Em không vào địa ngục thì ai vào 8.2

Kỷ luật của chuyến đi lần này rất nghiêm ngặt, không cho các thành viên tự ý chụp ảnh. Là một ủy viên có quyền chụp ảnh, tôi thấy nhiệm vụ của mình thật vinh quang và thiêng liêng. (Vỗ tay tiếp nào! = =)

Vì không thể sạc pin nên chúng tôi phải chuẩn bị trước vài cái máy ảnh. Mỗi ủy viên của ban chụp ảnh được cầm hai chiếc. Tôi cầm một chiếc Sony màu đỏ rực và một chiếc Canon EOS 5D Mark II…

Khi nhìn thấy chiếc máy Canon, tôi sững sờ, không ngừng chớp mắt, sau đó ngẩng đầu lên trời than, ông trời ơi, tôi cứ nghĩ là chỉ nằm mơ mới được sờ vào chiếc máy xịn thế này, không ngờ bây giờ… Hạnh phúc đến quá đột ngột, tôi sung sướng đến phát khóc.

Không biết chiếc máy này mượn từ đoàn hội giàu có thế lực nào. Tự dưng tôi muốn biết rốt cuộc đoàn hội nào lại bác ái đến thế.

Tôi ôm chặt chiếc máy, phấn khích hỏi chị Linh Linh: “Chị Linh Linh, cái máy Canon này mượn ở đâu thế ạ?”

Chị ta nhìn tôi với ánh mắt thù hằn, nói: “Không phải của Chung Nguyên sao, em không biết hay giả vờ không biết?”

Của Chung… Chung Nguyên?

Tôi sững sờ giây lát, chạy đến chỗ Chung Nguyên trong ánh nhìn coi thường của Linh Linh, giơ máy ảnh hỏi: “Cái này… là của anh?”

Chung Nguyên gật đầu, hỏi vặn lại: “Có vấn đề gì sao?”

Tôi cười xun xoe, không nói gì. Mặc dù tôi rất coi thường hắn nhưng cũng phải thừa nhận, trên một số phương diện hắn cũng rất có mắt nhìn người. Đương nhiên nếu muốn có một chiếc Canon EOS 5D Mark II, chỉ có con mắt thì chưa đủ, cái quan trọng nhất là phải có thực lực kinh tế. Tôi nhớ một lần dẫn Tứ cô nương đến trung tâm kỹ thuật số, tôi nhìn chằm chằm vào catalogue các tham số và sản phẩm của loại máy ảnh này, hai mắt lấp lánh. Nhưng khi nhìn thấy bảng giá của nó, tôi bỗng nước mắt nước mũi giàn giụa.

Giá của chiếc máy ảnh này là mười chín nghìn chín trăm tệ. Đúng vậy, bạn nhìn không sai, tôi nói cũng không sai, giá của chiếc máy ảnh này lên tới năm con số, xấp xỉ hai vạn tệ, đáng ghét hơn là bọn họ còn nói đây là giá khuyến mãi.

Vì thế, bạn có thể tưởng tượng, khi tôi được âu yếm ôm bảo bối đó, trong lòng thấy thỏa mãn thế nào.

Chung Nguyên nhìn vẻ ngốc nghếch của tôi, cười nhạt nói: “Đầu Gỗ, nếu cô biểu hiện tốt, sau này có thể mượn máy đó.”

Hai mắt sáng rực, tôi gật đầu lia lịa, nhưng lại có chút nghi ngờ: “Nhưng phải thế nào mới là biểu hiện tốt?”

Chung Nguyên nghĩ ngợi một lúc rồi nghiêm túc nói: “Việc này cô tự nghĩ đi, tôi chỉ phụ trách việc đánh giá.”

Bực mình, như vậy thà không nói còn hơn! Câu nói này của hắn khiến tôi khó chịu, nhưng không còn cách nào khác. Chung Nguyên lại cười toe toét nói thêm: “Tức là nghĩ cách khiến tâm trạng tôi tốt hơn đôi chút, ít nhất là không làm tôi bực mình.”

Được thôi, hình như tôi đã hơi hiểu ra vấn đề… Tốt hơn hết là thỏa hiệp với hắn, vì bảo bối Canon của tôi, tôi phải nhẫn nhịn!

 

Núi X là rừng quốc gia đã được khai thác. Bình thường có bậc tam cấp dễ leo, nhưng để việc leo núi vất vả hơn, bậc tam cấp ở một vài nơi được xây theo những hình thù khác.

Đỉnh núi X cao hơn mực nước biển hơn một nghìn mét. Kế hoạch leo núi của chúng tôi lần này là: ngày hôm nay sẽ leo qua một vài ngọn núi, rồi leo lên sườn của ngọn cao nhất, ngày mai tiếp tục leo lên đỉnh núi, cuối cùng sẽ xuống núi theo một đường khác.

Khi mới bắt đầu leo, chúng tôi đều rất hăng hái, chưa thấy mệt mỏi. Cả đội vòng qua vài ngọn đồi, sau đó dừng lại nghỉ ngơi và ăn trưa. Bữa trưa rất đơn giản, chỉ có màn thầu, dưa muối và đậu nhự, mỗi người được phát thêm một miếng lạp xường. Tôi nhớ đến bảo bối Canon, liền dằn lòng đưa miếng lạp xường của mình cho Chung Nguyên. Cái tên đó chẳng khách sáo, cười toe toét cầm lấy, ăn sạch sẽ không để lại chút nào.

