Em không vào địa ngục thì ai vào 4.1

Một lần khác, tôi gặp Chung Nguyên trong nhà ăn.

Tiết học cuối cùng của buổi chiều hôm nay có nội dung xoay quanh Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình. Tôi không ngủ được nên quyết định trốn học, đến thư viện đọc vài cuốn sách giải trí, sau đó đi ăn cơm và bắt gặp bóng dáng của tên đại gian ác nọ trong nhà ăn.

Chung Nguyên không nhìn thấy tôi. Hắn bưng một suất sườn chua ngọt và thịt kho măng trên tay, chọn một chỗ rồi ngồi xuống. Hắn ngồi cách tôi không xa. Vừa nhìn thấy hắn, tôi nghĩ ngay đến tờ tiền xấu số đó, rồi hình dung ra khuôn mặt đáng ghét khi gặm lấy gặm để miếng cánh gà. Vậy nên, nhân lúc hắn đi mua nước, tôi mon men tiến đến chỗ hắn ngồi, gắp miếng sườn chua ngọt to nhất vào bát mình, sau đó lén lút quay trở về chỗ cũ.

Tôi thực hiện ý đồ rất nhẹ nhàng, không hề gây ra tiếng động. Tôi nghĩ mình đúng là có thiên chất của một tên trộm. >_<

Nhưng khi ngồi vào chỗ của mình, vừa ngẩng lên, tôi phát hiện Chung Nguyên đang bưng cơm tiến về phía tôi.

Hắn ngồi đối diện tôi, nghiêng đầu nghĩ ngợi một lúc rồi vừa cười toe toét vừa nói: “Tam… Đầu Gỗ?”

Tôi dồn hết sức chọc chọc đũa vào đĩa đậu phụ cải trắng để trước mặt như thể đó chính là đầu của tên Chung Nguyên.

Chung Nguyên cúi đầu, chăm chú nhìn đĩa đậu phụ, nhếch mày nói: “Đầu Gỗ sư muội, giảm béo có vẻ khổ sở nhỉ?”

Bực mình, không phải vì anh đâu! Cứ đợi đấy… Đầu Gỗ sư muội á?

Lúc này, Chung Nguyên không hề nhận ra tôi đang nhìn hắn với ánh mắt hình viên đạn. Hắn bĩu môi, đưa miếng sườn chua ngọt lên trước mặt tôi, nói: “Ăn không?”

Tôi nuốt nước miếng, không thèm nhìn, đẩy miếng sườn ra, nói: “Người trong sạch không thể bị dụ dỗ…”

Chung Nguyên liếc qua miếng sườn to tướng trong bát tôi, cười đầy ẩn ý: “Thật à?”

Tôi nhìn miếng sườn đang nằm thù lù giữa bát, mơ hồ cảm thấy có một dòng điện chạy qua sống lưng…

Tức chết đi được, thì ra ăn trộm sẽ bị báo ứng. >_<

Hiếm khi Chung Nguyên lại hiền lành như thế. Hắn không hề vạch tội tôi, chỉ nói: “Thực ra là để cảm ơn vụ cánh gà lần trước.”

Vừa nghĩ đến cánh gà, tôi liền thấy tức tối, lôi miếng sườn lại không chút khách khí, rồi giả vờ xúc động nói: “Được thôi, tôi sẽ giữ thể diện cho anh.” Bực đến đến toát cả mồ hôi!

Thế rồi hai đứa ăn cơm. Chung Nguyên vừa chậm rãi ăn vừa hỏi: “Đầu Gỗ sư muội, tối nay có rảnh không?”

Tôi nhìn hắn đầy cảnh giác: “Anh… anh định làm gì?”

Chung Nguyên nhếch mép, cười nham hiểm: “Không phải cô nghĩ tôi sẽ hẹn hò với cô đấy chứ?”

Tôi ngại ngùng thở dài, quay mặt đi.

Không phải tôi tự nghĩ ra mà là vì cách nói chuyện và giọng điệu của hắn…

Chung Nguyên nhìn tôi an ủi: “Yên tâm đi, tôi không đói đến mức nhìn thấy thức ăn là vồ lấy.”

