Tình dại khờ – Tình yêu vụng trộm

(Mai, nữ, 17 tuổi)

Mình là sinh viên trung cấp, năm sau sẽ tốt nghiệp. Có thể là do nguyên nhân thiếu thốn tình cảm của bố từ nhỏ (bố mất từ khi mình mới tám tuổi), mình thường rất khó có cảm tình với những bạn nam cùng trang lứa, vì mình thấy bọn họ thật ngô nghê, trẻ con. Ngược lại, mình lại bị cuốn hút bởi những người đàn ông hơn mình nhiều tuổi, cũng có thể, nó gần giống với tình cảm cha con. Nhớ năm ngoái, mình từng thầm yêu thầy giáo dạy ngoại ngữ và luôn cố gắng tiếp cận thầy bằng mọi cách, tất nhiên, tình cảm đó không có kết quả gì, nếu có, chỉ là kết quả môn ngoại ngữ của mình khá xuất sắc (vì có động lực mà!). Thầy giáo cũng rất quý mình, nhưng mình biết đó chỉ là sự yêu mến đối với “học trò cưng” mà thôi. Khi đó, thầy giáo vừa mới kết hôn, vợ thầy là bạn học thời đại học với thầy, rất xinh đẹp và giỏi giang.

Mình cứ ngỡ mối tình đơn phương đã dừng ở đó, thế nhưng cách đây hai tháng, mình tình cờ gặp lại thầy. Thầy đã rời khỏi trường và đang là trợ lý tổng giám đốc cho một công ty. Ngày đầu tiên, người quen của mẹ mình (người đã giới thiệu mình vào thực tập ở công ty đó) dẫn mình tới công ty. Thật bất ngờ, người tiếp đón mình chính là thầy giáo mình hằng yêu mến và thầy cũng rất ngạc nhiên xen lẫn vui mừng vì sự hội ngộ này. Thầy là người theo dõi quá trình thực tập của mình, hằng ngày mình được ở bên thầy, thầy hướng dẫn để mình quen với công việc, tập làm báo cáo, mình cũng hết sức cố gắng để báo đáp sự nhiệt tình của thầy.

Một hôm, thầy mời mình đi uống cà phê. Trong cuộc trò chuyện, thầy đã tâm sự với mình về những phiền muộn trong hôn nhân (như thể mình là người lớn vậy!). Thầy nói, vợ thầy quá hoài bão, không chịu bằng lòng làm việc ở trong nước, mặc cho thầy khuyên ngăn, đã sang Mỹ du học, thậm chí còn bắt thầy phải đi cùng. Thầy không đồng ý với điều đó. Thầy nói, trong lòng thầy bây giờ như một hoang mạc trống trải. Nghe vậy, mình thấy lòng buồn ghê gớm, rồi bỗng dưng, mình gục mặt xuống bàn bật khóc. Ngày hôm đó, trên con đường nhỏ trong công viên, thầy đã bất ngờ ôm mình và mình đã dành cho thầy nụ hôn đầu đời.

Thế là mình đã yêu, mình không hề biết rằng tình yêu lại ngọt ngào đến vậy. Thầy đã cùng mình bước đi trên mọi nẻo đường, trong mắt mình, mọi chuyện như thể một giấc mơ. Mình khắc sâu trong lòng từng lời thầy nói. Nhưng về chuyện tương lai, thầy thực sự không đủ tự tin, vì mình biết, thầy vẫn không muốn ly dị vợ để cưới mình. Còn mình, thật lòng cũng không bận tâm nhiều, vì với mình hôn nhân vẫn là một khái niệm thật xa vời. Những ngày tháng đó, mình cảm thấy mình là đứa con gái hạnh phúc nhất trần gian và đã không thể không tâm sự chuyện này với cô bạn thân tên Chi. Chi không hề ngạc nhiên, vì hiểu tính mình nên từ lâu cũng đã nghĩ rằng mình sẽ yêu một người đàn ông trung tuổi. Mình dẫn Chi đến gặp thầy để hai người làm quen. Chi nhận xét, thầy tuy hơi già một chút nhưng rất “phong độ”. Chi nói, thầy có vẻ rất hiểu mình, còn mình thì chẳng hiểu gì về thầy cả. Mình hỏi Chi điều đó nghĩa là gì, Chi nghĩ một lúc, rồi giải thích: “Có thể trong mắt cậu thầy rất tuyệt vời, nhưng thực tế có thể không hoàn toàn giống như cậu nghĩ đâu!”. Mình nói mình không quan tâm người khác nghĩ gì về thầy, Chi thở dài, bảo mình hồ đồ. Chi còn hỏi, mình đã trao thân cho thầy chưa, lúc đó mình không dám thừa nhận, nhưng sự thực không phải vậy. Từng lời lẽ yêu thương ngọt ngào khiến mình mê đắm, làm sao mình nỡ từ chối thầy cơ chứ? Thậm chí, mình đã từng nghĩ rằng, vì thầy, mình có thể hy sinh cả tính mạng này! Giờ đây nghĩ lại, mình thấy mình thật là ngốc nghếch.

