Em không vào địa ngục thì ai vào 4.2

Cuộc giao dịch này đã thành công. Tôi cầm tấm thẻ nặng trịch nhưng vẫn thấy hình như có cái gì đó là lạ, liền nói: “Sao anh lại muốn tôi làm chuyện này?” Tôi nghiến răng nhấn mạnh chữ “tôi”. Bề ngoài tôi và Chung Nguyên vốn chẳng có liên hệ gì, nhưng thực ra lại có ân oán với nhau.

Chung Nguyên cười toe toét đáp: “Đúng lúc gặp được cô.”

Tôi: “…”

Logic của người này quá khác thường. Tôi thực sự không hiểu hắn đang nghĩ gì. Nhưng dù sao thì thẻ ăn cơm miễn phí trong một tháng đã nằm trong tay rồi, tôi cũng chẳng muốn quan tâm đến chuyện khác làm gì. Cũng chỉ là bốn câu thôi, việc dễ làm nhất trên đời là nói nhảm.

Nghĩ đến đó, tôi thấy thoải mái hơn.

Tiệm cà phê đối diện với cổng phía tây có không gian rất đẹp, chỉ có điều đồ ở đó quá đắt nên tôi ít khi lui tới.

Tôi bước vào trong, nhìn ngang liếc dọc một lúc, bàn số hai đúng là có người ngồi, hơn nữa lại là một nữ sinh. Cô ta đang ngán ngẩm khuấy cốc cà phê, thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại.

Tôi hùng dũng bước đến, cúi đầu nói với cô nữ sinh nọ: “Chung Nguyên sẽ không đến, anh ấy sẽ không bao giờ đến.”

Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là hơi bực mình, lại có chút ấm ức. Cô ta kìm nén cơn giận, hỏi: “Cô là gì của Chung Nguyên?”

Tôi là kẻ thù của hắn.

Câu này tôi chỉ dám nghĩ trong lòng. Tôi nghĩ thế này, dù sao tôi và Chung Nguyên đã thống nhất rồi, bốn câu nói đổi lấy thẻ ăn cơm miễn phí trong một tháng, nếu nói thêm một câu nữa tức là tôi bị lỗ. Vì vậy, tôi không thèm nhìn cô ta, tiếp tục đi đến trước bàn số mười, lặp lại câu nói lúc nãy.

Đợi đến khi hoàn thành xong nhiệm vụ, tôi mới phát hiện ra, bốn bàn đó toàn là nữ sinh, hơn thế mỗi bàn chỉ có duy nhất một người ngồi…

Lẽ nào… lẽ nào Chung Nguyên hẹn hò với bọn họ? Khủng khiếp quá, một lúc hẹn bốn người sao?

Nếu đúng như vậy thì hắn đến tìm tôi là để từ chối bọn họ sao?

Tiếp tục nghĩ theo hướng đó, cũng có thể nói Chung Nguyên đóng vai một tên mặt trắng tốt bụng, đẩy tôi đến đây diễn vai kẻ xấu, giúp hắn từ chối kẻ khác?

Cái này… Chung Nguyên, ngươi tồi tệ quá đấy! >_<

Tôi quay đầu lại nhìn mấy nữ sinh vẫn đang ngồi lì ở đó, chưa chịu rời đi. Lúc này, bọn họ đều nhất loạt nhìn tôi với ánh mắt căm giận và oán hận, cứ như thể tôi là đứa vô lại đã khuyến khích Chung Nguyên từ chối bọn họ.

Thì ra, vừa nãy chỉ quanh quẩn một vòng, tôi đã đắc tội với bốn mỹ nhân, áp lực quả là lớn.

Tôi thấy mình phải giải thích cho bọn họ một chút. Vậy nên, tôi đứng trước cửa tiệm cà phê, nhìn về phía bốn mỹ nhân, hét lớn: “Không phải ý của tôi đâu, là Chung Nguyên bảo tôi nói đấy!” Nói xong, tôi không dám nhìn họ, nhanh chóng chuồn khỏi đó.

Dù bị Chung Nguyên sắp đặt làm chuyện đắc tội với người khác, tôi vẫn thấy khá vui. Suy cho cùng, việc được ăn ngày ba bữa miễn phí thật có sức hấp dẫn. Thể diện cái gì chứ, chỉ là phù du!

Trưa hôm sau, khi đang định rút thẻ ăn cơm của Chung Nguyên ra thử, chuông điện thoại của tôi bỗng reo, là một số lạ.

Tôi nhận điện thoại: “A lô?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên ở đầu bên kia: “Đầu Gỗ sư muội?”

Câu “Đầu Gỗ sư muội” khiến tôi phải cảnh giác: “Chung Nguyên? Anh muốn gì?”

Chung Nguyên đáp: “Tôi muốn ăn cơm.”

Tôi bực tức: “Sao thế, muốn nuốt lời hả?”

Chung Nguyên: “Tôi nói đưa cô dùng, nhưng không nói là mình không được dùng. Một là đợi tôi ở nhà ăn, hai là đưa cơm đến ký túc cho tôi, cô tự chọn đi?”

