Em không vào địa ngục thì ai vào 5.2

Sáng hôm sau, tôi chạm mặt Chung Nguyên dưới ký túc xá. Hắn đang ngồi trên chiếc xe đạp của tôi, một chân chống đất, nét mặt có vẻ đã hết kiên nhẫn.

Tôi tiến lên phía trước, ngại ngùng chào hắn.

Chung Nguyên, mặt không chút biểu cảm, nói: “Lần sau đúng bảy giờ có mặt ở đây, đừng để tôi phải đợi.”

Tôi giận sôi người: “Sao tôi phải nghe lời anh?” Bảy giờ ư, bảy giờ tôi vẫn còn đang ngái ngủ, không mở nổi mắt, được chứ?

Chung Nguyên khẽ chau mày, lại tặng tôi một nụ cười nham hiểm đúng hiệu. Hắn chậm rãi nói: “Tùy cô thôi, nếu cô không xuống, tôi sẽ bán xe của cô đi…” Dừng một lúc, hắn lại nói: “Dù sao thì cái xe này cũng chỉ đáng đem đi bán đồng nát, đến lúc đó chắc tôi cũng chẳng phải bồi thường nhiều.”

Bực mình!

Mặc dù tôi rất coi thường hành động của hắn nhưng không thể không công nhận khả năng uy hiếp của hắn rất cao. Cho dù hắn bán xe của tôi đi thì số tiền phải đền cũng chẳng là bao. Chỉ có điều khi đó tôi phải bỏ thêm tiền mua xe mới…

Tên Chung Nguyên đó còn không biết xấu hổ như thế sao? >_<

Nghĩ đến đây, tôi chán nản kẹp chặt cặp sách, tiu nghỉu ngồi lên chiếc xe đạp của chính mình.

Trong nhà ăn. Chung Nguyên đập một quả trứng gà luộc, cẩn thận bóc vỏ, vừa bóc vừa nói với tôi: “Đầu Gỗ, cô có ý kiến gì với tôi à?”

Hừm, có ý kiến thì tốt cho anh chắc? Tôi chớp chớp mắt, cười lạnh lùng: “Không có gì, chỉ có điều nhìn thấy không vừa mắt thôi.”

Chung Nguyên không hề tức giận, chỉ nói: “Thực ra tôi lại thấy rất vừa mắt.”

Tôi ngạc nhiên nhìn hắn, thằng cha này lại bị ma nhập sao?

Chung Nguyên ngước mắt nhìn vào mặt tôi, mỉm cười nói: “Tôi vừa nhìn thấy cái vẻ xoắn xuýt của cô, thế nên càng muốn xoắn xuýt hơn nữa.”

Bực mình, Chung Nguyên, ngươi đúng là biến thái, là đệ nhất biến thái, biến thái đệ nhất!

 

Hôm đó, tôi cùng Chung Nguyên ăn cơm trong nhà ăn. Tôi cảm thấy những người xung quanh như đang liếc nhìn chúng tôi, nhưng khi tôi vừa ngẩng đầu lên nhìn, lại không thấy gì cả. Kỳ lạ, thật quá kỳ lạ!

Tôi nói cảm giác của mình với Chung Nguyên. Hắn chỉ chăm chú ăn, không thèm chớp mắt nói: “Đầu Gỗ, cô đã qua cái tuổi mà ở đâu cũng cảm thấy có người đang nhìn mình rồi.”

Tôi trợn mắt nhìn hắn nhưng không phản bác. Lúc này, hai tên con trai phía sau Chung Nguyên bỗng đứng dậy. Sau đó, bọn họ nhanh chóng đi đến chỗ chúng tôi, ngồi bên cạnh Chung Nguyên, khoác vai hắn như thể là người quen.

Tôi cắn đũa, kinh ngạc nhìn chằm chằm hai gã đó.

Bọn họ nhìn tôi cười thân thiện, một trong hai kẻ lên tiếng: “Chào sư muội, anh là Lộ Nhân Giáp, còn đây là Lộ Nhân Ất.”

Tôi suýt cắn gẫy đũa, cái gì với cái gì chứ, sao lại dẫn theo cả Lộ Nhân Giáp – Ất gì nữa đây?

Chung Nguyên ngồi yên lặng nãy giờ, cuối cùng cũng rời mắt khỏi đĩa cơm, nhìn sang hai kẻ bên cạnh. Hắn hất tay hai gã nọ ra, hờ hững nói: “Là bạn cùng phòng, một người họ Lục, một người họ Nhậm.”

Lộ Nhân Giáp bổ sung: “Cho nên chúng tôi là nhóm Lộ Nhân.”

Bực mình, hai bạn cùng phòng của Chung Nguyên còn nhạt nhẽo hơn cả hắn.

Mặc dù hơi kỳ quái, nhưng dù gì họ cũng là sư huynh, nên tôi liền tươi cười chào hỏi: “Chào Lục sư huynh, chào Nhậm sư huynh.”

Hai người đó có vẻ rất phấn khởi khi thấy tôi gọi họ như vậy. Lộ Nhân Giáp cầm một chiếc đũa gõ lên bàn, cười nói: “Sư muội ngoan quá, yên tâm đi sư muội, nếu Chung Nguyên bắt nạt em, anh sẽ đứng ra làm chủ cho em.”

Tôi cảm kích nhìn anh ta, thật… thật thế ư?

Lúc này, Lộ Nhân Ất không bỏ lỡ cơ hội để vạch tội: “Làm chủ? Không phải cậu cũng bị cậu ta ức hiếp đó sao!”

Lộ Nhân Giáp liền cốc đầu Lộ Nhân Ất, không chịu thua nói: “Chúng ta sẽ cùng bắt nạt, được chứ!”

Tôi im lặng cắn từng hạt cơm, trong đầu nghĩ nếu Tiểu Nhị nhà tôi mà nghe được câu này thì hay phải biết…

Mặc dù với bộ dạng của Lộ Nhân Giáp thì chưa chắc anh ta có thể đứng ra giúp tôi, nhưng tôi vẫn thấy được an ủi rất nhiều, ít nhất tôi cũng biết người bị Chung Nguyên chà đạp trên thế giới này không chỉ có mình tôi…

Ha ha, tôi thật nhẫn tâm. >_<

 

 

3 comments on “Em không vào địa ngục thì ai vào 5.2

  1. hi, AMUN cho mình hỏi là quyển này ngày phát hành chính thức là ngày mấy nhỉ? Mình ở TPHCM, không biết sách phát hành toàn quốc hay các tỉnh thành khác phát hành sau HN
    Xin cảm ơn!

  2. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s