Chuyện tình vượt thời gian 2.6

Lúc tôi đang đấm ngực giậm chân thì bỗng có hai bạn gái chạy nhanh như gió qua người tôi.

“Chạy nhanh lên một chút, nghe nói là khu rừng trước mặt có một anh chàng rất đẹp trai!”

“Nhưng nghe mọi người nói đó là một kẻ điên, ăn mặc rất kì quái…”

Oái, anh chàng đẹp trai? Kẻ điên? Ăn mặc kì quái? Hình như đang nói đến… Tôi bỗng nhanh như chớp bật dậy, len giữa hai cô bé đó và phóng như bay. Một lúc sau, trước mặt tôi là một không gian rực rỡ sắc màu, đình đài lầu các, cảnh tượng của một bức tranh sơn thủy truyền thần. Và trong bức tranh ấy, có một nhóm người đang vây quanh xem cái gì đó, lại còn có cả tiếng trêu chọc cười đùa nữa chứ.

Tôi lấy hết sức bình sinh, cuối cùng cũng luồn lách được vào giữa đám người đó. Lúc ấy, tôi tròn mắt nhìn anh chàng mà mọi người đang chăm chú nhìn kia, trong chốc lát tự hỏi rằng mình có nằm mơ hay không – Thượng Quan Cảnh Lăng, đúng là Thượng Quan Cảnh Lăng!

Một dáng vẻ bình thản ngồi trên nóc mái đình màu đỏ thắm, phía sau lưng là bầu trời xanh thẳm mênh mông bát ngát. Phía xa xa là những đám mây trắng lững lờ trôi, gió hiu hiu thổi, những áng mây trắng như tuyết khiến anh ta như đang ở trong cõi bồng lai tiên cảnh.

Nhưng, tôi lại nhanh chóng phát hiện ra là mình sai, sai một cách trầm trọng, không phải là cảnh vật và không gian làm tôn lên dáng vẻ anh ta, mà chính anh ta làm cho cảnh vật và không gian trở nên thăng hoa.

Anh ta ôm thanh kiếm, cứ dửng dưng ngồi ở đó, trên khóe miệng nở một nụ cười, ánh mắt long lanh và ấm áp. Trong khoảnh khắc ấy, ánh hào quang của anh ta vô tình đã chiếu sáng cả thế giới vô vị nhạt nhẽo này, dịu dàng mà không hề chói lóa, như ánh trăng vậy, làm phép cho tất cả trở thành chốn tiên cảnh đẹp đẽ nhất.

Nếu nói rằng tên ngụy quân tử kia là ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi, thì anh ta là một vầng trăng, một cơn gió mát. Khí phách hút hồn của anh ta, khiến cho ai vừa nhìn thấy cũng đều bị đắm chìm không thể cưỡng lại.

“Oa, đẹp trai thế…”

“Đúng vậy, phong cách của anh ấy thật là đặc biệt.”

“Anh ấy đang cười với tớ kìa, anh ấy cười rồi…”

Mấy cô nàng háo sắc bên cạnh tôi cứ ríu ra ríu rít khiến tôi đang ngây ngất trong cõi ảo tưởng bỗng bừng tỉnh trở về với hiện tại. Trời ạ, sóng điện lớn nhất trên đời này hóa ra là từ ánh mắt của những cô nàng háo sắc, một lúc có thể chập điện chết ba trăm con voi ấy chứ. Nhìn bộ dạng của từng người bọn họ, mặt ai trông cũng rạng rỡ, hạnh phúc đến mức như sắp ngất xỉu.

Nhưng mà, anh ta chạy lên tận trên đó để làm gì? Trời ạ, không phải là anh ta dùng khinh công để bay lên như trong truyền thuyết đấy chứ? Tôi chen vào giữa đám nữ sinh bên cạnh, rồi xông đến gần phía đình và gọi to: “Thượng Quan Cảnh Lăng, anh xuống đây ngay cho tôi!”

Thượng Quan Cảnh Lăng nhìn thấy tôi, lập tức nhoẻn miệng cười, vèo một cái nhảy xuống dưới đất, nắm lấy tay tôi lắc liên hồi. Này! Đại ca, anh coi tay tôi là cái gì vậy? Cái xích đu à?