Tôi: “…”

Bực mình, thật là ức hiếp người quá đáng!

Nhưng tôi không còn cách nào khác, khi Chung Nguyên hào phóng rút thẻ đưa cho tôi, ai nghĩ được là hắn còn có chiêu này. Hắn thực sự muốn ép tôi phải chủ động trả lại thẻ ăn cơm cho hắn sao? Đúng là đồ keo kiệt!

Tôi không làm đấy, tôi sẽ ra sức ăn hết tiền của hắn ngay trước mũi hắn!

Nghĩ đến đó, tôi hùng dũng vặn tay, đáp: “Tôi ở nhà ăn số hai, anh đến đi.”

Chung Nguyên: “Hay quá, tôi cũng đang ở đó.”

Vậy là tôi phải vuốt nước mắt từ biệt bọn Nhất, Nhị, Tứ, ôm hận chạy đến chỗ Chung Nguyên. = =

Bữa trưa, tôi ăn giống như một hộ gia đình vỡ kế hoạch, gọi một lúc hai suất, còn mua thêm một suất canh, dù sao cũng là tiền của tên Chung Nguyên mà. Bữa ăn này khiến tôi vô cùng thỏa mãn. Nhưng giá như Chung Nguyên tỏ ra căng thẳng một chút vì khả năng tiêu tiền của tôi thì bữa cơm này thực sự hoàn hảo.

 

Chuyện tình vượt thời gian 3.4

Tả Mạc Phong tối sầm mặt nhìn tôi, rồi nhìn bãi dịch lỏng trên mặt bàn. Hu hu hu, chắc chắn là tôi lại chảy nước miếng khi ngủ rồi, thật là mất mặt quá đi! Nhưng sợ nhất là lúc tầm mắt hắn ta di chuyển đến màn hình máy tính, ánh mắt hắn trở nên lạnh giá, hình như đang vô cùng giận dữ. Mặt hắn tái mét!

Hành động và biểu cảm chân thực như thế này… không phải là mơ! Mà là sự thật!

Thật kinh khủng!

Tôi nghĩ tôi nên ngủ tiếp mới đúng, thế là tôi mở to đôi mắt đang mơ màng của mình, giả ngây giả ngô nặn nặn vò vò mặt của Tả Mạc Phong, lẩm bẩm nói: “Mẹ ơi, cục bột mì này thật là mềm, con muốn ăn bánh chẻo…” Nói xong, tôi không chút do dự lại bò ra bàn, trong lòng đang nhỏ máu. Quan Âm Bồ Tát, Ngọc Hoàng Đại đế, Vương Mẫu Nương Nương, nhất định các ngài phải bảo vệ tiểu nữ! Nhưng, sao lại thấy đầu hơi đau đau?

Lời cầu nguyện của tôi vẫn chưa xong, thì đã nghe thấy một tiếng “kinh thiên động địa”: ”Lâm Tiểu Ngư!”

“Mẹ ơi, cứu con với!” Tôi giật nảy mình, từ trên ghế rơi xuống dưới, lăn tròn đến tận góc tường, toàn thân run lẩy bẩy, hình như không chỉ có sợ hãi, mà còn thấy rất lạnh nữa!

Tả Mạc Phong lạnh lùng nhìn tôi – đáng sợ quá!

Lần này thì tôi chết chắc rồi! Hắn ta từng bước, từng bước tiến về phía tôi, ánh mắt sắc lạnh cứ trừng trừng nhìn tôi. Hu hu hu… Bố ơi, mẹ ơi, vĩnh biệt! Thượng Quan Cảnh Lăng ơi, vĩnh biệt! Thế giới tươi đẹp ơi, vĩnh biệt!

“Cái này, tôi, tôi không cố ý động vào máy tính của anh đâu, thật sự không cố ý!” Tôi vô cùng sợ hãi nhích từng chút, từng chút một về phía sau, vùng vẫy như thể đây là lần cuối cùng.

Tả Mạc Phong không nói không rằng, cứ bước những bước chân nặng nề tiến về phía tôi, cứ mỗi bước chân giẫm xuống, đều như giẫm lên tim tôi, cả căn phòng như đang lắc mạnh.

“Không, không được bước đến! Bình, bình tĩnh! Xúc động… là ma quỷ!” Tôi lắp bắp vỗ về hắn ta, rồi lại bò ra sau hai bước. Nhưng hắn đã đến trước mặt tôi rồi, cánh tay thon dài, trắng ngần của hắn hung dữ hướng về phía tôi.

“Hu… không được!” Tôi hét lớn.

Ấy, một bàn tay lạnh giá đặt trên trán tôi! Thế này, thế này để làm gì vậy?

Tôi ngỡ ngàng nhìn hắn thu bàn tay lại rồi sờ sờ lên trán của hắn, ngồi xổm, cau mày, nhãn cầu sâu hoắm, vẻ mặt rất nghiêm túc…

“Đúng là bị sốt rồi!” Hắn ta ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt hiện lên một vẻ không diễn tả được: “Ngớ ngẩn, sao lại có thể bò lăn ra ngủ như vậy? Bây giờ đang là mùa thu mà!”

