Em không vào địa ngục thì ai vào 3.2

Thôi được, dù không có tiền nhưng vẫn phải giữ thể diện. Tôi cười hì hì nói: “Lục sư huynh, em mời anh ăn cơm.”

Lục Tử Kiện lắc lắc đầu, cười nói: “Ai lại làm thế chứ!”

Tôi định nói: “Lục sư huynh, anh khách khí quá”, sau đó tìm cơ hội chuồn, ai ngờ cái tên Chung Nguyên đáng ghét kia lại tiếp tục: “Lục Tử Kiện, cậu nói như thế sẽ làm trái tim sư muội tổn thương đấy.”

Tôi trợn mắt nhìn hắn, chuyện của anh à?

Lục Tử Kiện đành hiền hậu nói: “Vậy… vậy thì ngại quá, ha ha.”

Tôi: “…”

Tôi thực sự muốn bám vào Lục Tử Kiện, đau khổ nói với anh: “Sao anh lại dễ dàng để Chung Nguyên thao túng đến thế?!”

Nhưng tôi không thể làm thế, chỉ dám đau khổ hỏi: “Vậy chúng ta sẽ đi ăn gì?”

Lục Tử Kiện nhìn Chung Nguyên như có ý hỏi, cậu muốn ăn gì.

Nói thật là nhìn vào đôi mắt ấy, tôi bắt đầu thấy nghi ngờ khiếu thẩm mỹ của Tiểu Nhị nhà tôi… Không đúng, không đúng, điều đó không quan trọng, quan trọng là tôi mời Lục Tử Kiện đi ăn, mắc mớ gì đến tên Chung Nguyên kia.

Lúc đó, Chung Nguyên không chút khách khí nói: “Đi ăn cánh gà nhé, không nên để sư muội phải tốn nhiều tiền vì chúng ta.”

Lục Tử Kiện lập tức gật đầu đồng ý.

Tôi tức đến phát điên vì câu: “Không nên để sư muội tốn nhiều tiền vì chúng ta” của Chung Nguyên. Chẳng lẽ hắn định ăn chực bữa cơm này sao? Lại còn khua chiêng gõ trống cổ động Lục Tử Kiện nữa chứ.

Lúc đó, bọn Nhất, Nhị, Tứ cũng có vẻ không còn đủ kiên nhẫn nữa. Họ đang tiến về phía tôi. Tôi đành gượng cười nói: “Tớ định mời Lục sư huynh ăn cơm, các cậu có đi không?”

Tiểu Nhị là đứa lắc đầu từ chối đầu tiên: “Vô cùng cảm ơn Lục tiểu công[1] nhà cậu, bọn tớ không đi.” Cô vừa nói xong, Lão Đại và Tứ cô nương cũng lắc đầu theo.

Tôi cảm động đến mức chỉ muốn ôm chầm lấy ba tên đó, chỉ có họ là hiểu tôi nhất… Nếu ba con sói này đi cùng thì chắc chắn tôi sẽ khuynh gia bại sản.

Lục Tử Kiện đứng bên cạnh tôi nên nghe thấy hết câu chuyện của cả bọn. Anh tò mò hỏi Tiểu Nhị: “Tại sao bạn em lại gọi anh là Lục tiểu công?”

Tứ cô nương nhìn anh vẻ xem thường, trả lời hộ Tiểu Nhị: “Lẽ nào phải gọi anh là tướng công?”

Trên trời, một đàn vịt trời bay qua, chốc chốc lại xếp thành hình một khuôn mặt méo mó…

Bề ngoài, Lục Tử Kiện không hề biết Tứ cô nương, nhưng Tứ cô nương lại khó chịu khi nhìn thấy Lục Tử Kiện. Chúng tôi đều nghi ngờ trong chuyện này nhất định có nội tình, nhưng có bị đánh chết cô cũng không nói. Bọn tôi hỏi nhiều là cô lại cốc đầu ba đứa… Chúng tôi đều ngoan ngoãn để Tứ cô nương cốc đầu như thế.

