Ngủ cùng sói – Ngoại truyện 1 Act 1

Ngoại truyện 1

Chuyện về Hàn Trạc Thần

Act 1

Trong một đêm mưa, Hàn Trạc Thần vội vã bước vào một hộp đêm ồn ào. Hành lang tối đen như muốn nuốt chửng cả hình bóng của hắn.

Cuối hành lang, Hàn Trạc Thần một chân đạp cửa, thuận tay vớ chiếc ghế bên cạnh cửa ra vào ném về phía An Dĩ Phong đang ngồi trên sofa. An Dĩ Phong lấy tay đỡ. Hắn không tức giận cũng không ngạc nhiên, xoa xoa cánh tay: “Ấy! Sao lại phải tức giận như vậy chứ?!”

“Anh đã nói với chú bao nhiêu lần rồi, đừng làm việc gì quá tuyệt tình.” Hàn Trạc Thần cởi chiếc áo gió bị ướt nước mưa quẳng về phía An Dĩ Phong, tức giận nói: “Hai anh em thằng Báo vừa mới ra tù, không động chạm gì tới chú, chú liều mạng với chúng làm gì?”

An Dĩ Phong không nói gì, giũ chiếc áo trong tay, tung cho thuộc hạ đứng đằng sau.

“Chú đã đủ vẻ vang trong xã hội đen, hà tất phải tiêu diệt sạch?!”

“Em thấy chúng ngứa mắt.”

Hàn Trạc Thần day day trán, ngồi xuống sofa châm một điếu thuốc, chỉ vào người đàn ông trong phòng bị đánh cho bầm dập, hỏi một thuộc hạ của An Dĩ Phong: “Có việc gì mà ra tay mạnh như vậy?”

Tên thuộc hạ kia vội đáp: “Hắn là sát thủ do thằng Báo thuê. Báo cho hắn một trăm vạn để hắn giết…”

“Được rồi”, An Dĩ Phong ngắt lời. “Đừng đánh nữa, lôi ra ngoài vứt xuống biển.”

Hàn Trạc Thần không nói gì, nhìn An Dĩ Phong một cái, nhẹ nhàng nhả khói thuốc.

Người đàn ông bị đánh cho dở sống dở chết bị lôi đến cửa, một vũng máu đỏ thẫm thấm xuống mặt sàn đầy bụi. Lúc sắp bị lôi ra ngoài, người đàn ông nửa mê nửa tỉnh đó bừng tỉnh, kinh hoàng kêu lớn: “Tôi xin các anh, cho tôi gọi một cuộc điện thoại, con gái tôi đang đợi tôi.”

Gã lại bị nhận một cú đấm nặng nề lên mặt, máu từ khóe miệng chảy xuống.

Gã vẫn không từ bỏ, ngón tay bấu chặt lấy mặt sàn, nhìn Hàn Trạc Thần mặt lạnh tanh, khổ sở van nài: “Cầu xin anh, cho tôi nói vài lời với con bé…”

“Cho nó gọi.” Hàn Trạc Thần vừa dứt lời, người vệ sĩ đứng sau lập tức đút điện thoại vào tay người đàn ông bị thương.

“Cảm ơn! Cảm ơn!” Gã run run đỡ lấy điện thoại, bấm nút. Chưa dứt một hồi chuông, đầu dây bên kia vang lên giọng nói trong trẻo, non nớt phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng đầy sát khí: “Bố ơi, sao bố vẫn chưa về? Lúc nào bố mới về ạ?”

Gã cắn chặt răng, lấy lại bình tĩnh, cố gắng để giọng nói bình thường: “Bố có việc, tối nay bố không đến bệnh viện được, Ni Ni ngủ trước đi nhé!”

“Nhưng bố đồng ý với con hôm nay đưa con về nhà, ban nãy cô y tá lại vừa tiêm cho con rất nhiều mũi… Đau quá!”

“Ngày mai, ngày mai nhất định bố sẽ đưa con về nhà.”

“Vâng!”

“Ni Ni ngủ sớm đi nhé!”

“Vâng, chúc bố ngủ ngon!”

Mấy giây sau, gã không nghe thấy tiếng gì ở đầu bên kia nữa, bỗng kêu lên: “Ni Ni, Ni Ni?”

“Bố, còn có việc gì ạ?”

“Ni Ni lớn rồi, sau này phải học cách tự chăm sóc bản thân…” Gã không đợi con gái nói thêm, vội gập điện thoại, dùng cánh tay áo đầy vết máu quệt nước mắt, trả điện thoại cho tên vệ sĩ. “Cảm ơn!”

“Đợi chút.” Hàn Trạc Thần đứng dậy, tiến đến gần người đàn ông bị thương, từ từ ngồi xuống trước mặt gã: “Mày biết tao ư?”

Gã gật đầu: “Tôi từng xem ảnh của anh.”

“Ảnh?” Hàn Trạc Thần chau mày. “Mày không phải người trong giới?”

“Tôi là một xạ thủ đã giải ngũ. Vì để chữa bệnh cho con gái nên nợ bọn chúng rất nhiều tiền và lãi. Tôi không trả nổi…”

“Con gái mày ở bệnh viện nào? Phòng nào? Tên gì? Bao nhiêu tuổi? Ngày tháng năm sinh…”

Gã kinh hoàng quỳ trên sàn nhà, kéo ống quần của Hàn Trạc Thần: “Anh tha cho con bé, nó mới mười tuổi, nó vô tội.”

Hàn Trạc Thần nắm lấy cổ áo gã, lôi hắn đứng dậy: “Tao nói cho mày biết, tao chỉ cho mày một cơ hội, mày mà dám nói dối một câu, tao sẽ lột da mày.”

Gã run rẩy trả lời từng câu một.

Hàn Trạc Thần nhìn tên vệ sĩ đứng sau lưng, hắn ta lập tức rút điện thoại gọi để xác minh.

Sau khi xác minh, tên vệ sĩ nghiêng người nói với Hàn Trạc Thần: “Là thật, con gái hắn mắc bệnh máu trắng.”

Hàn Trạc Thần buông tay, lạnh lùng nói đúng một từ: “Cút!”

Sau khi người đàn ông đó rời khỏi, An Dĩ Phong nói với bọn thuộc hạ: “Chúng mày đi theo nó, xem nó có giở trò gì không.”

“Rõ!”

Khi bọn thuộc hạ rời khỏi, căn phòng rộng lớn chỉ còn lại hai người.

Dĩ Phong ngồi lại gần Hàn Trạc Thần, châm điếu thuốc đưa cho hắn: “Hình như hôm nay tâm trạng anh không được tốt.”

