Em không vào địa ngục thì ai vào 3.2

Thôi được, dù không có tiền nhưng vẫn phải giữ thể diện. Tôi cười hì hì nói: “Lục sư huynh, em mời anh ăn cơm.”

Lục Tử Kiện lắc lắc đầu, cười nói: “Ai lại làm thế chứ!”

Tôi định nói: “Lục sư huynh, anh khách khí quá”, sau đó tìm cơ hội chuồn, ai ngờ cái tên Chung Nguyên đáng ghét kia lại tiếp tục: “Lục Tử Kiện, cậu nói như thế sẽ làm trái tim sư muội tổn thương đấy.”

Tôi trợn mắt nhìn hắn, chuyện của anh à?

Lục Tử Kiện đành hiền hậu nói: “Vậy… vậy thì ngại quá, ha ha.”

Tôi: “…”

Tôi thực sự muốn bám vào Lục Tử Kiện, đau khổ nói với anh: “Sao anh lại dễ dàng để Chung Nguyên thao túng đến thế?!”

Nhưng tôi không thể làm thế, chỉ dám đau khổ hỏi: “Vậy chúng ta sẽ đi ăn gì?”

Lục Tử Kiện nhìn Chung Nguyên như có ý hỏi, cậu muốn ăn gì.

Nói thật là nhìn vào đôi mắt ấy, tôi bắt đầu thấy nghi ngờ khiếu thẩm mỹ của Tiểu Nhị nhà tôi… Không đúng, không đúng, điều đó không quan trọng, quan trọng là tôi mời Lục Tử Kiện đi ăn, mắc mớ gì đến tên Chung Nguyên kia.

Lúc đó, Chung Nguyên không chút khách khí nói: “Đi ăn cánh gà nhé, không nên để sư muội phải tốn nhiều tiền vì chúng ta.”

Lục Tử Kiện lập tức gật đầu đồng ý.

Tôi tức đến phát điên vì câu: “Không nên để sư muội tốn nhiều tiền vì chúng ta” của Chung Nguyên. Chẳng lẽ hắn định ăn chực bữa cơm này sao? Lại còn khua chiêng gõ trống cổ động Lục Tử Kiện nữa chứ.

Lúc đó, bọn Nhất, Nhị, Tứ cũng có vẻ không còn đủ kiên nhẫn nữa. Họ đang tiến về phía tôi. Tôi đành gượng cười nói: “Tớ định mời Lục sư huynh ăn cơm, các cậu có đi không?”

Tiểu Nhị là đứa lắc đầu từ chối đầu tiên: “Vô cùng cảm ơn Lục tiểu công[1] nhà cậu, bọn tớ không đi.” Cô vừa nói xong, Lão Đại và Tứ cô nương cũng lắc đầu theo.

Tôi cảm động đến mức chỉ muốn ôm chầm lấy ba tên đó, chỉ có họ là hiểu tôi nhất… Nếu ba con sói này đi cùng thì chắc chắn tôi sẽ khuynh gia bại sản.

Lục Tử Kiện đứng bên cạnh tôi nên nghe thấy hết câu chuyện của cả bọn. Anh tò mò hỏi Tiểu Nhị: “Tại sao bạn em lại gọi anh là Lục tiểu công?”

Tứ cô nương nhìn anh vẻ xem thường, trả lời hộ Tiểu Nhị: “Lẽ nào phải gọi anh là tướng công?”

Trên trời, một đàn vịt trời bay qua, chốc chốc lại xếp thành hình một khuôn mặt méo mó…

Bề ngoài, Lục Tử Kiện không hề biết Tứ cô nương, nhưng Tứ cô nương lại khó chịu khi nhìn thấy Lục Tử Kiện. Chúng tôi đều nghi ngờ trong chuyện này nhất định có nội tình, nhưng có bị đánh chết cô cũng không nói. Bọn tôi hỏi nhiều là cô lại cốc đầu ba đứa… Chúng tôi đều ngoan ngoãn để Tứ cô nương cốc đầu như thế.

Không còn cách nào khác, vì chúng tôi đấu không nổi Tứ cô nương. Cô đã học Karate và quyền anh, một mình dư sức chấp cả ba đứa.

Khẩu vị của cái tên Chung Nguyên này đặc biệt tốt, hắn cầm cánh gà ăn say sưa, ngon lành. Nếu có thể dùng ánh mắt để giết người, tôi chỉ muốn dùng ánh mắt này để lăng trì tùng xẻo hắn.

Tôi ngồi bên cạnh Lục Tử Kiện, vừa ăn vừa lân la tiếp cận. Tôi nhận thấy Lục Tử Kiện là một anh chàng vô cùng tốt bụng, hơn nữa, khuôn mặt lại không bao giờ biết nói dối… Trong thời đại này thật hiếm có những người tốt bụng như vậy, thế nên mắt tôi lại lấp lánh…

Qua cuộc trò chuyện, tôi có thêm một phát hiện mới. Thì ra Lục Tử Kiện và Chung Nguyên là bạn cùng phòng, chẳng trách hai người họ thường xuất hiện cùng nhau. Tôi lén lau mồ hôi, thầm nghĩ, Tiểu Nhị, cậu sai rồi nhé!

