Em không vào địa ngục thì ai vào 2.2

Ngày nhận được giấy thông báo, thầy hiệu trưởng và trưởng thôn thuê hẳn một nhóm người đến khua chiêng gõ trống, đốt pháo trước cửa nhà tôi, lại còn đội lên đầu tôi một vòng hoa đỏ chói trông quê một cục.

Tôi như bị điên, vừa cười vừa khóc, thần số mệnh đang trêu đùa tôi sao?!

 

Sau này, trong một lần tám chuyện, tôi có hỏi bọn Nhất, Nhị, Tứ kia lý do chọn hóa học. Câu trả lời của Tứ cô nương khiến tôi ấn tượng nhất. Cô nói: “Cha tớ bảo, ngoài hóa học ra thì chọn cái gì cũng được, vậy nên tớ chọn hóa học.” Làm trái ý cha chính là sở thích của Tứ cô nương.

Lúc đó tôi liền ôm hy vọng, hỏi: “Thực ra cậu cũng ghét hóa học đúng không?”

Cô chống cằm, thật thà đáp: “Thực ra cũng không nói là ghét được, chỉ có điều lúc học thấy quá nhàm chán, vô vị mà thôi.”

Vậy là tôi lại buồn bực.

 

Thôi nhé, tôi lại lan man rồi… Sau đó, dưới sự hướng dẫn của cao thủ bóng rổ Lục Tử Kiện và sự luyện tập cần mẫn của bản thân, tôi phát hiện số lần may mắn ném trúng rổ của mình ngày càng nhiều, ngay cả người luôn yêu cầu cao như Lão Đại cũng phải nhận xét: “Động tác ném rổ của Đầu Gỗ cũng khá thú vị, có thể dùng để dọa người được đấy.”

Câu nói này chẳng có ý nghĩa gì nhưng tôi hiểu đó chính là lời khen ngợi của Lão Đại. Vì lời nói này, tôi vui đến mức cười tít cả mắt, lại còn mời cô ăn kẹo mút nữa chứ.

Trong sự mong chờ của mọi người, giải bóng rổ do câu lạc bộ bóng rổ tổ chức đã chính thức được khai mạc, có rất nhiều tuyển thủ đăng ký tham gia. Ban đầu, tôi cứ tưởng nữ sinh tham gia giải đấu sẽ ít hơn nam sinh một chút. Ai ngờ, lượng tuyển thủ nữ cũng chẳng kém gì nam, thậm chí lại còn áp đảo. Tôi lau mồ hôi, sinh viên nữ của trường đại học B nhiệt tình với môn bóng rổ này đến thế sao? Hay là bọn họ cũng thiếu tiền?

Tôi hơi căng thẳng, chen vào giữa đám nữ sinh, tranh thủ luyện ném bóng. Cảm giác với bóng tạm thời không tồi. Tôi vừa luyện tập vừa nghe hai nữ sinh bên cạnh tám chuyện.

Nữ sinh A nói: “Này, sao cậu cũng tham gia giải bóng rổ này thế? Tớ nhớ hình như đến chuyền bóng cậu cũng không biết cơ mà?”

Nữ sinh B nói: “Tớ đến ngắm các anh chàng đẹp trai, nghe nói giải này cả Chung Nguyên và Lục Tử Kiện đều là giám khảo.”

Vừa nghe đến tên Lục Tử Kiện, hai tai tôi liền dỏng lên. Tôi đứng ôm bóng bất động, chăm chú lắng nghe câu chuyện của bọn họ. Lục Tử Kiện là giám khảo ư? Anh kín quá, tôi chẳng biết gì cả.

Nữ sinh A nói tiếp: “Đúng thế, đúng thế, tớ còn nghe nói Chung Nguyên là giám khảo của giải đấu nữ, thế nên mới hào hứng chạy đến đăng ký, lần này có thể tiếp cận thần tượng rồi.” Cô ta càng nói càng kích động.

Nữ sinh B xí một tiếng rồi nói: “Thông tin của cậu chậm quá, thực ra Chung Nguyên vì nể hội trưởng câu lạc bộ bóng rổ nên mới làm giam khảo giải nữ, nếu không thì không có nhiều con gái đến đăng ký tham gia như vậy. Nhưng sau đó, không hiểu Chung Nguyên trúng tà thuật gì mà nhất quyết đòi đổi với Lục Tử Kiện sang làm giám khảo giải nam.”

Nữ sinh A hỏi vẻ hơi nuối tiếc: “Thật sao? Tại sao tớ không nghe nói gì thế nhỉ?”

Nữ sinh B đáp: “Chính xác trăm phần trăm, cậu đừng quên, bạn trai tớ là trưởng ban tổ chức trong câu lạc bộ bóng rổ.”

Nữ sinh A nói tiếp: “Cũng không sao, thực ra được tiếp xúc với Lục Tử Kiện cũng không tồi.”

Nữ sinh B không nén nổi bèn cười nói: “Cậu là tuyển thủ, anh ấy ngồi ghế giám khảo, làm sao hai người có thể tiếp xúc với nhau được?”

Nữ sinh A hơi nhăn nhó, nhưng sau đó lại cười đùa với nữ sinh B.

Tôi đứng một bên nghe chuyện, nhiệt huyết sục sôi, lòng tràn đầy hy vọng. Lục Tử Kiện, Lục Tử Kiện!

Cuối cùng, Chung Nguyên cũng làm được một việc khiến tôi không thấy coi thường, thay đổi như thế quả là rất tuyệt, rất tuyệt!

Tôi đang bị kích động vì chuyện Lục Tử Kiện sẽ là giám khảo cho giải bóng rổ nữ thì thấy Lục Tử Kiện và Chung Nguyên từ xa đi tới. Hai người bọn họ đứng ở cửa ra vào, trò chuyện với mấy người trong câu lạc bộ bóng rổ.

Tôi thấy mình cần phát huy tinh thần dũng cảm, vậy nên cắm đầu cắm cổ chạy đến, tặng Lục Tử Kiện một nụ cười rạng rỡ, sau đó dè dặt vẫy vẫy tay nói: “Lục sư huynh, hôm nay nhờ anh giúp đỡ ạ!”

Lục Tử Kiện nhìn tôi cười dịu dàng nói: “Mộc Nhĩ, cố lên em nhé!”

Tôi ra sức gật đầu.

Lúc đó, Chung Nguyên đột nhiên liếc nhìn tôi, ánh mắt nham hiểm: “Mộc Nhĩ? Giám khảo của cô hình như là tôi thì phải?”