Hàn Trạc Thần đỡ lấy điếu thuốc, đưa lên miệng, hít một hơi thật sâu: “Vợ anh bỏ đi cùng kẻ khác rồi.”

“Mẹ kiếp!” An Dĩ Phong đứng phắt dậy, lớn tiếng: “Đúng là không biết trời cao đất dày, em cho người bắt về ngay cho anh.”

“Không cần đâu, anh vừa từ sân bay về.”

An Dĩ Phong ngây người nhìn Hàn Trạc Thần vài giây nói: “Mẹ kiếp, anh có còn  là đàn ông nữa không!”

“Anh nhớ chú từng nói: Chán sống rồi thì tự cho mình một phát súng, không cần ngày nào cũng phải ôm quả bom hẹn giờ ngủ!”

“Em cũng nhớ anh từng nói: Thà tan thành xác pháo còn hơn là buông tay…”

Hàn Trạc Thần cười, hít một hơi thuốc thật sâu để khói thuốc lấp đầy khoảng trống trong cơ thể.

“Nhưng cô ấy không phải bom mà là người.”

Là con người người, sẽ có cảm giác.

Là con người, nên có tự do.

An Dĩ Phong đã mắng hắn rất nhiều lần, nói hắn ngu ngốc nên mới bị cô lừa gạt hết lần này đến lần khác nhưng vẫn cứ tin.

Hắn không ngu ngốc, hắn rõ hơn bất kỳ ai: Cô sẽ không yêu hắn, bởi từ khi hắn giết người thân của cô, mọi việc hắn làm đều để lại dấu vết tàn ác. Trong mắt cô, hắn là một ác quỷ giết người không ghê tay. Cho dù hắn yêu cô đến thế nào, cô cũng sẽ tìm mọi cách giết hắn. Nhưng hắn không quan tâm, không quan tâm rốt cuộc cô yêu ai, cũng không quan tâm đến khi nào hắn chết trong lòng cô. Hắn muốn giữ cô ở bên mình, hằng ngày mở mắt đều nhìn thấy cô, vậy là đủ rồi.

Hắn cứ cố chấp như vậy, không từ thủ đoạn, không tiếc thứ gì, thậm chí khiến cô mang thai, bất chấp cảm nhận của cô, điên cuồng chiếm hữu cô, phóng thích dục vọng tại nơi sâu thẳm trong cơ thể cô.

Giam cầm có vẻ dại khờ nhưng đó là cách duy nhất để giữ cô.

Hắn nghĩ tình yêu của một người mẹ là vô tư nhất trên đời này, tình yêu ấy chắc chắn sẽ hóa giải mối hận trong trái tim cô.

Đáng tiếc hắn đã sai, cô vốn không có khả năng giữ lại đứa con của hắn.

Nực cười hơn, hắn còn muốn vì cô mà sửa lại truyền thuyết cổ xưa Hồ thiên nga.

Hắn đọc một lượt từ đầu đến cuối câu chuyện đó, hiểu ra rằng người mà công chúa yêu là hoàng tử, cho dù ác quỷ làm gì cũng không thể thay đổi được điều này.

Khi cô vứt bỏ lòng tự tôn quỳ xuống cầu xin hắn tha cho Cảnh, khi cô bất chấp tất cả đứng chắn trước Cảnh thì hắn không nói được lời nào nữa.

Hắn có thể giam giữ thân xác cô, có thể dùng việc kết hôn để khiến cô không thể yêu người khác nhưng hắn không thể trói buộc được con tim cô.

Trong sự ràng buộc giữa thiên đường và địa ngục này, hắn buông tay thì cô mới được giải thoát.

Hắn khiến cô từ bỏ ý định báo thù thì cô mới có thể cùng người đàn ông cô yêu bắt đầu một cuộc sống mới.

Vì yêu cô nên hắn không còn lựa chọn nào khác!

Em không vào địa ngục thì ai vào 7.2

Chung Nguyên đảo mắt qua đám con gái, cuối cùng nhìn thẳng vào tôi. Hắn cười toe toét: “Tôi chọn cô, Mộc Nhĩ.” Hắn vừa nói xong, bọn con trai đều nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, còn trong ánh mắt đám con gái có chút hậm hực. Tim tôi như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Tôi thẳng thừng từ chối: “Tôi không đồng ý! Chị Linh Linh, em vẫn thấy ba người…”

Linh Linh cắt ngang lời tôi: “Chung Nguyên, Mộc Nhĩ không đồng ý, cậu nên chọn lại lần nữa.”

Chung Nguyên nhìn chị Linh Linh nói: “Tớ cũng không biết chọn ai, thực ra tớ hy vọng sẽ chọn được một em năm nhất.” Hắn nói xong, đám nữ sinh năm nhất càng kích động.

Tôi trợn mắt nhìn Chung Nguyên, sao lại lôi tôi vào chuyện này chứ? Rõ ràng Linh Linh đã mong chờ anh rất lâu rồi mà…

Linh Linh nghe Chung Nguyên nói muốn chọn năm nhất, lập tức rút một chiếc hộp nhỏ từ trong ba lô ra, nói: “Được thôi, chúng ta sẽ rút thăm. Trong này có bảy mẩu giấy, trong đó chỉ có một mẩu đánh dấu tích, còn lại vẫn trắng tinh. Nếu ai trong bảy nữ sinh bốc được tờ giấy đánh dấu thì…” Nói đến đây, Linh Linh càng tỏ ra phấn khích. Chị ta nuốt nước bọt, nói tiếp: “… thì sẽ dùng chung trại với Chung Nguyên.”

Tôi lau mồ hôi, rõ ràng Linh Linh đã lên kế hoạch từ trước.

“Để công bằng, các bạn sẽ chọn trước, tôi chọn sau cùng.” Chị Linh Linh vừa nói vừa cầm hộp đến trước mặt đám chúng tôi. Mọi người đưa tay vào hộp, bốc ra một mẩu giấy nhỏ đã được gấp lại cẩn thận.

Linh Linh đưa chiếc hộp đến trước mặt tôi, Chung Nguyên bỗng lên tiếng: “Mộc Nhĩ, cô làm vậy là gây khó dễ cho Linh Linh rồi, nhỡ đâu tờ giấy sót lại cuối cùng lại có dấu thì sao? Dù sao xác suất cũng là một phần bảy, không đến lượt cô đâu.”

Tôi trừng mắt nhìn hắn, rút một mẩu giấy trong hộp.

Tôi định mở ra xem thì Chung Nguyên lại nói: “Tôi giúp cô.” Hắn vừa nói vừa cướp lấy mẩu giấy từ tay tôi, mở ra xem, sau đó nhanh nhẹn rút chiếc bút trong túi, đánh một dấu tích lên đó.

