Em không vào địa ngục thì ai vào 8.1

Núi X nằm ở ngoại ô thành phố B, cao hơn mực nước biển hơn một nghìn mét. Việc leo lên ngọn núi này đối với những tay leo núi chuyên nghiệp dễ như trở bàn tay, nhưng đối với đám sinh viên chúng tôi thì tương đối khó khăn.

Sáng sớm tôi đã nhảy xuống giường, vì đúng sáu giờ mọi người đã phải tập trung ở trường. Tôi vội vàng đánh răng rửa mặt, đeo ba lô leo núi đã chuẩn bị từ tối hôm qua rồi hăm hở lên đường. Chiếc ba lô leo núi này tôi mượn của Tứ cô nương, bên trong rất rộng, tôi có thể bỏ vài chai nước và một vài bộ quần áo vì tôi nghe nói buổi tối ở trên núi rất lạnh. Ngoài ra, trong ba lô còn có thêm một con dao nhỏ và một chiếc còi. Về đồ ăn và các vật dụng khác, chúng tôi đã phân công theo nhóm, con trai sẽ phụ trách việc mang vác, con gái chỉ cần mang đồ của mình.

Đường khá xa, nếu đi xe buýt thì rất ngoắt ngoéo và mất thời gian, vì vậy hội đã thuê riêng một chiếc xe. Tôi đến nơi thì vẫn còn sớm, trên xe chỉ có vài người. Tôi chọn một chỗ bên cửa sổ, ngồi xuống, lôi bánh mì ra gặm. Bây giờ vẫn sớm, nhà ăn chưa mở cửa nên mọi người đã chuẩn bị đồ ăn sáng từ tối qua.

Gần sáu giờ, Chung Nguyên và vài tên con trai khác khoác ba lô đựng thức ăn và các vật dụng cần thiết đến. Ba lô của họ to đùng, nhìn mà phát sợ.

Đám con trai bỏ hành lý vào khoang phía sau rồi mới lên xe. Chung Nguyên cầm theo túi nylon, vô tư ngồi xuống bên cạnh tôi trong ánh mắt chăm chú của đám con gái bên cạnh. Tôi nhích người sang bên, tiếp tục gặm bánh mì. Mặc dù nhìn hắn ngứa mắt, và hắn cũng không thể có hứng thú với tôi, nhưng nhìn ánh mắt của bọn con gái, tôi vẫn thấy rất áp lực. >_<

Chung Nguyên mở túi nylon, bên trong là đồ ăn sáng của hắn, có bánh mì, sữa tươi, trứng gà, lạp xường, thịt bò khô…

Tôi vừa nhìn chằm chằm vào bữa sáng phong phú của hắn vừa cắn mẩu bánh mì khô không khốc của mình, thầm than, đúng là thói đời a a a a a a…

Chung Nguyên lấy một hộp sữa đưa cho tôi: “Cùng ăn chứ?”

Tôi lưỡng lự một chút, rồi lắc đầu. Làm sao có tiền từ trên trời rơi xuống, thằng cha này nhất định không có ý tốt gì đâu.

Chung Nguyên giật lấy mẩu bánh mì trong tay tôi, gói lại rồi vứt sang một bên. Sau đó, hắn đặt bữa sáng của mình lên đùi tôi, cười nói: “Tùy cô đấy.” Hắn nói, không thèm quan tâm đến tôi, lấy một quả trứng muối ra bóc vỏ.

Tôi cúi đầu nhìn bữa sáng đầy hấp dẫn trên đùi, sau đó bất ngờ phát hiện ra tất cả bánh mì, sữa tươi, trứng gà, lạp xường, thịt bò khô đều cho hai người ăn…

Vậy nên tôi không khách khí, nhặt lấy một miếng lạp xường, bóc vỏ rồi gặm lấy gặm để. Tôi vừa ăn vừa cảm động nói với Chung Nguyên: “Chung Nguyên à, thực ra anh cũng không xấu lắm.”

Chung Nguyên nhếch mày, nhìn tôi cười toe toét, hỏi: “Tôi xấu vậy sao?” Hắn đang cười nhưng tôi vẫn cảm thấy có một luồng gió lạnh khó hiểu chạy qua sống lưng.