Tôi nhìn hắn, khinh khỉnh nói: “Không phải anh là giám khảo giải nam sao?”

Chung Nguyên gật đầu: “Đúng thế, cô cũng biết à?”

Tôi nhún vai, nói: “Vậy thì giám khảo của tôi là Lục sư huynh, có liên quan gì đến anh chứ?”

Chung Nguyên nhìn tôi một cách rất kỳ quái, sau đó đột nhiên cất tiếng: “Cô là con gái sao?”

Câu hỏi của hắn thật kỳ cục, đây không phải là chuyện hiển nhiên sao? Vì vậy, tôi không thèm nhìn hắn, đáp: “Nói nhảm!”

Chung Nguyên lại nhắc thêm lần nữa: “Cô mà là con gái ư?”

Tôi trợn mắt: “Đúng vậy, đừng nói với tôi là anh không nhận ra?”

Ánh mắt Chung Nguyên như lướt qua ngực tôi, cười khinh thường: “Tôi vẫn chưa nhìn ra.”

Bị ánh mắt và lời nói của hắn kích động đến mức không chịu được, tôi bỗng mất hết lý trí, hét lên một cách ngu ngốc: “Không nhìn ra? Tôi mặc áo ngực cỡ A đấy, sao anh không nhìn ra chứ?”

Lời nói vừa thoát ra khỏi miệng, tôi liền thấy hối hận. Đúng thế, mặc dù tôi luôn cho rằng tôi mặc áo ngực cỡ A là bự nhất, nhưng sao lại có thể nói chuyện này với một đứa con trai?… Thực ra tôi là một đứa thận trọng cơ mà. >_<

Quả nhiên, tôi vừa dứt lời, những người xung quanh đã nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt rất kỳ lạ, cứ như thể tôi từ sao Hỏa rơi xuống.

Thật thê thảm! Tôi chỉ muốn mặt đất nứt ra ngay bây giờ để tôi chui xuống.

Nhưng Chung Nguyên vẫn thấy tình cảnh lúc đó chưa đủ khiến tôi xấu hổ. Hắn sững sờ giây lát, rồi cười toe toét nói: “Áo lót cỡ A lớn như vậy, sao tôi không nhìn ra nhỉ?”

Tôi: “…”

Ông trời ơi, ông cho Thiên Lôi đánh chết tôi đi!

 

 

 

Advertisements

Chuyện tình vượt thời gian 2.6

Lúc tôi đang đấm ngực giậm chân thì bỗng có hai bạn gái chạy nhanh như gió qua người tôi.

“Chạy nhanh lên một chút, nghe nói là khu rừng trước mặt có một anh chàng rất đẹp trai!”

“Nhưng nghe mọi người nói đó là một kẻ điên, ăn mặc rất kì quái…”

Oái, anh chàng đẹp trai? Kẻ điên? Ăn mặc kì quái? Hình như đang nói đến… Tôi bỗng nhanh như chớp bật dậy, len giữa hai cô bé đó và phóng như bay. Một lúc sau, trước mặt tôi là một không gian rực rỡ sắc màu, đình đài lầu các, cảnh tượng của một bức tranh sơn thủy truyền thần. Và trong bức tranh ấy, có một nhóm người đang vây quanh xem cái gì đó, lại còn có cả tiếng trêu chọc cười đùa nữa chứ.

Tôi lấy hết sức bình sinh, cuối cùng cũng luồn lách được vào giữa đám người đó. Lúc ấy, tôi tròn mắt nhìn anh chàng mà mọi người đang chăm chú nhìn kia, trong chốc lát tự hỏi rằng mình có nằm mơ hay không – Thượng Quan Cảnh Lăng, đúng là Thượng Quan Cảnh Lăng!

Một dáng vẻ bình thản ngồi trên nóc mái đình màu đỏ thắm, phía sau lưng là bầu trời xanh thẳm mênh mông bát ngát. Phía xa xa là những đám mây trắng lững lờ trôi, gió hiu hiu thổi, những áng mây trắng như tuyết khiến anh ta như đang ở trong cõi bồng lai tiên cảnh.

Nhưng, tôi lại nhanh chóng phát hiện ra là mình sai, sai một cách trầm trọng, không phải là cảnh vật và không gian làm tôn lên dáng vẻ anh ta, mà chính anh ta làm cho cảnh vật và không gian trở nên thăng hoa.

Anh ta ôm thanh kiếm, cứ dửng dưng ngồi ở đó, trên khóe miệng nở một nụ cười, ánh mắt long lanh và ấm áp. Trong khoảnh khắc ấy, ánh hào quang của anh ta vô tình đã chiếu sáng cả thế giới vô vị nhạt nhẽo này, dịu dàng mà không hề chói lóa, như ánh trăng vậy, làm phép cho tất cả trở thành chốn tiên cảnh đẹp đẽ nhất.

Nếu nói rằng tên ngụy quân tử kia là ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi, thì anh ta là một vầng trăng, một cơn gió mát. Khí phách hút hồn của anh ta, khiến cho ai vừa nhìn thấy cũng đều bị đắm chìm không thể cưỡng lại.

“Oa, đẹp trai thế…”

“Đúng vậy, phong cách của anh ấy thật là đặc biệt.”

“Anh ấy đang cười với tớ kìa, anh ấy cười rồi…”

Mấy cô nàng háo sắc bên cạnh tôi cứ ríu ra ríu rít khiến tôi đang ngây ngất trong cõi ảo tưởng bỗng bừng tỉnh trở về với hiện tại. Trời ạ, sóng điện lớn nhất trên đời này hóa ra là từ ánh mắt của những cô nàng háo sắc, một lúc có thể chập điện chết ba trăm con voi ấy chứ. Nhìn bộ dạng của từng người bọn họ, mặt ai trông cũng rạng rỡ, hạnh phúc đến mức như sắp ngất xỉu.

Nhưng mà, anh ta chạy lên tận trên đó để làm gì? Trời ạ, không phải là anh ta dùng khinh công để bay lên như trong truyền thuyết đấy chứ? Tôi chen vào giữa đám nữ sinh bên cạnh, rồi xông đến gần phía đình và gọi to: “Thượng Quan Cảnh Lăng, anh xuống đây ngay cho tôi!”

Thượng Quan Cảnh Lăng nhìn thấy tôi, lập tức nhoẻn miệng cười, vèo một cái nhảy xuống dưới đất, nắm lấy tay tôi lắc liên hồi. Này! Đại ca, anh coi tay tôi là cái gì vậy? Cái xích đu à?