Tôi ngồi bên cạnh hắn, miệng há hốc, không biết tên Chung Nguyên này điên thật hay là ngốc nghếch nữa?

Lúc này, tất cả mọi người đều mở mẩu giấy trên tay ra xem. Hành động của Chung Nguyên vừa nhanh vừa bí mật nên đám con gái, trong đó có cả Linh Linh, đều không nhìn thấy hành vi xấu xa của hắn. Tôi vẫn chưa kịp định thần lại, nhìn Chung Nguyên nhét cây bút vào tay mình, sau đó giơ mẩu giấy lên: “Tôi đã bị Mộc Nhĩ chọn trúng rồi.”

Tôi vội vàng nói: “Không phải, tôi…”

Chung Nguyên nghiêng nghiêng đầu nhìn tôi, nói: “Cô muốn nói gì, lẽ nào muốn nói mẩu giấy bốc thăm của Linh Linh là giả sao?”

“Tôi không có ý đó.” Tôi nhìn Linh Linh, muốn giải thích nhưng lại chạm phải bộ mặt khác lạ của chị ta. Khuôn mặt đó vừa thất vọng vừa hoang mang. Hức!

Cái tên Chung Nguyên này lại làm càn…

Chung Nguyên bỗng hạ giọng, nói thầm với tôi: “Bút ở trong tay cô, cô thử nói với mọi người là tôi làm bậy xem có mấy người tin cô.”

Tôi cúi đầu nhìn cây bút chỉ dài năm centimét, mặt ngơ ngác. Quan trọng là, khi ngẩng lên, tôi phát hiện Linh Linh dường như đang nhìn chằm chằm vào cây bút trong tay tôi, nhìn cũng biết chị ta tức giận đến mức nào.

Nhưng vì sao đến bây giờ vẫn chưa có người nào đứng ra tố cáo mẩu giấy thăm của tôi là giả? Trong sáu người, phải có một người bốc trúng mẩu giấy được đánh dấu chứ? Tại sao không có ai cầm mẩu giấy đó ra để phản bác lại tôi. Không phải họ đều muốn dùng chung trại với Chung Nguyên sao?

Tôi hơi mơ hồ, ngơ ngác hỏi: “Các cậu… Mẩu giấy của các cậu đều trắng tinh sao? Có ai có dấu không?”

Hình như tôi nghe thấy tiếng nghiến răng của Linh Linh.

 

Họp xong, tôi hỏi Chung Nguyên: “Chuyện rút thăm rốt cuộc là thế nào?”

Chung Nguyên đáp: “Cô không nhận ra sao? Trò rút thăm của Linh Linh là giả, tất cả những mẩu giấy đều trắng, chỉ như thế cô ta mới chắc chắn những người khác sẽ bốc phải lá thăm trắng.”

Tôi: “Còn chị ấy? Mẩu giấy của chị ấy cũng trắng.”

Chung Nguyên: “Khi sáu người kia bốc phải mẩu giấy trắng, đương nhiên cho rằng lá thăm của Linh Linh được đánh dấu.”

Toát cả mồ hôi, cuối cùng tôi cũng hiểu. Chị Linh Linh đó thật gian xảo, lại dùng cách này để qua mắt mọi người, uổng công tôi trung thành đi theo chị ta, thì ra chị ta cũng làm những chuyện xấu xa thế này.

Nhưng còn một chuyện tôi vẫn chưa hiểu rõ: “Tại sao anh biết?”

Chung Nguyên nhìn tôi với ánh mắt xem thường, đáp: “Vì tôi không phải là đầu gỗ.”

Tôi: “…”

Được lắm, cho dù anh có thông minh hơn tôi một chút, nhưng anh quá ngông cuồng rồi đấy!

Tôi lại hỏi: “Tại sao anh lại không muốn ở chung trại với chị Linh Linh thế?”

Chung Nguyên: “Tôi sợ cô ta sẽ thất lễ với tôi.”

Tôi lau mồ hôi, nói: “Tôi có nên sợ anh sẽ thất lễ với tôi không nhỉ?”

Chung Nguyên liếc mắt nhìn tôi, nói vẻ xem thường: “Cô đừng có mơ.”

Tôi: “…”

 

 

 

[Cảm nhận] Tình yêu không bao giờ sai – Linh Pham (Ngủ cùng sói)

Lúc tôi đọc hết cuốn “Ngủ cùng sói” khi đó trời đang mưa rất to.

Cảm nhận đầu tiên của tôi đầu tiên về cuốn tiểu thuyết này là hai chữ “Hoang Ðường”.Hai nhân vật chính là kẻ thù không đội trời chung, yêu nhau,cuối cùng trở về bên nhau ,sống hạnh phúc và xóa sạch mọi hận thù.Một kết thúc không thể viên mãn hơn.Có phải tác giả Diệp Lạc Vô Tâm đã quá ưu ái cho hai kẻ thù này?

Ðây chính là mộng tưởng hoang đường không thể tin được!!!

Nhưng điều hoang tưởng hơn là tôi lại chấp nhận mộng tưởng đấy,không những vậy mà còn bị nó cuốn hút không dứt ra được.Vì vậy mới có lần thứ hai,lần thứ ba,…tôi mở “Ngủ cùng sói” ra để nghiền ngẫm cái “Mộng tưởng tình yêu” mà Diệp Lạc Vô Tâm đã mang đến cho chúng ta.

Tôi vô cùng ấn tượng với nhân vật nam chính trong truyện.Anh có một cái tên rất bay bổng- Hàn Trạc Thần, nhưng con người anh lại không hề “bay bổng” như cái tên của  mình.Phải nói thế nào nhỉ?Có lẽ anh là một người đàn ông tuyệt vời,nổi bật về cả ngoại hình lẫn khí chất:

“Hắn vẫn mang vẻ đẹp trai,hào hoa của chàng trai hơn hai mươi,vẻ tự tin và ngang ngược của đàn ông ba mươi,vẻ trầm lặng,khôn ngoan của đàn ông bốn mươi.”

Nhưng con người của Hàn Trạc Thần lại không xứng với vẻ đẹp hoàn mĩ đó. Ẩn sau một khuôn mặt đẹp tựa thiên thần là một dã tâm ác quỷ.Con người ấy là anh cả của băng đản xã hội đen,là ông trùm khét tiếng trong thế giới ngầm,có thể  dùng đến mọi thủ đoạn để đạt được  mục đích và sẵn sàng trừng phạt những kẻ chống lại mình bằng biện pháp tàn khốc nhất.

