Chuyện tình vượt thời gian 3.5

4.

“Hỷ kịch hỷ kịch hỷ kịch kiss… Hỷ kịch hỷ kịch hỷ kịch 1234…”

Đừng làm ồn nữa… Người ta vẫn muốn ngủ nữa!

“Người đẹp… Tiếu Tiếu, giúp tớ tắt cái đồng hồ báo thức đi với!!!” Tôi mơ mơ màng màng gọi cô bạn cùng phòng của tôi, nhân tiện trở mình một cái, ôm thứ gì đó mềm mềm – hình như là cái gối, ra sức ấn lên đầu, bịt chặt tai để không phải nghe tiếng chuông báo thức chết tiệt kia…

Đáng ghét, đang mơ thấy một con vịt quay béo ngậy, thơm phức! Hu hu hu, chưa kịp cho vào miệng thì vịt quay đã bay mất rồi. Từ sau khi đến trường học này, do phải kéo theo cái tên xuyên từ thời nhà Minh đến đây cho nên đến giờ tôi vẫn chưa được ăn miếng thịt nào!

Hu hu, vịt quay của tôi, cho tôi mơ lại thêm lần nữa đi!

Ấy, mùi cái gối này… thoải mái thế, một mùi thơm nhẹ như của hoa cúc ấy, lại còn rất mềm mại nữa chứ, giống như là lông ngỗng vậy!

“A…” tôi chợt nhớ ra cái gì đó, bỗng kêu lên rồi ngồi bật dậy – cái này không phải là gối của tôi, căn phòng này không phải là phòng tôi!

Nhìn căn phòng vừa quen vừa lạ trước mắt, tôi hoàn toàn tỉnh lại. Hôm qua tôi bị tên biến thái Tả Mạc Phong bắt đến phòng làm việc của hắn để chép phạt môn toán. Sau đó hắn ra ngoài, tôi có chép mười lần quyển sách toán không? Sau đó, tại sao tôi lại ở đây nhỉ? Chả lẽ tôi lại giống như trong truyện cổ tích, được một hoàng tử đẹp trai, tài giỏi cứu?

À ha, nếu là như vậy thì đúng là quá tuyệt vời! Tả Mạc Phong nhất định tức đến nhảy ngược lên, tức đến phát điên, tức đến hộc máu, la la la!

“Ha ha ha… Song Tiết Côn… Lấy của tôi thì phải trả cho tôi…” Tôi vui sướng tung chăn ra, đi giày vào. Người hầu của hoàng tử chẳng chu đáo chút nào, không biết cởi cho tôi cái áo khoác ra, làm tôi ngủ chẳng thoải mái gì cả, chả trách mà con vịt quay ấy bay đi mất!

Tôi hân hoan bước đến trước bức tường gỗ khảm nạm, “ầm” một tiếng, bức tường tự động mở ra hai bên. Lạ thật, sao tôi lại biết ở đây có một cánh cửa tự động nhỉ?

Tôi vừa gãi đầu vừa bước ra, vừa bước ra ngoài thì cánh cửa đó tự động đóng lại… Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi giật nảy mình suýt nữa thì ngã phịch xuống đất, khó khăn lắm mới vịn được vào cạnh chiếc tủ để không bị ngã. Đây chính là phòng làm việc của hội trưởng Hội học sinh Tả Mạc Phong sao? Quyển vở mà hôm qua tôi mới chép được vài dòng vẫn còn để ở trên chiếc bàn trà nhỏ đó. Hu hu hu, chàng hoàng tử của tôi đâu?
Tất cả những gì trong căn phòng vừa rồi đều là cõi mộng sao?

Tôi vẫn chưa hết hy vọng quay người lại, muốn quay lại nhìn một chút nữa, nhưng đáng ghét, trên tủ sách treo một màn hình điện tử nhỏ màu xanh, nhắc nhở tôi phải nhập mật mã. Thôi, từ bé đến lớn, bản cô nương này mua vé số, đến giải bé nhất năm tệ cũng chưa bao giờ trúng, chứ đừng nói đến đoán mật mã của tên biến thái Tả Mạc Phong kia.

Mật mã của tên biến thái Tả Mạc Phong? Đúng vậy, tôi đã cam chịu số phận rồi, căn phòng này là của hắn ta, xem ra kiếp này tôi sẽ không gặp chàng Bạch Mã hoàng tử thiên hạ vô song thuộc về tôi rồi!

Trước khi rời đi, tôi ôm tâm trạng vô cùng bi tráng viết mấy chữ thật to trên quyển vở bài tập – “Mười lần quyển sách toán”! Hơ hơ, tôi thừa nhận, chiêu này hơi cũ một chút, nhưng tình cảnh bị áp bức của tôi bây giờ thì tôi thấy rằng: Cách cũ này vẫn hiệu nghiệm!

Hôm nay thời tiết thật là đẹp, đẹp hơn hôm qua, rất giống với tâm trạng tôi bây giờ. Cứ nghĩ đến vẻ mặt của Tả Mạc Phong khi nhìn thấy dòng chữ đó trên vở bài tập, tôi lại không nhịn được việc ôm bụng cười, làm cho người trên đường cứ nhìn tôi như nhìn một kẻ điên, lại còn chỉ chỉ trỏ trỏ, cho rằng tôi mới từ trong viện thần kinh chạy ra nữa chứ!