Anh ta vô cùng kích động nói: “Tiểu Ngư, cuối cùng thì cô cũng đến rồi.” Vẻ mặt cứ như là đã đợi tôi từ mấy đời mấy kiếp rồi ấy!

“À, hóa ra là anh ấy có bạn gái rồi sao?”

“Đúng vậy. Ôi! Mình đau lòng quá!”

“Sáng nay nghe nói là hội trưởng hội học sinh trường Trung học phổ thông Phác Thiện đã có bạn gái rồi, cho nên tớ khó khăn lắm mới quyết định thay đổi mục tiêu, không ngờ bây giờ lại…”

Trong đám người ấy, lẫn trong tiếng khóc là những tiếng lầm bầm chửi rủa nữa. Ôi, tôi gây ra tội ác gì thế này, cứ mỗi lần đứng bên cạnh những anh chàng đẹp trai là đều bị chửi rủa!

Tôi cố gắng cười và giải thích cho mọi người: “Ha ha, mọi người hiểu lầm rồi, thực ra anh ấy là anh trai tôi. Anh ấy có chút vấn đề ở chỗ này.” Tôi vừa nói vừa chỉ tay vào đầu mình: “Cho nên anh ấy mới ăn mặc như thế này, và còn thường xuyên có những hành động bất thường nữa. Mọi người đừng để ý gì nhé, bây giờ tôi đưa anh ấy về nhà ngay đây.”

“Hả? Tiểu Ngư, sao cô lại nói tại hạ…” Thượng Quan Cảnh Lăng thấy tôi nói đầu anh ta có vấn đề, vẻ không hài lòng, cau mày nhìn tôi và hỏi.

Tôi quay lại, trợn mắt nhìn, ra hiệu cho anh ta ngậm miệng lại, rồi kéo tay anh ta chạy thật nhanh ra khỏi đám đông, chỉ còn nghe thấy sau lưng những tiếng í ới vọng lại.

“Ôi… không phải chứ, đẹp trai như vậy mà lại bị điên sao?”

“Trời ạ, sao lại như vậy được?”

“Hu hu hu, thực ra, cho dù là anh ấy bị điên, chỉ cần anh ấy nhìn tớ một cái, tớ cũng sẵn lòng trả giá.”

Tôi vừa chạy vừa đổ “mồ hôi lạnh”! Quả này toi rồi, cái tên này mang lại cho tôi phiền phức to rồi, những ngày tháng tiếp theo của tôi e rằng sẽ không còn yên ổn nữa.

Khó khăn lắm mới chạy được đến một nơi khá yên tĩnh, tôi mệt đến mức muốn ngã xuống bãi cỏ, đột nhiên nhớ ra, không phải là Thượng Quan Cảnh Lăng biết khinh công sao? Tại sao lại không đưa tôi chạy mà tôi lại phải kéo anh ta chạy như thế này?

Nhìn lại anh ta, mặt chẳng có biểu hiện gì, chẳng đỏ bừng bừng mà tim cũng chẳng đập thình thịch như tôi, ngồi cạnh tôi lại hỏi tiếp: “Tiểu Ngư cô nương, sao lại nói là tại hạ bị điên?”

“Không nói anh bị điên chẳng lẽ lại nói tôi bị điên à?” Tôi trợn mắt nhìn anh ta: “Không phải tôi đã nói anh ở đó đợi tôi sao? Anh là gì mà ngồi lên tận cái chỗ cao chót vót thế? Biết võ công là giỏi lắm à? Lần này mọi người nhìn thấy anh hết rồi, anh ăn mặc cổ quái lạ lùng thế này, lẽ nào người ta lại không nghĩ này nọ về anh?”

“Nghĩ này nọ về tại hạ? Ha ha, Tiểu Ngư cô nương, cô lo lắng hơi quá rồi thì phải? Tại hạ thì có gì mà khiến họ phải nghĩ này nọ chứ? Cô nương, vừa rồi lẽ ra cô không nên lỗ mãng như thế, chúng ta xông ra khỏi đám đông như vậy nhỡ may đâm phải ai đó thì biết làm thế nào…” Thượng Quan Cảnh Lăng chẳng để ý gì đến lời tôi nói, lại còn ngắt lời tôi rồi thao thao bất tuyệt quở trách tôi nữa chứ.

Tôi day day huyệt thái dương. Ôi! Đây đúng là một “chiêu” yêu thích của tôi, lúc vui vẻ hay tức giận tôi đều thích làm động tác này. Nhưng rất rõ ràng rằng, vẻ mặt của tôi đang muốn nói một cách thật lòng với anh ta: Tôi vô cùng tức giận.

Chẳng lẽ anh ta không biết rằng nếu để lộ thân phận anh ta là người từ thời xưa đến đây, thì hậu quả sẽ nghiêm trọng như thế nào chứ?

Chắc chắn là sẽ gây chấn động thế giới, có khi các viện, các trung tâm nghiên cứu lại bắt anh ta đi giải phẫu để nghiên cứu ấy chứ. Quan trọng hơn là tôi đã đầu tư vào anh ta hai trăm tệ rồi, nếu anh ta bị bắt đi, thì hai trăm tệ ấy của tôi nhất định là đổ xuống sông xuống biển hết!

Nhưng mà, những điều như thế mà nói cho tên ngốc này nghe, thì anh ta làm sao có thể hiểu được chứ?

Thấy sắc mặt tôi càng ngày càng u ám, anh ta cũng ý thức được và ngậm miệng lại. Tôi lắc đầu bất lực, lôi bộ quần áo thể thao mới mua trong túi vứt cho anh ta: “Mặc cái này vào, tôi cảnh cáo anh một lần nữa, không được nói với người khác rằng anh là người từ thời phong kiến đến, không được thể hiện võ công của anh trước mặt người khác, nếu không thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, bản cô nương sẽ vô cùng tức giận đấy.”

Thượng Quan Cảnh Lăng cầm lấy bộ quần áo, nhìn tứ phía: “Cô nương xin đừng vội tức giận, hãy nói cho tại hạ biết nên đi đâu thay quần áo?”

Tôi liền giơ chân lia một cái, đạp anh ta vào trong bụi cây sau lưng, nói lớn: “Ở bên trong ấy, đồ ngốc!”

Năm phút sau, anh ta ngượng nghịu đi ra. Tôi nhìn một cái rồi cười ngặt nghẽo, cười đến vỡ cả bụng. Anh ta lấy chiếc áo làm áo khoác ngoài, hai ống tay lấy làm dây đai buộc trước ngực, buồn cười chết mất!