Nhưng là con người thì phải có trái tim.Và Hàn Trạc Thần  cũng không phải ngoại lệ,anh cũng khao khát có được tình yêu như bao người khác.Sinh ra trong một gia đình không đầm ấm,người cha nát rượu ham mê cờ bạc bị kẻ khác đánh chết,người mẹ cả đời chịu bao đắng cay,tủi nhục rồi cuối cùng quyết định đi thêm bước nữa.Bản thân Hàn Trạc Thần đã không được nếm mùi vị của hạnh phúc ngay từ khi còn nhỏ.Nhưng anh khao khát đem lại sự yên bình,thanh thản cho người mẹ của mình ,vì vậy mà anh đã ra nhập xã hội đen:

“Anh ấy nói vì một người, lúc còn nhỏ nhìn thấy người ấy chịu khổ mà bất lực,lớn lên rồi tưởng có thể làm gì đó cho người ấy nhưng lại làm sai.Vì người ấy,anh đã đi vào con đường cùng,quay đầu lại thì đến cả việc gặp mặt lần cuối cùng cũng không được”

Phải,Hàn Trạc Thần rất đáng thương,ngay cả việc nhìn mặt mẹ mình lần cuối cùng trước khi bà nhắm mắt anh cũng để lỡ.Lúc ấy,anh nghĩ rằng cuộc đời mình chẳng còn ý nghĩa gì nữa.Trên thế gian này,anh chỉ còn lại một người cha dượng và đám anh em chí cốt là người thân cuối cùng.Anh buông lơi bản thân mình,cũng may bên cạnh anh còn có An Dĩ Phong,người đã cùng Hàn Trạc Thần vào sinh ra tử, đồng cam cộng khổ bên nhau:

“…Chúng tôi học cách hút thuốc,uống rượu,chém. người,chúng tôi còn ở cùng một phòng,làm gì cũng có nhau,ngay cả việc cùng thay đổi,thay đổi đến mức không  nhận ra mình nữa….”

Vì người em trai này,Hàn Trạc Thần không ngại hiểm nguy,bất chấp tình mạng để bảo vệ.Thậm chí là hi sinh cả người con gái mà anh đã hứa sẽ lấy cô làm vợ.Giữa hai người,anh chỉ có thể chọn bảo vệ một.Người con gái tên May bước vào cuộc đời Hàn Trạc Thần tự nhiên như một định mệnh chỉ bằng một nụ hôn.chính vẻ đẹp trong trắng thuần khiết  với tiếng dương cầm thanh thoát,mềm mại của cô đã an ủi cho tâm hồn tội lỗi của anh.Cô gái ấy sẵn sàng làm tất cả để anh được hạnh phúc,từ bỏ giấc mơ của mình để được gắn kết bên anh.Nhưng hiện thực tàn khốc đã không để cô ở bên Hàn Trạc Thần.Cô ra đi ngay khi anh đồng ý kết hôn cùng mình.Trên sân thượng lạnh lẽo,Hàn Trạc Thần tìm thấy xác của cô cùng những lời di mệnh cuối cùng cô để lại cho anh:

“Chỉ cần yêu em một ngày,

Có thể thử yêu em một ngày được không?

Không nhất định phải nói lời yêu em,chỉ cần nói một câu anh thích em,em cũng mãn nguyện lắm rồi!

Có thể thử yêu em một ngày được không?

Không cần nhớ sinh nhật của em,chỉ cần nhớ tên em,em cũng mãn nguyện lắm rồi!

Có thể thử yêu em một ngày được không?

Không cần phải đưa em xem cả rừng hoa loa kèn nhện đỏ tươi thắm,chỉ cần tặng một bông hoa hồng,em cũng mãn nguyện lắm rồi!

Có thể thử yêu em một ngày được không?

Không cần một buổi hẹn hò lãng mạn,chỉ cần cùng em xem một bộ phim,dù là phim toàn dao súng,chém. giết,em cũng mãn nguyện lắm rồi!

Có thể thử yêu em một ngày được không?

Không cần biết em ngủ ở đâu,chỉ cần trước khi em ngủ gọi một cuộc điện thoại,hỏi em:“Có nhớ anh không?”,em cũng mãn nguyện lắm rồi!

Có lẽ không phải anh đã cho em quá ít,mà là em đã đòi hỏi qua nhiều!”

Nhiều năm sau khi Hàn Trạc Thần đã trở thành ông trùm khét tiếng trong giới xã hội đen,truy lung giết tận kẻ đã bán đứng,phản bội đại ca của mình.Trong lần thảm sát ấy duy nhất chỉ có đứa con gái bảy tuổi được tha chết,anh ngỡ rằng mình sẽ chẳng có liên quan gì đến cô bé đấy.

Nhưng hai năm sau, định mệnh lại đùa giỡn với Hàn Trạc Thần.Anh nhận con gái của kẻ thù làm con nuôi, đặt cho nó cái tên Hàn Thiên Vu,Thiên Vu chính là tên thật của May.Anh gọi cô với tên thân mật là Thiên Thiên,đối xử với cô bé như con đẻ,luôn biết được những thứ cô cần và đáp ứng mọi yêu cầu đó.Còn đứa trẻ đó lại luôn ấp ủ tìm cách giết anh,trả thù cho gia đình đã mất.Trải qua tám năm chung sống,tình cảm giữa hai kẻ oan gia nảy nở.Hàn Trạc Thần đã thực sự cảm động trước Hàn Thiên Vu.Anh cảm thấy tâm hồn mình được an ủi,lấp đầy bởi sự chờ đợi đêm đêm của Thiên Thiên,cảm nhận được niềm hạnh phúc khi cô nắm chặt  tay mình không buông chìm cào giấc ngủ,cảm thấy vô cùng vui sướng khi nhận thấy sự chơi vơi,níu kéo lúc cô bị anh ném xuống bể bơi.Hàn Trạc Thần chứng kiến Thiên Thiên lớn lên từng ngày,luôn yêu chiều,cưng nựng,bao bọc cô.Khi cô bị bắt cóc, anh như phát điên,bới tung mọi ngóc ngách lần tìm tung tích của cô,thậm chí không kìm chế được bản thân  mà tung một cú đấm vào người anh em chí cốt của mình.