Ăn trưa xong, chúng tôi lại tiếp tục hành quân. Sau đó, chuyến đi có vẻ hơi nhàm chán, chỉ là leo lên những con đường núi cao hơn. Trên dốc, những đóa hoa dại màu tím đua nhau khoe sắc rực rỡ giữa màu xanh ngút ngàn của núi rừng. Trong rừng vọng lại tiếng của nhiều loài chim khác nhau, có tiếng khẽ khàng nhưng tươi sáng như niềm vui của một thiếu nữ chốn khuê các, có tiếng lại sâu lắng như tâm tư của một lão hòa thượng đã hiểu thấu vòng sinh tử. Thỉnh thoảng, hai bên đường lại xuất hiện những con suối nhỏ, một số đã cạn khô vì vẫn chưa đến mùa mưa.

Leo núi là một hoạt động đòi hỏi thể lực. Mặc dù cảnh sắc ở đây rất tươi đẹp nhưng khi mệt đến mức người đầm đìa mồ hôi, thở không ra hơi thì làm gì còn hứng thú để mà thưởng thức.

Thật xui xẻo, tôi lại là phó nháy của đội, phải chạy tới chạy lui để chụp ảnh cho mọi người.

Đáng ghét hơn, cứ đến khi tôi dừng lại, há miệng thở hổn hển thì lại bị tên Chung Nguyên tóm, chụp lia lịa. Hắn còn giơ điện thoại nói: “Đầu Gỗ, bộ dạng đó của cô giống một chú cún lắm.” Tôi rất bực, chỉ muốn giật lấy điện thoại của hắn, ném xuống đất rồi dồn sức mà giẫm… Đương nhiên, đó chỉ là tưởng tượng mà thôi.

Advertisements

Ngủ cùng sói – Ngoại truyện 1 act 2

Act 2

“Có lẽ là nơi này rồi.” Một cô gái ôm tập album ảnh tuyệt đẹp đứng bên ngoài biệt thự sang trọng, đối chiếu với địa chỉ ghi trên mảnh giấy trong tay, ngó nghiêng vào bên trong.

Woa! Quả là xa hoa! Bãi cỏ còn lớn hơn cỏ sân bóng, bể bơi lớn gấp đôi căn nhà bốn người ở của cô gái.

Cô còn chưa tìm thấy chuông cửa trên chiếc cổng sắt cao vút thì một vệ sĩ vừa cao vừa đẹp trai chạy tới, rất lịch sự hỏi cô tìm ai.

“Tiểu thư tên là Hàn Thiên Vu có chụp một bộ ảnh cưới ở tiệm ảnh của chúng tôi. Chúng tôi đã đợi rất lâu, không thấy cô ấy đến lấy nên theo yêu cầu của cô ấy, tôi mang ảnh đến đây.”

“Ảnh? Cái này…” Vệ sĩ ngẫm nghĩ một lúc, nói với cô: “Xin đợi một chút.”

“Được.”

Chẳng mấy chốc, vệ sĩ quay trở lại, mở cửa cho cô, cầm máy chiếu tia hồng ngoại cẩn thận dò quét một lượt cơ thể cô rồi đỡ lấy tập album ảnh xem đi xem lại hai lần mới đưa lại cho cô, dẫn cô đi vào trong.

Bước vào trong sân, cô chợt phát hiện căn nhà này quả thật có rất nhiều anh chàng đẹp trai. Người nào cũng cool và đẹp đến như vậy!

Người đàn ông rất đẹp trai ư?!

Theo sự mô tả của khách hàng thì cô không biết đó là người nào đây. Cô đang đau đầu với vấn đề này thì thấy người vệ sĩ dừng lại bên cạnh một người đàn ông. Cô cũng vội vàng dừng bước.

Khi nhìn rõ người đàn ông đó thì cô lập tức nhận ra khách hàng nói đến ai vì căn biệt thự này có người đàn ông như vậy thì những người đàn ông khác không đáng đếm xỉa tới.

Anh ta mặc sơ mi đen, quần âu đen, ngồi trên chiếc ghế mây màu trắng nhìn ra bể bơi.

Rõ ràng trong bể bơi đó chẳng có gì vậy mà anh ta lại đăm đăm nhìn mãi như vậy.

Anh ta toát lên vẻ độc đoán kinh người, còn mang vẻ u buồn khiến phụ nữ không khỏi thương cảm. Khí chất này dễ hút hồn phụ nữ nhất, vì thế khuôn mặt đẹp hơn minh tinh của anh ta trở nên dư thừa.

Anh ta không nói chuyện nên cô cũng không dám nói gì.

Anh ta không nhúc nhích, cô cũng không dám động đậy.

Cũng không biết qua bao lâu, anh ta ngước mắt nhìn cô một cái, cô bỗng bị ánh mắt sâu thẳm mê hoặc, lồng ngực bị một luồng sức mạnh va đập mạnh, quên mất mình phải làm gì.

Thấy anh ta đưa tay về phía mình, cô mới nhớ ra mục đích cô đến đây, có chút bối rối lấy tập album ra khỏi hộp đưa cho anh ta.

“Đây là ảnh tiểu thư Hàn Thiên Vu chụp ở tiệm ảnh của chúng tôi hơn một tháng trước.”

Anh ta đỡ lấy cuốn album ảnh đặt trên đùi, ngón tay thon dài đặt trên tấm bìa cuốn album màu bỏ bằng mica sáng bóng từ từ nắm chặt, thả lỏng rồi lại nắm chặt… chần chừ không mở ra.

“Hàn tiểu thư nhắn gửi vài lời…” Cô do dự một lúc, đang suy nghĩ nên xưng hô thế nào cho phải.

“Nói gì?” Cuối cùng anh ta thả lỏng tay. Giọng anh ta cũng thật mê hoặc lòng người, trầm ấm, lạnh lùng, còn mang chút tình cảm nhẹ nhàng.

“Cô ấy nói cô ấy yêu anh!” Cô nhìn biểu cảm của anh ta một lúc, không thấy có sự thay đổi gì nhưng không hiểu sao cô lại có cảm giác ớn lạnh.