Thượng Quan Cảnh Lăng đương nhiên là không biết tôi cười cái gì, cứ nhìn tôi với vẻ mặt không hiểu chuyện gì, rồi lại nhìn lên người anh ta, không nghĩ ra là mình mặc đồ không đúng ở chỗ nào, rồi giọng nói trở nên lắp bắp: “Tiểu, Tiểu Ngư cô nương, tôi mặc… không đúng sao?”

“Đương nhiên là không đúng rồi.” Cuối cùng thì tôi cũng đứng thẳng dậy, nhịn được cười và tiến về phía trước, cởi hai ống tay áo đang buộc quấn lại với nhau, giúp anh ta mặc lại áo rồi kéo khóa áo lên: “Anh đường đường là một vị sai dịch đại nhân mà lại không biết mặc quần áo, chuyện này mà nói ra thì thật là xấu hổ.”

Anh ta đỏ mặt, mái tóc dài bay bay về phía trước, tôi đưa tay sờ sờ, hớt hớt lại, rồi nói: “Lẽ ra, mái tóc này của anh nên cắt đi, nhưng mà, thế này cũng khá đẹp, trông rất lãng tử!”

Lúc ấy, mặc dù vẻ mặt tỏ ra lạnh lùng nhưng trong lòng tôi lại vô cùng xao động: “Trời ạ, Thượng Quan Cảnh Lăng mặc bộ quần áo thể thao trông đẹp trai quá, đẹp đến điên đảo!

Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần 4.4

Lệ Lệ nguýt dài cậu ta một cái, cười nói: “Tôi không nhắc tới Nhược Nhược thì cậu chẳng đếm xỉa gì đến tôi, mới nhắc đến Nhược Nhược một cái, cậu đã chạy tới luôn. Cậu thiên vị quá rồi đấy.”

“Chị Nhược Nhược rất quan trọng với em.” Tiểu Cáp khẽ nói, ngại ngùng cúi đầu.

Lệ Lệ vừa thấy chút manh mối, mắt liền sáng lên, sán lại gần Tiểu Cáp hỏi: “Rất quan trọng? Quan trọng thế nào?”

Tiểu Cáp hơi ngẩng đầu nhìn theo hướng Nhược Nhược vừa đi, rồi lại cúi đầu, hai má hồng ửng như cánh hoa đào, bẽn lẽn nói: “Chị Lệ Lệ, em không trả lời có được không?”

“Tất nhiên…” Lệ Lệ nhanh nhảu đáp. Nhưng mới bật ra được hai tiếng, thấy vẻ mặt Tiểu Cáp lộ chút hạnh phúc, liền truy hỏi đến cùng: “Không được, trừ phi cậu không muốn làm lành với Nhược Nhược.”

Tiểu Cáp mừng quýnh, ngẩng đầu chăm chăm nhìn Lệ Lệ, hỏi: “Chị biết cách làm lành với chị Nhược Nhược thật sao?”

Cuối cùng cũng thành công! Lệ Lệ ngẩng đầu, cười đắc ý, nói: “Tất nhiên là tôi biết. Tôi và Nhược Nhược chơi với nhau đã bốn năm nay, tôi hiểu Nhược Nhược rất rõ.”

Tiểu Cáp mừng rỡ, nắm ngay lấy tay Lệ Lệ, vui đến nỗi giọng nói cũng run lên: “Tốt quá! Chị Lệ Lệ, chị giúp em với.”

“Giúp cậu? Được thôi. Nhưng cậu phải nói cho tôi biết, tại sao Nhược Nhược lại quan trọng với cậu đến thế?” Lệ Lệ nhanh chóng nắm lấy thời cơ.

Tiểu Cáp buông tay Lệ Lệ, chép chép miệng, lúng túng hỏi lại: “Nhất định phải nói sao?”

“Đúng!” Lệ Lệ gật đầu chắc nịch.

“Thôi được rồi.” Tiểu Cáp lại cúi đầu, mặt đỏ như gấc, ngượng ngùng nói: “Đối với em, Nhược Nhược giống như thiên thần hộ mệnh. Hôm ấy nếu không gặp được chị Nhược Nhược, em đã bị đói mà ngất giữa đường rồi.”

Lệ Lệ quan sát dáng vẻ sượng sùng của Tiểu Cáp, tiếp tục dò la: “Cậu có thích Nhược Nhược không?”

“Thích!” Tiểu Cáp đáp không do dự.

“Tôi muốn nói là một người con trai thích một người con gái ấy. Chứ không phải giống như thích sôcôla hay thích bố mẹ mình đâu. Tôi nói thế, cậu hiểu không?”

“Em hiểu. Em với chị Nhược Nhược giống như bác Lâm trai dành cho bác Lâm gái, giống như Lương Sơn Bá dành cho Chúc Anh Đài, giống như gà trống dành cho gà mái…”

“Đúng… đúng… Cậu thông minh lắm, nhưng ví dụ cuối cùng thì không ổn, không được để Nhược Nhược nghe thấy, nếu không cô ấy cho cậu ăn đòn đó.” Lệ Lệ thao thao chen ngang, nếu cứ để cậu chàng luyên thuyên, không khéo cậu ta lại đem Nhược Nhược ví với khủng long mất. Vì muốn biết tình cảm của Tiểu Cáp dành cho Nhược Nhược, khiến cậu ta phải nói ra những lời thật lòng, Lệ Lệ dùng chiêu khích tướng, cố tình hạ thấp cô bạn thân: “Thật ra mà nói, Nhược Nhược thứ nhất chẳng dịu dàng, thứ hai không tâm lý, còn hay thượng cẳng chân hạ cẳng tay với cậu, cậu thích Nhược Nhược ở điểm nào chứ?”

Quả nhiên Tiểu Cáp lập tức sập bẫy. Cậu ta tức giận trừng mắt nhìn Lệ Lệ, nói: “Chị nói lung tung, chị Nhược Nhược có rất nhiều ưu điểm.”

“Vậy cậu thử nói cho tôi nghe những ưu điểm của Nhược Nhược xem nào.”

