Chuyện tình vượt thời gian 3.8

Tôi vừa nói vừa liếc trộm vẻ mặt của Tả Mạc Phong, từ đầu đến cuối hắn vẫn giữ thái độ hờ hững, chẳng có biểu hiện gì khác cả. Ông trời ơi! Rốt cuộc là hắn ta có tin lời con nói không?

Tôi nói xong liếm liếm môi, cổ họng khát khô, lòng tôi lại càng thấy luống cuống, để cho hắn ta tin, tôi lại nói tiếp: “Anh xem thanh kiếm và bộ trang phục kia, chính là vật kỉ niệm của anh ấy lúc còn làm diễn viên đóng thế!”

Sau khoảng thời gian cháy hết một nén hương, cuối cùng thì Tả Mạc Phong cũng liếc mắt nhìn tôi một cái, bán tin bán nghi hỏi: “Cô không lừa tôi đấy chứ?”

“Tôi thề với Chúa trời, nếu tôi mà nói dối anh, thì tôi sẽ bị Thiên Lôi đánh chết!” Tôi chắp tay, nghiêm túc nói.

Hừm, đến câu thề độc đó tôi cũng thề rồi, xem anh có tin không. Nhưng Thiên Lôi là do Ngọc Hoàng Thượng Đế quản, không phải là Chúa trời! Hi hi!

Cuối cùng Tả Mạc Phong cũng nhìn thẳng vào tôi một lát: “Không cần phải thề độc thế? Tôi cũng đâu có nói là không tin cô!”

Không nói là không tin tôi? Nghĩa là tin rồi. Ha ha, tôi nói rồi mà, trên đời này còn có việc gì mà Lâm Tiểu Ngư tôi không làm được chứ! Tôi ba tuổi đã biết trèo cây, sáu tuổi đi học (cái này hình như ai cũng thế), tám tuổi đi chơi cùng với một lũ bạn ở ngoài đường đến tối muộn mới về nhà. Cứ vinh quang như vậy đến tận bây giờ, chưa gặp việc gì mà không thể xử lí được!

Nhưng, nhìn cái mặt Tả Mạc Phong trông có vẻ tàn bạo như Thiên Lôi, không ngờ là lại dễ bị lừa như vậy! Thật là một thu hoạch bất ngờ! Tóm được điểm yếu này của hắn, sau này đối phó với hắn sẽ dễ hơn nhiều.

“Nhưng cô phải trông chừng anh ta đấy, anh ta không phải là học sinh hay giáo viên của trường này. Cứ đi lại tùy tiện trong trường như vậy sẽ có ảnh hưởng không tốt.” Tả Mạc Phong vừa nói vừa đứng dậy, đi đến trước bàn làm việc thu dọn một số giấy tờ, vừa thu dọn vừa không quên liếc nhìn tôi vài cái. Bỗng tôi thấy nổi da gà, có một dự cảm rất không tốt!

“Để tránh việc như ngày hôm nay xảy ra, ngày mai cô phải đưa anh ta đi. Nếu cô không đồng ý, trường học sẽ gọi điện về cho bố mẹ cô, bảo họ đến đón anh ta.” Hả, bảo bố mẹ tôi đến đón Thượng Quan Cảnh Lăng, làm sao mà có thể chứ? Nếu bị tên ác quỷ Tả Mạc Phong này biết việc tôi lừa hắn, hắn nhất định sẽ bóp chết tôi!

Tôi bỗng thấy rùng mình, cúi đầu xuống tìm một điểm “tiếp đất” cho ánh mắt của tôi để giấu đi tâm trạng đang hoang mang lo lắng trong lòng tôi, bỗng nhiên, dòng chữ to đậm: “Thông báo tuyển huấn luyện viên võ thuật cho đội võ thuật trường Trung học phổ thông Phác Thiện” đập vào mắt tôi một cách kịp thời!

“Nếu tôi bảo anh họ tôi đến ứng tuyển, liệu anh ấy có được đi lại tự do trong trường không?” Mắt tôi sáng lên, nhanh chóng cướp lấy tờ giấy trong tay Tả Mạc Phong, chỉ lên dòng chữ trên đó, tràn đầy hy vọng hỏi hắn ta.

Huấn luyện viên võ thuật, chắc tiền lương mỗi tháng cũng khá hậu hĩnh? Đặc biệt là trường Trung học phổ thông Phác Thiện – ngôi trường đứng số một này, trang thiết bị đứng số một, đội ngũ giáo viên đứng số một, học sinh cũng đứng số một. Vậy thì chắc rằng tiền lương cũng sẽ đứng số một!

Tôi tính nhẩm trong bụng, con mắt nhìn người của tôi quả là rất được. Thượng Quan Cảnh Lăng thực sự là một cổ phiếu đầy tiềm năng, quá tuyệt! Nếu anh ta có thể ứng tuyển được vào vị trí huấn luyện viên dạy võ thuật của trường này thì tôi sẽ trở thành một tiểu thư giàu có rồi còn gì? Ha ha, lúc ấy nhất định ngày nào tôi cũng sẽ được mời ăn đùi gà nướng KFC!

“Nếu anh ta thật sự có tài thì cô có thể bảo anh ta đến ứng tuyển!” Tả Mạc Phong suy nghĩ một lúc rồi tỏ ý đồng tình: “Ngày kia lúc chín giờ sáng, cô đưa anh ta đến văn phòng của Câu lạc bộ võ thuật để phỏng vấn.”

Tả Mạc Phong nói xong liền lấy lại tờ giấy trong tay tôi, bước ra ngoài: “Việc ngày hôm nay coi như xong, tôi sẽ đi giải thích với mọi người. Nhưng tôi cũng hy vọng sẽ không xảy ra việc như thế này nữa. Còn nữa, tốt nhất là cô hãy hoàn thành nhiệm vụ của ngày hôm qua, đừng nghĩ rằng cô đã thoát.”

Hả? Nhiệm vụ ngày hôm qua là gì? Tôi nhanh chóng lục lại một lượt trong đầu, rồi mơ màng nhìn hắn ta.

“Chép mười lần sách toán!”

Ôi… hai mắt tôi nhắm chặt, bò nửa người trên mặt bàn cạnh đó, lẩm bẩm nói: “Tôi ngất rồi, tôi ngất rồi!”

“Cô có thể không chép, vậy thì anh họ cô cũng không đủ tư cách đi phỏng vấn!”

Hả? Gì cơ? Không đủ tư cách đi phỏng vấn? Trò đùa này hơi quá rồi. Tôi lập tức trở lại trạng thái bình thường, mặc cả với Tả Mạc Phong: “Anh có thể tiết lộ cho tôi biết câu hỏi phỏng vấn không?”

Đương nhiên là, câu hỏi này đổi lại một cái nhìn như muốn giết người của Tả Mạc Phong!

Hừm, cái này thì có gì to tát đâu chứ!

Advertisements

20 comments on “Chuyện tình vượt thời gian 3.8

  1. ủa Amun ơi, nếu mua sách đặt online trực tiếp trên trang web thì có được giảm giá bìa không? mình thấy ở hiệu sách bán kèm giá bìa lun. Hơi mắc. Mình là sinh viên nên giảm được phần nào hay phần đó ấy mà, hjhj ^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s