Nếu như Hàn Trạc Thần chủ động yêu trước,ngang nhiên tuyên bố cô là của anh,luôn giữ cô ở bên mình,toàn tâm toàn ý che chở,hết lòng tin tưởng,dồn hết yêu thương vào cô thì trái lại,với Thiên Thiên chỉ có những mâu thuẫn đang giằng xé nơi nội tâm.Cô yêu anh nhưng lai không thể xoá bỏ những hận thù đã ăn sâu vào tận xương tuỷ.Cô ở bên anh ,luôn lắng nghe và thấu hiểu từng lời anh nói nhưng cũng không ngừng tìm cách để giết anh.Mỗi lần cô quyết định thử yêu anh thì hình ảnh đau thưong trong kí ức lại hiện về,con tim hướng về anh nhưng vẫn không ngừng thét gào , đó là người đàn ông mà cô tuyệt đối không được yêu.Quyết định gạt bỏ tình yêu hay hân thù thật khó bởi những ngôi sao khuya trên nền trời kia như ánh mắt sầu thảm đau đớn của cha mẹ,hối thúc cô phải giết chết kẻ thù.Nhưng Thiên Thiên cũng chỉ là một thiếu nữ.Cô không thể quên được nụ hôn nồng thắm mà Hàn Trạc Thần trao cho cô,cô không thể làm lơ trước món quà sinh nhật đẹp đẽ cũng như buổi hẹn hò lãng mạn giữa cô và hắn.Vì thế mà cô đã yêu anh,yêu con người của anh.

Nếu như cảm giác giằng xé giữa yêu và hận là rất đau khổ thì cảm giác lừa rối người mình yêu là đau đớn đến tột cùng.Bí mật của hai người chính là kẽ hở của tình yêu.Không ai có thể giữ được bí mật đến cuối cùng.Bởi chẳng có gì là cuối cùng cả.Vào ngày sinh nhật lần thứ mười tám của Thiên Thiên,cả hai đều đã khám phá ra bí mật mà đối phương che giấu.Hàn Trạc Thần không ngờ Thiên Vu chính là đứa con gái của kẻ phản bội mà anh đã giết.Trong phút chốc,anh nhận ra trong tám năm cô ở bên mình chỉ vì muốn tìm cách giết mình.Anh không hận cô vì điều đó,anh hận cô là vì cô đã lừa dối anh.Nhưng anh giả vờ như không biết, đợi cô thừa nhận tất cả.

Còn Thiên Vu cũng vô tình biết được bí mật về người con gái tên May mà anh luôn giữ ở trong lòng.Trái tim thiếu nữ qua nhạy cảm khiến cô nghĩ rằng bản thân chỉ là thay thế cho người đã khuất.

Bí mật giấu kĩ một khi đã được phơi bày sẽ trở thành ngọn lửa âm thầm thiêu cháy tình yêu của họ.

Lại một lần nữa những vì sao trên trời lấp lánh làm trỗi dậy âm mưu trả thù mà cô luôn canh cánh.Cô từ bỏ cơ hội thú nhận tất cả với anh,nén đau thương xiết chặt lấy cán dao với ý định đâm vào lồng ngực của người đàn ông mà cô yêu thương.Nhưng tình yêu lại khiến cô chần chừ,do dự,cô không thể làm vậy với anh:

“Sắp  đạt được mục đích,tôi không nghĩ đến việc giết hắn xong ,tôi sẽ vui sướng thế nào mà lại nghĩ khi con dao này đâm vào hắn có đâu lắm không?Có chảy nhiều máu không? Ánh mắt hắn nhìn tôi lần cuối cùng sẽ như thế nào?”

Cuối cùng anh tỉnh dậy,mũi dao nhọn loé sang đã đâm chết niềm tin của anh.Nhưng Hàn Trạc Thần không ra tay với cô được.Anh tìm mọi cách giữ cô bên mình,hận cô ghê gớm nhung không muốn mất cô,thậm chí còn kết hôn cùng cô để trói buộc cô vào cuộc đời mình:

“Trước đây yêu bao nhiêu thì bây giờ hận bấy nhiêu”

Yêu càng nhiều thì hận càng nhiều,Hàn Trạc Thần chỉ thực sự buông tay khi họ mất đi đứa con đầu lòng của  mình.Anh giải thoát cô,nói với cô hãy rời xa anh, đừng bao giờ để anh nhìn thấy cô nữa,anh không thể cứ mãi ích kỉ như vậy.Hàn Thiên Vu ra đi.Cô vứt bỏ lòng hận thù để ôm lấy một tình yêu không nên có.Nơi đất khách quê người ,chỉ có tiếng dương cầm làm bạn với cô,cô chơi đàn cả đêm  chỉ vì muốn nhớ về người đàn ông cô vừa yêu vừa hận,tự hỏi không biết anh còn nhớ tiếng đàn của mình không.

Vì một lý do mà chính cô cũng không muốn biết,cô trở về nước và tình cờ gặp lại anh.Hai con người yêu nhau sâu sắc gặp lại nhau.Nhưng trái với những gì mà anh mong đợi, cô đòi ly hôn với anh:

“…Cô muốn ly hôn, anh không chấp nhận

Khi anh đồng ý,cô lại ận hận…”

Cô vừa muốn được ở bên anh,nhưng lại không muốn anh bị tổn thương,cô cho rằng mình không đủ tư cách để ở bên cạnh anh,hay có lẽ là chính cô cũng không dám.Nhưng chính nụ hôn bất ngờ của Hàn Trạc Thần đã khiến cô không thể kiềm chế khát khao của bản thân mà mong muốn được ở bên cạnh anh:

“Họ không ly hôn nữa mà hàn gắn vết thương năm xưa”

Một người đàn ông vì người mình yêu thương mà sẵn sàng hy sinh bản thân,hy sinh sự nghiệp,luôn che chở, âm thầm chú ý,chăm sóc cô như Hàn Trạc Thần liệu Thiên Vu có thể bỏ qua không?

Câu trả lời là chắc chắn không!!!

Người đàn ông tuyệt vời khiến ai nghe tên cũng phải kính sợ lại từ bỏ sự nghiệp vì một người con gái, đến một nơi xa lạ,không ai quen biết,sống một cuộc sống thanh thản, êm đềm,Bởi đơn giản đó chính là người mà anh yêu.Hai người đã mất quá nhiều thời gian, để lỡ quá nhiều cơ hội,nỗi nhớ nhung như cào xé cả tâm hồn:

“ Nếu nhớ nhung là một tội lỗi thì thời gian chính là tội ác”

Câu nói này đã khiến tôi thực sự cảm động.Nếu hai người đã muốn dứt bỏ hoàn toàn mà cứ nhớ về nhau thì đây chính là tội lỗi của họ,nhưng thời gian chính là tội ác không thể né tránh.Thời gian qua đi,vết thương không thể hoá lành,cảm giác tội lỗi tăng lên và nỗi đau thì ngày càng sâu sắc.Hàn Trạc Thần đã thử thách tình yêu của Thiên Thiên bằng cái chết giả của mình.Cô đã muốn ra đi cùng anh nhưng chính đứa con đã khiến cô quyết tâm phải kiên trì sống.Trong nỗi đau triền miên khắc khoải ,nước mắt cô tuôn rơi như mưa:

“…Cô yêu anh ấy,tình yêu đó còn sâu sắc hơn cả sự hận thù…”

Khi biết tin anh còn sống,cô vui sướng như muốn phát điên,chỉ muốn đến bên cạnh anh ngay lập tức.