“Chị Nhược Nhược rất tốt bụng, bề ngoài chị ấy tỏ ra hung dữ, nhưng thật ra trong lòng rất tốt. Em còn nhớ lần đầu tiên gặp chị ấy, lúc đó đã là chiều muộn, con ngõ nhỏ ngập trong sắc vàng của nắng chiều. Chị Nhược Nhược đứng giữa con đường nhuộm màu nắng đó, dịu dàng đưa cho em thanh sôcôla, ánh mắt của chị ấy còn đẹp hơn cả nắng chiều, mềm mại quấn quýt lấy làn gió, cả tà váy trắng cũng uốn lượn theo gió. Lúc ấy, em như thấy phía sau Nhược Nhược thấp thoáng một đôi cánh trắng muốt, em cứ tưởng mình gặp được thiên thần thực sự. Thật ra, trước khi gặp chị ấy, em đã tìm nhiều người giúp đỡ, nhưng chẳng ai thèm quan tâm đến em. Lúc đó chị ấy cũng có thể như những người khác, đẩy em ra, bỏ đi coi như không có chuyện gì. Nhưng chị ấy không làm thế, chị ấy cho em sôcôla, còn hỏi em có cần giúp gì không. Lúc biết em không có nhà để về, còn không ngại vất vả đưa em tới đồn cảnh sát. Em biết, thật ra ban đầu chị Nhược Nhược cũng không muốn dẫn em về nhà, chăm sóc một người mất trí nhớ không phải chuyện dễ dàng gì. Chị ấy phải đấu tranh rất nhiều, cuối cùng vẫn quyết định đưa em về nhà. Mấy ngày em ở đó, tuy lúc nào chị ấy cũng hung dữ, quát tháo em, nhưng em biết, chị ấy chỉ muốn tốt cho em. Tuy em bị mất trí nhớ, trí não cũng giảm mất một phần, nhưng có nhiều chuyện em hiểu rất rõ. Chị Nhược Nhược là cô gái tốt nhất em từng gặp, cho dù chị ấy không xinh, nhưng quan trọng là trái tim của chị ấy rất đẹp.”

Tiểu Cáp vừa nói, vừa chăm chú nhìn vào cuốn sổ ghi nhớ của Nhược Nhược đặt trên bàn. Đó là một cuốn sổ bìa cứng, màu đen, trên đó có vẽ hình một chú nai ngộ nghĩnh, góc bên trái dán một bức ảnh chân dung nho nhỏ nằm gọn trong chiếc khung màu tím nhạt, trong ảnh Nhược Nhược giơ hai ngón tay hình chữ “V”, cười thật tươi, ánh mắt dịu dàng, gương mặt tinh khôi trong ánh xuân, chẳng có chút gì là chậm chạp như thường ngày.

Lệ Lệ quan sát thái độ của Tiểu Cáp, phán đoán mức độ thật giả trong câu chuyện của cậu ta.

Có vẻ Tiểu Cáp không nói dối, chắc cậu ta thích Nhược Nhược thật. Tuy hai người quen nhau chưa lâu, nhưng thời gian đâu phải là thước đo của tình yêu. Có những người cả đời cũng chưa chắc tìm được một nửa thực sự, nhưng có những người lại may mắn tìm được một nửa của mình trong những tình huống thật ngẫu nhiên. Tình yêu không phải ta muốn thì nó đến, ta đuổi thì nó đi.

Hơn nữa, Nhược Nhược có vẻ cũng ngầm có tình cảm với Tiểu Cáp, cho dù cô vẫn nhất mực phủ nhận. Nhưng không thừa nhận không có nghĩa là không thích, sớm muộn Nhược Nhược cũng phải đối diện với trái tim mình. Vậy việc Tiểu Cáp thích Nhược Nhược đâu có gì là không tốt.

Tiểu Cáp thấy Lệ Lệ đăm chiêu dường như quên mất cậu còn đang ngồi bên cạnh, liền lên tiếng đánh thức: “Chị Lệ Lệ, em nói hết rồi, bây giờ theo đúng giao hẹn, chị nói em biết làm thế nào để làm lành với chị Nhược Nhược đi.”

“Biết rồi, cậu sợ tôi ăn quỵt chắc.” Lệ Lệ nguýt dài, vớ lấy chiếc bút trên bàn, vừa quay tít vừa hỏi: “Hôm qua cậu làm gì chọc giận Nhược Nhược đúng không?”

“Chuyện gì chọc giận chị Nhược Nhược à?” Tiểu Cáp vò đầu suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu. “Không có mà. Hôm qua em còn cho chị ấy một đống quà, nhưng chị ấy chẳng ăn cái nào, còn trả hết cho em, sau đó đá em ra ngoài cửa.”

“Quà? Quà gì?”

“Sôcôla này, bánh quy, kẹo nữa.”

“Đó đều là những món khoái khẩu của Nhược Nhược mà. Sao cô ấy lại vứt trả cậu? Hơn nữa, Nhược Nhược cũng đâu phải người thích kiếm chuyện vô cớ…” Lệ Lệ bỏ bút xuống, chau mày ngẫm nghĩ một lát, đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu: “Khoan đã! Cậu vừa nói là một đống quà, đúng không? Cậu kiếm đâu ra vậy?”

“Các bạn trong lớp tặng em. Em thấy các bạn ở đây rất thân thiện, ngày đầu tiên em đến lớp mọi người đã tặng em nhiều quà như vậy.”

“Các bạn? Là đám con gái trong lớp đúng không?”

“Đúng thế.”

“Trời ơi! Cậu lại đem đồ bạn gái khác tặng cho Nhược Nhược?” Lệ Lệ dở khóc dở cười, vỗ tay lên trán, làm bộ dạng không còn gì để nói: “Cậu đúng là…! Ngốc không thể chấp nhận được. Thảo nào Nhược Nhược giận đến vậy.”

Tiểu Cáp ngây ngô chớp mắt, thắc mắc: “Chị Lệ Lệ, chị nói thế là sao? Sao em nghe chẳng hiểu gì cả?”

“Không hiểu thì thôi, nhưng từ nay về sau cậu chớ có tùy tiện nhận quà của đám con gái, biết chưa?”

“Tại sao?”

“Cậu có biết vì sao đám con gái đó tặng quà cho cậu không?”

“Không.”

“Bởi vì bọn nó thích cậu.”

“Hả! Thích em? Sao lại thế?” Tiểu Cáp nhảy dựng lên, bao nhiêu con mắt trong lớp lập tức đổ dồn về phía cậu ta, Lệ Lệ vội vàng kéo cậu ta ngồi xuống.

“Đừng có kích động thế, nói chung là cậu nhớ lấy, nếu cậu không thích đám con gái đó thì chớ có nhận quà của bọn nó, nếu không người ta sẽ tưởng cậu để ý đến người ta. Nhược Nhược tức giận là vì hiểu lầm cậu cũng thích đám con gái đó.”

“Hả?! Vậy em phải thế nào?” Tiểu Cáp nhăn nhó. “Hay là em trả hết quà lại cho bọn họ?”

