Chuyện tình vượt thời gian 3.4

Tả Mạc Phong tối sầm mặt nhìn tôi, rồi nhìn bãi dịch lỏng trên mặt bàn. Hu hu hu, chắc chắn là tôi lại chảy nước miếng khi ngủ rồi, thật là mất mặt quá đi! Nhưng sợ nhất là lúc tầm mắt hắn ta di chuyển đến màn hình máy tính, ánh mắt hắn trở nên lạnh giá, hình như đang vô cùng giận dữ. Mặt hắn tái mét!

Hành động và biểu cảm chân thực như thế này… không phải là mơ! Mà là sự thật!

Thật kinh khủng!

Tôi nghĩ tôi nên ngủ tiếp mới đúng, thế là tôi mở to đôi mắt đang mơ màng của mình, giả ngây giả ngô nặn nặn vò vò mặt của Tả Mạc Phong, lẩm bẩm nói: “Mẹ ơi, cục bột mì này thật là mềm, con muốn ăn bánh chẻo…” Nói xong, tôi không chút do dự lại bò ra bàn, trong lòng đang nhỏ máu. Quan Âm Bồ Tát, Ngọc Hoàng Đại đế, Vương Mẫu Nương Nương, nhất định các ngài phải bảo vệ tiểu nữ! Nhưng, sao lại thấy đầu hơi đau đau?

Lời cầu nguyện của tôi vẫn chưa xong, thì đã nghe thấy một tiếng “kinh thiên động địa”: ”Lâm Tiểu Ngư!”

“Mẹ ơi, cứu con với!” Tôi giật nảy mình, từ trên ghế rơi xuống dưới, lăn tròn đến tận góc tường, toàn thân run lẩy bẩy, hình như không chỉ có sợ hãi, mà còn thấy rất lạnh nữa!

Tả Mạc Phong lạnh lùng nhìn tôi – đáng sợ quá!

Lần này thì tôi chết chắc rồi! Hắn ta từng bước, từng bước tiến về phía tôi, ánh mắt sắc lạnh cứ trừng trừng nhìn tôi. Hu hu hu… Bố ơi, mẹ ơi, vĩnh biệt! Thượng Quan Cảnh Lăng ơi, vĩnh biệt! Thế giới tươi đẹp ơi, vĩnh biệt!

“Cái này, tôi, tôi không cố ý động vào máy tính của anh đâu, thật sự không cố ý!” Tôi vô cùng sợ hãi nhích từng chút, từng chút một về phía sau, vùng vẫy như thể đây là lần cuối cùng.

Tả Mạc Phong không nói không rằng, cứ bước những bước chân nặng nề tiến về phía tôi, cứ mỗi bước chân giẫm xuống, đều như giẫm lên tim tôi, cả căn phòng như đang lắc mạnh.

“Không, không được bước đến! Bình, bình tĩnh! Xúc động… là ma quỷ!” Tôi lắp bắp vỗ về hắn ta, rồi lại bò ra sau hai bước. Nhưng hắn đã đến trước mặt tôi rồi, cánh tay thon dài, trắng ngần của hắn hung dữ hướng về phía tôi.

“Hu… không được!” Tôi hét lớn.

Ấy, một bàn tay lạnh giá đặt trên trán tôi! Thế này, thế này để làm gì vậy?

Tôi ngỡ ngàng nhìn hắn thu bàn tay lại rồi sờ sờ lên trán của hắn, ngồi xổm, cau mày, nhãn cầu sâu hoắm, vẻ mặt rất nghiêm túc…

“Đúng là bị sốt rồi!” Hắn ta ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt hiện lên một vẻ không diễn tả được: “Ngớ ngẩn, sao lại có thể bò lăn ra ngủ như vậy? Bây giờ đang là mùa thu mà!”

A! A! A! Rầm! Tim tôi lại đập loạn lên. Oái! Nhưng tôi vẫn đang nằm mơ à? Không thì sao đầu tôi lại cứ quay quay, lại còn ảo giác nữa? Hắn ta đang quan tâm đến tôi à? Nhưng tôi thực sự rất đau đầu và chóng mặt! Lẽ nào tôi bị sốt thật?

“Ngớ ngẩn, sàn nhà ấm áp thế sao? Đứng dậy!” Tả Mạc Phong giơ tay ra đỡ tôi, vẻ mặt căm thù đến tận xương tủy, nhưng tôi thì không còn sức để đưa tay ra nữa, tôi bỗng phát hiện ra cơ thể mình nhẹ bẫng như không khí vậy, và mềm nhũn nữa.

“Đáng chết!” Nhìn bộ dạng sống dở chết dở của tôi, hắn ta tức giận chửi bới. Hu hu hu, sao mà suốt ngày chửi tôi? Tôi cũng đâu có muốn thế! Ngờ đâu trong một giây, hắn ta cúi xuống, bế tôi lên!

