Chuyện tình vượt thời gian 2.3

Mỹ nhân thứ hai rớt nước mắt tuyệt vọng, giậm mạnh chân một cái rồi chạy ra ngoài – mặt đất lại rung chuyển một trận, “Mạnh Khương Nữ khóc đổ Trường Thành”, nàng ta định dùng tình cảm để làm đổ sập cả phòng tiếp đón học sinh này à!

“Cái này, hội trưởng, em, em không quan tâm…”

Mỹ nhân thứ ba giờ đây “đơn thương độc mã” nên nói năng có phần linh tinh: “Em không quan tâm là anh có bạn gái hay chưa, em sẽ vẫn thích anh, quan tâm đến anh…”

“Hừm… Bạn không quan tâm, nhưng mà tôi thì quan tâm! Tôi không thích có người con gái khác cứ quấn lấy bạn trai của tôi!”

Đúng vậy, là con gái, cũng phải có chút khí phách chứ? Hà tất gì phải yêu đơn phương một tên ngụy quân tử chứ!

Cuối cùng, cô nàng cũng không chịu nổi và lặng lẽ quay người bước đi.

Ôi, ánh mắt đau khổ của cô nàng làm tôi thấy có chút không nỡ tâm!

2.

“Ầm!”

“Ôi, mẹ ơi!” Hu hu hu, đáng ghét, chẳng thèm nói với tôi một câu đã buông tay rồi, làm cái mông tôi phải “hôn đất”!

Tôi bò dậy, vừa xoa xoa cái mông đáng thương của tôi vừa tức giận đập bàn và lớn tiếng quát: “Anh qua cầu rút ván nhanh thế, lợi dụng xong là vứt ngay người ta xuống đất!”

Tên ngụy quân tử ngồi xuống chiếc ghế phía trước bàn, đôi mắt sâu thẳm đỏ hoe, khuôn mặt cũng đầy vẻ mệt mỏi. Đúng rồi, hắn ta tìm tôi cả một đêm, chắc là cả đêm không ngủ tý nào. Sao vừa rồi tôi lại không phát hiện ra hắn ta tiều tụy như vậy nhỉ?

“Tôi không vứt cô ra ngoài đã là nương tay lắm rồi.” Tên ngụy quân tử chẳng có chút hối lỗi nào, ngược lại còn liếc mắt nhìn tôi một cách lạnh lùng, hỏi: “Mang giấy báo nhập học đến chưa?”

“Ở đây này!” Tôi trừng mắt nhìn hắn ta, chỉ tay lên trên mặt bàn. Thôi, bản nữ hiệp này không tính toán với hắn làm gì, phải nhanh chóng làm thủ tục thôi, càng cách xa hắn càng tốt, không thì tức đến lộn ruột mất!

Hắn ta vẫy vẫy tay gọi hai tên ngốc kia đến, rồi dặn dò chúng cẩn thận: “A Ngũ, cậu giúp cô ấy làm thủ tục. Đại Lực, cậu xách hành lí giúp cô ấy, đưa cô ấy đến phòng nghỉ.”

“Thế còn đại ca thì làm gì?” Hai tên ngốc có vẻ không hài lòng cho lắm. Hừm, hai tên xấu xa này, giúp đỡ mỹ nhân thì có gì mà không hài lòng chứ, rồi tôi sẽ tìm cơ hội véo chết hai người!

“Tôi chạy cả đêm, đương nhiên là cần phải nghỉ ngơi một lúc rồi.” Lúc tên ngụy quân tử nói câu này, còn không quên lườm tôi một cái. Hà! Liên quan đến chuyện hai hào của tôi à? Nếu không phải vì hắn ta cứ muốn truy sát tôi, thì làm gì đến nỗi trông bộ dạng như quỷ thế này chứ? Ông trời thật là có mắt!

“Vậy chúng em đưa cô ấy đi xong, có phải quay lại nữa không?” Đại Lực làm ra vẻ suy nghĩ.

“Cái thằng này, lại còn mặc cả với tôi nữa! Đi đi, không cần phải quay lại nữa, cả đêm qua hai người cũng không ngủ rồi.” Rồi ngụy quân tử bắt đầu thu dọn đống giấy tờ lộn xộn trên bàn, và cả những túi đồ ăn ngổn ngang trên đó nữa, rồi lại như nhớ ra chuyện gì nên đã bổ sung thêm một câu: “Còn nữa, việc ngày hôm nay, tôi ghi nhớ rồi đấy!”

