Chuyện tình vượt thời gian 3.6

Nhưng thân phận của Thượng Quan Cảnh Lăng không thể lộ ra được! Một khi đã lộ thì sẽ có vô số người đến bắt anh ta!

Lâm Tiểu Ngư, mày là một nữ hiệp ân oán phân minh, chẳng lẽ đúng lúc quan trọng này lại bỏ mặc bạn của mày sao? Vả lại, đối với Thượng Quan Cảnh Lăng mà nói, mày là người đáng tin cậy duy nhất của anh ta trên thế giới này!

Đúng lúc ấy, một giọng nói chói ta của một nữ sinh trong đám đông ấy vang lên khiến tất cả mọi người phải chú ý: “Trời ơi, hội trưởng Mạc Phong đến rồi!”

Trong tích tắc, đám đông kín mít đến mức một giọt nước cũng không lọt qua ấy bắt đầu chuyển động, tôi tranh thủ thời cơ ấy chen đến trước mặt Thượng Quan Cảnh Lăng. Anh ta vừa nhìn thấy tôi liền dang đôi tay chắc nịch ôm lấy tôi, nói nấc lên: “Tiểu Ngư, cô đi đâu vậy? Cả một ngày một đêm hôm qua cô không đến tìm tôi, tôi lo lắng chết mất, cứ nghĩ cô xảy ra chuyện gì…”

Nghe anh ta nói vậy, tôi thấy cay cay mũi, lòng tự trách mắng chính mình không ra gì. Trên thế giới này, anh ta không có người thân, không có bạn bè. Đối với anh ta, tất cả đều lạ lẫm và nguy hiểm, nhất định là anh ta sẽ rất sợ hãi. Nhưng anh ta vẫn bất chấp tất cả để đi tìm tôi! Anh ta tốt với tôi như vậy mà tôi lại ghét bỏ anh ta, thậm chí còn lợi dụng anh ta nữa! Tôi thật đê hèn!

Tôi vô cùng áy náy vỗ vỗ lưng anh ta, an ủi: “Ngốc ạ, không phải là tôi đang bình an vô sự đứng trước mặt anh đây sao? Không sao, không sao, tôi sẽ không bỏ anh đâu, chúng ta là bạn tốt của nhau mà, anh em tốt của nhau!”

“Hử? Anh em tốt?” Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi một cách khó hiểu.

“Nghĩa là huynh đệ tốt ấy mà!” Tôi cười hì hì nói, bỗng cảm thấy có gì đó không ổn, sao xung quanh lại im ắng lạ thường thế nhỉ? Tôi đẩy Thượng Quan Cảnh Lăng ra nhìn xung quanh – Trời ạ, hai chúng tôi bị bao vây ở giữa, tất cả đám đông đều đổ dồn vào hai chúng tôi, ai cũng há hốc miệng nhìn. Chết người nhất là, đang đứng trước mặt chúng tôi là Tả Mạc Phong!

Mặt hắn ta tối sầm, khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng nhìn tôi, ánh mắt như có hàng ngàn mũi dao, tựa như có thể chạy đến trước mặt tôi và đâm những mũi dao ấy vào ngực tôi bất cứ lúc nào!

Hình như, hình như thân phận của tôi bây giờ là bạn gái của hắn! Đầu tôi cứ ong ong như sắp vỡ tung, tựa như có hàng ngàn hàng vạn con ong đang bay trong đó.

“Cô, cô… đứng lại đó, tất cả mọi người giải tán!” Sau một hồi lâu, cuối cùng Tả Mạc Phong cũng mở miệng, hắn giơ tay ra hiệu cho mấy người trong hội học sinh đứng đằng sau, sau đó quay đầu về phía tôi, nhếch mép cười lạnh lùng và hiểm độc: “Cô, đưa anh ta đến văn phòng làm việc của tôi, vẫn nhớ đường chứ?” Nói xong, hắn liền quay đi, đám đông trước mặt tự động tránh đường cho hắn.

Tôi bỗng rùng mình, kinh hồn bạt vía kéo tay Thượng Quan Cảnh Lăng và nói nhỏ: “Đi theo tôi, lát nữa không được nói gì cả, chỉ nghe tôi nói thôi!”

Thượng Quan Cảnh Lăng nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, cuối cùng thì vẫn gật gật đầu.

Chúng tôi đi theo Tả Mạc Phong đến văn phòng của hội trưởng hội sinh viên, sau lưng là những tiếng xì xào bàn tán:

“Thật không ngờ, Lâm Tiểu Ngư lại thủ đoạn thế!”

“Đúng vậy, hành động vừa rồi với hội trưởng bạn cũng nhìn thấy chứ, tim tớ vỡ tan rồi!”

