Em không vào địa ngục thì ai vào 7.2

Chung Nguyên đảo mắt qua đám con gái, cuối cùng nhìn thẳng vào tôi. Hắn cười toe toét: “Tôi chọn cô, Mộc Nhĩ.” Hắn vừa nói xong, bọn con trai đều nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, còn trong ánh mắt đám con gái có chút hậm hực. Tim tôi như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Tôi thẳng thừng từ chối: “Tôi không đồng ý! Chị Linh Linh, em vẫn thấy ba người…”

Linh Linh cắt ngang lời tôi: “Chung Nguyên, Mộc Nhĩ không đồng ý, cậu nên chọn lại lần nữa.”

Chung Nguyên nhìn chị Linh Linh nói: “Tớ cũng không biết chọn ai, thực ra tớ hy vọng sẽ chọn được một em năm nhất.” Hắn nói xong, đám nữ sinh năm nhất càng kích động.

Tôi trợn mắt nhìn Chung Nguyên, sao lại lôi tôi vào chuyện này chứ? Rõ ràng Linh Linh đã mong chờ anh rất lâu rồi mà…

Linh Linh nghe Chung Nguyên nói muốn chọn năm nhất, lập tức rút một chiếc hộp nhỏ từ trong ba lô ra, nói: “Được thôi, chúng ta sẽ rút thăm. Trong này có bảy mẩu giấy, trong đó chỉ có một mẩu đánh dấu tích, còn lại vẫn trắng tinh. Nếu ai trong bảy nữ sinh bốc được tờ giấy đánh dấu thì…” Nói đến đây, Linh Linh càng tỏ ra phấn khích. Chị ta nuốt nước bọt, nói tiếp: “… thì sẽ dùng chung trại với Chung Nguyên.”

Tôi lau mồ hôi, rõ ràng Linh Linh đã lên kế hoạch từ trước.

“Để công bằng, các bạn sẽ chọn trước, tôi chọn sau cùng.” Chị Linh Linh vừa nói vừa cầm hộp đến trước mặt đám chúng tôi. Mọi người đưa tay vào hộp, bốc ra một mẩu giấy nhỏ đã được gấp lại cẩn thận.

Linh Linh đưa chiếc hộp đến trước mặt tôi, Chung Nguyên bỗng lên tiếng: “Mộc Nhĩ, cô làm vậy là gây khó dễ cho Linh Linh rồi, nhỡ đâu tờ giấy sót lại cuối cùng lại có dấu thì sao? Dù sao xác suất cũng là một phần bảy, không đến lượt cô đâu.”

Tôi trừng mắt nhìn hắn, rút một mẩu giấy trong hộp.

Tôi định mở ra xem thì Chung Nguyên lại nói: “Tôi giúp cô.” Hắn vừa nói vừa cướp lấy mẩu giấy từ tay tôi, mở ra xem, sau đó nhanh nhẹn rút chiếc bút trong túi, đánh một dấu tích lên đó.

Tôi ngồi bên cạnh hắn, miệng há hốc, không biết tên Chung Nguyên này điên thật hay là ngốc nghếch nữa?

Lúc này, tất cả mọi người đều mở mẩu giấy trên tay ra xem. Hành động của Chung Nguyên vừa nhanh vừa bí mật nên đám con gái, trong đó có cả Linh Linh, đều không nhìn thấy hành vi xấu xa của hắn. Tôi vẫn chưa kịp định thần lại, nhìn Chung Nguyên nhét cây bút vào tay mình, sau đó giơ mẩu giấy lên: “Tôi đã bị Mộc Nhĩ chọn trúng rồi.”

Tôi vội vàng nói: “Không phải, tôi…”

Chung Nguyên nghiêng nghiêng đầu nhìn tôi, nói: “Cô muốn nói gì, lẽ nào muốn nói mẩu giấy bốc thăm của Linh Linh là giả sao?”

“Tôi không có ý đó.” Tôi nhìn Linh Linh, muốn giải thích nhưng lại chạm phải bộ mặt khác lạ của chị ta. Khuôn mặt đó vừa thất vọng vừa hoang mang. Hức!

Cái tên Chung Nguyên này lại làm càn…

Chung Nguyên bỗng hạ giọng, nói thầm với tôi: “Bút ở trong tay cô, cô thử nói với mọi người là tôi làm bậy xem có mấy người tin cô.”

Tôi cúi đầu nhìn cây bút chỉ dài năm centimét, mặt ngơ ngác. Quan trọng là, khi ngẩng lên, tôi phát hiện Linh Linh dường như đang nhìn chằm chằm vào cây bút trong tay tôi, nhìn cũng biết chị ta tức giận đến mức nào.

Nhưng vì sao đến bây giờ vẫn chưa có người nào đứng ra tố cáo mẩu giấy thăm của tôi là giả? Trong sáu người, phải có một người bốc trúng mẩu giấy được đánh dấu chứ? Tại sao không có ai cầm mẩu giấy đó ra để phản bác lại tôi. Không phải họ đều muốn dùng chung trại với Chung Nguyên sao?

Tôi hơi mơ hồ, ngơ ngác hỏi: “Các cậu… Mẩu giấy của các cậu đều trắng tinh sao? Có ai có dấu không?”

Hình như tôi nghe thấy tiếng nghiến răng của Linh Linh.

 

Họp xong, tôi hỏi Chung Nguyên: “Chuyện rút thăm rốt cuộc là thế nào?”

Chung Nguyên đáp: “Cô không nhận ra sao? Trò rút thăm của Linh Linh là giả, tất cả những mẩu giấy đều trắng, chỉ như thế cô ta mới chắc chắn những người khác sẽ bốc phải lá thăm trắng.”

Tôi: “Còn chị ấy? Mẩu giấy của chị ấy cũng trắng.”

Chung Nguyên: “Khi sáu người kia bốc phải mẩu giấy trắng, đương nhiên cho rằng lá thăm của Linh Linh được đánh dấu.”

Toát cả mồ hôi, cuối cùng tôi cũng hiểu. Chị Linh Linh đó thật gian xảo, lại dùng cách này để qua mắt mọi người, uổng công tôi trung thành đi theo chị ta, thì ra chị ta cũng làm những chuyện xấu xa thế này.

Nhưng còn một chuyện tôi vẫn chưa hiểu rõ: “Tại sao anh biết?”

Chung Nguyên nhìn tôi với ánh mắt xem thường, đáp: “Vì tôi không phải là đầu gỗ.”

Tôi: “…”

Được lắm, cho dù anh có thông minh hơn tôi một chút, nhưng anh quá ngông cuồng rồi đấy!

Tôi lại hỏi: “Tại sao anh lại không muốn ở chung trại với chị Linh Linh thế?”

Chung Nguyên: “Tôi sợ cô ta sẽ thất lễ với tôi.”

Tôi lau mồ hôi, nói: “Tôi có nên sợ anh sẽ thất lễ với tôi không nhỉ?”

Chung Nguyên liếc mắt nhìn tôi, nói vẻ xem thường: “Cô đừng có mơ.”

Tôi: “…”

 

 

 

Advertisements

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 7.2

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s