A! A! A! Rầm! Tim tôi lại đập loạn lên. Oái! Nhưng tôi vẫn đang nằm mơ à? Không thì sao đầu tôi lại cứ quay quay, lại còn ảo giác nữa? Hắn ta đang quan tâm đến tôi à? Nhưng tôi thực sự rất đau đầu và chóng mặt! Lẽ nào tôi bị sốt thật?

“Ngớ ngẩn, sàn nhà ấm áp thế sao? Đứng dậy!” Tả Mạc Phong giơ tay ra đỡ tôi, vẻ mặt căm thù đến tận xương tủy, nhưng tôi thì không còn sức để đưa tay ra nữa, tôi bỗng phát hiện ra cơ thể mình nhẹ bẫng như không khí vậy, và mềm nhũn nữa.

“Đáng chết!” Nhìn bộ dạng sống dở chết dở của tôi, hắn ta tức giận chửi bới. Hu hu hu, sao mà suốt ngày chửi tôi? Tôi cũng đâu có muốn thế! Ngờ đâu trong một giây, hắn ta cúi xuống, bế tôi lên!

Tôi cố mở to mắt nhìn hắn ta, trong khoảnh khắc ấy, đầu óc tôi dường như tỉnh táo và cũng mơ hồ vô cùng. Trên người hắn có mùi hương đàn ông nhẹ nhàng, dưới cằm có một vết bớt, tôi định giơ tay lên sờ vết bớt đó…

Vừa mới giơ một ngón tay ra, hắn ta chẳng thèm nhìn, lập tức nói một câu lạnh lùng: “Dừng tay.”

Làm gì mà hung dữ thế? Người ta chỉ tò mò tí thôi, hơn nữa người ta lại đang là bệnh nhân nữa!

Tôi nuốt nước bọt, suýt nữa thì cắn phải lưỡi, vẫn may là chưa nói ra câu đó. Ấy, tôi làm sao thế nhỉ? Tự dưng lại… làm nũng hắn?

Hắn bế tôi đi đến trước dãy tủ sách lớn, tủ sách bỗng “ầm” một tiếng rồi rồi mở sang hai bên. A, một phòng ngủ rất đẹp, không ngờ rằng đằng sau những tủ sách kín khít ấy lại là một điều kì diệu.

Đúng là có tiền có khác, chẳng cần phải ở kí túc xá, lại còn có thể có được một không gian độc lập của riêng mình!

“Một mùi hương thật dễ chịu, tôi biết rồi, đây là hương hoa cúc.” Một mùi hương nhẹ nhàng tỏa ra từ trong căn phòng, thật tình cờ, hương hoa cúc là mùi hương mà tôi thích nhất.

“Cô thích mùi hoa cúc?” Tả Mạc Phong ngừng giây lát, bế tôi đi vào bên trong.

“Ừ, hồi còn nhỏ, trên ban công nhà bà tôi thường trồng rất nhiều hoa cúc, có thể nói là tôi lớn lên cùng hoa cúc.” Trong lúc mơ hồ dường như tôi nhìn thấy tôi khi còn nhỏ, tôi thường dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm vuốt ve những cánh hoa cúc xinh đẹp: “Khi ấy có chuyện gì tôi cũng nói với hoa cúc, tôi luôn tin rằng bên trong mỗi bông hoa cúc có một nàng tiên, nàng tiên ấy có thể thực hiện bất cứ mong muốn nào của tôi.”

“Hoang tưởng.” Tả Mạc Phong lạnh lùng buông ra một câu, nhưng tại sao tôi lại cảm thấy vẻ mặt hắn ta toát ra một tình cảm thật dịu dàng nhỉ?

“Này, gia đình anh có phải là rất giàu có không?” Tôi yếu ớt hỏi.

“Cô ngớ ngẩn à?” Tả Mạc Phong lạnh lùng cúi xuống nhìn tôi: “Ốm đến mức này mà vẫn rảnh rang quan tâm đến những chuyện đó!”

“Anh mới là… ngớ ngẩn ấy!” Vừa rồi vẫn còn thấy hắn ta dịu dàng, tôi đúng là mù mắt! Cái tên này luôn luôn xấu xa như vậy, tôi tức đến nỗi muốn nhảy lên cấu xé hắn ta, nhưng tiếc là tôi thực sự lực bất tòng tâm.

Lần này hắn ta không tiếp tục mắng lại tôi, mà đặt tôi lên giường, sau đó tìm trong ngăn kéo hàng tá những viên thuốc kì quặc, chẳng rót cho tôi lấy một cốc nước, cứ thế nhét hết số thuốc đó vào trong miệng tôi.

Hu hu hu… đắng quá, đắng khủng khiếp, đắng không nói lên lời!

“Nước, nước…” Tôi ngậm cái đống thuốc đắng chết người ấy kêu lên.

Cũng may là hắn còn có chút nhân tính, đi đến chỗ bình nước rót cho tôi một cốc.