Tôi cố mở to mắt nhìn hắn ta, trong khoảnh khắc ấy, đầu óc tôi dường như tỉnh táo và cũng mơ hồ vô cùng. Trên người hắn có mùi hương đàn ông nhẹ nhàng, dưới cằm có một vết bớt, tôi định giơ tay lên sờ vết bớt đó…

Vừa mới giơ một ngón tay ra, hắn ta chẳng thèm nhìn, lập tức nói một câu lạnh lùng: “Dừng tay.”

Làm gì mà hung dữ thế? Người ta chỉ tò mò tí thôi, hơn nữa người ta lại đang là bệnh nhân nữa!

Tôi nuốt nước bọt, suýt nữa thì cắn phải lưỡi, vẫn may là chưa nói ra câu đó. Ấy, tôi làm sao thế nhỉ? Tự dưng lại… làm nũng hắn?

Hắn bế tôi đi đến trước dãy tủ sách lớn, tủ sách bỗng “ầm” một tiếng rồi rồi mở sang hai bên. A, một phòng ngủ rất đẹp, không ngờ rằng đằng sau những tủ sách kín khít ấy lại là một điều kì diệu.

Đúng là có tiền có khác, chẳng cần phải ở kí túc xá, lại còn có thể có được một không gian độc lập của riêng mình!

“Một mùi hương thật dễ chịu, tôi biết rồi, đây là hương hoa cúc.” Một mùi hương nhẹ nhàng tỏa ra từ trong căn phòng, thật tình cờ, hương hoa cúc là mùi hương mà tôi thích nhất.

“Cô thích mùi hoa cúc?” Tả Mạc Phong ngừng giây lát, bế tôi đi vào bên trong.

“Ừ, hồi còn nhỏ, trên ban công nhà bà tôi thường trồng rất nhiều hoa cúc, có thể nói là tôi lớn lên cùng hoa cúc.” Trong lúc mơ hồ dường như tôi nhìn thấy tôi khi còn nhỏ, tôi thường dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm vuốt ve những cánh hoa cúc xinh đẹp: “Khi ấy có chuyện gì tôi cũng nói với hoa cúc, tôi luôn tin rằng bên trong mỗi bông hoa cúc có một nàng tiên, nàng tiên ấy có thể thực hiện bất cứ mong muốn nào của tôi.”

“Hoang tưởng.” Tả Mạc Phong lạnh lùng buông ra một câu, nhưng tại sao tôi lại cảm thấy vẻ mặt hắn ta toát ra một tình cảm thật dịu dàng nhỉ?

“Này, gia đình anh có phải là rất giàu có không?” Tôi yếu ớt hỏi.

“Cô ngớ ngẩn à?” Tả Mạc Phong lạnh lùng cúi xuống nhìn tôi: “Ốm đến mức này mà vẫn rảnh rang quan tâm đến những chuyện đó!”

“Anh mới là… ngớ ngẩn ấy!” Vừa rồi vẫn còn thấy hắn ta dịu dàng, tôi đúng là mù mắt! Cái tên này luôn luôn xấu xa như vậy, tôi tức đến nỗi muốn nhảy lên cấu xé hắn ta, nhưng tiếc là tôi thực sự lực bất tòng tâm.

Lần này hắn ta không tiếp tục mắng lại tôi, mà đặt tôi lên giường, sau đó tìm trong ngăn kéo hàng tá những viên thuốc kì quặc, chẳng rót cho tôi lấy một cốc nước, cứ thế nhét hết số thuốc đó vào trong miệng tôi.

Hu hu hu… đắng quá, đắng khủng khiếp, đắng không nói lên lời!

“Nước, nước…” Tôi ngậm cái đống thuốc đắng chết người ấy kêu lên.

Cũng may là hắn còn có chút nhân tính, đi đến chỗ bình nước rót cho tôi một cốc.

Tôi nhanh chóng đổ cốc nước vào miệng, vừa ra sức nuốt, vừa muốn băm vằm, xẻ thịt hắn ta ra. Cái tên ác quỷ, biến thái, tên ngụy quân tử này!

Hắn ta không thèm để ý đến ánh mắt hận thù của tôi, quay người bước ra phía cửa, lạnh lùng buông một câu: “Vừa rồi cô uống đều là thuốc cảm đấy, không phải thuốc độc đâu! Bây giờ kí túc nữ đóng cửa rồi, cô ở lại đây ngủ một đêm đi!” Chưa nói hết câu, hắn ta đã đi ra ngoài rồi.

Tôi cứng họng nhìn lưng của hắn, khóe miệng khẽ động, muốn nói gì đó, nhưng mí mắt cứ nặng trĩu rồi nhắm lại.

Trước lúc tôi hoàn toàn mất ý thức, hình như có một bóng dáng mặc bộ quần áo màu đen chợt xuất hiện trong đầu. Oái, hình như tôi quên một việc gì rất quan trọng rồi! Nhưng thực sự là tôi rất buồn ngủ, rất rất buồn ngủ, đống thuốc đó chắc chắn là có thành phần gây buồn ngủ, việc trọng đại gì đi nữa cũng đợi đến sáng mai tính tiếp. Tôi yên lòng đi vào giấc ngủ mê mệt.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s