những con suối nhỏ, một số đã cạn khô vì vẫn chưa đến mùa mưa.

Leo núi là một hoạt động đòi hỏi thể lực. Mặc dù cảnh sắc ở đây rất tươi đẹp nhưng khi mệt đến mức người đầm đìa mồ hôi, thở không ra hơi thì làm gì còn hứng thú để mà thưởng thức.

Thật xui xẻo, tôi lại là phó nháy của đội, phải chạy tới chạy lui để chụp ảnh cho mọi người.

Đáng ghét hơn, cứ đến khi tôi dừng lại, há miệng thở hổn hển thì lại bị tên Chung Nguyên tóm, chụp lia lịa. Hắn còn giơ điện thoại nói: “Đầu Gỗ, bộ dạng đó của cô giống một chú cún lắm.” Tôi rất bực, chỉ muốn giật lấy điện thoại của hắn, ném xuống đất rồi dồn sức mà giẫm… Đương nhiên, đó chỉ là tưởng tượng mà thôi.

Advertisements

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 8.2

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s