Em không vào địa ngục thì ai vào 7.1

Buổi dã ngoại của hội Bảo vệ môi trường sẽ được tổ chức vào ngày Quốc tế Lao động. Nửa tháng trước đó, cứ đúng chín giờ tối, tôi lại phải có mặt tại sân vận động để tham gia lớp huấn luyện. Vì chúng tôi phải leo núi, một hoạt động yêu cầu thể lực, hơn nữa đa số những người tham gia đều là dân nghiệp dư, thế nên tất cả đều phải tập luyện trước. Mặc dù tập luyện không thể thay đổi được thể trạng nhưng ít nhất chúng tôi cũng có thể thích ứng được với hoạt động mất nhiều sức lực này.

Nội dung chính của buổi huấn luyện là chạy bền, thỉnh thoảng có thêm cả nhảy cao. Thể lực của tôi có thể coi là bình thường, không khỏe nhưng cũng không yếu. Tập luyện thế này không đến mức khiến tôi phải kiệt sức, nhưng tôi cũng thấy khá vất vả. Đương nhiên đối với một số kẻ không phải là người, việc này chẳng đáng bàn đến, như tên Chung Nguyên chẳng hạn. Hắn chạy suốt nửa tiếng đồng hồ mà vấn thoải mái như đi tản bộ. Nhiều lúc tôi nghi ngờ hắn là người máy chứ không phải người bình thường.

Khi tập luyện, Chung Nguyên không có nhiều thời gian để bắt nạt tôi. Hắn thường bị đám con gái vây quanh, nhất là khi chạy bộ. Hắn chạy nhanh hơn một chút để dứt khỏi đám con gái kia. Bọn họ chỉ còn biết đứng ở xa nhìn theo hắn mà thở dài. Nhưng chính vì thế, tôi lại thấy có cảm giác của một kẻ chiến thắng, xem kìa, thì ra kẻ chạy chậm không chỉ có mình tôi…

Đôi lúc chạy ngang qua tôi, Chung Nguyên quay đầu chạy ngược lại, đối mặt với tôi, rồi giơ điện thoại, cười toe toét: “Đầu Gỗ, cười lên nào.”

Người tôi đẫm mồ hôi, tôi thở hổn hển, đến sức để mắng người khác còn chẳng có thì cười cái nỗi gì?

Chung Nguyên liền tận dụng thời cơ, chụp lại bộ dạng thê thảm nhất của tôi… Bạn thử nói xem, tâm địa của hắn có đen tối không cơ chứ?

Một ngày trước khi lên đường, chúng tôi không tập luyện mà tập trung ở một hội trường nhỏ, nghe dặn dò về một số điều cần chú ý khi đi dã ngoại. Cuối cùng, Linh Linh đứng lên thông báo một chuyện, chính xác mà nói đó là một chuyện khá phiền phức.

Những người tham gia buổi dã ngoại sẽ được phân làm ba đội, đi đến những địa điểm khác nhau. Tôi, Chung Nguyên và Linh Linh đều thuộc đội ba. Đội ba có hai mươi người, bảy nữ, mười ba nam, mấu chốt là ở hai con số này. Đội một và đội hai đều có thể chia thành cặp, nhưng đội ba thì lại lẻ… Trong khi đó trại chúng tôi thuê chỉ dành cho hai người, oái oăm hơn, đội ba chỉ thuê đúng mười chiếc…

Nếu sắp xếp hai người một trại, sẽ có một nam – một nữ phải ở cùng một trại.

Chị Linh Linh nói đã thương lượng với nơi cho thuê trại nhưng vào ngày Quốc tế Lao động người đến thuê trại rất đông… Ý của chị ta là, ba đội chỉ cần từng đó là đủ, các bạn cứ chờ rồi xem.

Tôi nghe đến đây, liền hăng hái giơ tay phát biểu: “Chị Linh Linh, chúng ta có thể để ba người dùng chung một trại đúng không?”

Linh Linh lắc đầu: “Nếu ba người dùng chung một trại thì vất vả cho mọi người quá, huống hồ ban ngày đã mệt như thế, nếu tối cũng không được ngủ cho ra hồn thì hôm sau sẽ không đi nổi.”