Kết thúc truyện là lễ thành hôn lãng mạn của hai người.Cuộc sống hạnh phúc đang chờ đợi  họ ở phía trước.Có lẽ cô sẽ không quên anh là người đã giết gia đình mình,nhưng cô cũng luôn nhớ rằng anh là người yêu cô nhất trên đời và cũng là người mà cô yêu sâu sắc.

Một câu chuyện tình yêu cảm động.Giưã vòng xoáy yêu hận đan xen,cuối cùng nam chính và nữ chính cũng tìm về bên nhau.Tôi đặc biệt thích giọng văn của Diệp Lạc Vô Tâm,mặc dù câu chuyện  mà chị kể là một mộng tưởng hoang đường nhưng tôi vẫn yêu thích nó.Cảm ơn chị đã đem đến một kết thúc không thể viên mãn hơn cho câu chuyện.Những con người yêu nhau cuối cùng cũng sẽ trở về bên nhau nếu họ quyết tâm,chúng ta ai cũng xứng đáng được hưởng hạnh phúc.

Cuối cùng thì tôi cũng đã tin: Công chúa sẽ trở về bên ác quỷ độc ác,bởi họ yêu nhau thật lòng

“ Thượng đế nói:Tình yêu không bao giờ sai”

Em không vào địa ngục thì ai vào 7.1

Buổi dã ngoại của hội Bảo vệ môi trường sẽ được tổ chức vào ngày Quốc tế Lao động. Nửa tháng trước đó, cứ đúng chín giờ tối, tôi lại phải có mặt tại sân vận động để tham gia lớp huấn luyện. Vì chúng tôi phải leo núi, một hoạt động yêu cầu thể lực, hơn nữa đa số những người tham gia đều là dân nghiệp dư, thế nên tất cả đều phải tập luyện trước. Mặc dù tập luyện không thể thay đổi được thể trạng nhưng ít nhất chúng tôi cũng có thể thích ứng được với hoạt động mất nhiều sức lực này.

Nội dung chính của buổi huấn luyện là chạy bền, thỉnh thoảng có thêm cả nhảy cao. Thể lực của tôi có thể coi là bình thường, không khỏe nhưng cũng không yếu. Tập luyện thế này không đến mức khiến tôi phải kiệt sức, nhưng tôi cũng thấy khá vất vả. Đương nhiên đối với một số kẻ không phải là người, việc này chẳng đáng bàn đến, như tên Chung Nguyên chẳng hạn. Hắn chạy suốt nửa tiếng đồng hồ mà vấn thoải mái như đi tản bộ. Nhiều lúc tôi nghi ngờ hắn là người máy chứ không phải người bình thường.

Khi tập luyện, Chung Nguyên không có nhiều thời gian để bắt nạt tôi. Hắn thường bị đám con gái vây quanh, nhất là khi chạy bộ. Hắn chạy nhanh hơn một chút để dứt khỏi đám con gái kia. Bọn họ chỉ còn biết đứng ở xa nhìn theo hắn mà thở dài. Nhưng chính vì thế, tôi lại thấy có cảm giác của một kẻ chiến thắng, xem kìa, thì ra kẻ chạy chậm không chỉ có mình tôi…

Đôi lúc chạy ngang qua tôi, Chung Nguyên quay đầu chạy ngược lại, đối mặt với tôi, rồi giơ điện thoại, cười toe toét: “Đầu Gỗ, cười lên nào.”

Người tôi đẫm mồ hôi, tôi thở hổn hển, đến sức để mắng người khác còn chẳng có thì cười cái nỗi gì?

Chung Nguyên liền tận dụng thời cơ, chụp lại bộ dạng thê thảm nhất của tôi… Bạn thử nói xem, tâm địa của hắn có đen tối không cơ chứ?

Một ngày trước khi lên đường, chúng tôi không tập luyện mà tập trung ở một hội trường nhỏ, nghe dặn dò về một số điều cần chú ý khi đi dã ngoại. Cuối cùng, Linh Linh đứng lên thông báo một chuyện, chính xác mà nói đó là một chuyện khá phiền phức.

Những người tham gia buổi dã ngoại sẽ được phân làm ba đội, đi đến những địa điểm khác nhau. Tôi, Chung Nguyên và Linh Linh đều thuộc đội ba. Đội ba có hai mươi người, bảy nữ, mười ba nam, mấu chốt là ở hai con số này. Đội một và đội hai đều có thể chia thành cặp, nhưng đội ba thì lại lẻ… Trong khi đó trại chúng tôi thuê chỉ dành cho hai người, oái oăm hơn, đội ba chỉ thuê đúng mười chiếc…

Nếu sắp xếp hai người một trại, sẽ có một nam – một nữ phải ở cùng một trại.

Chị Linh Linh nói đã thương lượng với nơi cho thuê trại nhưng vào ngày Quốc tế Lao động người đến thuê trại rất đông… Ý của chị ta là, ba đội chỉ cần từng đó là đủ, các bạn cứ chờ rồi xem.

Tôi nghe đến đây, liền hăng hái giơ tay phát biểu: “Chị Linh Linh, chúng ta có thể để ba người dùng chung một trại đúng không?”

Linh Linh lắc đầu: “Nếu ba người dùng chung một trại thì vất vả cho mọi người quá, huống hồ ban ngày đã mệt như thế, nếu tối cũng không được ngủ cho ra hồn thì hôm sau sẽ không đi nổi.”

Chung Nguyên đang ngồi bên cạnh tôi, liền ghé vào tai tôi nói nhỏ chỉ đủ để hai đứa nghe thấy: “Không có gì phải căng thẳng như thế, nếu là con gái như cô, ba người nhét trong một trại cũng chẳng có gì to tát.”

Tôi ngạc nhiên nhìn hắn: “Vậy tại sao anh không nói với chị Linh Linh?”

Chung Nguyên liếc nhìn về phía Linh Linh, nói: “Cô không nhận ra sao? Cô ta cố ý đấy.”

Tôi kinh ngạc, dám đổ tội cho sư tỉ, cẩn thận không tôi sẽ tố cáo anh!

Nhìn bộ dạng ngờ vực của tôi, Chung Nguyên liền nói tiếp: “Nếu không tại sao đến bây giờ cô ta mới nói? Cho dù có cách khác thì cũng không kịp.”

Quả nhiên, lúc đó một nam sinh năm nhất lên tiếng: “Chị Linh Linh, nhà em có một chiếc trại đơn.”

Linh Linh nói vẻ tiếc nuối: “Trời ơi, sao em không nói sớm, bây giờ nếu về lấy sợ không kịp, sáng sớm ngày mai chúng ta phải lên đường rồi.”