Tôi: “…”

Bị một người mình xem thường xem thường, cảm giác đó như thế nào nhỉ? = =

Chung Nguyên: “Tôi chỉ muốn nhờ cô giúp một việc.”

Tôi thấy có chút khó hiểu: “Giúp cái gì? Sao anh biết là tôi có thể giúp anh?”

Chung Nguyên mỉm cười: “Tôi sẽ trả công cho cô.”

Tôi hơi động lòng, nhưng ngay sau đó liền nhìn hắn với ánh mắt hoài nghi: “Vậy thì… phải làm thế nào?”

Chung Nguyên: “Cô phải đến tiệm cà phê đối diện với cổng phía tây của trường, rồi gặp người ở bàn số hai, bàn số mười, bàn số mười lăm và bàn số hai mươi ba, lần lượt nói với họ rằng, hôm nay Chung Nguyên sẽ không đến, anh ấy sẽ không bao giờ đến.”

Tôi không hiểu nên hỏi: “Ý gì vậy?”

Chung Nguyên trả lời vẻ thần bí: “Đến lúc đó cô sẽ biết… Cô ra giá đi.”

Mắt tôi sáng lên khi nghe thấy câu: “Cô ra giá đi” đó, nhẩm tính trong đầu phí sinh hoạt của mình, sau đó mím môi, thận trọng hỏi: “Ba trăm thế nào?” Nếu hắn không đồng ý, tôi có thể giảm một chút.

Chung Nguyên không thèm chớp mắt, gật đầu chấp thuận, vậy là cuộc giao dịch đã thành công.

Tôi lau mồ hôi, cái tên này có nhiều tiền thế sao? Chỉ có điều, tôi không yên tâm lắm, liền nói: “Vậy… giao tiền trước đi.”

Chung Nguyên: “Tôi không mang nhiều tiền mặt như thế trong người.”’

Hừm, tôi biết là có trò lừa bịp ở đây. Tôi lắc đầu, nói: “Nhất định phải giao tiền trước.”

Chung Nguyên bối rối rút ví, lật qua lật lại, cuối cùng nói: “Thế này đi, thẻ ăn cơm của tôi sẽ đưa cho cô trong vòng một tháng.” Vừa nói dứt lời, hắn liền hào phóng đưa cho tôi thẻ ăn cơm.

Tôi lắc đầu không nhận: “Anh đừng lừa tôi, trong cái thẻ đó còn bao nhiêu tiền?”

Chung Nguyên chỉ vào chiếc máy quẹt thẻ cách đó không xa, nói: “Cô có thể thử.”

Tôi hoài nghi cầm lấy thẻ của hắn, chạy đến chỗ máy quẹt thẻ thử xem sao, sau đó nước mắt nước mũi tôi cứ giàn giụa.

Ôi mẹ ơi, số tiền trong thẻ ăn cơm của hắn còn nhiều hơn cả thẻ ngân hàng của tôi! >_<

Advertisements

3 comments on “Em không vào địa ngục thì ai vào 4.1

  1. Không biết Amun đã in sách chưa nhưng em thấy cái tên này rất cụt.
    Thà để nguyên tên ban đầu nó hơi dài và lặp một tí, không thì chỉ lấy “Em không vào địa ngục thì ai?” còn đỡ hơn.
    Amun thử trưng cầu dân ý xem thế nào đi 😀

    • Cảm ơn góp ý của Bách Tiếu Hoa ^^ Về tên truyện này, Ad thấy đây là cách đặt câu khá thông dụng. Khi trùng từ thì thường sẽ sử dụng cách lược bỏ bớt một từ trùng đi mà người đọc vẫn có thể hiểu được ý nghĩa của toàn câu. Cũng giống như trong hoàn cảnh bình thường bạn có thể thường xuyên thấy những câu kiểu như: “Ai đã lấy chiếc bút này thế?” “Không phải A lấy thì còn ai nữa?” Bạn có thể thấy câu trả lời này cũng lược động từ nhưng mọi người vẫn có thể hiểu được đấy thôi ^^ Vì thế hãy thử xem xét lại tên gọi này nhé ^^

  2. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s