Ha ha, không quan tâm, bản cô nương hôm nay tâm trạng rất tốt, cứ đường ta ta đi, cứ để cho người khác nhìn đi!

“Ui da, đau quá, xin lỗi…” Đang dương dương tự đắc nên chẳng để ý gì, bỗng tôi đâm sầm vào một người.

“A, Tiểu Ngư, cuối cùng cũng tìm thấy bạn rồi!” Trước mặt tôi là một khuôn mặt hơi gầy, mặc dù không được đẹp cho lắm song đôi mắt tròn to trên khuôn mặt ấy lại rất có hồn, nhưng lúc này đôi mắt ấy lại toát lên vẻ lo lắng – Đây không phải là Tiếu Tiếu – người bạn cùng phòng của tôi sao?

“Hả? Tiếu Tiếu, sao vậy? Sao lại lo lắng như vậy? Cứ từ từ nói, tớ sẽ giúp cậu.”

Mặc dù ở cùng nhau mới có vài ngày, nhưng có thể nói là tôi rất thích bạn ấy. Tôi chưa bao giờ gặp một người chăm chỉ như vậy, việc dọn dẹp phòng đều do một tay bạn ấy làm. Đương nhiên là tôi cũng cảm thấy hơi ái ngại, cho lên tôi đã tự thề với lòng mình rằng sau này có bất cứ ai dám bắt nạt Tiếu Tiếu thì tôi nhất định sẽ không tha cho người ấy.

Ai bảo ưu điểm lớn nhất của tôi là trọng nghĩa khí chứ? Tiếu Tiếu kéo kéo gấu áo tôi, kinh ngạc nói: “Nhanh lên, Tiểu Ngư, có người tìm bạn, ở cửa lớp học.” Tôi thấy hơi buồn cười, nắm lấy tay Tiếu Tiếu, vỗ vỗ vai bạn ấy và nói: “Người đẹp Tiếu Tiếu của tôi ơi, cứ cho là có người tìm tớ đi chăng nữa, nhưng họ chẳng phải là Thiên tử Hoàng thượng gì, cũng chẳng phải Ngưu ma Mãng sà, sao bạn lại sợ hãi đến như vậy chứ?”

Tiếu Tiếu giậm giậm chân, vẻ mặt bất an: “Bạn cứ đến đó xem thì sẽ biết ngay!” Nói xong bạn ấy kéo tay tôi chạy như bay đến khu lớp học. Chúng tôi dừng lại trước một tòa nhà cao tầng. Tất cả các ban công chật kín người. Ba vòng trong, ba vòng ngoài, kín đến mức một giọt nước cũng không lọt qua được.

“Ôi, không nhầm đấy chứ, đây là khu lớp học của chúng ta à? Tiếu Tiếu, họ đang nhìn cái gì vậy?” Tôi hứng thú vừa hỏi Tiếu Tiếu vừa chen chân vào đám đông. Không biết có thứ gì hay ho mà khiến các bạn học sinh phải trốn học ra đây xem thế nhỉ!

Tiếu Tiếu đỏ ửng mặt nhìn tôi, bẻ bẻ đầu ngón tay và nói: “Họ đang nhìn người đến tìm bạn đấy! Anh ấy, anh ấy rất đẹp trai! Tiểu Ngư, không phải bạn là bạn gái của hội trưởng đại nhân sao? Sao lại có bạn trai thứ hai nữa?”

Tôi quay lại nhìn Tiếu Tiếu, miệng lắp bắp: “Tiếu Tiếu, bạn đang nói cái gì vậy? Cái gì mà một với hai? Đợi đã, bạn nói gì cơ? Người tìm tớ là một anh chàng đẹp trai?”

Tiếu Tiếu gật đầu lia lịa, tôi vỗ vỗ trán, rồi chạy như bay lên lớp học, bỏ mặc Tiếu Tiếu ở đó. Trời ạ, tôi ngủ đến mức quên mất cả Thượng Quan Cảnh Lăng. Anh ta nhất định là đã quên sạch sành sanh những lời dặn dò của tôi rồi, nên mới tự ý chạy ra ngoài tìm tôi. Xem ra trường Trung học phổ thông Phác Thiện này ngoài Tả Mạc Phong ra thì bây giờ chỉ có anh ta mới có thể khiến cả trường loạn lên như vậy!

Quả đúng như vậy, lúc cách cửa lớp học còn hai mét, tôi nghe thấy rõ tiếng của Thượng Quan Cảnh Lăng vừa gấp gáp vừa bối rối: “Tại hạ, tại hạ tìm, tìm Lâm Tiểu Ngư cô nương.”

Nhưng giọng anh ta trở nên yếu ớt trong đám âm thanh chói tai kia, hầu như chẳng ai nghe thấy anh ta đang nói gì nữa.

Nhưng bây giờ tôi phải làm gì? Trong tình cảnh này tôi biết làm thế nào đây? Giao thông ùn tắc, làm loạn trật tự của trường học, toàn là tội lớn cả! Nghĩ đến đây, tôi bỗng dừng bước!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s