Chuyện tình vượt thời gian 3.1

Bầu trời trong vắt như vừa được gột rửa sạch sẽ, ngoài cửa sổ, những cơn gió nhè nhẹ thổi những đám mây trắng bay đi, còn tôi đang chống cằm chán nản nhìn lên tấm bảng đen. Ôi! Chẳng có cách nào khác cả, ai bảo buổi học hôm nay toàn là những môn mà tôi ghét nhất – toán và hóa!

Những cái kí hiệu kì quặc đó, trông còn khó coi hơn cả những nét chữ nguệch ngoạc của đạo sĩ! Càng không nói gì đến việc hiểu chúng! Mà đã không hiểu, thì cũng không cần phải phiền não, dù sao thì… quốc kế dân sinh vẫn quan trọng
hơn nhiều.

Đã nhập học được hai ngày rồi, tháng này còn hai mươi tám ngày nữa! Cũng có nghĩa là, vẫn còn hai mươi tám ngày nữa, mẹ mới gửi tiền vào tài khoản cho tôi!

Tôi day day huyệt thái dương một cách đau khổ, mới có hai ngày, mà trong ví tôi chỉ còn có năm mươi tệ… cứ thế này, tôi sẽ phải ra cổng trường mà xin ăn mất.

Hu hu hu, chỉ tính chi phí cho Thượng Quan Cảnh Lăng ở nhà khách trong trường học mà đã mất hơn một trăm tệ trong hai ngày rồi. Lại còn cộng thêm tiền ăn uống của hai người nữa, lúc nào cũng phải tiêu tiền. Không được, tối nay phải cho anh ta ra công viên ngủ.

Cái tên ấy, trên người chỉ có mỗi miếng ngọc bội vỡ, thế mà sống chết cũng không đưa cho tôi đem đi bán, lại còn kêu là tín vật của mẹ anh ta để lại. Được rồi, được rồi, tôi biết là thời xưa người ta hay dùng cái vật đó, bản cô nương cũng chẳng miễn cưỡng anh ta làm gì. Bản cô nương liền bảo anh ta dùng “mỹ nam kế”, để mấy cô gái háo sắc trong trường mời anh ta đi ăn, tiện thể đưa cả tôi đi cùng thì cũng có thể tiết kiệm được ít tiền. Ai ngờ đâu là anh ta không những không đồng ý, lại còn cáu kỉnh với tôi nữa. Từ hôm qua đến hôm nay, anh ta chẳng thèm để ý đến tôi, còn nói là coi thường tôi! Tôi đâu có ép anh ta bán thân, làm gì mà phải giận tôi chứ? Lại cũng chẳng thèm nghĩ xem mấy ngày nay ai cho anh ta ăn no ngủ yên, thật là “vong ơn bội nghĩa”.

“Đúng là chẳng có trái tim gì cả!” Tôi tức đến mê muội đầu óc, đột nhiên đứng dậy đập bàn và gào lên.

Sau đó, tôi cảm thấy hình như có gì đó bất thường, tôi phải hoàn hồn lại. Ôi mẹ ơi! Cả lớp đang nhìn tôi với vẻ mặt “cười trên nỗi đau khổ của người khác”, thầy giáo dạy toán đứng trên bục giảng tức đến nỗi hai râu cá trê cứ không ngừng nâng lên hạ xuống.

“Ha, ha ha, thầy giáo, em, em đùa ấy mà, để không khí thêm sôi nổi ấy mà!” Tôi xoa xoa cánh tay cười trừ, nhưng trong lòng thì đang rất đau khổ.

“Ha, ha ha.” Kì lạ, sao ông ấy lại cười theo tôi? Tôi cá là ông ấy bị tôi làm cho tức điên rồi!

Tôi đang mê muội, bỗng nghe thấy một tiếng quát lớn: “Đi ra ngoài…”

“Ra ngoài thì ra ngoài, làm gì mà phải lớn tiếng thế? Người ta là con gái, không mạnh mẽ như con trai! Hừm, lão già chết tiệt!” Tôi lầm bầm.

“Em nói cái gì?” Lão ấy cầm lấy cái thước, đi đến chỗ của tôi.

Oái, tai thính thế!

Tôi vội vàng vừa xua xua tay vừa chạy nhanh ra ngoài: “Không có gì ạ, em nói là em ra ngoài liền…!”

Nhưng lúc chạy ra ngoài lớp học, tôi lập tức thấy hối hận. Nếu mà ông trời cho tôi một cơ hội, tôi nhất định sẽ nói với lão già ấy: “No!” Có đánh chết thì tôi cũng không ra ngoài.