Tôi bán tín bán nghi nhìn Chung Nguyên, hỏi: “Vậy chị ấy định làm gì?”

Chung Nguyên lắc đầu: “Không biết.”

Mọi người sôi nổi thảo luận xem ai sẽ ở cùng ai. Tôi phát hiện những người này đều đồng ý cả hai tay với việc nam nữ cùng chung một trại, lẽ nào đó là ảo giác của tôi chăng…

Cuối cùng, Linh Linh đưa ra ý kiến. Tất cả nữ sinh sẽ bỏ phiếu biểu quyết xem sẽ dùng chung trại với nam sinh nào. Chú ý, quyền lựa chọn là ở con gái, hic… >_<

Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc là khi chị Linh Linh đọc tên Chung Nguyên, trừ tôi ra, sáu đứa con gái còn lại của đội ba đều nhất loạt giơ tay. Mấy đứa con gái năm nhất có vẻ ngại ngùng, còn hai mắt của Linh Linh thì long lanh nhìn Chung Nguyên giống như kẻ bị bỏ đói đã lâu nhìn thấy một đĩa đầy ắp thức ăn.

Tôi đã phần nào hiểu ra lý do Linh Linh lại làm như vậy… Chung Nguyên, anh đúng là tai họa!

Linh Linh hỏi tôi: “Mộc Nhĩ, em chọn ai?”

Mặc dù không hiểu ý chị ta, nhưng tôi vẫn thấy chuyện này hơi kỳ lạ, nên nói: “Chị Linh Linh này, em vẫn thấy, thực ra ba người chung một trại cũng…”

“Không được!” Linh Linh dứt khoát từ chối ý kiến của tôi. Bây giờ chị ta đang phấn khích nên tôi đành ngoan ngoãn nghe lời như một chú cừu non.

Linh Linh lại nói tiếp: “Dù sao bây giờ Chung Nguyên cũng đã có sáu phiếu, Mộc Nhĩ, em muốn chọn ai cũng không quan trọng.”

Chung Nguyên đột nhiên lên tiếng: “Người được chọn có thể từ chối không?”

Linh Linh cười nham hiểm: “Không thể!”

Chung Nguyên: “Được thôi, vậy người được chọn có thể tự chọn bạn cùng trại không?”

Linh Linh do dự một lúc, rồi đáp: “Có thể…”

Việc đã đến nước này, đến cả những nữ sinh năm nhất vốn dè dặt cũng không thể bình tĩnh nổi. Họ nhìn chằm chằm vào cái tên tai họa Chung Nguyên. Đương nhiên, tôi vẫn bình tĩnh như thường dù thấy ba người dùng chung một trại chẳng có gì là không tốt. >_<

Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần 5.5

Tiểu Cáp ngồi đối diện, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu liếc trộm cô. Hai tay cậu đan chặt vào nhau để trên đầu gối, ai cũng nhận ra cậu đang rất hồi hộp, hai bên cánh mũi lấm tấm mồ hôi.

Nhược Nhược cũng không hơn gì cậu ta, dù cô cố làm ra vẻ bình tĩnh, nhưng trái tim đang loạn nhịp của cô thì không biết nói dối. Lời hẹn bất ngờ của Tiểu Cáp nhen nhóm lên trong cô chút hy vọng về một điều gì đó, nhưng trái tim lại cố gắng kìm nén ý nghĩ đó, sự mâu thuẫn khiến cô vô cùng khó chịu.

Để trái tim không đi lạc hướng nữa, Nhược Nhược đặt chiếc cốc thủy tinh xuống, giả vờ bực mình nhìn cậu ta, nói: “Nếu cậu muốn nhìn tôi thì cứ nhìn cho đàng hoàng, cần gì phải lén lén lút lút thế, chẳng ra dáng con trai chút nào.”

Nghe vậy, Tiểu Cáp hơi ngẩng đầu nhưng không dám nhìn thẳng Nhược Nhược, hai má phớt hồng, ngượng ngùng nói: “Chị Nhược Nhược, tối nay chị rất đẹp! Còn đẹp hơn cả hôm em gặp chị lần đầu tiên.”

Cậu nói rất nhỏ, nhưng Nhược Nhược vẫn nghe rõ mồn một. Mặt cô cũng đỏ lên, cô nghĩ bụng, tên ngốc này từ bao giờ đã biết nói mấy câu đường mật đó nhỉ?

Để che giấu sự lúng túng, cô cúi xuống, cầm ly nước, uống một ngụm thật lớn. Ai ngờ, do đầu óc đang vẩn vơ nên cô bị sặc, ho sặc sụa đến nỗi nước mắt trào ra, khuôn mặt càng đỏ hơn.

“Chị Nhược Nhược! Chị Nhược Nhược! Chị không sao chứ?” Tiểu Cáp nhìn cô vẻ lo lắng, vội vàng rút chiếc khăn tay trong túi ra, đưa cho cô.

Nhược Nhược với lấy khăn, che miệng ho hồi lâu.

Tiểu Cáp lại đưa cho cô ly nước, dịu dàng nói: “Ho nhiều như thế cổ họng chắc chắn rất rát, chị uống một ngụm nước sẽ thấy dễ chịu hơn đó.”

“Cảm ơn!”

Nhược Nhược đón lấy ly nước, uống một ngụm nhỏ. Nước trà mát lạnh từ từ trôi xuống cổ họng cô, cảm giác đau rát quả nhiên giảm đi nhiều. Sau đó, cô nhẹ nhàng đặt ly nước xuống bàn, đầu cúi gằm, hai má vẫn đỏ lựng, không biết vì xấu hổ hay vì trận ho.

Cả hai người đều ngượng ngùng, không ai nói câu gì. Cho đến khi phục vụ mang đồ uống và bánh ngọt tới, không khí mới bớt căng thẳng.

“Chiếc bánh ngọt này nhìn rất đẹp mắt!” Nhược Nhược nhìn chiếc bánh ngọt bắt mắt với bảy sắc cầu vồng mà thèm đến chảy cả nước miếng, chẳng khác gì mèo đói nhìn thấy cá.

Tiểu Cáp nhìn cô phì cười, xoay phần bánh kem qua trước mặt cô, nói: “Chị Nhược Nhược, chị nếm thử phần bánh kem này đi.”

“Ừ!” Nhược Nhược lấy chiếc thìa bạc xúc một thìa bánh đưa lên miệng. Lập tức, mắt cô sáng lên, cô nói: “Ngon quá! Không hổ danh là Nhã Đằng Các. Đúng là danh bất hư truyền. Tiểu Cáp, cậu cũng ăn thử đi, ngon lắm đấy.”