“Lại còn có một người con trai khác, cũng đẹp trai như hội trưởng, mà trông có vẻ như anh ta không biết Lâm Tiểu Ngư là bạn gái của hội trưởng đại nhân!”

“Thật là đê hèn, cô ta lại còn ăn ở hai lòng nữa. Bây giờ thì vỡ lẽ rồi, xem cô ta sẽ làm thế nào!”

Hu hu hu, chỗ nào có kẽ nứt để cho tôi chui xuống với? Họ nói cái gì vậy chứ? Cái gì mà ăn ở hai lòng? Thật đáng ghét, sau này sẽ chẳng còn ai muốn theo đuổi tôi nữa, ai cũng sẽ chửi tôi!

5.

Thế giới này thật nhỏ bé, trong một tiếng
ngắn ngủi, tôi đi một vòng, rồi lại quay trở về cái căn phòng đáng ghét này – văn phòng của hội trưởng hội học sinh. Mặc dù nhìn bề ngoài thì kiểu cách thanh cao như vậy, nhưng nếu được lựa chọn, thì có giết tôi, tôi cũng không muốn bước chân vào đây.

Bên ngoài căn phòng, vẻ mặt của Tả Mạc Phong tựa như khuôn mặt của một xác chết đã đóng băng vạn năm vậy, hắn nói với Thượng Quan Cảnh Lăng: “Xin lỗi, tạm thời anh không được phép vào, lát nữa nếu cần thì tôi sẽ gọi anh vào sau.”

Thượng Quan Cảnh Lăng băn khoăn nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng và nghi vấn. Nếu như không giải thích rõ ràng cho anh ta, chắc chắn anh ta sẽ nghĩ là rất nghiêm trọng. Sau khi đến thế giới hiện đại này, anh ta chưa bao giờ gặp phải tình cảnh này. Tôi vội vàng gật gật đầu với anh ta, nói nhỏ: “Không sao, chỉ là nói vài câu thôi, anh cứ yên tâm đứng ở đây đợi tôi nhé.”

“Tiểu Ngư, nếu có việc gì, cô hãy gọi thật to nhé.” Thượng Quan Cảnh Lăng kéo tôi sang một bên, dặn nhỏ: “Tôi thấy anh ta không có ý tốt, nhưng cô đừng sợ, tôi là đệ tử chân truyền của phái Võ Đang đấy.”

Thật cảm động quá! Tôi chắp tay đa tạ Thượng Quan Cảnh Lăng với bộ dạng bi tráng: “Gió đìu hiu sông Dịch lạnh lùng ghê, tráng sĩ một đi không trở về”[1].

Nhưng lúc tôi quay người lại thì tâm trạng mới thực sự gọi là… bi tráng, thật khủng khiếp! Biểu hiện của Tả Mạc Phong thật đáng sợ. Sợ rằng thời khắc đó hắn ta bóp chết tim tôi rồi!

Hắn nhếch miệng, lạnh lùng nhả ra từng chữ từng chữ: “Lâm – Tiểu – Ngư, mời!”

“Rầm…”

Tiếng đóng cửa đinh tai vang lên sau lưng tôi, tôi sợ đến mức ngã dúi vào cạnh tủ sách.

Tả Mạc Phong giơ tay gõ gõ vào trán tôi, đôi lông mày rậm nhíu vào nhau, mặt hắn trông còn đắng hơn cả quả mướp đắng. Ôi! Nếu tôi là hắn, có lẽ tôi còn tức giận hơn ấy chứ? “Bạn gái” của mình đứng giữa bàn dân thiên hạ cùng với người đàn ông khác “chàng chàng thiếp thiếp…”, sau lưng không biết người ta sẽ nói những gì về hắn?

Tôi bỗng thấy có chút đồng cảm với Tả Mạc Phong. Hắn ta cũng thật đen đủi, tự dưng lại tìm tôi đóng giả làm bạn gái của hắn, mang lại bao nhiêu phiền phức cho hắn.

Tôi đang tự trách mình thì bỗng nhiên mặt đất rung chuyển: “Lâm Tiểu Ngư, cô gái đần độn đáng chết này, cái lúc cô giao hẹn với tôi, sao cô không nói là cô có bạn trai rồi, cũng không thèm nói là anh ta sẽ tìm đến trường học này.”

Hu hu hu, có thể hạ giọng xuống một chút không? Tim người ta sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi đây này!

Tả Mạc Phong bước đến trước mặt tôi, hai con mắt giận dữ nhìn tôi chằm chằm, khiến tôi sống chết cũng không dám ngẩng mặt lên.


[1] Nguyên văn: Phong tiêu tiêu hề dịch thủy hàn, tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s