Anh ta thả lỏng bàn tay đang nắm chặt, từ từ mở cuốn album.

Từ lúc hình ảnh cô gái trong ảnh xuất hiện trước mắt anh ta, ánh mắt anh ta không hề di chuyển, thậm chí còn không lật giở trang tiếp theo.

Cô thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng nhớ như in những lời khách hàng nhắn nhủ nhưng lúc đối diện với anh ta lại ấp úng: “Cô ấy còn nói… cô ấy thực sự, thực sự rất muốn làm… cô dâu của anh… Mỗi tối cô ấy đợi anh về nhà… là vì cô ấy muốn đợi anh.”

Thời gian vẫn trôi đi, lá cây bay rụng, gió nhẹ thổi qua mặt nước bể bơi phẳng lặng, mọi thứ vẫn đang diễn ra nhưng ánh mắt của anh ta lại như đông cứng.

Khi cảm thấy hơi tê chân, cô mới chợt nhận ra mình đã đứng rất lâu. “Nếu không có việc gì khác, tôi xin phép về đây.”

“Đợi một chút.” Anh ta bỗng hỏi một câu hỏi rất kỳ quặc: “Cô ấy nhắn những lời này từ lúc nào?”

“Khoảng gần hai tháng trước.” Cô cẩn thận nhớ lại, hôm đó là ca làm của cô. “Có lẽ là ngày mồng Chín tháng trước.”

“Mồng Chín?” Ngón tay anh ta vuốt ve ảnh người con gái với đôi mắt ngấn lệ.

Anh ta nói, giọng có vẻ buồn bã: “Thiên Thiên, Hóa điệp… chính là cách em yêu anh ư?”

Lúc rời khỏi, cô cố nhìn lại một lần người đàn ông mê hồn nhất mà từ trước tới giờ cô từng gặp.

Anh ta cầm điếu thuốc đưa lên miệng, tay cầm chiếc bật lửa cứ run lên, không sao châm nổi điếu thuốc.

Anh ta vứt mạnh chiếc bật lửa xuống đất, chiếc bật lửa bằng thép vô tội nẩy lên rất cao rồi rơi xuống.

Người đàn ông bên cạnh anh ta lập tức lấy bật lửa giúp anh ta châm lửa.

Khói thuốc dày đặc, anh ta vẫn xem album ảnh, vẫn là trang đó, ánh mắt vẫn dừng lại ở đó…

 

Đêm nay không có trăng, căn phòng trống trải tối đen như mực. Hàn Trạc Thần một mình ngồi trên chiếc giường cứng nhắc, trầm tư nhìn cuốn album trong tay.

“Thiên Thiên…”

Hắn vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp có trang điểm một chút và đôi môi rạng ngời làm say đắm lòng người.

Hình như cô muốn dành nụ cười hạnh phúc nhất cho hắn nên trong ký ức của hắn, cô cười ngọt ngào, rạng rỡ hơn bao giờ hết nhưng đôi mắt lại ngấn lệ…

“Tại sao giữa yêu và hận… em thà lựa chọn sự tan vỡ mà không thể chọn tha thứ?”

“Tại sao lòng nhân từ của em có thể cho bất kỳ ai mà không thể dành cho anh dù chỉ một chút?”

Hắn ngẩng đầu tựa vào giường, chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi đến vậy.

Căn phòng này đã từng lưu giữ rất nhiều hình ảnh đẹp, cô nằm dưới cơ thể hắn trong ánh đèn màu cam ấm áp, e thẹn cắn môi nhìn hắn. Thân hình trắng nõn, không chút tì vết, đẹp lộng lẫy như một tác phẩm điêu khắc…

Lúc đó cô khiến máu hắn như sục sôi, như điên dại, bây giờ nghĩ lại dằn vặt khôn nguôi!

Vận mệnh như cố ý trừng phạt tội ác của hắn, ban cho hắn người phụ nữ tuyệt vời như vậy, khiến hắn khó lòng bứt ra rồi lại để tuột mất… và khi hắn cam tâm tình nguyện đón nhận sự thật rồi lại cho hắn biết cô yêu hắn cũng sâu sắc như hắn yêu cô vậy.

Nếu có thể lựa chọn, hắn hy vọng cô không yêu hắn, lúc cô giơ con dao lên, trong lòng cô chỉ có hận thù, sự chần chừ, do dự hơn mười phút của cô không phải là mâu thuẫn, giằn vặt vì hắn… Nếu là như vậy, bây giờ cô có thể hạnh phúc chung sống với Cảnh, không cần phải như hắn trải qua đêm dài nhớ nhung.

Hắn rất muốn đến Anh tìm cô, lại lần nữa giam cầm cô ở bên mình, nhưng hắn không thể ích kỷ như vậy.

Sự giằn vặt giữa yêu và hận chắc chắn khiến cô sống rất khổ, nếu không cô đã không lựa chọn thà chết chứ không chịu sống cùng hắn.

Đêm không trăng, nỗi nhớ càng sâu đậm.

Hàn Thiên Vu, người con gái hắn không nên yêu, sao lại xuất hiện vào lúc hắn suy sụp nhất?

Lúc đó cả tâm hồn và thể xác hắn đều mệt mỏi, chán ghét cuộc sống tưởng chừng như vô cùng huy hoàng nhưng thật ra là tàn khốc. Hắn kiên quyết thoát khỏi xã hội đen, đến cả người anh em chí cốt là An Dĩ Phong cũng né tránh không gặp.

Hắn đang ở đỉnh cao, tiền hô hậu ủng thì lại rút khỏi giới giang hồ, hắn có thể chấp nhận được sự hụt hẫng, nhưng việc kinh doanh vô cùng bất lợi, đền tiền hết lần này đến lần khác và luôn phải đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của kẻ khác.