Lục Tử Kiện sống trong khu ký túc xá tổng hợp. Trong phòng có Lục Tử Kiện học hóa, Chung Nguyên học quản lý, ngoài ra còn có thêm hai nam sinh học máy tính điện tử. Hai kẻ học điện tử kia tôi không thấy hứng thú, nhưng nghe Lục Tử Kiện nói, bọn họ đều là “hot boy”. Nhưng hai chữ “hot boy” đối với tôi chẳng có ý nghĩa gì… Nếu chỉ nói riêng mái tóc thôi thì Mộc Nhĩ tôi cũng thuộc hàng “hot” đấy chứ. >_<

Tôi nghi ngờ miệng Chung Nguyên được gắn máy, nếu không hắn đã không ăn nhiều đến vậy. Khi thanh toán, bà chủ quán thấy Lục Tử Kiện và Chung Nguyên là khách quen nên xóa đi một chữ số không, tôi phải trả tròn trịa một trăm đồng.

Tôi xót xa mở chiếc phong bì vẫn còn nóng hổi, lưu luyến rút tờ tiền in hình Chủ tịch Mao ra đưa cho bà chủ quán. Tất cả những nỗ lực của tôi giờ đã thành công cốc. Ông trời ơi, sao số tôi khổ thế này!…

Gần đây, hầu bao của tôi hơi eo hẹp. Thực ra lúc nào chẳng thế, hơi túng thiếu một chút, nhưng với số tiền trong túi, chi tiêu dè xẻn thì cũng đủ dùng. Có điều vì vụ đền chiếc máy tôi làm hỏng trong phòng thí nghiệm, tôi phải bỏ ra không ít tiền, nên bây giờ tôi mới sa sút thế này.

Tôi vốn định tham gia giải bóng chuyền, cố gắng phát huy chút khả năng để kiếm ít tiền. Nhưng tôi chỉ xếp thứ ba, lại bị… Vừa nghĩ đến đã tức lộn ruột, tôi thấy cái tên Chung Nguyên ấy lúc nào cũng chỉ khiến người khác thấy ngứa mắt.

Không biết nếu lần sau còn gặp tên Chung Nguyên đó, tôi sẽ nghiến răng nghiến lợi như thế nào?


[1] Cách gọi một nam trong một cặp gay, đóng vai chồng.

Chuyện tình vượt thời gian 3.2

“Được chứ, những người muốn làm bạn gái hờ của tôi đang xếp hàng dài kia kìa.” Tả Mạc Phong không khách khí nói. Trời! Mặt gì mà dày thế, có phải là mặt lợn?

Tôi nghiến răng nghiến lợi, nhưng chỉ có thể nuốt nước bọt vào trong, tôi phải nhẫn, nhẫn, nhẫn!

“Được, cứ cho là anh có thể, nhưng nếu lúc đó mà tôi nói với mọi người rằng anh chưa có bạn gái, thì anh sẽ thế nào?” Tôi cố ý nói một cách dửng dưng, chân giẫm hờ lên một hòn đá nhỏ.

“Cô dám?” Tả Mạc Phong giơ tay túm lấy cổ áo của tôi, nhấc bổng lên: “Tôi cảnh cáo cô, tốt nhất là không được làm trái giao hẹn của chúng ta.”

“A… bỏ tôi xuống!” Hắn có biết là nhấc người ta lên như vậy khó chịu thế nào không? Tôi thừa nhận, tôi không cao to như hắn, nhưng hắn cũng không cần phải nhấc bổng tôi lên để nói chuyện như thế! Hu hu hu, nhất định là thấy xung quanh không có người nên hắn ta lộ rõ bản tính tàn bạo của mình!

Tôi vừa kêu vừa đạp loạn hai chân:

“Anh bỏ tôi xuống… Tôi chỉ nói vui vậy thôi!”

“Thế có vui không?”

Cái tên này nhất định là một tên thích bạo hành người khác, nhìn tôi đạp chân phình phịch như vậy mà lại còn nhắm hờ mắt, nhếch miệng cười.

“Anh, anh, anh nói vui thì là vui, anh nói không vui thì là không vui!” Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, Tả Mạc Phong, anh hãy nhớ lấy, tôi mà không xử anh, thì tôi không phải là Lâm
Tiểu Ngư!!!

“Não cũng chuyển biến rất nhanh đấy!” Ngón tay thon dài của Tả Mạc Phong vuốt nhẹ lên mặt tôi, gõ gõ vào trán tôi. Tôi cảm thấy tựa như có một dòng điện di chuyển rất nhanh khắp cơ thể, như thể một con sâu nhỏ đang bò vậy… ngứa ngứa, tê tê… Lại là cảm giác này, cái cảm giác lần trước lúc hắn ta ghé vào tai tôi nói nhỏ.

“Bịch…”

Oái, hình như là có vật gì đó rất nặng rơi xuống đất! A, đau chết mất, cái mông đáng thương của tôi! Cái tên này có nhầm không đấy? Lần nào cũng thế, cứ nhằm đúng lúc người ta không chú ý là liền buông tay ra, vứt phịch người ta xuống đất! Hắn ta còn có tình người không vậy?

“Tả Mạc Phong, ngươi là kẻ khốn nạn!”

Ngọn lửa tức giận trong tôi bùng lên, từ tim lan đến tận đỉnh đầu. Nhưng cái tên đó hoàn toàn không để ý đến cơn tức giận của tôi, hắn ta vẫn đứng ở đó, quay lưng lại, giơ hai ngón tay ra hiệu cho tôi đi về phía đằng trước…

2.