Quan hệ của mình và thầy chỉ kéo dài được hai tháng. Vợ thầy về nước, mở một công ty riêng, thầy nghỉ việc và chuẩn bị đi Thượng Hải để cùng vợ gây dựng sự nghiệp. Mình vô cùng đau khổ, nhưng không dám níu kéo thầy ở lại. Trước khi đi, thầy tỏ ra rất lưu luyến, dặn mình thường xuyên gọi điện cho thầy và còn hứa sẽ về thăm mình. Và từ đó, thầy biến mất khỏi cuộc đời mình. Mỗi khi nỗi nhớ trào dâng, mình nhấc máy gọi cho thầy, nhưng khi thì thầy đang bận tiếp khách, khi thì đang đi cùng vợ, không tiện nhận điện thoại. Lâu dần, đứa ngốc nghếch như mình cũng hiểu ra, đành cắt đứt quan hệ với thầy. Nhưng chỉ một giây phút rảnh rỗi thôi, những hồi ức lại ùa về khiến mình vô cùng đau khổ. Để quên thầy, mình đã cố gắng dồn toàn bộ tâm trí vào việc học, buộc bản thân phải bận rộn. Thời gian đầu, mình hay tìm đến Chi để tâm sự, nhưng sau đó, mình đã quen dần, mình không muốn nhắc đến thầy cũng như quãng thời gian thoảng qua như giấc mơ đó. Đương nhiên, mặc dù đã không còn chủ động liên lạc với thầy nữa, nhưng trong thâm tâm mình vẫn cứ mong chờ một ngày nào đó thầy bỗng nhiên xuất hiện trước mặt mình và dịu dàng nói: “Mai, anh đến để tìm em đây!”. Nhưng điều đó không hề xảy ra. Mình có cảm giác rằng, cả đời này mình sẽ không còn được gặp thầy nữa.

Mình không biết những chuyện đã xảy ra sẽ dẫn đến hậu quả gì trong tương lai. Nhưng hiện tại, mình luôn có mặc cảm rằng mình đã không còn là một cô gái trong trắng. Liệu mình có xứng đáng với những người con trai tốt hay không?

Mai đã hết lòng vì tình yêu của mình, nên không phải quá than trách bản thân làm gì. Người đáng trách là thầy giáo của Mai, vừa muốn có người tình trẻ đẹp, lại không dám chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Là một người đàn ông đã có gia đình, anh ta hiểu tâm lý phái nữ hơn những chàng trai trẻ tuổi rất nhiều, trước những cô gái trẻ cả tin, non nớt, anh ta dễ dàng tạo ra vỏ bọc hoàn mỹ , khiến cho họ sẵn sàng chìm đắm trong lưới tình, và rồi khi thấy chán, anh ta sẵn sàng bỏ rơi họ. Sự bất hạnh trong hôn nhân của thầy giáo có thể khiến người khác thông cảm, nhưng là người đàn ông thành đạt và đã có gia đình yên ổn, anh ta coi gia đình và sự nghiệp cao hơn tất cả, dù có ngoại tình thì cũng không hề muốn chia tay với vợ hay làm bất cứ điều gì có thể lung lay cuộc sống ổn định của mình. Anh ta không thể yêu hết mình như các chàng trai trẻ, sẵn sàng hy sinh tất cả cho người mình yêu. Thực ra, tình yêu mà Mai để tuột mất vốn dĩ là điều em không nên có. Tình yêu cho đi không phải là để đòi hồi đáp, hãy cất giữ những kỷ niệm đẹp trong sâu thẳm trái tim và coi như người mình yêu đã không còn trên thế giới này, con người anh ta hiện tại hoàn toàn không liên quan đến em nữa. Tôi tin rằng một cô gái dám sống hết mình vì tình yêu như Mai sẽ tìm được tình yêu đích thực trong cuộc đời.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s