Trong lúc hắn cô đơn, khó khăn nhất, cô đã bù đắp cuộc sống tẻ nhạt của hắn bằng sự ấm áp, dịu dàng.

Mỗi tối mệt mỏi, cô vẫn ngồi ở sofa đợi hắn.

Mỗi lần tâm trạng hắn không tốt, cô vẫn kiên nhẫn và im lặng ngồi trên sofa cùng hắn.

Mỗi lần hắn cảm thấy cô đơn, cô sẽ chơi một bản dương cầm cho hắn nghe, dùng tiếng đàn xoa dịu sự cô đơn
của hắn.

Hắn không có cách nào cưỡng lại tình yêu đối với cô. Hắn thích ôm lấy tấm thân mềm mại của cô, vuốt ve bàn tay nhỏ bụ bẫm của cô. Hắn thích uống cà phê cô bưng tới cho hắn, cho dù cô không hề biết thêm chút sữa hay đường vào cốc cà phê đắng ấy. Hắn thích nhìn vào mắt cô, đoán những nhu cầu mà cô không bao giờ nói ra. Hắn đặc biệt thích vứt cô xuống bể bơi để cô chới với, phải ôm lấy cánh tay hắn, mắt ngân ngấn nước nhìn hắn, lúc đó hắn không thể nhịn được mà cười thành tiếng…

Sau đó, lúc công ty hắn sắp phá sản, An Dĩ Phong dồn toàn bộ tiền cho hắn, còn thuyết phục được mấy lão già trong giới giang hồ dùng tiền dưỡng lão đầu tư cho hắn.

Hắn vượt qua khó khăn, cũng học được cách dùng người từ những thất bại đó, cũng biết làm thế nào để đối phó với những thương nhân trong mắt chỉ có lợi nhuận ấy.

Sau khi mọi việc tốt đẹp trở lại, hắn càng trân trọng tình yêu đối với cô, vì cô, hắn ngấm ngầm trù tính cuộc sống trong tương lai, để toàn bộ cổ phần đứng tên hắn cho cô, còn cung cấp cho Cảnh những điều kiện thuận lợi nhất khi ở Mỹ, cho Cảnh môi trường giáo dục tốt nhất, dự định để Cảnh tiếp quản mọi việc của hắn.

Nhưng tất cả vô tình chệch khỏi quỹ đạo.

Hôm đó, hắn bận bịu cả ngày, đến tối còn hẹn với người ta bàn bạc chuyện kinh doanh.

Lúc vội vã về nhà thay đồ, hắn vô tình nhìn thấy một chai vang đỏ trên bàn, còn có một chiếc bánh ga tô không mấy đẹp đẽ, ánh nến trên chiếc bánh khẽ đung đưa.

Khi nhìn rõ dòng chữ: “Chúc sinh vật vui vẻ!” xiêu vẹo, hắn mới nhớ hôm đó là sinh nhật mình.

Nụ cười rạng ngời nở trên khuôn mặt hắn. Hắn tò mò tìm kiếm dáng người nhỏ bé trong căn phòng tù mù ánh nến, đột nhiên tiếng dương cầm du dương như trong cõi mộng vang lên. Ánh nến mờ nhạt vì cô bỗng trở nên tuyệt diệu.

Cô mặc bộ váy áo dài màu hồng phấn, mái tóc đen dài bóng mượt thả sau lưng càng làm nổi rõ đôi vai gầy.

Dưới ánh nến hiền hòa, một hình bóng nhỏ bé như xâm chiếm mọi ngóc ngách chưa ai từng trú ngự trong trái tim hắn.

Trái tim hắn dấy lên sự kích động mãnh liệt đến khác thường, hắn muốn ôm tấm thân gầy nhỏ bé ấy vào lòng, bảo vệ, che chở cho cô.

Hắn muốn nắm chặt lấy tay cô, để cô mãi mãi ở bên hắn, trong tầm mắt của hắn.

Hắn còn muốn cô chỉ thuộc về hắn, cả đời chỉ thuộc về mình hắn mà thôi!

Cô chơi xong bản nhạc, bước tới bên hắn, ngẩng lên cười với hắn.

Đôi má cô trắng hồng, có chút bầu bĩnh. Ánh mắt cô mơ hồ, trong trẻo như dòng nước suối, hắn đắm chìm trong đó. Đôi môi cô như trái anh đào chín mọng, bóng bẩy mê hồn khiến hắn thật muốn nếm thử…

“Chúc mừng sinh nhật!” Cô nở nụ cười ngọt ngào với hắn.

“Ừ.” Hắn có chút bối rối, vội rời mắt nhìn xuống đồng hồ mà không rõ là mấy giờ.

Cô thấy hắn xem đồng hồ liền hiểu ý, lập tức lấy áo mặc cho hắn, kiễng chân giúp hắn cài từng chiếc khuy.

Mùi thơm thiếu nữ quấn quyện lấy hắn, mùi vị đó hoàn toàn không giống mùi nước hoa đậm đặc.

“Thiên Thiên?” Hắn không khỏi ngắm nhìn khuôn ngực phập phồng theo từng nhịp hít thở của cô, vòng eo thon, và cả cặp đùi trông rất mượt mà.

“Con bao nhiêu tuổi rồi?”

“Mười lăm.”

“Mười lăm…” Hắn thầm than thở.

Xem ra quả là đã rất lâu hắn không đụng đến phụ nữ, bỗng nhiên biến thái đến mức nảy sinh dục vọng với một cô bé mười lăm tuổi!

Đêm đó, hắn vô cùng khó chịu rút cánh tay ra khỏi người phụ nữ với thân hình khiêu gợi cứ ôm chặt lấy tay hắn. Hắn bỗng nhận ra một vấn đề:

Thích một người con gái có thể cần khá lâu.

