Em không vào địa ngục thì ai vào 4.3

Ăn trưa xong, tôi cầm thẻ của hắn đi lấy xe. Nhưng hắn lại bám theo tôi.

Tôi quay đầu lại, trợn mắt nhìn hắn: “Không phải đã thống nhất rồi sao? Tôi sẽ giữ thẻ ăn cơm của anh. Tôi không thể tin vào nhân phẩm của anh được nữa.”

Chung Nguyên hờ hững nói: “Đúng thế, nhưng xe đạp của tôi bị mất rồi.”

Tôi: “Rồi sao?”

Chung Nguyên: “Rồi chúng ta vừa hay cùng đường.”

Thôi nào, nhẫn nhịn nào! Tôi mở khóa xe, hào phóng gọi hắn lại gần.

Tôi nhìn hắn đứng phía sau, ngạc nhiên hỏi: “Này, không phải là muốn tôi đèo anh đấy chứ?”

Chung Nguyên gật đầu, nói với giọng không thể tự nhiên hơn: “Xe của người khác tôi đi không quen.”

Tôi lau mồ hôi: “Anh đã nhìn thấy con gái đèo con trai bao giờ chưa? Huống hồ tôi thấp bé thế này, anh lại to đùng thế kia!” Những gì tôi nói là sự thật, mặc dù tôi cao 1m65, đối với bọn con gái thế cũng thuộc hàng trung bình, nhưng nếu so với tên Chung Nguyên đó thì thực sự thấp bé nhẹ cân. >_<

Chung Nguyên cười toe toét nói: “Tôi mà to đùng á? Cô nên vui mừng vì tôi không phải là Lục Tử Kiện.”

Tôi tức giận: “Nếu là Lục Tử Kiện, tôi cam tâm tình nguyện đèo anh ấy, nhưng là anh thì không bao giờ!”

Cái tên Chung Nguyên này lại cứ ngồi lì sau xe tôi, mặt dày nói: “Đừng lèo nhèo nữa, tôi biết cô rất hung dữ mà.”

Bực mình!

Tôi ngồi lên xe, thử đạp vài vòng. Không được rồi, Chung Nguyên quá nặng. Tôi thử đạp thêm một đoạn nữa, vẫn không được. Thế nên tôi ủ rũ nhìn Chung Nguyên nói: “Đại ca, tôi đã nhận đèo rồi mà vẫn chưa được à, anh có thể xuống xe được không?”

Chung Nguyên đắc ý, cong môi, rồi cứ thế đứng phắt dậy ngay trên xe.

Tôi tận dụng cơ hội, ngồi lên xe, đạp hùng hục, nhanh… nhanh… nhanh, nhất định phải hất cẳng thằng cha đó.

Đáng tiếc, tôi vừa tăng tốc, Chung Nguyên liền không bỏ lỡ cơ hội. Hắn đã ngồi ngay phía sau tôi từ lúc nào, lại còn cười hềnh hệch, chế nhạo tôi: “Đầu Gỗ sư muội, cô đang chơi trò gì trước mặt tôi đấy, có bao giờ thắng không?”

Tôi vừa dốc sức đạp xe vừa thầm khóc trong lòng.

Tôi chỉ sợ anh không trả nổi món nợ này thôi!

Đi được một đoạn ngắn, cánh tay của Chung Nguyên bỗng thò ra từ sau lưng tôi. Tôi giật mình hỏi: “Anh… anh định làm gì thế?”

Chung Nguyên không nói gì, người hắn nghiêng về phía trước, áp sát vào lưng tôi. Tôi có thể cảm thấy được hơi ấm từ ngực hắn. Tôi đang định nói thì phát hiện trước mặt mình là một chiếc điện thoại, còn cánh tay cầm chiếc điện thoại đó chính là của Chung Nguyên.

Lúc này, giọng nói cười cợt của hắn vọng lại từ phía sau: “Đầu Gỗ sư muội, nào, cười một cái đi.”

Tôi vẫn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy “tách” một tiếng, tên Chung Nguyên này đã chụp trộm tôi.

Chung Nguyên thu tay. Sau đó, tôi nghe thấy tiếng cười hả hê của hắn. Hắn vừa cười vừa nói: “Đầu Gỗ sư muội, nét mặt cô lúc đó hay ho lắm!”

Tôi vừa xấu hổ vừa bực mình, nhưng lại không thể làm gì được, đành phải cắm đầu đạp xe trong tiếng cười của hắn… Ông trời ơi, tại sao số tôi lại khổ thế này!…

Chung Nguyên ngắm nghía bức ảnh hắn chụp một lúc, rồi lại tiếp tục đưa điện thoại lên trước mặt tôi. Khi nhìn thấy khuôn mặt khó coi hơn cả lúc mếu máo của mình, tôi hoàn toàn chán nản.

Chung Nguyên, ta phải liều mạng với ngươi!

Trong đầu tôi bỗng lóe lên một suy nghĩ rất oanh liệt. Vậy là tôi nhắm mắt, bỏ hai tay, buông hai chân. Chiếc xe đạp không được điều khiển, nghiêng ngả rồi đổ xuống đường.

Tôi ngã xuống bãi cỏ bên đường, rất đau. Khi mở mắt ra để xem cái tên Chung Nguyên đó thảm hại thế nào, tôi chỉ thấy hắn vẫn lành lặn, đứng trên đường. Sau đó, hắn cúi đầu nhìn tôi vẻ giễu cợt.

Tôi không dám tin: “Anh…”

Chung Nguyên: “Rất tiếc, tôi phản ứng khá nhanh.”

Tôi nghiến răng, ấm ức nói: “Chung Nguyên, anh cố ý phải không?”

Chung Nguyên khom người, nhìn tôi cười nói: “Đúng thế.”

Tôi tức tối nắm tay thành nắm đấm: “Anh đang phục thù tôi!”

Chung Nguyên trả lời dứt khoát: “Đúng thế.”

Bực mình, làm chuyện xấu mà dám thừa nhận một cách vui vẻ như thế sao? Quái thai! Biến thái! Vô liêm sỉ!

Tôi hậm hực nói: “Nhưng không phải anh đã phục thù rồi sao…” Chính vì hắn mà món tiền thưởng vừa vào tay tôi đã vuột mất.

Chung Nguyên nhếch miệng, cười gian trá nói: “Tôi thấy rất thú vị nên muốn báo thù thêm lần nữa.”

Tôi: “…”

Tôi nằm sõng soài trên bãi cỏ, muốn khóc mà không khóc nổi.

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 4.3

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s