Chung Nguyên đang ngồi bên cạnh tôi, liền ghé vào tai tôi nói nhỏ chỉ đủ để hai đứa nghe thấy: “Không có gì phải căng thẳng như thế, nếu là con gái như cô, ba người nhét trong một trại cũng chẳng có gì to tát.”

Tôi ngạc nhiên nhìn hắn: “Vậy tại sao anh không nói với chị Linh Linh?”

Chung Nguyên liếc nhìn về phía Linh Linh, nói: “Cô không nhận ra sao? Cô ta cố ý đấy.”

Tôi kinh ngạc, dám đổ tội cho sư tỉ, cẩn thận không tôi sẽ tố cáo anh!

Nhìn bộ dạng ngờ vực của tôi, Chung Nguyên liền nói tiếp: “Nếu không tại sao đến bây giờ cô ta mới nói? Cho dù có cách khác thì cũng không kịp.”

Quả nhiên, lúc đó một nam sinh năm nhất lên tiếng: “Chị Linh Linh, nhà em có một chiếc trại đơn.”

Linh Linh nói vẻ tiếc nuối: “Trời ơi, sao em không nói sớm, bây giờ nếu về lấy sợ không kịp, sáng sớm ngày mai chúng ta phải lên đường rồi.”

Tôi bán tín bán nghi nhìn Chung Nguyên, hỏi: “Vậy chị ấy định làm gì?”

Chung Nguyên lắc đầu: “Không biết.”

Mọi người sôi nổi thảo luận xem ai sẽ ở cùng ai. Tôi phát hiện những người này đều đồng ý cả hai tay với việc nam nữ cùng chung một trại, lẽ nào đó là ảo giác của tôi chăng…

Cuối cùng, Linh Linh đưa ra ý kiến. Tất cả nữ sinh sẽ bỏ phiếu biểu quyết xem sẽ dùng chung trại với nam sinh nào. Chú ý, quyền lựa chọn là ở con gái, hic… >_<

Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc là khi chị Linh Linh đọc tên Chung Nguyên, trừ tôi ra, sáu đứa con gái còn lại của đội ba đều nhất loạt giơ tay. Mấy đứa con gái năm nhất có vẻ ngại ngùng, còn hai mắt của Linh Linh thì long lanh nhìn Chung Nguyên giống như kẻ bị bỏ đói đã lâu nhìn thấy một đĩa đầy ắp thức ăn.

Tôi đã phần nào hiểu ra lý do Linh Linh lại làm như vậy… Chung Nguyên, anh đúng là tai họa!

Linh Linh hỏi tôi: “Mộc Nhĩ, em chọn ai?”

Mặc dù không hiểu ý chị ta, nhưng tôi vẫn thấy chuyện này hơi kỳ lạ, nên nói: “Chị Linh Linh này, em vẫn thấy, thực ra ba người chung một trại cũng…”

“Không được!” Linh Linh dứt khoát từ chối ý kiến của tôi. Bây giờ chị ta đang phấn khích nên tôi đành ngoan ngoãn nghe lời như một chú cừu non.

Linh Linh lại nói tiếp: “Dù sao bây giờ Chung Nguyên cũng đã có sáu phiếu, Mộc Nhĩ, em muốn chọn ai cũng không quan trọng.”

Chung Nguyên đột nhiên lên tiếng: “Người được chọn có thể từ chối không?”

Linh Linh cười nham hiểm: “Không thể!”

Chung Nguyên: “Được thôi, vậy người được chọn có thể tự chọn bạn cùng trại không?”

Linh Linh do dự một lúc, rồi đáp: “Có thể…”

Việc đã đến nước này, đến cả những nữ sinh năm nhất vốn dè dặt cũng không thể bình tĩnh nổi. Họ nhìn chằm chằm vào cái tên tai họa Chung Nguyên. Đương nhiên, tôi vẫn bình tĩnh như thường dù thấy ba người dùng chung một trại chẳng có gì là không tốt. >_<

Advertisements

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 7.1

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s