Lệ Lệ nghĩ một lát rồi nói: “Cũng không cần phải thế, lần sau cậu đừng tùy tiện nhận quà của người ta nữa là được. Lát nữa tan học, cậu chịu khó dỗ dành Nhược Nhược. Nhược Nhược thật ra rất dễ mềm lòng, cậu nói cho ngọt ngào chút là cô ấy bỏ qua ngay thôi.”

Tiểu Cáp cảm động gật đầu: “Cảm ơn chị Lệ Lệ!”

“Đúng rồi, cậu thích Nhược Nhược đúng không? Tôi có cách giúp cậu theo đuổi cô ấy.”

“Thật không?” Tiểu Cáp mừng rỡ hỏi, không ngờ mình lại may mắn được Lệ Lệ giúp đỡ.

“Ừ, cậu biết làm bánh ngọt đúng không? Cậu lại đây, tôi bày cho cậu cách này…”

Tiểu Cáp liền ghé tai lại.

 

Chuyện tình vượt thời gian 2.5

“Em ấy là bạn gái của hội trưởng, nếu hội trưởng mà biết mọi người tập trung ở đây ức hiếp em ấy, thì có biết sau này hội trưởng sẽ đối xử thế nào với mọi người không?” Mỹ nhân Minh Y Na nói tiếp.

“Thiếu nữ sexy” rút tay lại một cách không cam lòng, lùi lại một bước, vẻ mặt vẫn lộ rõ vẻ “gà chết không sợ nước sôi”: “Tôi dám khẳng định, con nha đầu thối tha này tuyệt đối không phải là bạn gái của hội trưởng, hôm nay tôi nhất định sẽ dạy cho nó một bài học.”

Minh Y Na nhìn tôi, rồi lại nhìn cô bạn kia, cười nhạt, khóe miệng để lộ một lúm đồng tiền nhỏ, lạnh lùng nói: “Nếu bạn cứ khăng khăng cố chấp, thì tôi không ngăn cản, nhưng tôi cũng không dám chắc là sẽ xảy ra hậu quả gì đâu đấy.”

Cho dù là một tên ngốc cũng có thể thấy rõ được sự uy hiếp trong lời nói của Minh Y Na, vì thế “thiếu nữ sexy” cứ đứng ngây ra, và không dám làm gì tôi nữa.

“Lộ Lộ, nghe nói là anh cả Lê Hiên của hội Thanh Lăng trường Trung học Hữu Trí đang theo đuổi Y Na. Chúng ta bỏ qua chuyện hôm nay đi.” Một nữ sinh đứng sau “thiếu nữ sexy” nói nhỏ vào tai cô ta.

Nghe câu ấy, sắc mặt “thiếu nữ sexy” biến đổi hẳn, xem ra cái tên anh cả gì đó nhất định là một nhân vật “đáng gờm”. Cô nàng nhếch miệng, nghĩ ngợi một lát, trợn mắt nhìn tôi, nói với tôi một cách không lấy gì làm vừa lòng: “Được, hôm nay nể mặt Y Na, tôi không tính toán gì với con nha đầu thối tha này.” Nói xong, cô nàng dẫn theo lũ nữ sinh phía sau rời đi một cách không cam tâm và đầy căm hận.

Phù phù – tôi thở một hơi dài, bản nữ hiệp này mặc dù “trời không sợ, đất không sợ”, nhưng giữa ban ngày ban mặt thế này lại đánh lộn với người khác thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến hình tượng. Thật may là chị thiên thần nói vài câu thôi đã làm tan được “trận quyết đấu gay go” này. Lòng ngưỡng mộ và sùng bái của tôi còn “cuồn cuộn hơn cả sóng biển Đông”.

Nghĩ đến đây, tôi chắp chắp tay trước mặt chị ấy, nói: “Đa tạ ơn cứu giúp của chị, Tiểu Ngư em có thịt nát xương tan cũng khó mà báo đáp được.”

Minh Y Na cười khì một tiếng, trên mặt tựa như có một bông hoa hé nở: “Em thật thú vị, chả trách hội trưởng lại thích em.”

“Cái này…” Tôi gãi gãi đầu, không biết có nên nói thật với chị thiên thần không, suy tính một lúc, tôi quyết định không nói. Mặc dù tôi không muốn lừa dối một thiên thần tốt bụng như vậy, nhưng tôi cũng không muốn chọc tức cái tên ngụy quân tử mặt lạnh như tiền kia.

Chị thiên thần thì nghĩ là tôi ngượng ngùng, lại mỉm cười và nói: “Vẫn chưa đến chỗ nhân viên quản lí kí túc để đăng kí đúng không? Chị đang rỗi, để chị đưa đi.”

“Hả? Thật chứ? Tốt quá, nhưng thế thì ngại quá!” Tôi vô cùng bất ngờ, hưng phấn đến nỗi không biết nói gì. Bạn thử nghĩ mà xem, bỗng nhiên có một mỹ nhân đẹp như thiên thần không quen không biết đến bênh vực kẻ yếu, rồi lại chủ động đề nghị giúp đỡ, bạn sẽ có cảm giác như thế nào chứ?

“Đừng khách khí! Chị là Minh Y Na, học lớp mười một, em cứ gọi chị là Y Na. À đúng rồi, chị còn chưa biết tên em nữa!” Y Na đỡ chiếc túi hành lí trong tay tôi, dẫn tôi đến kí túc nữ.

“À, chào chị Y Na, em là Lâm Tiểu Ngư, tân học sinh lớp mười…”

4.

Làm xong thủ tục đăng kí, Minh Y Na lại dẫn tôi đi tìm phòng, giúp tôi thu dọn đồ đạc, khi xong xuôi mọi thứ thì cũng đã đến buổi trưa.

Đây là phòng dành cho hai người, bạn cùng phòng tôi là một cô nương ở tận Myanmar, cô ấy rất dễ chịu, luôn nở nụ cười nhẹ nhàng với chúng tôi.

“Cũng ổn rồi đấy.” Minh Y Na hài lòng nhìn chiếc bàn và chiếc giường gọn gàng mà chị ấy giúp tôi thu dọn, rồi nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay: “Ôi! Đã mười hai giờ rồi, thế này nhé, hai chị em mình đi ăn trưa trước, sau đó chị đưa em đến siêu thị gần trường để mua một ít đồ dùng cá nhân nhé.”

“A, tốt quá đi mất! Nếu không có chị thì có lẽ giờ này em vẫn như con ruồi mất đầu đang bay loạn xạ.” Tôi nhanh chóng kéo tay chị Y Na ra ngoài. Mẹ ơi! Tôi khẽ rên lên, ngoài mấy cái bánh tôi ăn lúc trên xe từ hôm qua, đến bây giờ tôi vẫn chưa được ăn hạt cơm nào, đói không thể chịu nổi nữa rồi.

