Em không vào địa ngục thì ai vào 4.2

Cuộc giao dịch này đã thành công. Tôi cầm tấm thẻ nặng trịch nhưng vẫn thấy hình như có cái gì đó là lạ, liền nói: “Sao anh lại muốn tôi làm chuyện này?” Tôi nghiến răng nhấn mạnh chữ “tôi”. Bề ngoài tôi và Chung Nguyên vốn chẳng có liên hệ gì, nhưng thực ra lại có ân oán với nhau.

Chung Nguyên cười toe toét đáp: “Đúng lúc gặp được cô.”

Tôi: “…”

Logic của người này quá khác thường. Tôi thực sự không hiểu hắn đang nghĩ gì. Nhưng dù sao thì thẻ ăn cơm miễn phí trong một tháng đã nằm trong tay rồi, tôi cũng chẳng muốn quan tâm đến chuyện khác làm gì. Cũng chỉ là bốn câu thôi, việc dễ làm nhất trên đời là nói nhảm.

Nghĩ đến đó, tôi thấy thoải mái hơn.

Tiệm cà phê đối diện với cổng phía tây có không gian rất đẹp, chỉ có điều đồ ở đó quá đắt nên tôi ít khi lui tới.

Tôi bước vào trong, nhìn ngang liếc dọc một lúc, bàn số hai đúng là có người ngồi, hơn nữa lại là một nữ sinh. Cô ta đang ngán ngẩm khuấy cốc cà phê, thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại.

Tôi hùng dũng bước đến, cúi đầu nói với cô nữ sinh nọ: “Chung Nguyên sẽ không đến, anh ấy sẽ không bao giờ đến.”

Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là hơi bực mình, lại có chút ấm ức. Cô ta kìm nén cơn giận, hỏi: “Cô là gì của Chung Nguyên?”

Tôi là kẻ thù của hắn.

Câu này tôi chỉ dám nghĩ trong lòng. Tôi nghĩ thế này, dù sao tôi và Chung Nguyên đã thống nhất rồi, bốn câu nói đổi lấy thẻ ăn cơm miễn phí trong một tháng, nếu nói thêm một câu nữa tức là tôi bị lỗ. Vì vậy, tôi không thèm nhìn cô ta, tiếp tục đi đến trước bàn số mười, lặp lại câu nói lúc nãy.

Đợi đến khi hoàn thành xong nhiệm vụ, tôi mới phát hiện ra, bốn bàn đó toàn là nữ sinh, hơn thế mỗi bàn chỉ có duy nhất một người ngồi…

Lẽ nào… lẽ nào Chung Nguyên hẹn hò với bọn họ? Khủng khiếp quá, một lúc hẹn bốn người sao?

Nếu đúng như vậy thì hắn đến tìm tôi là để từ chối bọn họ sao?

Tiếp tục nghĩ theo hướng đó, cũng có thể nói Chung Nguyên đóng vai một tên mặt trắng tốt bụng, đẩy tôi đến đây diễn vai kẻ xấu, giúp hắn từ chối kẻ khác?

Cái này… Chung Nguyên, ngươi tồi tệ quá đấy! >_<

Tôi quay đầu lại nhìn mấy nữ sinh vẫn đang ngồi lì ở đó, chưa chịu rời đi. Lúc này, bọn họ đều nhất loạt nhìn tôi với ánh mắt căm giận và oán hận, cứ như thể tôi là đứa vô lại đã khuyến khích Chung Nguyên từ chối bọn họ.

Thì ra, vừa nãy chỉ quanh quẩn một vòng, tôi đã đắc tội với bốn mỹ nhân, áp lực quả là lớn.

Tôi thấy mình phải giải thích cho bọn họ một chút. Vậy nên, tôi đứng trước cửa tiệm cà phê, nhìn về phía bốn mỹ nhân, hét lớn: “Không phải ý của tôi đâu, là Chung Nguyên bảo tôi nói đấy!” Nói xong, tôi không dám nhìn họ, nhanh chóng chuồn khỏi đó.

Dù bị Chung Nguyên sắp đặt làm chuyện đắc tội với người khác, tôi vẫn thấy khá vui. Suy cho cùng, việc được ăn ngày ba bữa miễn phí thật có sức hấp dẫn. Thể diện cái gì chứ, chỉ là phù du!

Trưa hôm sau, khi đang định rút thẻ ăn cơm của Chung Nguyên ra thử, chuông điện thoại của tôi bỗng reo, là một số lạ.

Tôi nhận điện thoại: “A lô?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên ở đầu bên kia: “Đầu Gỗ sư muội?”

Câu “Đầu Gỗ sư muội” khiến tôi phải cảnh giác: “Chung Nguyên? Anh muốn gì?”

Chung Nguyên đáp: “Tôi muốn ăn cơm.”

Tôi bực tức: “Sao thế, muốn nuốt lời hả?”

Chung Nguyên: “Tôi nói đưa cô dùng, nhưng không nói là mình không được dùng. Một là đợi tôi ở nhà ăn, hai là đưa cơm đến ký túc cho tôi, cô tự chọn đi?”

Tôi: “…”

Bực mình, thật là ức hiếp người quá đáng!

Nhưng tôi không còn cách nào khác, khi Chung Nguyên hào phóng rút thẻ đưa cho tôi, ai nghĩ được là hắn còn có chiêu này. Hắn thực sự muốn ép tôi phải chủ động trả lại thẻ ăn cơm cho hắn sao? Đúng là đồ keo kiệt!

Tôi không làm đấy, tôi sẽ ra sức ăn hết tiền của hắn ngay trước mũi hắn!

Nghĩ đến đó, tôi hùng dũng vặn tay, đáp: “Tôi ở nhà ăn số hai, anh đến đi.”

Chung Nguyên: “Hay quá, tôi cũng đang ở đó.”

Vậy là tôi phải vuốt nước mắt từ biệt bọn Nhất, Nhị, Tứ, ôm hận chạy đến chỗ Chung Nguyên. = =

Bữa trưa, tôi ăn giống như một hộ gia đình vỡ kế hoạch, gọi một lúc hai suất, còn mua thêm một suất canh, dù sao cũng là tiền của tên Chung Nguyên mà. Bữa ăn này khiến tôi vô cùng thỏa mãn. Nhưng giá như Chung Nguyên tỏ ra căng thẳng một chút vì khả năng tiêu tiền của tôi thì bữa cơm này thực sự hoàn hảo.

 

Advertisements

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 4.2

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s