Bởi vì, bởi vì vừa đi ra thì tôi đã gặp ngay phải một khuôn mặt, một khuôn mặt khôi ngô tuấn tú đến mức khó chịu, một khuôn mặt mang vẻ cười mà như không cười, kiểu cười giả tạo… Nếu lúc ấy mặt đất nứt ra, thì tôi cá là tôi sẽ không ngần ngại chui ngay xuống đó.

Tả Mạc Phong – hội trưởng Hội học sinh trường Phác Thiện, tiểu công tử của tập đoàn họ Tả, cổ đông lớn nhất của trường Trung học Phác Thiện, cũng là tên ngụy quân tử mà tôi luôn khinh thường, tôi chắc chắn và khẳng định rằng tôi xung khắc với tên này. Từ lúc gặp hắn ta, tôi đã thấy không vừa ý rồi, bây giờ ngay cả việc xui xẻo này cũng bị hắn ta nhìn thấy!

Tôi thề với cả nước, cả thế giới, cả vũ trụ rằng, tôi nói thật lòng, tuyệt đối không hề có ý gì khác! Xem nhé, tôi nhất định lại có chuyện không hay nữa rồi!

“Ha, ha ha, thời tiết đẹp nhỉ, ra đây sưởi nắng à?”

“Ha, ha ha, không cần anh quan tâm, anh đến đây làm gì?” Tôi trừng đôi mắt nhìn hắn một cách hết sức đề phòng.

“Đi với tôi, đến văn phòng hội học sinh chép lại sách toán mười lần.” Tả Mạc Phong rướn mày, quay người bước đi.

Trời ạ, tôi không nghe nhầm đấy chứ? Chép lại sách toán mười lần? Muốn lấy mạng tôi à! Cái tên Tả Mạc Phong đáng chết này, ngươi nghĩ ngươi là ai chứ? Ngươi cứ bảo ta là ta phải ngoan ngoãn nghe lời à? Hừm, đừng có hòng, bản cô nương còn lâu mới sợ nhà ngươi!

“Lâm Tiểu Ngư, cô có thể không chép, nếu cô gánh chịu được tất cả hậu quả!”

Tả Mạc Phong dường như đọc được ý nghĩ của tôi sau lưng hắn, hắn đứng cách tôi khoảng năm bước, nói với tôi mà không thèm ngoảnh mặt lại.

Tôi căm giận giơ nắm đấm khua khua phía sau lưng hắn, rồi đột nhiên nhớ ra lời của Đại Lực và A Ngũ.

“Mỗi kì thi đều do thành viên trong hội học sinh coi thi và chấm bài, những công việc thường ngày cũng đều do hội học sinh phụ trách!”

“Đợi tôi, đợi tôi, không phải là tôi không đi, mà là tôi không biết đường… hi hi.” Đúng, tôi yếu đuối, tôi mất mặt, nhưng mà “hảo hán phải biết nhượng bộ một bước”.

Tả Mạc Phong quay đầu cười tít mắt nhìn tôi. Tôi bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh sau lưng mình.

“Không cần phải sốt ruột, sau này cơ hội đi đến văn phòng hội học sinh của cô chắc còn nhiều.”

Hu hu hu… hắn ta có ý gì vậy? Không phải là lấy oán trả ơn đấy chứ? Tôi đã từng giúp hắn, mà chính vì giúp hắn nên bây giờ tôi trở thành kẻ thù của tất cả nữ sinh trong trường! Tôi hy sinh nhiều như vậy, vất vả như vậy cơ mà!

“Tả Mạc Phong!” Tôi bước những bước dài tiến về phía trước, chặn hắn ta lại. Cái tên này thật là cao, cao như Thượng Quan Cảnh Lăng, chắc cũng phải mét tám trở lên, làm tôi phải ngẩng cao đầu để nói chuyện với hắn, nói chuyện kiểu này thật là mệt: “Anh không thể đối xử với tôi như vậy được!”

“Why?” Tả Mạc Phong khoanh tay, mặt lạnh te nhìn tôi.

“Vì, vì…” Ôi! Tôi không thể nói là bởi vì tôi là bạn gái giả mạo của anh ta được:

“Bởi vì tôi là ân nhân của anh!”

Tả Mạc Phong nhắm hờ mắt, nhếch nhếch khóe miệng, vẻ mặt hứng thú nhìn tôi. Phải nói thật là, vẻ mặt đó của hắn ta thực sự rất dễ thương, nếu mà để mấy cô nàng háo sắc kia nhìn thấy thì nhất định là sẽ “gầm rú” lên. Lúc ấy, trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ về cách kiếm tiền rất hay!

Lòng tôi hoan hỉ: “Nếu không có tôi, thì anh có thể đuổi được mấy cô gái háo sắc kia đi không?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s