Tôi nhanh chóng đổ cốc nước vào miệng, vừa ra sức nuốt, vừa muốn băm vằm, xẻ thịt hắn ta ra. Cái tên ác quỷ, biến thái, tên ngụy quân tử này!

Hắn ta không thèm để ý đến ánh mắt hận thù của tôi, quay người bước ra phía cửa, lạnh lùng buông một câu: “Vừa rồi cô uống đều là thuốc cảm đấy, không phải thuốc độc đâu! Bây giờ kí túc nữ đóng cửa rồi, cô ở lại đây ngủ một đêm đi!” Chưa nói hết câu, hắn ta đã đi ra ngoài rồi.

Tôi cứng họng nhìn lưng của hắn, khóe miệng khẽ động, muốn nói gì đó, nhưng mí mắt cứ nặng trĩu rồi nhắm lại.

Trước lúc tôi hoàn toàn mất ý thức, hình như có một bóng dáng mặc bộ quần áo màu đen chợt xuất hiện trong đầu. Oái, hình như tôi quên một việc gì rất quan trọng rồi! Nhưng thực sự là tôi rất buồn ngủ, rất rất buồn ngủ, đống thuốc đó chắc chắn là có thành phần gây buồn ngủ, việc trọng đại gì đi nữa cũng đợi đến sáng mai tính tiếp. Tôi yên lòng đi vào giấc ngủ mê mệt.

Em không vào địa ngục thì ai vào 4.1

Một lần khác, tôi gặp Chung Nguyên trong nhà ăn.

Tiết học cuối cùng của buổi chiều hôm nay có nội dung xoay quanh Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình. Tôi không ngủ được nên quyết định trốn học, đến thư viện đọc vài cuốn sách giải trí, sau đó đi ăn cơm và bắt gặp bóng dáng của tên đại gian ác nọ trong nhà ăn.

Chung Nguyên không nhìn thấy tôi. Hắn bưng một suất sườn chua ngọt và thịt kho măng trên tay, chọn một chỗ rồi ngồi xuống. Hắn ngồi cách tôi không xa. Vừa nhìn thấy hắn, tôi nghĩ ngay đến tờ tiền xấu số đó, rồi hình dung ra khuôn mặt đáng ghét khi gặm lấy gặm để miếng cánh gà. Vậy nên, nhân lúc hắn đi mua nước, tôi mon men tiến đến chỗ hắn ngồi, gắp miếng sườn chua ngọt to nhất vào bát mình, sau đó lén lút quay trở về chỗ cũ.

Tôi thực hiện ý đồ rất nhẹ nhàng, không hề gây ra tiếng động. Tôi nghĩ mình đúng là có thiên chất của một tên trộm. >_<

Nhưng khi ngồi vào chỗ của mình, vừa ngẩng lên, tôi phát hiện Chung Nguyên đang bưng cơm tiến về phía tôi.

Hắn ngồi đối diện tôi, nghiêng đầu nghĩ ngợi một lúc rồi vừa cười toe toét vừa nói: “Tam… Đầu Gỗ?”

Tôi dồn hết sức chọc chọc đũa vào đĩa đậu phụ cải trắng để trước mặt như thể đó chính là đầu của tên Chung Nguyên.

Chung Nguyên cúi đầu, chăm chú nhìn đĩa đậu phụ, nhếch mày nói: “Đầu Gỗ sư muội, giảm béo có vẻ khổ sở nhỉ?”

Bực mình, không phải vì anh đâu! Cứ đợi đấy… Đầu Gỗ sư muội á?

Lúc này, Chung Nguyên không hề nhận ra tôi đang nhìn hắn với ánh mắt hình viên đạn. Hắn bĩu môi, đưa miếng sườn chua ngọt lên trước mặt tôi, nói: “Ăn không?”

Tôi nuốt nước miếng, không thèm nhìn, đẩy miếng sườn ra, nói: “Người trong sạch không thể bị dụ dỗ…”

Chung Nguyên liếc qua miếng sườn to tướng trong bát tôi, cười đầy ẩn ý: “Thật à?”

Tôi nhìn miếng sườn đang nằm thù lù giữa bát, mơ hồ cảm thấy có một dòng điện chạy qua sống lưng…

Tức chết đi được, thì ra ăn trộm sẽ bị báo ứng. >_<

Hiếm khi Chung Nguyên lại hiền lành như thế. Hắn không hề vạch tội tôi, chỉ nói: “Thực ra là để cảm ơn vụ cánh gà lần trước.”

Vừa nghĩ đến cánh gà, tôi liền thấy tức tối, lôi miếng sườn lại không chút khách khí, rồi giả vờ xúc động nói: “Được thôi, tôi sẽ giữ thể diện cho anh.” Bực đến đến toát cả mồ hôi!

Thế rồi hai đứa ăn cơm. Chung Nguyên vừa chậm rãi ăn vừa hỏi: “Đầu Gỗ sư muội, tối nay có rảnh không?”

Tôi nhìn hắn đầy cảnh giác: “Anh… anh định làm gì?”