“Oa! Đây chính là phòng làm việc của anh à?” Tôi biết là bộ dạng tôi bây giờ giống hệt như Già Lưu lúc mới bước vào Đại Quan Viên trong phim Hồng Lâu Mộng, nhưng căn phòng này thực sự là… quá đẹp! Đẹp đến mức không thể diễn tả được bằng lời! Vừa bước vào cửa, đập ngay vào mắt là chiếc đèn chùm kiểu Ý rất lớn và vô cùng tráng lệ, ánh sáng rực rỡ chiếu khắp phòng khiến tôi thấy choáng ngợp trong giây lát. Sau đó là những hoa văn chìm rất đẹp trên giấy dán tường, tiếp đến là tấm rèm lớn với những vân sọc màu kem, một chiếc bàn làm việc dài và rộng, rồi những tủ sách to xếp thành từng hàng từng hàng, tất cả cứ lần lượt đập vào mắt tôi. Trên bàn còn có một chiếc máy tính màn hình tinh thể lỏng ba mươi tám inch nữa.

Cả căn phòng vô cùng lộng lẫy và tao nhã, thực sự là chẳng giống một văn phòng làm việc tẹo nào!

“Không phải cho cô đến đây để thăm quan đâu… mau lấy vở đi chép lại bài tập toán cho tôi.” Tả Mạc Phong vừa nói vừa cởi chiếc áo khoác ngoài và treo lên trên mắc áo.

“Làm gì mà hung dữ thế! Tôi xem một chút không được à!” Tôi lẩm bẩm, bước đến trước cái bàn to và rộng một cách khó chịu. Vừa định ngồi xuống thì bỗng thấy cổ tôi bị thắt lại, hai chân chơi vơi giữa không trung. Chết tiệt, lại bị tên này nhấc bổng lên rồi!

“Lâm đại tiểu thư, chỗ của cô ở đây!” Tả Mạc Phong kéo tôi đến cạnh cái bàn trà nhỏ đối diện với chiếc bàn làm việc to và rộng ấy: “Ở đây có giấy, bút và sách!”

“Cái gì? Cái bàn trà này thấp tè, lại không vừa với cái ghế, tôi viết thế nào được chứ?” Có nhầm không đấy? Ông trời ơi, Lâm Tiểu Ngư này ít ra cũng là một thục nữ, chả lẽ lại phải quỳ xuống đất, bò lên bàn để chép sách à? Như thế cái chân tôi không bị tàn phế thì cũng bị tê dại mất!

Tả Mạc Phong nhìn tôi bằng nửa con mắt, rồi chẳng ngọt cũng chẳng nhạt nói với tôi: “Vậy thì quỳ xuống đất, bò lên bàn mà viết.”

Hả, đáng ghét! Quả thật là như vậy! Tả Mạc Phong, anh đã vô tình, thì cũng đừng trách Lâm Tiểu Ngư tôi vô nghĩa! Tôi cố ý lật sách kêu loạt xoạt thật to để trút bớt sự bất mãn tột độ của tôi. Nhưng Tả Mạc Phong không hề đếm xỉa đến, hắn ta làm ra vẻ như không nhìn thấy, không nghe thấy, thư thái dựa lưng vào cái ghế da của hắn, nhìn lên màn hình máy tính gõ lách cách lách cách!

Lâm Tiểu Ngư tôi bị người ta ức hiếp ra nông nỗi này từ bao giờ vậy! Hu hu hu, bố mẹ ơi, không phải con gái bố mẹ bướng bỉnh nghịch ngợm đâu, mà thực ra là vì con gặp phải một tên quỷ dữ thích ăn tươi nuốt sống người khác.

Chép mười lần bài tập trong quyển sách toán này? Hu hu hu, Chúa ơi, Thượng Đế và ông trời ơi, không phải là các ngài muốn trêu con đấy chứ? Một quyển sách toán có đến vài trăm trang, con biết sẽ phải chép đến năm nào tháng nào mới hoàn thành được đây?

Nghĩ đến đó, tôi đặt bút xuống, đứng lên đi thăm quan một lượt trong căn phòng. Oa! Càng nhìn kĩ càng thấy căn phòng này vô cùng sang trọng. Giá sách đều được lắp đặt dựa theo tỉ lệ của bức tường. Nhìn những hoa văn tinh tế và nhẵn mịn thế kia, chắc đều là gỗ thật. Còn chiếc rèm cửa, nhìn kĩ thì thấy hóa ra là bằng lông dê. Năm ngoái tôi hạ quyết tâm mua một chiếc áo khoác ngoài bằng lông dê, coi nó là bảo bối quý báu của mình, cứ treo trong tủ không dám mặc ra đường. Không ngờ là lại có người lấy một thứ đắt tiền như vậy để làm rèm cửa, không những vậy chiếc cửa sổ ấy lại rất to nữa chứ, đủ để tôi may được rất nhiều áo khoác.

“Người có tiền thật là khủng khiếp, ở châu Phi vẫn còn có ba trăm nghìn dân tị nạn, thật là tội nghiệp!”

“Thế có cần tôi đưa cô đến châu Phi để thăm hỏi dân tị nạn không? Tại sao cô cứ đi đi lại lại trước mặt tôi thế? Hình như kia mới là chỗ của cô đấy.” Tả Mạc Phong chỉ chỉ vào chiếc bàn trà: “Thế nào? Cô đang hy vọng là chính tôi lại phải nhấc cô ra đó đấy à?”