Ngồi ăn cơm, chúng tôi nói chuyện với nhau rất vui vẻ, chúng tôi trở nên rất thân thiết. Nhưng chị ấy toàn hỏi những câu như tên ngụy quân tử kia thích ăn gì, thích làm gì, còn tôi thì cứ phải ba hoa bốc phét loạn hết cả lên. Đại loại là chị ấy đều tin hết, nếu không thì sao lại tranh trả tiền chứ?

Rời khỏi quán ăn, Minh Y Na nói với tôi: “Sau trường mình có một công viên, đằng sau công viên có một siêu thị lớn, chị đưa em đi nhé.”

“Công viên?” Tôi bỗng vỗ vỗ vào đầu, nhảy lên –
Trời ơi, tôi quên mất Thượng Quan Cảnh Lăng ở đó rồi, lại còn bận bịu cả ngày chẳng nhớ gì đến sự tồn tại của anh ta nữa chứ. Ôi, làm thế nào bây giờ? Anh ta sẽ không đói lả ra đấy chứ? Có bị ai lừa đi mất không?”

“Tiểu Ngư, em sao vậy?” Minh Y Na lo lắng và hỏi tôi một cách khó hiểu.

“À… à… em bỗng nhớ ra là em vẫn còn một việc rất quan trọng chưa làm, hay là để lần sau chúng ta sẽ cùng nhau đi siêu thị nhé, chị Y Na?” Tôi rất áy náy nói, rồi lại nhìn trộm vẻ mặt của chị ấy. Vẫn may, hình như chị ấy không giận, nghĩ cho cùng thì thiên thần có bao giờ biết tức giận đâu!

“Ồ, vậy à, chị biết rồi, hẳn là có hẹn với hội trưởng đại nhân rồi! Được rồi, vậy chị không làm lỡ việc của em nữa, em đi nhanh đi!” Minh Y Na nở nụ cười ấm áp, vỗ vỗ vai tôi: “Chị đi trước nhé. Lần sau sẽ đến chơi với em!”

Khi chị ấy đã đi xa rồi, tôi nhanh chóng chạy đến cái siêu thị mà chị ấy nói để mua một bộ quần áo thể thao nam. Trời ạ, một bộ thể thao nam mà ngốn mất hai trăm tệ của bản cô nương… Hu hu hu, không những đau lòng, mà da thịt tôi như bị ai bứt ra từng mảng. Nhưng vì anh ta, tôi đành lòng rút ví.

Tôi ôm bộ quần áo phi như bay đến công viên.

“Thượng Quan Cảnh Lăng, Thượng Quan Cảnh Lăng… anh ở đâu?” Tôi chui từ trong bụi cây ra, mũi cay xè đến mức bốc khói! Anh ta, anh ta quả nhiên là không thấy đâu nữa. Cái nơi to như cái bàn tay này, tôi tìm trước tìm sau, tìm phải tìm trái, đã tìm đến cả mười lần rồi mà không thấy mặt mũi của anh ta đâu cả.

Cuối cùng tôi mệt rã rời, ngồi phịch xuống bãi cỏ.

Anh ta đi đâu rồi? Anh ta ngây thơ như vậy, nếu không bị người khác dụ dỗ thì cũng không thể nào giao tiếp với mọi người một cách bình thường được? Thêm nữa, anh ta lại đang bị thương, lại chẳng quen thuộc gì với thế giới này. Có khi lại bị… giữa đường cái rồi cũng nên, tôi thực sự không dám tưởng tượng, lập tức “hừ hừ” hai tiếng rồi tự an ủi mình: “Cũng may là anh ta biết võ công, chắc không có chuyện gì đâu!”

Mà có khi, anh ta có thể xuyên thời gian đến thế giới hiện đại này, biết đâu lại xuyên thời gian để quay trở về thế giới của anh ta rồi. Tóm lại là chuyện “xuyên qua thời gian” vốn rất kì lạ, anh ta quay trở về đó lại có thể tiếp tục công việc của một viên sai dịch đi bắt kẻ gian. Nghĩ đến đây, lòng tôi thấy vui vui, nhưng cúi xuống nhìn bộ quần áo thể thao mà tôi đã phải bỏ ra hai trăm tệ để mua thì mắt tôi bỗng đờ đẫn như người mất hồn. Trời ơi! Thế này có phải là “tiền mất tật mang” không? Ban đầu còn nghĩ anh ta biết võ công, trên người lại toàn đồ cổ, rất đáng giá để đầu tư, ai biết được rằng… Hu hu hu, xem ra đúng như mẹ đã nói, tôi chẳng có chút duyên nào với việc đầu tư cả!

Em không vào địa ngục thì ai vào 2.1

uổi tối, trở về ký túc xá, tôi báo cáo diễn biến trận chiến hôm nay cho các chị em trong phòng. Khi kể đến đoạn mình đã đối xử thế nào với Chung Nguyên, ba chiếc gối xinh đẹp thi nhau lao ầm ầm về phía tôi…

Tôi thấy cái thế giới này càng ngày càng trở nên tồi tệ, ngay trong địa bàn của học viện Hóa học mà lượng fan của Chung Nguyên lại đông hơn Lục Tử Kiện sao?

Phòng tôi có tổng cộng bốn người, trong đó ba người có quan niệm thẩm mỹ không bình thường bởi bọn họ đều mê tít Chung Nguyên, cho dù lý do của họ không giống nhau.

Lão Đại thích Chung Nguyên vì cô thấy hắn là sinh viên ưu tú, thành tích học tập và năng lực bản thân đều xuất sắc. Nhưng nghe nói hắn còn nhàm chán hơn cả ma quỷ, chẳng biết Lão Đại nhìn thấy tư chất và năng lực của hắn ở chỗ nào?

Tiểu Nhị (người không muốn chúng tôi gọi là Lão Nhị) thích Chung Nguyên vì cô thấy người Chung Nguyên toát ra một khí chất rất cuốn hút. Nói thật, trước khi vào đại học, tôi chưa từng tiếp xúc với lĩnh vực mới này, thế nên khi Tiểu Nhị giải thích cho tôi thế nào là gay, tôi liền chống nạnh cười sặc sụa. Thì ra Chung Nguyên cũng bị Lục Tử Kiện hấp dẫn, ha ha… Thế nên, tôi có thể chấp nhận việc Tiểu Nhị là fan của Chung Nguyên.

