Em không vào địa ngục thì ai vào 5.1

Chung Nguyên dựng chiếc xe đạp của tôi lên, ngồi chàng hảng trên yên, sau đó chỉ vào chỗ ngồi phía sau nói: “Lên đi.”

Tôi nằm trên cỏ, giận dữ nhìn hắn, nhất quyết không chịu đứng dậy.

Chung Nguyên lại nhếch mép cười nói: “Lẽ nào cô lại muốn tôi bế cô lên?”

Bực mình!

Tôi đứng phắt dậy, phủi đất trên người, sau đó ngồi lên xe. Những người qua đường cứ nhìn chằm chằm hai đứa, nhìn cái gì chứ!

Chung Nguyên bỗng đập đập gót chân, cứ như thể đang cưỡi trên một con ngựa non. Sau đó, hắn đạp chiếc xe cọc cạch trừ chuông ra thì cái gì cũng kêu, khoan thai tiến về phía ký túc xá.

Tôi bực bội ngồi phía sau, ngại ngùng hứng chịu ánh mắt kỳ lạ của những người xung quanh.

Chung Nguyên vừa khoan thai đạp xe vừa nghiêng nghiêng đầu gọi: “Đầu Gỗ sư muội.”

Tôi giận dữ: “Không được gọi tôi là Đầu Gỗ sư muội!”

Chung Nguyên: “Được thôi, Đầu Gỗ.”

Tôi: “…”

Chung Nguyên: “Đầu Gỗ, xe của tôi bị mất thật mà.”

Nghe hắn nói vậy, tôi cũng thấy đỡ ấm ức một chút, nhưng ngay sau đó liền làm bộ dạng hung dữ: “Anh đang giải thích với tôi đấy à?”

Chung Nguyên: “Không phải. Tôi chỉ muốn nói, trước khi tôi mua được xe đạp mới, tôi muốn mượn xe của cô.”

Tôi bực mình quát: “Đùa à, vậy tôi đi bằng gì?”

Chung Nguyên: “Dù sao thì chúng ta cũng ăn cơm cùng nhau, nếu cô không đồng ý đèo tôi thì tôi đèo cô.”

Phí lời, đương nhiên là tôi không muốn đèo hắn rồi! Nhưng tôi cũng không muốn hắn đèo mình.

Tôi đang định từ chối hắn thì trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ. Vậy là tôi nói với vẻ đầy nghiêm túc: “Được rồi, nhưng anh phải trả phí sử dụng.” Ha ha ha ha, tôi quả là có đầu óc kinh doanh.

Chung Nguyên, tên công tử nhà giàu, gật đầu đồng ý ngay lập tức, còn nói: “Như thế này đi, thẻ ăn cơm của tôi, cô cũng có thể dùng ở siêu thị, dùng đến lúc nào tôi mua được xe mới thì thôi.”

Chiếc thẻ ăn cơm này đúng là vạn năng, có thể dùng để ăn cơm, cũng có thể dùng ở công viên hay siêu thị, lại vào được thư viện, có thể…

Vậy nên, khi Chung Nguyên đồng ý cho tôi dùng thẻ của hắn ở siêu thị, tôi lại hy vọng hắn không mau chóng mua được xe mới, đây quả là suy nghĩ ác độc nhất. >_<

Nhưng liền sau đó tôi lại nghĩ sang một vấn đề khác: “Tôi cầm thẻ ăn cơm của anh, vậy khi anh muốn đến thư viện thì làm cách nào? Không thể mượn thẻ của người khác mãi được, đúng không?” Dù thằng cha này là kẻ thừa tiền thì tôi cũng phải tỏ ra quan tâm đến hắn một chút. Tất nhiên nếu hắn có nói làm như vậy không thuận tiện thì tôi sẽ cố sống cố chết giữ bằng được quyền chi phối của mình. Tôi đúng là một kẻ giả tạo. >_<

Thế nhưng Chung Nguyên lại không thèm quan tâm, đáp: “Không sao, nếu muốn đi thì tôi sẽ dẫn cô theo.”

Tôi: “…”

Kìm nén cơn tức giận mà hắn đã gây ra cho tôi, tôi cãi lại: “Nhưng như vậy thì bất tiện lắm…”

Chung Nguyên: “Cũng đúng, vậy thì trả lại thẻ ăn cơm cho tôi.”