Tên ác ma này, tên quỷ hút máu này, tên biến thái chết tiệt này! Lòng tôi thầm chửi rủa Tả Mạc Phong hàng ngàn hàng vạn lần, nhưng mặt vẫn phải cười nịnh: “Hội trưởng Mạc Phong à, anh xem phòng làm việc của anh cao cấp thế này, ngay cả chiếc ghế đẩu cũng không có, em quỳ ở đó lâu cũng tê chân, anh cho em vận động xương cốt một tí.”

“Cô muốn vận động xương cốt à? Được thôi, không vấn đề gì, trong nhà vệ sinh có cây lau nhà và chổi quét nhà đấy, tiện thể cô quét dọn văn phòng một lượt luôn đi! Trong ngăn kéo sau lưng cô có khăn lau, tiện tay lau luôn bàn, giá sách một lượt nữa. Còn cả đèn treo, bóng đèn, nhưng làm hỏng một cái là phải đền năm mươi tệ…” Tả Mạc Phong lướt một lượt từ trên xuống dưới, từ phải sang trái, công việc dọn dẹp toàn bộ văn phòng được hắn ta liệt kê ra hết.

Em không vào địa ngục thì ai vào 3.1

Vụ cãi nhau với Chung Nguyên khiến tôi vấp phải rào cản tâm lý trước giải đấu. Hắn không những không xấu hổ mà còn hùng hổ hét: “Lục Tử Kiện cũng nghĩ như vậy.”

Tôi nhìn Lục Tử Kiện, tỏ vẻ đáng thương, không phải như thế, không phải như thế, Lục Tử Kiện là thần tượng của tôi, anh sẽ không như thế! (Việc này có chút liên quan đến vấn đề thần tượng hay không thần tượng. = =)

Lục Tử Kiện nhìn tôi vẻ ái ngại, cười nói: “Cái này… cái này, em… kiểu tóc của em rất đặc biệt, ha ha…”

Tôi muốn khóc mà không khóc được. Lục sư huynh nhất định phải thật thà như vậy mới được sao? Đến nói dối anh cũng không thể làm để em vui sao?…

Chung Nguyên lại lên tiếng: “Kiểu tóc sao? Đến một sợi cũng chẳng có thì kiểu tóc cái gì chứ?”

Tôi… Nếu không phải cố giữ hình tượng trước mặt Lục Tử Kiện thì suýt chút nữa tôi đã đánh người!

Vì bị tên Chung Nguyên này phá rối nên trong vòng sơ loại buổi sáng, tôi chơi chẳng ra sao. Nhưng cuối cùng tôi cũng được vớt vát vào vòng chung kết. Tôi phát hiện, đa số những đứa con gái đến tham gia cuộc thi đều chưa từng sờ vào trái bóng, chỉ có thực lực của đôi ba người là không thể xem thường.

Khi bước vào cuộc thi buổi chiều, ba kẻ Nhất, Nhị, Tứ tốt bụng đột xuất, chạy đến cổ vũ cho tôi. Việc làm của họ khiến tôi cảm động suýt rớt nước mắt.

Khi bọn con gái bước vào thi đấu vòng chung kết, bọn con trai bên kia đang nghỉ ngơi. Đến lượt mình, tôi ôm lấy bóng, ngoái đầu lại mỉm cười với Lục Tử Kiện, hy vọng sẽ nhận được ánh mắt khích lệ của anh. Sau đó, tôi thấy Chung Nguyên chạy đến ngồi bên cạnh Lục Tử Kiện. Hắn cười toe toét, rồi nhìn ra sân như thể chờ dịp cười nhạo tôi.

Tôi trợn mắt nhìn hắn, sau đó quay đầu lại, đứng ở tư thế thoải mái nhất để ném bóng vào rổ. Trái bóng đó cũng biết nể mặt tôi, xoay một vòng trên thành rổ rồi lọt lưới.

Lúc này, Tứ cô nương hùng dũng của chúng tôi bỗng cất tiếng cười rất ngầu, sau đó còn huýt sáo, hét lên: “Tam Đầu Gỗ, làm tốt lắm!”

Giọng của cô không lớn, vừa đủ để tôi nghe thấy, nhưng vì vị trí của cô gần ghế giám khảo hơn nên tôi nghĩ… có lẽ Lục Tử Kiện cũng nghe thấy.

Tức chết đi được, Tứ cô nương thật khiến tôi không thể chịu nổi nữa rồi!

Tôi cố trấn tĩnh lại, tiếp tục ném bóng. Những cú ném kế tiếp của tôi không được như mong muốn. Tôi không phát huy được hết khả năng, nhưng dù sao kết quả cũng không quá tồi.

Sau khi hoàn thành xong phần thi của mình, tôi không dám nhìn Lục Tử Kiện mà cắm đầu cắm cổ kéo ba kẻ Nhất, Nhị, Tứ đi mua kem. Bốn đứa cùng ngồi ở một góc gần sân bóng, vừa ăn kem vừa chờ kết quả.

Tôi cắn lớp sôcôla phủ trên que kem, ngơ ngác nhìn theo bóng Lục Tử Kiện ở phía xa. Anh đang chăm chú quan sát phần thi của những người tham gia và chấm điểm… Một chàng trai chăm chỉ, trông anh đẹp trai biết bao!

Lão Đại giơ tay khua khua trước mặt tôi, sau đó hỏi với vẻ không mấy thiện chí: “Cậu nhìn cái gì thế?”

Tôi vẫn chưa kịp nói gì thì Tứ cô nương đã cướp lời: “Một khúc gỗ đang nhìn một khúc gỗ khác.”