Yêu một người con gái thì chỉ cần một giây!

 

 

Em không vào địa ngục thì ai vào 8.1

Núi X nằm ở ngoại ô thành phố B, cao hơn mực nước biển hơn một nghìn mét. Việc leo lên ngọn núi này đối với những tay leo núi chuyên nghiệp dễ như trở bàn tay, nhưng đối với đám sinh viên chúng tôi thì tương đối khó khăn.

Sáng sớm tôi đã nhảy xuống giường, vì đúng sáu giờ mọi người đã phải tập trung ở trường. Tôi vội vàng đánh răng rửa mặt, đeo ba lô leo núi đã chuẩn bị từ tối hôm qua rồi hăm hở lên đường. Chiếc ba lô leo núi này tôi mượn của Tứ cô nương, bên trong rất rộng, tôi có thể bỏ vài chai nước và một vài bộ quần áo vì tôi nghe nói buổi tối ở trên núi rất lạnh. Ngoài ra, trong ba lô còn có thêm một con dao nhỏ và một chiếc còi. Về đồ ăn và các vật dụng khác, chúng tôi đã phân công theo nhóm, con trai sẽ phụ trách việc mang vác, con gái chỉ cần mang đồ của mình.

Đường khá xa, nếu đi xe buýt thì rất ngoắt ngoéo và mất thời gian, vì vậy hội đã thuê riêng một chiếc xe. Tôi đến nơi thì vẫn còn sớm, trên xe chỉ có vài người. Tôi chọn một chỗ bên cửa sổ, ngồi xuống, lôi bánh mì ra gặm. Bây giờ vẫn sớm, nhà ăn chưa mở cửa nên mọi người đã chuẩn bị đồ ăn sáng từ tối qua.

Gần sáu giờ, Chung Nguyên và vài tên con trai khác khoác ba lô đựng thức ăn và các vật dụng cần thiết đến. Ba lô của họ to đùng, nhìn mà phát sợ.

Đám con trai bỏ hành lý vào khoang phía sau rồi mới lên xe. Chung Nguyên cầm theo túi nylon, vô tư ngồi xuống bên cạnh tôi trong ánh mắt chăm chú của đám con gái bên cạnh. Tôi nhích người sang bên, tiếp tục gặm bánh mì. Mặc dù nhìn hắn ngứa mắt, và hắn cũng không thể có hứng thú với tôi, nhưng nhìn ánh mắt của bọn con gái, tôi vẫn thấy rất áp lực. >_<

Chung Nguyên mở túi nylon, bên trong là đồ ăn sáng của hắn, có bánh mì, sữa tươi, trứng gà, lạp xường, thịt bò khô…

Tôi vừa nhìn chằm chằm vào bữa sáng phong phú của hắn vừa cắn mẩu bánh mì khô không khốc của mình, thầm than, đúng là thói đời a a a a a a…

Chung Nguyên lấy một hộp sữa đưa cho tôi: “Cùng ăn chứ?”

Tôi lưỡng lự một chút, rồi lắc đầu. Làm sao có tiền từ trên trời rơi xuống, thằng cha này nhất định không có ý tốt gì đâu.

Chung Nguyên giật lấy mẩu bánh mì trong tay tôi, gói lại rồi vứt sang một bên. Sau đó, hắn đặt bữa sáng của mình lên đùi tôi, cười nói: “Tùy cô đấy.” Hắn nói, không thèm quan tâm đến tôi, lấy một quả trứng muối ra bóc vỏ.

Tôi cúi đầu nhìn bữa sáng đầy hấp dẫn trên đùi, sau đó bất ngờ phát hiện ra tất cả bánh mì, sữa tươi, trứng gà, lạp xường, thịt bò khô đều cho hai người ăn…

Vậy nên tôi không khách khí, nhặt lấy một miếng lạp xường, bóc vỏ rồi gặm lấy gặm để. Tôi vừa ăn vừa cảm động nói với Chung Nguyên: “Chung Nguyên à, thực ra anh cũng không xấu lắm.”

Chung Nguyên nhếch mày, nhìn tôi cười toe toét, hỏi: “Tôi xấu vậy sao?” Hắn đang cười nhưng tôi vẫn cảm thấy có một luồng gió lạnh khó hiểu chạy qua sống lưng.

Tôi bỗng chột dạ, cười ngớ ngẩn.

Chung Nguyên cười nham hiểm: “Vì chút đồ ăn mà hạ mình, thật phát ốm.”

Tôi ngậm miếng lạp xường, trong giây lát đau khổ không cất nên lời.

Ăn sáng xong, chiếc xe bắt đầu chuyển bánh. Chúng tôi phải đi khoảng bốn tiếng mới tới nơi. Lúc đầu, tôi còn có thể tỉnh táo để nghe bọn họ kể chuyện cười, nhưng sau đó, hai mí mắt cứ nhíu lại. Tôi không muốn ngủ vì thấy không thoải mái. Ghế tựa thẳng và cao quá đầu tôi. Khi ngủ, đầu lắc lư sang hai bên, muốn không bị ngã thì phải tỉnh táo. Lúc mới đi, tôi đã ngủ gật, nhưng vì bác tài phanh gấp nên đầu tôi đập vào cửa kính, đau quá nên tỉnh dậy.

Khi tỉnh dậy, tôi còn bị tên Chung Nguyên kia cười nhạo. Lúc đó, hắn đang ngồi dựa vào ghế nghe nhạc, dây tai nghe trắng vắt trên ngực hắn, đối lập hoàn toàn với chiếc áo phông đen, nhưng lại rất hài hòa.