Tiểu Cáp mỉm cười, lắc đầu, vô tình buông một câu: “Thôi, chị ăn đi, trước đây em ăn nhiều rồi.”

Cánh tay đang mải xúc bánh của Nhược Nhược bỗng dừng lại, cô ngẩng lên nhìn cậu ta, ngạc nhiên nói: “Trước đây? Cậu… cậu nhớ lại chuyện trước đây rồi à?”

Tiểu Cáp mơ màng chớp chớp mắt, rồi lắc đầu: “Không, chỉ là cảm giác em đã ăn loại bánh này rồi, cũng giống như lúc làm bánh thôi.”

Bấy giờ Nhược Nhược mới thở phào, cơ mặt dần thả lỏng.

Nhưng cô lại cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Tại sao lúc tưởng rằng Tiểu Cáp đã hồi phục trí nhớ, tim cô lại thắt lại như thế? Tại sao lúc nghe cậu nói không phải, cô lại thở phào nhẹ nhõm? Tiểu Cáp hồi phục trí nhớ là chuyện tốt cơ mà. Cậu ta sẽ về với người thân của mình, cô cũng đỡ bị làm phiền. Nhưng tại sao cô lại lo lắng, tim cô lại nhói đau? Chẳng lẽ… cô đã thích cậu ta đến mức không muốn cậu ta hồi phục trí nhớ, không muốn cậu ta rời xa cô một bước?

Nhược Nhược giật thót mình bởi ý nghĩ đó.

Đầu cô bắt đầu tìm cách phủ định những ý nghĩ đó. Không thể nào! Tuyệt đối không thể! Hai người mới quen nhau, tuy cậu ta làm bánh rất ngon, học toán rất đỉnh, tính tình cũng rất tốt, quả thực cô đã bị cậu ta hấp dẫn, nhưng cô tuyệt đối chưa thể thích cậu ta đến mức mất đi cả lý trí. Đúng! Chắc chắn không phải. Vừa rồi chỉ là cô hơi xúc động quá thôi, sau này sẽ không như vậy nữa.

Tự đặt ra một lý do để thuyết phục mình, Nhược Nhược mới bình tĩnh lại đôi chút, cô cầm lấy thìa xúc bánh, ăn tiếp.

Tiểu Cáp ngồi yên, tay cầm thìa nhưng không ăn. Nhìn Nhược Nhược ăn bánh một cách ngon lành, cậu cảm thấy thật hạnh phúc.

Cậu đã từng đọc được một câu: “Chỉ cần nhìn thấy người mình yêu ăn ngon miệng, dù bản thân không nếm thử, vẫn cảm nhận được vị ngon của đồ ăn.” Hồi đó, cậu còn chưa tin, nhưng bây giờ cậu đã hiểu ý nghĩa của câu đó. Thực sự, được nhìn thấy người mình yêu ăn uống ngon lành, còn hạnh phúc hơn cả việc mình được thưởng thức.

Hình như biết Tiểu Cáp đang nhìn mình chằm chằm, Nhược Nhược ngẩng đầu, tò mò nhìn phần bánh còn nguyên trước mặt cậu ta, hỏi: “Sao cậu không ăn? Chẳng phải cậu rất thích ăn bánh ngọt sao?”

Bị bắt quả tang, Tiểu Cáp luống cuống cúi đầu, ấp úng: “À… em ăn đây…”

“Sao tự nhiên cậu lại muốn mời tôi ăn bánh ngọt?”

Tiểu Cáp khựng lại, vừa nghĩ tới mục đích chính của cuộc hẹn hôm nay, trống ngực cậu lại đánh thình thịch, cậu lắp bắp: “Em… em…”

Thấy cậu ta úp úp mở mở, Nhược Nhược cũng lờ mờ đoán ra điều gì đó, liền hỏi: “Nói đi! Có việc gì cần tôi giúp phải không? Cứ nói thoải mái, nể mặt món bánh hấp dẫn này, chỉ cần tôi giúp được thì nhất định sẽ giúp.”

“Không phải.” Biết cô đã hiểu lầm, Tiểu Cáp vội giải thích. Cậu lo lắng đến nỗi mặt đỏ gay, hai tay run cầm cập, cố lấy dũng khí nói: “Chị Nhược Nhược… Em… em với chị…”

Cậu lắp bắp, không khí căng thẳng lại bao trùm lấy hai người. Nhược Nhược bỗng cũng thấy hồi hộp lây.

Đúng lúc đó, giọng nói trong veo của một cô gái cắt ngang lời cậu: “Ô kìa! Tiểu Cáp!”

Tiếp đến mùi hoa nhài nức mũi từ đâu xộc tới.

Nhược Nhược hắt xì một cái, chau mày nhìn về phía phát ra giọng nói đó.

Trước mặt cô là một cô bé rất đáng yêu, mái tóc xoăn được búi tròn thành hình một nụ hoa xinh xinh trên đỉnh đầu, tóc mái mượt mà rủ trước trán, hai ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đã rớt vào đôi mắt trong veo đó, gương mặt nhỏ nhắn, thanh tú như đóa hoa lan. Cô bé vận một chiếc váy liền ôm ngực màu phấn hồng, đáng yêu vô cùng, chẳng khác nào mấy cô nàng trong truyện tranh.

“Tiểu Cáp, bạn cậu à?” Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Tiểu Cáp, Nhược Nhược đoán cậu ta quen cô bé đó. Thì ra cậu ta có cô bạn đáng yêu như thế.

Phải mất hai giây sau Tiểu Cáp mới nhận ra cô bé đang hỏi mình. Cậu hơi lúng túng, liếc nhìn cô bé, lấm lét như thể vừa làm việc gì đó mờ ám, rồi cúi gằm mặt, lí nhí: “Bạn ấy… bạn ấy tên là Mạc Hiểu Huệ, học cùng trường với chúng ta…”

Bạn cùng trường? Sao từ trước tới giờ cô chưa bao giờ gặp? Nhược Nhược hơi hồ nghi.

Cô nàng Mạc Hiểu Huệ này cũng thật là hồn nhiên quá mức. Cô ta chỉ liếc nhìn Nhược Nhược một cái, nhận thấy khuôn mặt bình thường kia không thể trở thành mối đe dọa của mình, bèn lịch sự gật đầu chào xã giao. Sau đó làm như thể Nhược Nhược là người vô hình, cô ta sán tới ngồi gần Tiểu Cáp, cười tươi: “Tiểu Cáp, mình lại gặp nhau rồi!”

Tiểu Cáp liếc nhìn Nhược Nhược, thấy cô không có vẻ giận dỗi mới cười nhạt, đáp lại: “Cậu cũng tới đây ăn cơm à?”