Tôi bực bội, cướp lấy cây kem trong tay Tứ cô nương, giận dữ nói: “Tớ cảnh cáo cậu, sau này không cho phép cậu gọi tớ là Tam Đầu Gỗ trước mặt Lục Tử Kiện, còn cậu, cả cậu nữa!”

Tiểu Nhị nhìn chằm chằm gã ngồi bên cạnh Lục Tử Kiện… Chung Nguyên, nói: “Tam Đầu Gỗ, cậu bớt kiếm chuyện đi được không? Lục Tử Kiện là của Chung Nguyên rồi, cậu nhìn xem, hai người đó thân thiết biết bao, làm gì có chỗ cho cậu!”

Tôi bực tức cướp nốt cây kem trong tay Tiểu Nhị: “Có chắc hôm nay các cậu đến để cổ vũ cho tớ không đấy?” Vừa nói dứt lời, tôi sực nhớ đến Lão Đại, liền nhìn cô với ánh mắt cảnh giác. Lão Đại vốn ít nói, nhưng phần nhiều những câu cô nói, tôi không thể phản bác.

Lão Đại cầm que kem, mơ màng nhìn lên trời, thở dài. Sau đó, cô lại đưa mắt nhìn cây kem trên tay: “Tớ đang ăn nên sẽ không nói gì cả.”

Bọn Nhất, Nhị, Tứ đều khiến tôi bực mình.

Cuộc thi kết thúc thì trời cũng đã nhá nhem tối. Điểm số không phụ thuộc vào kỹ thuật chơi bóng, thế nên sau khi cuộc thi kết thúc, kết quả được công bố rất nhanh. Tiếp sau là lễ trao giải. Lễ trao giải được tổ chức rất đơn giản ngay tại sân bóng.

Quán quân không phải là tôi, á quân… cũng không phải tôi…

Tôi chỉ xếp thứ ba, giải thưởng là một tờ tiền in hình Chủ tịch Mao.

Được thôi, thứ ba thì thứ ba, dù sao thì thực lực của tôi vốn không bằng quán quân và á quân. Huống hồ, dù không giật được năm trăm đồng, tôi cũng cầm trong tay một trăm đồng rồi, con người mà, phải biết hài lòng với những gì mình có.

Quan trọng là Lục Tử Kiện trao giải cho ba người dẫn đầu.

Khi Lục Tử Kiện đặt bằng khen và chiếc phong bì tiền thưởng vào tay tôi, tôi liền nắm lấy tay anh, siết thật chặt.

Tôi bỗng thở gấp, tim loạn nhịp, lượng axit trong người đột ngột dâng cao…

Sau lễ trao giải, tôi chạy đến trước mặt Lục Tử Kiện. Hai má tôi đỏ bừng, miệng thì rối rít cảm ơn anh.

Lục Tử Kiện vẫn nở nụ cười tươi rói. Tên Chung Nguyên nọ lại đứng bên cạnh, chen vào: “Cô cảm ơn Lục Tử Kiện như thế, sao không mời cậu ấy đi ăn cơm?”

Tôi… tôi không có tiền mà…

Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần 5.1

Trời ngả về chiều, mặt trời treo lơ lửng trên đỉnh núi, nhuộm đỏ cả một vùng chân trời. Hàng cây ngô đồng hai bên đường rung rinh đùa trong gió. Ráng chiều đỏ rực luồn qua kẽ lá dát lên mặt đất một lớp bạc óng ánh.

Giờ tan tầm, đường phố đông nghẹt người, đâu đâu cũng nhìn thấy bóng dáng những cô cậu học trò tinh nghịch. Tiếng chuông xe đạp “kính koong” vang lên rộn rã, du dương như một bài đồng dao.

Nhược Nhược khoác cặp sách trên vai hòa vào dòng người, khuôn mặt nhỏ nhắn căng lên, đôi môi hồng như hoa anh đào mím chặt, mắt càng to hơn, đen hơn dưới ánh nắng, nhưng sự dịu dàng của ánh hoàng hôn không lấp đầy được cơn hờn dỗi trong đôi mắt đó.

Tiểu Cáp cun cút theo sát cô tìm cách giảng hòa: “Chị Nhược Nhược, để em xách cặp giúp chị.”

“Không cần!” Nhược Nhược hất bàn tay Tiểu Cáp đang chìa tới, khóe miệng nhếch lên, hé cười khiến người khác phải sởn gai ốc. “Tôi vẫn chưa chán sống, đâu có gan làm phiền cậu chủ Lâm.”

Tiểu Cáp xị mặt, nắm lấy tay áo cô, giọng nhỏ nhẹ: “Chị Nhược Nhược, em xin lỗi, em biết em sai rồi, từ nay về sau em không dám nhận quà của các bạn nữ ấy nữa, chị tha lỗi cho em được không?”

Nhược Nhược vùng vằng giật tay ra, bỏ đi, nói mà chẳng thèm quay đầu lại: “Cậu làm sai cái gì mà cần phải tha lỗi? Cậu thích nhận quà của ai thì cứ nhận, không cần phải báo cáo với tôi làm gì.”

“Chị Nhược Nhược, chị đừng giận em nữa, được không? Chị cứ như vậy thì em buồn lắm.” Cánh tay Tiểu Cáp rũ xuống, cậu ta đứng nguyên một chỗ, khe khẽ nói, gương mặt tuấn tú ủ ê trong ánh chiều.