Chung Nguyên nhếch mép, cười nham hiểm: “Không phải cô nghĩ tôi sẽ hẹn hò với cô đấy chứ?”

Tôi ngại ngùng thở dài, quay mặt đi.

Không phải tôi tự nghĩ ra mà là vì cách nói chuyện và giọng điệu của hắn…

Chung Nguyên nhìn tôi an ủi: “Yên tâm đi, tôi không đói đến mức nhìn thấy thức ăn là vồ lấy.”

Tôi: “…”

Bị một người mình xem thường xem thường, cảm giác đó như thế nào nhỉ? = =

Chung Nguyên: “Tôi chỉ muốn nhờ cô giúp một việc.”

Tôi thấy có chút khó hiểu: “Giúp cái gì? Sao anh biết là tôi có thể giúp anh?”

Chung Nguyên mỉm cười: “Tôi sẽ trả công cho cô.”

Tôi hơi động lòng, nhưng ngay sau đó liền nhìn hắn với ánh mắt hoài nghi: “Vậy thì… phải làm thế nào?”

Chung Nguyên: “Cô phải đến tiệm cà phê đối diện với cổng phía tây của trường, rồi gặp người ở bàn số hai, bàn số mười, bàn số mười lăm và bàn số hai mươi ba, lần lượt nói với họ rằng, hôm nay Chung Nguyên sẽ không đến, anh ấy sẽ không bao giờ đến.”

Tôi không hiểu nên hỏi: “Ý gì vậy?”

Chung Nguyên trả lời vẻ thần bí: “Đến lúc đó cô sẽ biết… Cô ra giá đi.”

Mắt tôi sáng lên khi nghe thấy câu: “Cô ra giá đi” đó, nhẩm tính trong đầu phí sinh hoạt của mình, sau đó mím môi, thận trọng hỏi: “Ba trăm thế nào?” Nếu hắn không đồng ý, tôi có thể giảm một chút.

Chung Nguyên không thèm chớp mắt, gật đầu chấp thuận, vậy là cuộc giao dịch đã thành công.

Tôi lau mồ hôi, cái tên này có nhiều tiền thế sao? Chỉ có điều, tôi không yên tâm lắm, liền nói: “Vậy… giao tiền trước đi.”

Chung Nguyên: “Tôi không mang nhiều tiền mặt như thế trong người.”’

Hừm, tôi biết là có trò lừa bịp ở đây. Tôi lắc đầu, nói: “Nhất định phải giao tiền trước.”

Chung Nguyên bối rối rút ví, lật qua lật lại, cuối cùng nói: “Thế này đi, thẻ ăn cơm của tôi sẽ đưa cho cô trong vòng một tháng.” Vừa nói dứt lời, hắn liền hào phóng đưa cho tôi thẻ ăn cơm.

Tôi lắc đầu không nhận: “Anh đừng lừa tôi, trong cái thẻ đó còn bao nhiêu tiền?”

Chung Nguyên chỉ vào chiếc máy quẹt thẻ cách đó không xa, nói: “Cô có thể thử.”

Tôi hoài nghi cầm lấy thẻ của hắn, chạy đến chỗ máy quẹt thẻ thử xem sao, sau đó nước mắt nước mũi tôi cứ giàn giụa.

Ôi mẹ ơi, số tiền trong thẻ ăn cơm của hắn còn nhiều hơn cả thẻ ngân hàng của tôi! >_<

Mẹ điên – Thư giáng sinh

Cô vì được lĩnh phần thưởng học sinh giỏi nhất trường, nên đứng lên bục nhận thưởng.

Cả trường biết mặt.

Anh trở thành kẻ ngưỡng mộ.

Năm đó anh mười bốn tuổi.

Một hôm tan học, anh phát hiện cô không những chỉ ngồi cùng chuyến xe bus, lại còn xuống cùng bến, nhà cô chỉ cách nhà anh một con ngõ nhỏ.

Anh nhờ tấm thiệp Giáng sinh để viết thư cho cô: “Hy vọng mình trở thành bạn”.

Kết quả được hồi âm là… bị giám thị cầm lên đọc trước toàn trường và những tiếng cười rúc rích chế nhạo.

Lá thư này làm cả trường đều biết “cóc nhái đòi ăn thịt thiên nga”.

Một đứa ở lớp cá biệt đòi lọt vào mắt xanh của nữ sinh gương mẫu nhất trường?

Anh tiếp tục viết thư, viết rồi cất đi.

Đến mùa Giáng sinh năm lớp chín thì mang tất cả bỏ vào hòm thư nhà cô.

Cô không trả lời, giám thị cũng chẳng nhắc nhở.

Kỳ thi vào cấp ba có kết quả, cô thi đỗ vào trường nữ sinh số một Đài Bắc ngay sát phủ tổng thống.

Trường anh cách đó chẳng xa, anh học trường bổ túc khoa học tự nhiên.

Vẫn thường đi cùng tuyến xe bus với cô, nhưng chưa hề bắt chuyện.

Anh chỉ có thể lén nhìn màu áo đồng phục xanh lục kia, âm thầm cầu chúc cho cô, và tự động viên chính mình.