Ánh mặt trời buổi sáng chiếu qua cửa sổ xe, nhẹ nhàng vương trên người Chung Nguyên. Tôi nheo mắt nhìn dáng vẻ mơ màng và đôi môi khẽ cong lên dưới ánh mặt trời của hắn, bỗng thấy mình như bị ảo giác: Thực ra Chung Nguyên cũng rất đẹp trai…

Tôi nghĩ chắc chắn mình bị đập đầu vào cửa kính nên mới ngốc như vậy, nghiêm trọng quá!

Tôi dựa người vào ghế, tiếp tục nhắm mắt ngủ một chút, cảm giác đau khổ khi muốn ngủ mà không thể ngủ cuối cùng cũng bị cơn buồn ngủ kéo dài chinh phục. Tôi buồn ngủ đến mức không còn tâm trí nữa, người ngã sang một bên. Chút lý trí còn sót lại trong đầu cho tôi biết mình đang làm gì, nhưng tôi không còn cách nào để khống chế cơn buồn ngủ.

Đầu tôi chạm vào một vật thể hơi cứng nhưng không cứng đến mức khiến tôi đau. Hơn nữa vật thể này còn rất chắc chắn. Tôi lấy lại ý thức, điều chỉnh lại tư thế ngồi cho thoải mái, rồi cứ thế dựa vào vật đó.

Tôi mơ hồ cảm thấy có một vật gì đó được nhét vào tai mình, sau đó một bài hát lạ lùng nhưng êm dịu bồng bềnh trôi trong đầu tôi. Tôi như đang nằm trên một đám lông vũ trắng muốt, vừa mềm mại vừa dễ chịu.

Tiếp đó, tôi không còn ý thức được gì nữa, dần chìm vào giấc ngủ say.

 

Chiếc xe dừng lại dưới chân núi X. Sau khi xuống xe, chúng tôi chỉnh đốn một chút rồi chuẩn bị xuất phát. Trước khi lên núi, tôi được phát cho hai chiếc máy ảnh, phụ trách việc chụp ảnh cho mọi người.

Tôi đam mê chụp ảnh. Nhưng do kinh tế sa sút nên đến tận bây giờ vẫn chưa có một chiếc máy ảnh của riêng mình, thậm chí đến cả điện thoại cũng không có chức năng chụp ảnh. Lần dã ngoại này, tôi xung phong làm phó nháy cho đội ba, phải đọ sức với mấy người nữa mới chinh phục được mọi người bằng kỹ thuật chụp ảnh của mình, sau đó được vinh dự trở thành một ủy viên trong ban chụp ảnh của đội ba. (Cho một tràng vỗ tay nào! = =)

Tình dại khờ – Tình yêu trong sáng

(Lưu Mẫn, nữ, 15 tuổi)

Suốt mấy năm qua, mình có một tâm sự chỉ mong có thể giãi bày cùng ai đó. Mình là một đứa con gái nhạy cảm, sống nội tâm, chỉ biết giấu kín điều bí mật quan trọng đó ở trong sâu thẳm trái tim mình: Yêu một người, nhưng chỉ dám âm thầm dõi theo người đó mà thôi.

Chuyện bắt đầu từ cách đây bốn năm, khi mình vừa bước chân vào trường trung học cơ sở. Qua những lời chuyện trò bàn tán của đám bạn gái cùng lớp, mình đã biết Thọ. Thọ là lớp trưởng lớp bên cạnh, đẹp trai, học giỏi, chơi bóng rổ rất cừ và quan trọng hơn cả, mình thấy bạn ấy không hề tỏ vẻ kiêu căng, ngạo mạn (khác hẳn với một số bạn trai khác, hơi một tí là “tinh vi”, không coi người khác ra gì!).

Lần đầu tiên mình gặp Thọ là trong cuộc họp cán bộ lớp toàn khối. Hôm đó, hai đứa ngồi cạnh nhau, Thọ quên mang giấy ghi chép, khi bạn ấy cất tiếng hỏi mượn mình, giọng bạn ấy mới ấm áp và lịch sự làm sao! Mình luống cuống thế nào mà lại đưa cho bạn ấy cây bút bi mình đang cầm trên tay, Thọ cười và tự rút một tờ giấy trên bàn của mình và nhẹ nhàng nói: “Mình cần cái này cơ mà!”. Sau lần ấy, mỗi khi gặp nhau trên đường, Thọ đều chủ động chào hỏi và mỉm cười hết sức thân thiện.

Bọn con gái lớp mình cũng rất có cảm tình với Thọ, không hiểu từ bao giờ Thọ luôn là chủ đề bàn tán trong mỗi cuộc nói chuyện, còn mình thì trở thành một “thính giả nhiệt tình”. Mình mong mỏi được nghe thật nhiều chuyện về Thọ, muốn biết về gia đình cậu ấy, muốn biết gần đây Thọ làm gì, như thế nào, v.v… Trong đám con gái có Lâm là hàng xóm của Thọ, nghiễm nhiên là “tình báo” đắc lực để “báo cáo” mọi động thái của Thọ cho bọn mình. Một lần, Lâm kể rằng, nhân dịp nghỉ hè, mẹ Lâm có nhờ Thọ sang dạy kèm Lâm môn Toán. Hôm đó Thọ bỗng nhiên bị cảm, Lâm đã lấy khăn lau mặt và chăm sóc cho Thọ. Nghe đến đây, cả lũ ồ lên, còn mình thì thấy lòng xót xa đến lạ. Khi đó giá mình là Lâm thì hạnh phúc biết bao!

Học kỳ hai năm lớp tám, Thọ và Xuân đại diện cho trường mình tham dự cuộc thi vi tính toàn tỉnh và đã đoạt được giải cao. Hai người nhanh chóng trở nên “hot” khắp trường. Trên băng rôn đỏ, tên họ được ghi cạnh nhau, trên bảng tin của trường, ảnh của họ được đặt cạnh nhau. Nghe Lâm kể, cuối tuần nào Xuân cũng trang điểm đẹp để đến nhà Lâm chơi, nhưng mục đích chính là để lấy cớ rủ sang nhà Thọ. Lâm nói, Xuân chẳng hề tỏ vẻ xấu hổ chút nào!