Không còn cách nào khác, vì chúng tôi đấu không nổi Tứ cô nương. Cô đã học Karate và quyền anh, một mình dư sức chấp cả ba đứa.

Khẩu vị của cái tên Chung Nguyên này đặc biệt tốt, hắn cầm cánh gà ăn say sưa, ngon lành. Nếu có thể dùng ánh mắt để giết người, tôi chỉ muốn dùng ánh mắt này để lăng trì tùng xẻo hắn.

Tôi ngồi bên cạnh Lục Tử Kiện, vừa ăn vừa lân la tiếp cận. Tôi nhận thấy Lục Tử Kiện là một anh chàng vô cùng tốt bụng, hơn nữa, khuôn mặt lại không bao giờ biết nói dối… Trong thời đại này thật hiếm có những người tốt bụng như vậy, thế nên mắt tôi lại lấp lánh…

Qua cuộc trò chuyện, tôi có thêm một phát hiện mới. Thì ra Lục Tử Kiện và Chung Nguyên là bạn cùng phòng, chẳng trách hai người họ thường xuất hiện cùng nhau. Tôi lén lau mồ hôi, thầm nghĩ, Tiểu Nhị, cậu sai rồi nhé!

Lục Tử Kiện sống trong khu ký túc xá tổng hợp. Trong phòng có Lục Tử Kiện học hóa, Chung Nguyên học quản lý, ngoài ra còn có thêm hai nam sinh học máy tính điện tử. Hai kẻ học điện tử kia tôi không thấy hứng thú, nhưng nghe Lục Tử Kiện nói, bọn họ đều là “hot boy”. Nhưng hai chữ “hot boy” đối với tôi chẳng có ý nghĩa gì… Nếu chỉ nói riêng mái tóc thôi thì Mộc Nhĩ tôi cũng thuộc hàng “hot” đấy chứ. >_<

Tôi nghi ngờ miệng Chung Nguyên được gắn máy, nếu không hắn đã không ăn nhiều đến vậy. Khi thanh toán, bà chủ quán thấy Lục Tử Kiện và Chung Nguyên là khách quen nên xóa đi một chữ số không, tôi phải trả tròn trịa một trăm đồng.

Tôi xót xa mở chiếc phong bì vẫn còn nóng hổi, lưu luyến rút tờ tiền in hình Chủ tịch Mao ra đưa cho bà chủ quán. Tất cả những nỗ lực của tôi giờ đã thành công cốc. Ông trời ơi, sao số tôi khổ thế này!…

Gần đây, hầu bao của tôi hơi eo hẹp. Thực ra lúc nào chẳng thế, hơi túng thiếu một chút, nhưng với số tiền trong túi, chi tiêu dè xẻn thì cũng đủ dùng. Có điều vì vụ đền chiếc máy tôi làm hỏng trong phòng thí nghiệm, tôi phải bỏ ra không ít tiền, nên bây giờ tôi mới sa sút thế này.

Tôi vốn định tham gia giải bóng chuyền, cố gắng phát huy chút khả năng để kiếm ít tiền. Nhưng tôi chỉ xếp thứ ba, lại bị… Vừa nghĩ đến đã tức lộn ruột, tôi thấy cái tên Chung Nguyên ấy lúc nào cũng chỉ khiến người khác thấy ngứa mắt.

Không biết nếu lần sau còn gặp tên Chung Nguyên đó, tôi sẽ nghiến răng nghiến lợi như thế nào?


[1] Cách gọi một nam trong một cặp gay, đóng vai chồng.

Advertisements

4 comments on “Em không vào địa ngục thì ai vào 3.2

  1. Amun ơi, câu “Khẩu vị của cái tên Chung Nguyên này tốt một cách đặc biệt, hắn cầm cánh gà ăn say xưa ngon lành” thì phải là “say sưa” chứ ạ 😕

    • Cảm ơn góp ý của em, những phần đầu Ad post lên để các bạn đọc trước, sau này có bản biên tập hoàn chỉnh Ad sẽ post lại toàn bộ bản hoàn thiện hơn nhé ^^

  2. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s