Anh vẫn viết thư, vẫn gửi cả tập vào mỗi mùa hoa hoa trạng nguyên tháng 12.

Cô vẫn không ngó ngàng.

Lên đại học, cô vào Đại học Sư phạm Đài Loan, anh xuống miền Nam học trung cấp.

Để được nhìn thấy cô thường xuyên, anh ở miền Nam khổ học một năm trời, cuối cùng thi đỗ kỳ chuyển trường, vào khoa Giáo dục Công nghiệp của Đại học Sư phạm Đài Loan, lại trở thành bạn học của cô.

Còn nhớ, ngày nhìn thấy tên mình trên bảng trúng tuyển, anh lẩm nhẩm tên cô, phóng xe như bay đến con ngõ nhỏ để lần đầu tiên bấm chuông cửa nhà cô. Chuông cửa kêu, đầu óc anh chỉ có hình ảnh cô, khao khát nói với cô một câu nói một đời người, nhưng cô không để ý.

Cô đã có bạn trai, nhưng anh vẫn viết thư cho cô:

“Em chọn người khác đó là quyết định của em, tôi chọn em đó là quyết định của tôi.

Em có thể sẽ thay đổi quyết định của em, nhưng tôi thì không bao giờ!”

Cô rốt cuộc vẫn không ngó ngàng gì tới anh, với sự si tình có vẻ như khủng bố tinh thần kia.

Mùa Giáng sinh năm đó, anh nhập ngũ, cô cưới chồng.

Không lâu sau, cô sang Mỹ, anh cũng được tin cô đã sinh con gái.

Nhưng anh không tuyệt vọng, từ nhỏ chưa bao giờ anh nghĩ mình sẽ đi Mỹ, vẫn nghĩ, đi Mỹ là chuyện không tưởng, như kiệu vàng có bao giờ đến thân kẻ phàm trần.

Anh cứ tưởng mỗi học kỳ học cho thật chắc đã là quá tốt rồi, nhưng cô đã gợi lên giấc mơ nước Mỹ, và anh đến Mỹ du học, mới hiểu ra những mùa Giáng sinh trên tuyết trắng thật đẹp và tin sự lựa chọn của tuổi mười bốn.

Ba mươi mốt tuổi, anh tốt nghiệp, trở về Đài Loan, dạy ở một trường đại học, vẫn chỉ yêu một người.

Anh vẫn viết thư, mỗi lần Giáng sinh lá thư lại đặc biệt dài.

Chỉ có điều anh không gửi đi, anh định chờ đến lúc tròn hai mươi năm quen nhau rồi tính.

Anh muốn đơn sơ mang mối tình đơn sơ vào tuổi trung niên.

Mùa Giáng sinh năm ba mươi ba tuổi, cô đến tìm anh.

Đã mười chín năm rồi! Cuối cùng thư đã có hồi âm.

Cô đã mất nhiều thứ, cô mang con gái quay về, không việc làm, nghĩ anh là giảng viên đại học, quan hệ rộng, nhiều bạn tốt.

Anh, tất nhiên, giúp cô quay lại giảng đường.

Anh cần cô, anh dùng cái tình đơn sơ của năm mười bốn tuổi.

Nhưng cô vẫn từ chối, vì giờ cô không còn xứng đáng với anh nữa.

Cô không còn là cô học trò giỏi giang ngày xưa nữa.

Giờ cô chỉ là một thiếu phụ cay đắng sau cuộc hôn nhân thất bại!

Anh mang hai hòm thư đến nhà cô để cầu hôn. Anh cảm ơn cô đã cho anh tất cả.

Không có cô, có lẽ anh chỉ học hết cấp ba bổ túc mà thôi.

Không có cô, sẽ không có cử nhân, không thạc sĩ, không tiến sĩ.

Không có cô, ai dắt anh qua những tháng ngày đằng đẵng.

Không có cô, anh sẽ đi về hướng nào của cuộc đời?

Không có cô, chữ của anh sẽ không được luyện ngay ngắn thế, văn của anh sẽ không mượt mà thế.

Không có cô, một người học khoa học
tự nhiên không thể yêu văn chương, thi ca như anh.

“Văn chương, thi ca đã ở bên tôi, tôi trở thành tôi ngày hôm nay!”

“Em hãy để cho anh cả đời chỉ yêu
một người!”

“Em chưa nợ anh điều gì, yêu em là điều tốt đẹp nhất đời anh.”

Mùa Giáng sinh năm ba mươi tư tuổi.

Anh và cô bước vào thảm đỏ trong lễ đường.

Anh nhất định đòi con gái cô làm tiên đồng trong đám cưới.

Câu chuyện này chưa kết thúc, họ đã sống bên nhau hơn mười mùa Giáng sinh hạnh phúc trong khu tập thể nhà trường, những bông hoa trạng nguyên nhà họ nở sớm nhất, thắm đỏ hơn cả, và lâu tàn nhất.

Tôi biết câu chuyện này, vì tôi từng học giáo sư Bành Hoài Chân, khoa Giáo dục Công nghiệp, Đại học Sư phạm Đài Loan.