Thọ giỏi giang như vậy, Lâm và Xuân thì lại xinh đẹp hơn mình rất nhiều, bọn họ có nhiều cơ hội để tiếp cận Thọ. Niềm khao khát và nỗi đau thầm kín khiến mình thường xuyên gặp Thọ trong những giấc mơ, để rồi khi tỉnh dậy, trái tim đập loạn nhịp. Thọ không hề hay biết tình cảm của mình, mình vẫn thường tự hỏi, cứ yêu đơn phương như vậy, có đáng không?

Đến năm cuối cấp, mọi người bắt đầu bận rộn và ai nấy (trong đó có mình) đều đối mặt với một quyết định quan trọng: thi vào cấp ba hay học trường trung cấp dạy nghề. Bố mẹ nói rất thẳng thắn, gia đình mình kinh tế eo hẹp, sức học của mình cùng chỉ thuộc hạng xoàng, tốt nhất là học trung cấp dạy nghề. Mình rất buồn vì điều đó, mình biết, Thọ chắc chắn sẽ học cấp ba, có nghĩa là mình sẽ phải xa Thọ, thậm chí có thể là mãi mãi! Mình không biết chia sẻ nỗi lòng này với ai. Một buổi trưa yên ả, mình lặng lẽ ngồi ở bãi cỏ sau sân trường, nghĩ về tình yêu và tương lai mịt mờ phía trước, mình đã không ngăn nổi những giọt nước mắt.

Không biết có phải là ông trời rủ lòng thương hay không. Lúc đó, Thọ đã thấy mình và hình như vì nghe thấy tiếng khóc, nên đã lại gần và đứng ngay sau mình từ lúc nào mình không hay. Mình không hề phát hiện ra, chỉ tới khi có giọng nói ấm áp cất lên: “Bạn làm sao vậy?”.

Mình chợt ngẩng đầu lên, quên cả lau những giọt nước mắt đang lăn dài trên má, rồi nhìn Thọ thật lâu. Gương mặt cậu ấy thật dịu dàng, đầy quan tâm – đó là giây phút mình sẽ không bao giờ quên. Cậu ấy ngồi đối diện mình, trò chuyện với mình như thể hai người bạn thân. Mình nói, nếu mình thi vào trung cấp, sẽ không có tương lai, khoảng cách giữa mình và các bạn sẽ ngày một xa. Thọ nói, mình có thể học thêm, rồi cũng sẽ có bằng cấp, chớ có tự ti. Không biết có phải là vì an ủi mình hay không, Thọ còn nói, những người con gái có phần nhút nhát như mình, tuy rằng thành tích học không cao, nhưng lại nhẹ nhàng và nghiêm túc, rất được mọi người yêu mến, tin chắc sau này đi làm sẽ gặp nhiều thuận lợi. Thọ bảo, con trai mới cần phải xuất sắc, còn còn gái thì nên tìm công việc nhẹ nhàng, sống vui vẻ, nếu không sẽ không còn đáng yêu nữa đâu! Ôi, những lời Thọ nói mới dễ nghe làm sao, nhưng thật đáng tiếc là bỗng dưng có mấy cậu con trai chạy ra sân đá bóng, bọn mình không thể tiếp tục cuộc trò chuyện và đi về lớp.

Tâm trạng của mình đã khá lên rất nhiều sau khi nói chuyện với Thọ, mình thấy lòng nhẹ nhõm lâng lâng, nhưng đồng thời, cũng cảm nhận được rằng con tim mình đang không ngừng thổn thức. Những lời nói của Thọ cứ văng vẳng bên tai, mình luôn nghĩ về cậu ấy và tự hỏi: Phải chăng cảm giác thích một người là như vậy?

Chôn chặt nỗi niềm tâm sự đó trong lòng, bọn mình vượt qua kỳ thi tốt nghiệp, rồi mình thi vào trung cấp, Thọ thi vào trường cấp ba. Cuộc sống mới khác trước rất nhiều, phong phú, đa dạng hơn và cũng có không ít niềm vui mới. Nhưng mình vẫn không khỏi nhớ Thọ. Ngày Quốc khánh, mình đã chọn một tấm thiệp chúc mừng định gửi cho cậu ấy, nhưng rồi lại ngập ngừng. Mình sợ bạn bè (trong đó có Lâm và Xuân) biết được sẽ cười chế giễu, vì chẳng ai gửi thiệp mừng Quốc khánh cho nhau bao giờ. Nên mình lại tự nhủ, thôi để đến Tết, nhưng chẳng biết đến lúc đó mình có làm nổi hay không? Hơn nữa, việc làm đó có ích gì không? Mình vẫn không có đủ can đảm để thổ lộ với cậu ấy.

Suốt bốn năm qua, Lưu Mẫn luôn ấp ủ trong lòng một tình cảm đơn phương trong sáng, thuần khiết. Đó là những rung động đầu đời của một cô gái mới lớn, tựa như một đóa hoa ngọc lan đang chớm nở, thanh tao và đẹp đẽ, lại giống như một bông hoa trinh nữ, âm thầm, e ấp. Trong trường hợp này, không phải là Lưu Mẫn không thể thổ lộ với Thọ, mà chỉ là thời cơ chưa chín muồi, Thọ còn đang đi học, không nên để chuyện tình cảm ảnh hưởng đến việc học hành. Hiện tại, Lưu Mẫn nên giữ mối quan hệ bạn bè vui vẻ, thoải mái với Thọ, có thể qua điện thoại, thư từ ở mức độ vừa phải, tránh gây ra hiểu lầm và phiền phức. Đồng thời, Mẫn cũng nên cố gắng phấn đấu nhiều hơn trong việc học hành của bản thân để không quá kém cỏi so với người xuất sắc như Thọ. Khi chưa đến lúc thì tuyệt đối không nên để Thọ phát hiện ra tình cảm của mình. Tôi tin rằng Mẫn sẽ có đủ kiên nhẫn và nghị lực để lái con thuyền tình yêu của mình. Đến một ngày, khi con thuyền tìm được bến đỗ thích hợp, hãy dũng cảm thổ lộ lời yêu chôn giấu bấy lâu!