Anh ta vô cùng kích động nói: “Tiểu Ngư, cuối cùng thì cô cũng đến rồi.” Vẻ mặt cứ như là đã đợi tôi từ mấy đời mấy kiếp rồi ấy!

“À, hóa ra là anh ấy có bạn gái rồi sao?”

“Đúng vậy. Ôi! Mình đau lòng quá!”

“Sáng nay nghe nói là hội trưởng hội học sinh trường Trung học phổ thông Phác Thiện đã có bạn gái rồi, cho nên tớ khó khăn lắm mới quyết định thay đổi mục tiêu, không ngờ bây giờ lại…”

Trong đám người ấy, lẫn trong tiếng khóc là những tiếng lầm bầm chửi rủa nữa. Ôi, tôi gây ra tội ác gì thế này, cứ mỗi lần đứng bên cạnh những anh chàng đẹp trai là đều bị chửi rủa!

Tôi cố gắng cười và giải thích cho mọi người: “Ha ha, mọi người hiểu lầm rồi, thực ra anh ấy là anh trai tôi. Anh ấy có chút vấn đề ở chỗ này.” Tôi vừa nói vừa chỉ tay vào đầu mình: “Cho nên anh ấy mới ăn mặc như thế này, và còn thường xuyên có những hành động bất thường nữa. Mọi người đừng để ý gì nhé, bây giờ tôi đưa anh ấy về nhà ngay đây.”

“Hả? Tiểu Ngư, sao cô lại nói tại hạ…” Thượng Quan Cảnh Lăng thấy tôi nói đầu anh ta có vấn đề, vẻ không hài lòng, cau mày nhìn tôi và hỏi.

Tôi quay lại, trợn mắt nhìn, ra hiệu cho anh ta ngậm miệng lại, rồi kéo tay anh ta chạy thật nhanh ra khỏi đám đông, chỉ còn nghe thấy sau lưng những tiếng í ới vọng lại.

“Ôi… không phải chứ, đẹp trai như vậy mà lại bị điên sao?”

“Trời ạ, sao lại như vậy được?”

“Hu hu hu, thực ra, cho dù là anh ấy bị điên, chỉ cần anh ấy nhìn tớ một cái, tớ cũng sẵn lòng trả giá.”

Tôi vừa chạy vừa đổ “mồ hôi lạnh”! Quả này toi rồi, cái tên này mang lại cho tôi phiền phức to rồi, những ngày tháng tiếp theo của tôi e rằng sẽ không còn yên ổn nữa.

Khó khăn lắm mới chạy được đến một nơi khá yên tĩnh, tôi mệt đến mức muốn ngã xuống bãi cỏ, đột nhiên nhớ ra, không phải là Thượng Quan Cảnh Lăng biết khinh công sao? Tại sao lại không đưa tôi chạy mà tôi lại phải kéo anh ta chạy như thế này?

Nhìn lại anh ta, mặt chẳng có biểu hiện gì, chẳng đỏ bừng bừng mà tim cũng chẳng đập thình thịch như tôi, ngồi cạnh tôi lại hỏi tiếp: “Tiểu Ngư cô nương, sao lại nói là tại hạ bị điên?”

“Không nói anh bị điên chẳng lẽ lại nói tôi bị điên à?” Tôi trợn mắt nhìn anh ta: “Không phải tôi đã nói anh ở đó đợi tôi sao? Anh là gì mà ngồi lên tận cái chỗ cao chót vót thế? Biết võ công là giỏi lắm à? Lần này mọi người nhìn thấy anh hết rồi, anh ăn mặc cổ quái lạ lùng thế này, lẽ nào người ta lại không nghĩ này nọ về anh?”