Nhược Nhược dừng lại, quay đầu nhìn vẻ tội nghiệp của Tiểu Cáp, trong lòng cũng có chút không đành.

Thật ra Tiểu Cáp đâu có làm gì không đúng với cô, hai người chẳng qua chỉ bạn học thôi, cậu ta nhận quà hay thậm chí đón nhận tình cảm của ai đó, cô cũng chẳng có tư cách gì mà can thiệp. Cho dù trong lòng rất khó chịu, cho dù cô không muốn Tiểu Cáp làm như vậy, nhưng đó là chuyện của cô, can hệ gì tới cậu ta. Cô không nên trút giận lên đầu cậu ta như thế. Nói khó nghe một chút, cô đang nhàn rỗi kiếm chuyện.

Nhược Nhược thở dài để những bực dọc cuốn bay theo gió chiều.

Cô bước tới chỗ Tiểu Cáp, ra bộ độ lượng, vỗ vai cậu ta, thấy cậu ta còn đang nửa tin nửa ngờ, liền gượng cười, nói: “Thôi bỏ đi, chuyện này không thể hoàn toàn trách cậu được, tôi không giận cậu nữa.” Rõ ràng chuyện này phải trách chính bản thân cô, ai bảo cô thích người ta làm gì.

“Thật không? Chị Nhược Nhược, chị tha lỗi cho em thật sao?” Đôi mắt Tiểu Cáp sáng lên vì vui sướng, nhưng cậu ta hoàn toàn không nhìn ra được nỗi buồn trong lòng cô.

“Ừ!” Nhược Nhược gượng gạo gật đầu cười.

Tiểu Cáp ôm chầm lấy Nhược Nhược, reo lên: “Tốt quá rồi! Chị Nhược Nhược, chị là người tốt nhất mà em gặp.”

Bị cậu ta bất ngờ ôm chặt, phải mất một lúc lâu Nhược Nhược mới kịp đỏ mặt tía tai, theo phản xạ vội đẩy cậu ta ra, luống cuống: “Cậu… cậu điên à? Bao nhiêu người nhìn…”

Tiểu Cáp nhìn cô, cười ngô nghê.

Nhìn dáng vẻ đó của cậu ta thực sự có muốn giận cũng không giận nổi.

“Được rồi, có nói cậu cũng không hiểu, về nhà thôi.” Nhược Nhược dúi cặp sách vào tay cậu ta rồi quay đi.

Bóng cô in dài trên con đường vàng nhuộm màu nắng, ánh nắng rực rỡ đọng trên lưng cô, tinh nghịch đùa trên tóc cô.

Tiểu Cáp nhìn theo bóng cô, chợt nhớ lại những lời của Lệ Lệ hồi chiều…

“Cậu biết làm bánh ngọt đúng không? Cậu hãy viết một mảnh giấy tỏ tình rồi giấu trong chiếc bánh ngọt, Nhược Nhược ăn bánh phát hiện ra mảnh giấy nhất định sẽ rất vui.”

“Nhược Nhược sẽ vui thật chứ?”

“Tất nhiên, lãng mạn như thế, cô gái nào mà chẳng thích.”

Nghĩ tới đây, Tiểu Cáp liền gọi Nhược Nhược lại: “Chị Nhược Nhược!”

Nhược Nhược quay đầu lại, mắt nheo lại vì nắng, nhìn Tiểu Cáp hỏi: “Sao thế? Sao cứ đứng trơ ở
đó thế?”

Tiểu Cáp tiến lại gần cô, cười nói: “Chị Nhược Nhược, mình đi siêu thị một lát được không?”

“Cậu muốn mua gì à?”

“Em muốn làm bánh kem trứng.”

“Bánh kem trứng?” Nhược Nhược vừa nghe mắt đã sáng lên. “Bánh ấy mềm mềm, ăn vào dậy mùi sữa, đúng không?”

Tiểu Cáp mỉm cười gật đầu.

Nhược Nhược cười tươi như hoa để lộ hàm răng trắng như ngọc, nói: “Tốt quá! Tôi thích ăn nhất là những loại bánh mềm như thế, chúng ta đi thôi.”

Nhược Nhược vui vẻ khoác tay Tiểu Cáp, kéo cậu ta đi, nhằm thẳng hướng siêu thị.

“Chị Nhược Nhược, em không có tiền…”

“Không sao, tôi viện trợ cho cậu. Nhưng phải nói trước! Làm bánh xong, phải để cho tôi một miếng…”

“Chị Nhược Nhược…”

Bóng hai người in dài trên mặt đường…

Tối hôm đó, trăng sáng vằng vặc, vầng trăng óng ánh như mảnh ngọc yên ả tỏa sáng trên nền trời thẫm. Bầu trời như chiếc hộp mã não để ngỏ, muôn nghìn hạt kim cương nhỏ gắn trên tấm vải không trung mềm mại, lấp lánh đẹp lạ thường. Vầng trăng bạc nghiêng nghiêng đổ xuống, ôm lấy thị trấn nhỏ êm đềm, hạnh phúc.

Ngôi nhà nhỏ của Nhược Nhược thu mình dưới ánh trăng, mùi thơm hấp dẫn từ bếp bay ra.

“Tiểu Cáp, còn phải đợi bao lâu nữa? Tôi đói
lắm rồi.”

Đèn đuốc vẫn sáng trưng trong bếp, Tiểu Cáp đứng trước vòi nước rửa sạch mấy thứ hoa quả dùng để trang trí bánh. Nhược Nhược chạy vào bếp, mùi thơm của sữa quyện với hương dâu tây khiến cô liên tục nuốt nước miếng.