Tứ cô nương (đây là cách tôi gọi cô) thích Chung Nguyên vì cô không thích Lục Tử Kiện, nếu phải chọn một trong hai người, cô thà chọn Chung Nguyên. Đối với lý do này, tôi lên án mạnh mẽ và coi thường.

Đương nhiên, ba người bọn họ đều công nhận Chung Nguyên đẹp trai hơn Lục Tử Kiện, điều này khiến tôi càng bực bội, ấm ức.

Lục Tử Kiện cao 1m95, còn Chung Nguyên? Lục Tử Kiện có cơ bắp nở nang, còn Chung Nguyên? Lục Tử Kiện có làn da bánh mật, còn Chung Nguyên?

Với tất cả những điểm trên, các người còn dám nói Chung Nguyên đẹp trai hơn Lục Tử Kiện nữa không? Hắn đẹp ở chỗ nào?

Mỗi lần tôi nói đến đây, bọn họ lại nhất loạt đáp lại: “Cậu thích anh ta quá rồi?”

Tôi không chịu thiệt thòi, cãi lại: “Nói đùa chứ, các cậu thì không thế chắc? Là ai suốt ngày đòi ôm cái tên mặt trắng đấy hả Tứ cô nương? Còn cậu, Tiểu Nhị, cậu đúng là quyển từ điển bách khoa toàn thư về gay. Còn cậu, Lão Đại, cậu… cậu…”

Lão Đại chống cằm, dịu dàng tặng tôi một nụ cười, điềm đạm hỏi: “Tớ thì làm sao?”

Tôi vừa đố kỵ vừa buồn bã nói: “Ngực của cậu lớn nhất!”

Lão Đại: “…”

 

Đến đây tôi thấy mình phải giới thiệu sơ qua về phòng chúng tôi.

Phòng 1111 trong ký túc xá này là nơi trú ngụ của bốn nữ lưu manh vui vẻ, đó là: Lão Đại, Tiểu Nhị, Tam Đầu Gỗ và Tứ cô nương. Trong đó tôi chính là Tam Đầu Gỗ. Biệt hiệu này là do ba kẻ kia đặt cho tôi. Nghĩ lại tôi thấy mình cũng là người khá độ lượng nên mới chấp nhận biệt danh đó.

Bốn nữ lưu manh bọn tôi đều có đam mê riêng. Lão Đại thích học, Tiểu Nhị mê gay, tôi thích tiền, còn Tứ cô nương ham chơi. Trong bốn đứa chúng tôi, điềm đạm nhất là Lão Đại, bủn xỉn nhất là Tiểu Nhị, can đảm nhất là Tứ cô nương. Chúng ta sẽ đề cập đến những thành tích vinh quang của họ sau. Về phần tôi, tôi không có điểm gì nổi bật, hơi lười, cũng hơi tham ăn, hằng ngày sống vật vờ trong cảnh viêm màng túi. Nếu cứ nhất thiết phải gán cho tôi một chữ “nhất”, vậy thì tôi có thể là đứa dở khóc dở cười nhất…

Điểm dở khóc dở cười của tôi chính là tôi đã thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng mà trước đây không bao giờ dám nghĩ đến. Song một đứa dốt hóa kiêm bệnh nhân mắc hội chứng sợ hóa học nghiêm trọng như tôi cuối cùng lại bị đẩy vào học ở cái học viện Hóa học này. Vì sao tôi lại chui vào đây, đó là cả một câu chuyện dài.

Trường cấp ba của tôi là trường trọng điểm của một huyện bình thường. Sở dĩ nói là trường trọng điểm bởi đó là trường cấp ba duy nhất trong huyện chúng tôi. Là trường trọng điểm duy nhất của huyện nhưng trường tôi lại được đặt trên tỉnh, vì thế để thi được vào đó cũng không phải dễ.

Khi học cấp ba, tôi chỉ được tuyên dương thành tích vài lần, còn cơ bản đều trôi dạt ở con số ba mươi gì đó. Với kết quả này, nếu có thể vào được các trường đại học hàng đầu, tôi sẽ tạ ơn trời, tạ ơn tổ tiên lắm. Vì thế, khi điền vào giấy nguyện vọng chọn trường, tôi chỉ nghĩ sẽ chọn một trường loại hai vừa sức mình, sau đó thi thử một vài trường hạng B, nhỡ đâu lại có thể phát huy khả năng. Còn về những trường thuộc hạng “Top ten”, tôi không bao giờ nghĩ đến, chỉ tiện tay tích đại vào một trường X nào đó. Có lẽ lúc đó vì rảnh rang nên tôi mới chọn tích vào một chuyên ngành hot, sau đó đi đăng ký.

Hai ngày thi đại học tôi như bị trúng tà, tốc độ tính toán của tôi bỗng nhanh một cách bất thường. Ngay cả môn hóa học thường ngày tôi sợ nhất lúc đó cũng chẳng là gì.

Thi xong, tôi run rẩy cầm tờ đáp án đến hỏi giáo viên chủ nhiệm: “Thưa cô, đáp án này chắc là sai phải không ạ?”

Giáo viên chủ nhiệm lớp tôi là một phụ nữ vô cùng hiền hậu. Cô mở to cặp mắt trên chiếc mũi dọc dừa thanh tú, ân cần nói: “Mộc Nhĩ à, nếu không thi đỗ thì năm sau thi lại, năm sau cô sẽ đưa em đi.”

Tôi cuống quýt hỏi: “Nhưng tại sao em lại thấy đáp án của mình tương tự trong tờ đáp án ạ?”

Cô Lý dịu dàng vuốt tóc tôi, mỉm cười nói: “Đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa, nhân dịp nghỉ hè hãy đi chơi vài ngày đi.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, nhưng lại thấy mọi chuyện có chút mơ hồ.

Buổi tối trước ngày có kết quả, tôi thức đến mười một rưỡi, sau đó vì chịu không nổi nên thiếp đi lúc nào không biết. Hôm sau, vừa sáng sớm tôi đã bị đánh thức vì cuộc gọi của cô giáo chủ nhiệm. Cô ríu rít thông báo với tôi: nào là Mộc Nhĩ em được bao nhiêu điểm bao nhiêu điểm, đứng thứ bao nhiêu toàn tỉnh, em có thể được trường đại học B nhận, v.v…

Nghe nói trường trung học X đã rất lâu rồi không đạt được thành tích tốt như thế này.

Niềm vui đến quá bất ngờ, tôi vẫn chưa hoàn toàn thích nghi được, nhưng những lời chúc mừng cứ lũ lượt kéo đến.

Tôi đã được học viện Hóa học của trường đại học B nhận…

Hóa học, hóa học, hóa học…