(Theo family.saycoo.com)

Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần 5.2

Nhược Nhược hào hứng nhìn cậu ta đổ bột vào đĩa, cho thêm một chút nước rồi khéo léo nhào nặn.

“Phải nhào bao lâu?” Nhược Nhược hau háu nhìn đám bột được nhào nặn khéo léo, hỏi.

Cậu ta vừa nặn bột vừa quay đầu lại nhìn cô, tươi cười nói: “Sắp rồi, một lát nữa thôi.”

Nhược Nhược cố nhẫn nại chờ đợi, đến khi sắp không thể chờ thêm được nữa, Tiểu Cáp cũng chịu thốt lên một câu: “Bột mì tạm ổn rồi.”

“Vậy phải làm gì nữa đây?” Nhược Nhược hỏi.

“Đợi một lát nữa, đợi thêm một lát nữa thôi.” Tiểu Cáp nói rồi rải lên mặt khay một lớp bột khô, sau đó đổ hết chỗ bột đã nhào lên trên.

Nhược Nhược tò mò, chỉ vào chỗ bột mì, hỏi: “Tiểu Cáp, cậu làm thế để làm gì?”

“Bột mì ướt rất dính, rải một lớp bột khô lên khay sẽ giúp bánh không bị dính vào khay. Xong rồi. Chị Nhược Nhược, chị làm thử xem.” Nói xong, cậu ta đứng sang một bên để Nhược Nhược làm thử.

Nhược Nhược lại gần tủ bếp, nhìn thứ trăng trắng như vôi, vừa khô vừa ướt, nghi ngờ hỏi: “Cái này làm thành bánh táo thật chứ?”

“Tất nhiên, chị thử xem.”

Thấy Tiểu Cáp nhiệt tình cổ vũ, Nhược Nhược thử chạm tay vào chỗ bột mì, cảm giác vừa khô vừa ướt càng khiến cô thêm nghi ngờ. Cô thử nhào nhưng đám bột cứ như cố tình chọc tức cô vậy, nhào thế nào cũng không chịu kết lại với nhau. Sự kiên nhẫn càng lúc càng giảm, thậm chí cô bắt đầu ngờ rằng Tiểu Cáp cố tình dùng trò nặn bột quỷ quái này để trả thù chuyện trước đây cô hay bắt nạt cậu ta.

Dường như đọc được suy nghĩ của cô, Tiểu Cáp nói: “Lúc đầu bột mì rất rời, trong lúc nhào chị cần cho thêm nước, bột mì sẽ kết lại ngay.”

“Thật hay giả vậy? Đừng có lừa tôi. Nếu tôi phát hiện cậu dám lừa tôi, tôi cho cậu no đòn.” Nhược Nhược quay lại nhìn Tiểu Cáp đe dọa, rồi làm theo lời cậu, vừa nhào vừa cho thêm nước. Dần dần, quả nhiên như lời Tiểu Cáp nói, bột mì dần kết lại với nhau. Nhược Nhược vui quá reo lên: “A! Thành công thật rồi.” Với cô nàng lần đầu nhào bột mì như Nhược Nhược, mới lâm trận đầu đã thuận lợi, thật không có gì vui hơn.

Nhìn cô vui mừng, Tiểu Cáp cũng tươi cười, nói: “Chị Nhược Nhược cố lên!”

“Vậy tiếp theo phải làm gì nữa?”

“Bây giờ chị nhào mạnh tay chút, đến khi bột thật dẻo, chúng ta sẽ cán phẳng bột ra.”

“Dẻo á? Thế phải mất bao lâu nữa?”

“Chỉ cần chị dùng đủ lực thì cũng không lâu
lắm đâu.”

“Thế nào mới là dùng đủ lực?”

Tiểu Cáp ngẫm nghĩ, vẻ khá đăm chiêu rồi nói: “Chuyện này cũng khó nói rõ được. Hay là… hay là để em dạy chị.”

Nói rồi, Tiểu Cáp hồn nhiên tiến lại gần cô, nắm lấy hai tay cô, hoàn toàn không nhận ra mình bây giờ như thể đang ôm lấy Nhược Nhược từ sau lưng. Mười đầu ngón tay đan vào nhau, một to một nhỏ, nhưng không hề khập khiễng. Cậu ta nhẹ nhàng chỉnh lại tay cho cô, bàn tay vừa nắm chặt lấy tay cô vừa nhào nặn bột mì, dịu dàng nói: “Chị để ý em dùng lực thế nào nhé!”

Nhược Nhược chẳng nghe nổi cậu ta đang nói gì nữa, chỉ biết rằng mặt cậu ta đang kề sát tai cô, hơi thở ấm áp của cậu ta phả lên má cô, người cô run lên, da cô căng ra, đầu óc choáng váng.

Hai người rốt cuộc đang làm gì? Tại sao tim cô lại đập nhanh đến vậy? Chẳng lẽ cô thích Tiểu Cáp
thật rồi?