Ăn cơm tối xong, ba mẹ Nhược Nhược đi siêu thị, vì thế Nhược Nhược có thể la hét với Tiểu Cáp mà chẳng phải kiêng nể gì. Nếu không ông Lâm mà nhìn thấy, thế nào Nhược Nhược cũng được nếm mùi dép.

Tiểu Cáp vừa rửa hoa quả, vừa quay đầu lại nói: “Chị Nhược Nhược, chị vừa ăn hai bát cơm, sao mà nhanh đói thế?”

“À… à…” Nhược Nhược hơi ngượng, thật ra cô chẳng đói bụng, chỉ là thèm đến sắp không chịu được nữa rồi.

Tiểu Cáp không hề để ý đến vẻ lúng túng của cô, cười tươi nói: “Chị Nhược Nhược, hay chị giúp em nhào bột đi. Còn thừa một ít bột, bỏ đi phí lắm, em sẽ làm bánh táo. Chị tập trung nhào bột là hết đói bụng ngay ấy mà.”

“Bánh táo?” Nhược Nhược lại sáng mắt, nuốt nước miếng ừng ực, nhanh nhảu gật đầu: “Được, nhưng tôi chưa nhào bột bao giờ, cậu phải dạy tôi đã.”

Tiểu Cáp cười tít gật đầu, đặt mấy quả táo sang một bên, lau sạch tay, với lấy túi bột mì trên bàn.

Chuyện tình vượt thời gian 3.1

Bầu trời trong vắt như vừa được gột rửa sạch sẽ, ngoài cửa sổ, những cơn gió nhè nhẹ thổi những đám mây trắng bay đi, còn tôi đang chống cằm chán nản nhìn lên tấm bảng đen. Ôi! Chẳng có cách nào khác cả, ai bảo buổi học hôm nay toàn là những môn mà tôi ghét nhất – toán và hóa!

Những cái kí hiệu kì quặc đó, trông còn khó coi hơn cả những nét chữ nguệch ngoạc của đạo sĩ! Càng không nói gì đến việc hiểu chúng! Mà đã không hiểu, thì cũng không cần phải phiền não, dù sao thì… quốc kế dân sinh vẫn quan trọng
hơn nhiều.

Đã nhập học được hai ngày rồi, tháng này còn hai mươi tám ngày nữa! Cũng có nghĩa là, vẫn còn hai mươi tám ngày nữa, mẹ mới gửi tiền vào tài khoản cho tôi!

Tôi day day huyệt thái dương một cách đau khổ, mới có hai ngày, mà trong ví tôi chỉ còn có năm mươi tệ… cứ thế này, tôi sẽ phải ra cổng trường mà xin ăn mất.

Hu hu hu, chỉ tính chi phí cho Thượng Quan Cảnh Lăng ở nhà khách trong trường học mà đã mất hơn một trăm tệ trong hai ngày rồi. Lại còn cộng thêm tiền ăn uống của hai người nữa, lúc nào cũng phải tiêu tiền. Không được, tối nay phải cho anh ta ra công viên ngủ.

Cái tên ấy, trên người chỉ có mỗi miếng ngọc bội vỡ, thế mà sống chết cũng không đưa cho tôi đem đi bán, lại còn kêu là tín vật của mẹ anh ta để lại. Được rồi, được rồi, tôi biết là thời xưa người ta hay dùng cái vật đó, bản cô nương cũng chẳng miễn cưỡng anh ta làm gì. Bản cô nương liền bảo anh ta dùng “mỹ nam kế”, để mấy cô gái háo sắc trong trường mời anh ta đi ăn, tiện thể đưa cả tôi đi cùng thì cũng có thể tiết kiệm được ít tiền. Ai ngờ đâu là anh ta không những không đồng ý, lại còn cáu kỉnh với tôi nữa. Từ hôm qua đến hôm nay, anh ta chẳng thèm để ý đến tôi, còn nói là coi thường tôi! Tôi đâu có ép anh ta bán thân, làm gì mà phải giận tôi chứ? Lại cũng chẳng thèm nghĩ xem mấy ngày nay ai cho anh ta ăn no ngủ yên, thật là “vong ơn bội nghĩa”.

“Đúng là chẳng có trái tim gì cả!” Tôi tức đến mê muội đầu óc, đột nhiên đứng dậy đập bàn và gào lên.

Sau đó, tôi cảm thấy hình như có gì đó bất thường, tôi phải hoàn hồn lại. Ôi mẹ ơi! Cả lớp đang nhìn tôi với vẻ mặt “cười trên nỗi đau khổ của người khác”, thầy giáo dạy toán đứng trên bục giảng tức đến nỗi hai râu cá trê cứ không ngừng nâng lên hạ xuống.

“Ha, ha ha, thầy giáo, em, em đùa ấy mà, để không khí thêm sôi nổi ấy mà!” Tôi xoa xoa cánh tay cười trừ, nhưng trong lòng thì đang rất đau khổ.

“Ha, ha ha.” Kì lạ, sao ông ấy lại cười theo tôi? Tôi cá là ông ấy bị tôi làm cho tức điên rồi!

Tôi đang mê muội, bỗng nghe thấy một tiếng quát lớn: “Đi ra ngoài…”

“Ra ngoài thì ra ngoài, làm gì mà phải lớn tiếng thế? Người ta là con gái, không mạnh mẽ như con trai! Hừm, lão già chết tiệt!” Tôi lầm bầm.