Tôi bỗng chột dạ, cười ngớ ngẩn.

Chung Nguyên cười nham hiểm: “Vì chút đồ ăn mà hạ mình, thật phát ốm.”

Tôi ngậm miếng lạp xường, trong giây lát đau khổ không cất nên lời.

Ăn sáng xong, chiếc xe bắt đầu chuyển bánh. Chúng tôi phải đi khoảng bốn tiếng mới tới nơi. Lúc đầu, tôi còn có thể tỉnh táo để nghe bọn họ kể chuyện cười, nhưng sau đó, hai mí mắt cứ nhíu lại. Tôi không muốn ngủ vì thấy không thoải mái. Ghế tựa thẳng và cao quá đầu tôi. Khi ngủ, đầu lắc lư sang hai bên, muốn không bị ngã thì phải tỉnh táo. Lúc mới đi, tôi đã ngủ gật, nhưng vì bác tài phanh gấp nên đầu tôi đập vào cửa kính, đau quá nên tỉnh dậy.

Khi tỉnh dậy, tôi còn bị tên Chung Nguyên kia cười nhạo. Lúc đó, hắn đang ngồi dựa vào ghế nghe nhạc, dây tai nghe trắng vắt trên ngực hắn, đối lập hoàn toàn với chiếc áo phông đen, nhưng lại rất hài hòa.

Ánh mặt trời buổi sáng chiếu qua cửa sổ xe, nhẹ nhàng vương trên người Chung Nguyên. Tôi nheo mắt nhìn dáng vẻ mơ màng và đôi môi khẽ cong lên dưới ánh mặt trời của hắn, bỗng thấy mình như bị ảo giác: Thực ra Chung Nguyên cũng rất đẹp trai…

Tôi nghĩ chắc chắn mình bị đập đầu vào cửa kính nên mới ngốc như vậy, nghiêm trọng quá!

Tôi dựa người vào ghế, tiếp tục nhắm mắt ngủ một chút, cảm giác đau khổ khi muốn ngủ mà không thể ngủ cuối cùng cũng bị cơn buồn ngủ kéo dài chinh phục. Tôi buồn ngủ đến mức không còn tâm trí nữa, người ngã sang một bên. Chút lý trí còn sót lại trong đầu cho tôi biết mình đang làm gì, nhưng tôi không còn cách nào để khống chế cơn buồn ngủ.

Đầu tôi chạm vào một vật thể hơi cứng nhưng không cứng đến mức khiến tôi đau. Hơn nữa vật thể này còn rất chắc chắn. Tôi lấy lại ý thức, điều chỉnh lại tư thế ngồi cho thoải mái, rồi cứ thế dựa vào vật đó.

Tôi mơ hồ cảm thấy có một vật gì đó được nhét vào tai mình, sau đó một bài hát lạ lùng nhưng êm dịu bồng bềnh trôi trong đầu tôi. Tôi như đang nằm trên một đám lông vũ trắng muốt, vừa mềm mại vừa dễ chịu.

Tiếp đó, tôi không còn ý thức được gì nữa, dần chìm vào giấc ngủ say.

 

Chiếc xe dừng lại dưới chân núi X. Sau khi xuống xe, chúng tôi chỉnh đốn một chút rồi chuẩn bị xuất phát. Trước khi lên núi, tôi được phát cho hai chiếc máy ảnh, phụ trách việc chụp ảnh cho mọi người.

Tôi đam mê chụp ảnh. Nhưng do kinh tế sa sút nên đến tận bây giờ vẫn chưa có một chiếc máy ảnh của riêng mình, thậm chí đến cả điện thoại cũng không có chức năng chụp ảnh. Lần dã ngoại này, tôi xung phong làm phó nháy cho đội ba, phải đọ sức với mấy người nữa mới chinh phục được mọi người bằng kỹ thuật chụp ảnh của mình, sau đó được vinh dự trở thành một ủy viên trong ban chụp ảnh của đội ba. (Cho một tràng vỗ tay nào! = =)

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 8.1

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s