“Nghĩ này nọ về tại hạ? Ha ha, Tiểu Ngư cô nương, cô lo lắng hơi quá rồi thì phải? Tại hạ thì có gì mà khiến họ phải nghĩ này nọ chứ? Cô nương, vừa rồi lẽ ra cô không nên lỗ mãng như thế, chúng ta xông ra khỏi đám đông như vậy nhỡ may đâm phải ai đó thì biết làm thế nào…” Thượng Quan Cảnh Lăng chẳng để ý gì đến lời tôi nói, lại còn ngắt lời tôi rồi thao thao bất tuyệt quở trách tôi nữa chứ.

Tôi day day huyệt thái dương. Ôi! Đây đúng là một “chiêu” yêu thích của tôi, lúc vui vẻ hay tức giận tôi đều thích làm động tác này. Nhưng rất rõ ràng rằng, vẻ mặt của tôi đang muốn nói một cách thật lòng với anh ta: Tôi vô cùng tức giận.

Chẳng lẽ anh ta không biết rằng nếu để lộ thân phận anh ta là người từ thời xưa đến đây, thì hậu quả sẽ nghiêm trọng như thế nào chứ?

Chắc chắn là sẽ gây chấn động thế giới, có khi các viện, các trung tâm nghiên cứu lại bắt anh ta đi giải phẫu để nghiên cứu ấy chứ. Quan trọng hơn là tôi đã đầu tư vào anh ta hai trăm tệ rồi, nếu anh ta bị bắt đi, thì hai trăm tệ ấy của tôi nhất định là đổ xuống sông xuống biển hết!

Nhưng mà, những điều như thế mà nói cho tên ngốc này nghe, thì anh ta làm sao có thể hiểu được chứ?

Thấy sắc mặt tôi càng ngày càng u ám, anh ta cũng ý thức được và ngậm miệng lại. Tôi lắc đầu bất lực, lôi bộ quần áo thể thao mới mua trong túi vứt cho anh ta: “Mặc cái này vào, tôi cảnh cáo anh một lần nữa, không được nói với người khác rằng anh là người từ thời phong kiến đến, không được thể hiện võ công của anh trước mặt người khác, nếu không thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, bản cô nương sẽ vô cùng tức giận đấy.”

Thượng Quan Cảnh Lăng cầm lấy bộ quần áo, nhìn tứ phía: “Cô nương xin đừng vội tức giận, hãy nói cho tại hạ biết nên đi đâu thay quần áo?”

Tôi liền giơ chân lia một cái, đạp anh ta vào trong bụi cây sau lưng, nói lớn: “Ở bên trong ấy, đồ ngốc!”

Năm phút sau, anh ta ngượng nghịu đi ra. Tôi nhìn một cái rồi cười ngặt nghẽo, cười đến vỡ cả bụng. Anh ta lấy chiếc áo làm áo khoác ngoài, hai ống tay lấy làm dây đai buộc trước ngực, buồn cười chết mất!

Thượng Quan Cảnh Lăng đương nhiên là không biết tôi cười cái gì, cứ nhìn tôi với vẻ mặt không hiểu chuyện gì, rồi lại nhìn lên người anh ta, không nghĩ ra là mình mặc đồ không đúng ở chỗ nào, rồi giọng nói trở nên lắp bắp: “Tiểu, Tiểu Ngư cô nương, tôi mặc… không đúng sao?”

“Đương nhiên là không đúng rồi.” Cuối cùng thì tôi cũng đứng thẳng dậy, nhịn được cười và tiến về phía trước, cởi hai ống tay áo đang buộc quấn lại với nhau, giúp anh ta mặc lại áo rồi kéo khóa áo lên: “Anh đường đường là một vị sai dịch đại nhân mà lại không biết mặc quần áo, chuyện này mà nói ra thì thật là xấu hổ.”

Anh ta đỏ mặt, mái tóc dài bay bay về phía trước, tôi đưa tay sờ sờ, hớt hớt lại, rồi nói: “Lẽ ra, mái tóc này của anh nên cắt đi, nhưng mà, thế này cũng khá đẹp, trông rất lãng tử!”

Lúc ấy, mặc dù vẻ mặt tỏ ra lạnh lùng nhưng trong lòng tôi lại vô cùng xao động: “Trời ạ, Thượng Quan Cảnh Lăng mặc bộ quần áo thể thao trông đẹp trai quá, đẹp đến điên đảo!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s