“Em nói cái gì?” Lão ấy cầm lấy cái thước, đi đến chỗ của tôi.

Oái, tai thính thế!

Tôi vội vàng vừa xua xua tay vừa chạy nhanh ra ngoài: “Không có gì ạ, em nói là em ra ngoài liền…!”

Nhưng lúc chạy ra ngoài lớp học, tôi lập tức thấy hối hận. Nếu mà ông trời cho tôi một cơ hội, tôi nhất định sẽ nói với lão già ấy: “No!” Có đánh chết thì tôi cũng không ra ngoài.

Bởi vì, bởi vì vừa đi ra thì tôi đã gặp ngay phải một khuôn mặt, một khuôn mặt khôi ngô tuấn tú đến mức khó chịu, một khuôn mặt mang vẻ cười mà như không cười, kiểu cười giả tạo… Nếu lúc ấy mặt đất nứt ra, thì tôi cá là tôi sẽ không ngần ngại chui ngay xuống đó.

Tả Mạc Phong – hội trưởng Hội học sinh trường Phác Thiện, tiểu công tử của tập đoàn họ Tả, cổ đông lớn nhất của trường Trung học Phác Thiện, cũng là tên ngụy quân tử mà tôi luôn khinh thường, tôi chắc chắn và khẳng định rằng tôi xung khắc với tên này. Từ lúc gặp hắn ta, tôi đã thấy không vừa ý rồi, bây giờ ngay cả việc xui xẻo này cũng bị hắn ta nhìn thấy!

Tôi thề với cả nước, cả thế giới, cả vũ trụ rằng, tôi nói thật lòng, tuyệt đối không hề có ý gì khác! Xem nhé, tôi nhất định lại có chuyện không hay nữa rồi!

“Ha, ha ha, thời tiết đẹp nhỉ, ra đây sưởi nắng à?”

“Ha, ha ha, không cần anh quan tâm, anh đến đây làm gì?” Tôi trừng đôi mắt nhìn hắn một cách hết sức đề phòng.

“Đi với tôi, đến văn phòng hội học sinh chép lại sách toán mười lần.” Tả Mạc Phong rướn mày, quay người bước đi.

Trời ạ, tôi không nghe nhầm đấy chứ? Chép lại sách toán mười lần? Muốn lấy mạng tôi à! Cái tên Tả Mạc Phong đáng chết này, ngươi nghĩ ngươi là ai chứ? Ngươi cứ bảo ta là ta phải ngoan ngoãn nghe lời à? Hừm, đừng có hòng, bản cô nương còn lâu mới sợ nhà ngươi!

“Lâm Tiểu Ngư, cô có thể không chép, nếu cô gánh chịu được tất cả hậu quả!”

Tả Mạc Phong dường như đọc được ý nghĩ của tôi sau lưng hắn, hắn đứng cách tôi khoảng năm bước, nói với tôi mà không thèm ngoảnh mặt lại.

Tôi căm giận giơ nắm đấm khua khua phía sau lưng hắn, rồi đột nhiên nhớ ra lời của Đại Lực và A Ngũ.

“Mỗi kì thi đều do thành viên trong hội học sinh coi thi và chấm bài, những công việc thường ngày cũng đều do hội học sinh phụ trách!”

“Đợi tôi, đợi tôi, không phải là tôi không đi, mà là tôi không biết đường… hi hi.” Đúng, tôi yếu đuối, tôi mất mặt, nhưng mà “hảo hán phải biết nhượng bộ một bước”.

Tả Mạc Phong quay đầu cười tít mắt nhìn tôi. Tôi bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh sau lưng mình.

“Không cần phải sốt ruột, sau này cơ hội đi đến văn phòng hội học sinh của cô chắc còn nhiều.”

Hu hu hu… hắn ta có ý gì vậy? Không phải là lấy oán trả ơn đấy chứ? Tôi đã từng giúp hắn, mà chính vì giúp hắn nên bây giờ tôi trở thành kẻ thù của tất cả nữ sinh trong trường! Tôi hy sinh nhiều như vậy, vất vả như vậy cơ mà!

“Tả Mạc Phong!” Tôi bước những bước dài tiến về phía trước, chặn hắn ta lại. Cái tên này thật là cao, cao như Thượng Quan Cảnh Lăng, chắc cũng phải mét tám trở lên, làm tôi phải ngẩng cao đầu để nói chuyện với hắn, nói chuyện kiểu này thật là mệt: “Anh không thể đối xử với tôi như vậy được!”

“Why?” Tả Mạc Phong khoanh tay, mặt lạnh te nhìn tôi.

“Vì, vì…” Ôi! Tôi không thể nói là bởi vì tôi là bạn gái giả mạo của anh ta được:

“Bởi vì tôi là ân nhân của anh!”

Tả Mạc Phong nhắm hờ mắt, nhếch nhếch khóe miệng, vẻ mặt hứng thú nhìn tôi. Phải nói thật là, vẻ mặt đó của hắn ta thực sự rất dễ thương, nếu mà để mấy cô nàng háo sắc kia nhìn thấy thì nhất định là sẽ “gầm rú” lên. Lúc ấy, trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ về cách kiếm tiền rất hay!

Lòng tôi hoan hỉ: “Nếu không có tôi, thì anh có thể đuổi được mấy cô gái háo sắc kia đi không?”