Tôi: “Không được!”

Chung Nguyên lại cười nham hiểm, nói: “Thực ra tôi có thể dùng thẻ của cô. Cô đúng thật là đầu gỗ.”

Tôi méo mặt, tại sao cách này tôi lại không nghĩ ra nhỉ, phải tự kiểm điểm thôi…

Chung Nguyên đưa tôi đến cửa ký túc xá, sau đó tự nhiên như ruồi, cưỡi xe đạp của tôi đi thẳng. Tôi nhìn theo bóng hắn, nghiến răng oán hận, không biết thằng cha nào vừa mới nói không đi quen xe đạp của người khác, vậy mà cái xe đạp rách này hắn lại đi ngon lành như vậy.

Tôi về phòng, báo cáo hành tung ngày hôm nay cho bọn Nhất, Nhị, Tứ, sau đó còn nói với bọn họ với vẻ đầy nuối tiếc rằng, Tam lão gia tôi không thể cùng ăn cơm với họ trong vòng một tháng.

Bọn Nhất, Nhị, Tứ đều đang bận nên chẳng có biểu hiện gì.

Tôi có cảm giác bị bỏ rơi, liền đứng ở trước cửa gào lên: “Này, các cậu có thể chú ý một chút được không?!”

Lúc này, bọn họ mới nhất loạt ngẩng lên, những tia sáng trong mắt họ chĩa thẳng về phía tôi, suýt chút nữa thì tôi không chống đỡ nổi.

Tứ cô nương nhìn tôi một cách kỳ quái, nói: “Chung Nguyên đã chấm cậu rồi, cũng không biết đó là bất hạnh của cậu hay của anh ấy.”

Tôi rùng mình, lắp ba lắp bắp nói: “Gì cơ… Ý gì thế?”

Tiểu Nhị liền đập bàn, sốt sắng nói: “Tam Đầu Gỗ, cậu không thể làm như vậy được, Chung Nguyên nhà tớ là của Lục Tử Kiện, không ai có thể cướp được, đặc biệt là con gái…”

Tiểu Nhị đang hưng phấn thì bị Lão Đại đặt tay lên đầu. Lão Đại vuốt mái tóc mượt mà, thân mật nói: “Tam Đầu Gỗ à, cậu và Chung Nguyên không cùng đẳng cấp, tốt nhất là nên tránh xa anh ấy một chút.”

Lão Đại nói như vậy khiến tôi nghĩ đến những việc mà Chung Nguyên đã làm với tôi, lại thấy bực mình. Lão Đại, tớ cũng biết tớ và hắn không cùng đẳng cấp, nhưng cậu cũng không nên nói thẳng ra như thế chứ. >_<

Đợi đấy, không đúng, ba người họ hình như đang thảo luận cái gì đó, hình như chủ đề chính không liên quan đến Chung Nguyên.

Để cho câu chuyện trở lại quỹ đạo bình thường, tôi liền kêu gào thảm thiết: “Tớ muốn nói, tớ sẽ phải rời xa các cậu, vậy mà các cậu đến một chút lưu luyến cũng không có sao?…”

Tiểu Nhị chớp chớp mắt, sau đó tỏ ra xem thường: “Thôi đi, cậu hãy đi với Chung tiểu thụ[1] đó đi… Có lần nào ăn cơm mà cậu lại không là kẻ ăn chậm nhất? Rõ ràng cậu là người thô kệch mà lại cứ tỏ vẻ thanh nhã.”

“Ăn thì phải nhai cho kỹ, đó là cách ăn thông thường mà…” Tôi vừa nói vừa chăm chú nhìn Lão Đại và Tứ cô nương, hy vọng bọn họ sẽ ủng hộ mình.

Kết quả là cả Lão Đại và Tứ cô nương đều nhìn Tiểu Nhị với ánh mắt tán dương như thể Tiểu Nhị là người phát ngôn của họ.

Hic… hic… Tôi bị thế giới này ruồng bỏ rồi sao?


[1] Cách gọi nam còn lại trong cặp gay, đóng vai vợ.

 

Advertisements

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 5.1

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s