Ngủ cùng sói – Phỏng vấn p1

Phỏng vấn của độc giả

Tâm Tâm: “Hàn Hàn, An An, ra đây đi, mọi người có chuyện muốn hỏi các anh. Đúng rồi, còn cả Tiểu An nữa.”

Hàn Hàn thong thả thắt áo ngủ, bước ra khỏi phòng, cổ áo để hở, lộ ra khuôn ngực với cơ bắp màu đồng săn chắc, gợi cảm.

Không chịu nổi cảnh này, tôi buộc phải đổi chỗ, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng trăm năm có một, An An ngồi trên sofa chăm chú xem sách, còn là một quyển sách dày cơ đấy.

Tôi nhớ An An nhà tôi chẳng bao giờ thèm ngó ngàng tới tạp chí khiêu dâm cơ mà!

Tên sách là: Làm thế nào để trở thành một người cha tốt.

Toát mồ hôi! Ngất xỉu!

Chúng ta đừng coi thường An An, chỉ cần nhìn cách đọc sách chăm chú của An An đã có vẻ như một người cha tốt, danh bất hư truyền rồi.

Tôi lồm ngồm bò đậy, quệt mồ hôi. Hàn Hàn đã ngồi bên cạnh An An, đầy vẻ coi thường: “Sách này toàn bịp người khác, làm thế nào để trở thành một người cha tốt thì mỗi người một cách.”

“Anh chắc chắn?” An An uống một ngụm cà phê, nhìn Hàn Hàn với vẻ nghi ngờ.

“Nói chuyện yêu đương thì anh không rành, làm cha thì anh có kinh nghiệm đấy, để anh dạy chú! Trẻ con…”

“Dừng!” An An chẳng chút kiêng nể ngắt lời: “Kiểu đàn ông như anh dụ dỗ con gái của mình ngủ với mình thì không có quyền phát biểu!”

Hàn Hàn câm như thóc.

Một lúc sau, Hàn Hàn: “Phong, sách này mua ở đâu vậy?”

Nói đến vấn đề này, tôi có kinh nghiệm nhất, tôi là người có quyền phát biểu nhất: “Dạy dỗ con cái tôi có đầy cách, xem con trai của tôi đứa nào cũng giỏi giang, để tôi dạy các anh…”

Hàn Hàn và An An đồng thanh: “Mẹ kế như cô càng không có quyền phát biểu.”

Tâm Tâm im bặt, nở nụ cười nịnh nọt: “An An, sách này không có chương nào cho chị em phụ nữ – làm thế nào để trở thành một người mẹ tốt.”

Không có ai thèm quan tâm đến tôi, họ lại đọc sách.

Tâm Tâm vỗ vỗ Tiểu An đang luyện võ: “Tiểu An, có một vấn đề rất lớn cô muốn hỏi con, ở trường con có bạn gái không?”

Tiểu An lắc đầu lia lịa: “Con gái Australia thật kinh khủng, vừa gặp mặt liền hôn linh tinh.”

Tiểu An nhà chúng tôi cũng giống An An, đều thuộc mẫu người chung thủy.

Tâm Tâm: “Vậy con thích loại người thế nào? Cô giới thiệu cho con.”

Tiểu An: “Giống cô Thiên Thiên xinh đẹp, nhẹ nhàng lại tâm lý.”

Hàn Hàn lập tức ngồi ngay ngắn, thái độ vô cùng trịnh trọng: “Cô Thiên Thiên lớn hơn cháu sáu tuổi.”

Tiểu An: “Nhưng chú Thần lớn hơn cô ấy mười bảy tuổi.”

Hàn Hàn vẫy tay với Tiểu An, đợi Tiểu An bước đến, Hàn Hàn ân cần vuốt ve đầu Tiểu An, ánh mắt đẹp mê hồn: “Tiểu An, chú Thần lấy tư cách một người đàn ông nói cho cháu nghe: đối với đàn ông ba mươi tuổi thì tuổi tác của những phụ nữ xung quanh người đàn ông tỷ lệ nghịch với năng lực của người đàn ông đó, có nghĩa là khi cháu ba mươi tuổi, khoác tay cháu là một phụ nữ bốn mươi tuổi, điều đó cho thấy cháu vốn không được coi là đàn ông; người phụ nữ bên cạnh cháu ba mươi tuổi, điều đó cho thấy cháu là người đàn ông tầm thường; nếu là phụ nữ hai mươi tuổi khoác tay cháu, chứng tỏ cháu có sức lôi cuốn ghê gớm.”

An An kịp thời bổ sung: “Nếu khoác tay anh là một cô gái mười ba tuổi thì chứng tỏ anh là kẻ tâm lý bất thường.”

Tiểu An, thiên tài toán học, lập tức gật đầu: “Hiểu rồi, con gái lớn hơn bốn tuổi, cháu không nên nghĩ tới.”

Tâm Tâm lau mồ hôi: “Con có thể để ý mấy cô bé còn trong bụng mẹ!”

Đúng là hai người đàn ông này nên học làm thế nào để trở thành người cha tốt đây!