Trời ơi! Nhược Nhược, mày đang nghĩ linh tinh gì vậy? Chẳng lẽ mày quên Tiểu Cáp đang mất trí nhớ? Chẳng lẽ mày quên rằng trước khi mất trí nhớ có thể cậu ta là hoa đã có chủ?

Nghĩ tới đây, Nhược Nhược lắc đầu thật mạnh để những ý nghĩ vẩn vơ ra khỏi đầu.

“Chị Nhược Nhược! Chị Nhược Nhược! Chị có nghe thấy em nói gì không?”

Tiếng gọi lanh lảnh của Tiểu Cáp kéo cô trở lại hiện thực từ một mớ bòng bong. Cô hoảng hốt cúi đầu, lắp bắp: “Tôi… tôi… xin lỗi… Vừa rồi tôi không để ý…” Sợ cậu ta giận, cô vội nói thêm: “Cậu nói tiếp đi, cậu nói tiếp đi. Lần này tôi sẽ hết sức… hết sức để ý nghe.”

“Chị Nhược Nhược, không cần hồi hộp quá, cứ thả lỏng người, ngón tay mềm mại một chút thì nhào bột mới dẻo được.”

“Được, tôi hiểu rồi.”

Nhược Nhược nhắm mắt, hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, lúc mở mắt cảm thấy thoải mái hơn nhiều, nhịp tim cũng dần trở lại trạng thái bình thường. Bây giờ phải cán bột thôi. Nhược Nhược nhìn những ngón tay to dài phủ trên mu bàn tay mình, hai má cô nóng lên, liền cố ý nói: “Cái này… Tiểu Cáp, để tôi tự làm thử xem.”

Tiểu Cáp thật thà chẳng hiểu gì hết, hai tay vẫn phủ lấy tay cô, cười tít động viên: “Chị Nhược Nhược cố lên! Em tin là chị làm được.”

“Tôi cũng tin tự mình làm được…” Nhược Nhược cười khan, cố ý nhấn mạnh từ “tự mình”. Thấy Tiểu Cáp vẫn không hiểu gì cả, cô đành nói thẳng: “Cậu Lâm, tay của cậu…”

Tiểu Cáp cúi xuống nhìn, bây giờ mới nhận ra tay mình đang nắm chặt lấy tay Nhược Nhược, mặt lập tức đỏ bừng, ngượng ngùng nói: “Xin lỗi, em không cố ý…”

“Không sao, chúng ta mau cán bột thôi! Tôi đói lắm rồi.” Nhược Nhược cười khan, sợ cậu ta nhận ra mình cũng đang bối rối liền vội vã cúi đầu.

Nhờ Tiểu Cáp hướng dẫn, Nhược Nhược học được cách cán bột rất nhanh nhưng cũng phải mất thời gian khá lâu mọi việc mới tạm coi là ổn.

 

“Phù… mệt chết đi được, không ngờ nặn bột thôi mà vất vả như vậy…” Nhược Nhược vươn vai, lau mấy giọt mồ hôi trên trán.

“Lần đầu tiên thì mệt vậy thôi, dần dần sẽ quen.” Tiểu Cáp tươi cười nói, rồi chợt như nhìn thấy cái gì đó, cậu ta nói: “Chị Nhược Nhược, đứng yên nào.”

“Gì thế?” Nhược Nhược nghi ngờ mở to mắt, đứng im.

“Mặt chị dính bột mì kìa, để em lau cho”, Tiểu Cáp trả lời.

Nói xong, cậu ta hơi nghiêng người qua, đưa tay vuốt má Nhược Nhược, cảm giác lành lạnh từ đầu ngón tay truyền tới.

Nhược Nhược đứng ngây ra, đầu óc bỗng trống rỗng.

Những ngón tay lành lạnh của Tiểu Cáp nhẹ nhàng di chuyển trên mặt Nhược Nhược, cô thấy hơi nhột. Gương mặt điển trai của Tiểu Cáp dịu dàng hơn dưới ánh đèn vàng ấm áp. Đôi mắt cậu ta thật đẹp, long lanh, đen láy, nhìn thật hiền.

Căn phòng lặng im như tờ, chỉ nghe tiếng động phát ra từ chiếc lò nướng.

Tiểu Cáp cẩn thận lau vết bột mì dính trên má Nhược Nhược, còn cô im lặng nhìn cậu ta, cảm giác gần gũi bất chợt trào lên nơi khóe mắt.

Cuối cùng, sự yên tĩnh khiến Tiểu Cáp nhận ra điều gì đó, cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay khiến cậu phát hiện mình đang làm gì. Tay cậu khựng lại, ngây ra nhìn Nhược Nhược, trong đầu đột nhiên trắng xóa.

Dưới ánh đèn, hai người như trúng phải mũi tên tình ái của thần Cupid, đắm đuối nhìn nhau. Mọi thứ xung quanh như mờ đi, trong mắt hai người chỉ còn lại hình ảnh của đối phương, ngay đến hơi thở cũng như ngừng lại. Một làn hơi ấm bao trùm lên họ, mùi sữa thơm phảng phất trong không khí.