“Ha ha, đại ca, anh thật tốt…” Tên Ngũ gãi gãi đầu cười ngây ngô, đang chuẩn bị nhảy lên sung sướng nhưng khi nghe thấy phần sau của câu nói đó, mặt hắn bỗng như quả cà héo, nhìn tên ngốc kia với ánh mắt cầu cứu.

Đại Lực cũng mất hết cả thần sắc, một lúc lâu sau, nó mới lắp ba lắp bắp: “Đại ca, chúng em, chúng em không cố ý, chỉ là, chỉ là buổi sáng đói quá, đúng lúc bọn họ gọi điện đến, cho nên, cho nên…”

Ngụy quân tử mặt lạnh te, mắt nhắm hờ, dựa lên ghế, chẳng nói câu gì. Tôi rất đồng cảm với cảnh ngộ của hai tên đó, nhưng hiện tại bản nữ hiệp không muốn trêu chọc cái “con heo” trước mặt kia.

Hai tên ngốc mếu máo nhìn nhau, A Ngũ nhanh như bay giúp tôi đăng kí nhập học, sau đó tranh với Đại Lực để xách cái túi hành lí vốn không nặng lắm của tôi, khiến tôi cảm thấy hơi khó nghĩ!

Lúc đi ra khỏi phòng tiếp đón học sinh, tôi chợt quay đầu nhìn tên ngụy quân tử kia một cái, hắn ta nhấc hai chân lên ghế và nhắm mắt thư giãn. Nhớ lại đôi môi lạnh giá lúc nãy, mặt tôi bỗng nóng bừng lên!

Ôi, sao lại như thế chứ? Thật là đáng ghét! Tôi đá một cái vào cửa, nghênh ngang bước đi.

Trên đường đi, hai tên ngốc kia hoàn toàn biến đổi, lại bắt đầu hừng hừng khí thế. Bọn họ cứ chốc chốc lại nhìn tôi, chốc chốc lại bịt miệng cười cười…

“Các người cười cái gì đấy? Mau nói nhanh, không được giấu giếm!” Hừm, cái kiểu cười mờ ám đó chắc là cũng chẳng phải chuyện gì hay ho.

“Đừng trách tôi là đàn anh học khóa trên mà không nhắc nhở em trước nhé, sau này em phải cẩn thận mọi lúc mọi nơi, phòng thủ nghiêm ngặt!”

Cái tên Đại Lực này lúc nào cũng thích tỏ ra bí hiểm, đến câu nói cũng quanh co vòng vèo như vậy.

“Ý gì hả? Chả lẽ sân trường Trung học Phác Thiện này chỗ nào cũng chôn mìn à?”

Tôi hất hất hàm, nhìn chằm chằm vào hai tên không sợ chết đó: “Tôi ghét nhất là người khác cứ chơi trò mờ ám với tôi.”

“Không cần phải bực bội đến thế đâu, tôi còn chưa nói hết mà.” Đại Lực liếc mắt nhìn tôi vẻ không mấy hài lòng: “Trường Trung học Phác Thiện này không có mìn, nhưng em và hội trưởng vừa đóng một vở kịch hay, thì dưới đất sẽ chôn rất nhiều mìn đấy, hiểu chứ?”

Tôi mở tròn đôi mắt vô tội nhìn Đại Lực, một giây sau…

Tôi vô cùng thành thật lắc lắc đầu, Đại Lực và A Ngũ đều tỏ thái độ khinh thường và như muốn ngất xỉu – Hu hu, làm gì vậy, ăn nói khó hiểu như vậy, tôi không hiểu là chuyện bình thường mà!

“Ôi! A Ngũ, cậu nói với nó đi, tôi thực sự không thể nói chuyện với một người mới tám tuổi được.”

Đại Lực ngẩng đầu thở dài một hơi, vẻ mặt thất vọng tràn trề. Oái! Tám tuổi? Quá là sỉ nhục tôi. Đại Lực đáng chết này, hãy nhớ đấy, anh đắc tội với tôi rồi, nhất định tôi sẽ báo thù! (Lời nhắc nhở thân ái của tác giả: Đừng bao giờ đắc tội với con gái, đặc biệt là những cô gái ích kỉ!)

A Ngũ cũng nhìn tôi đang khó chịu cực độ, vỗ vỗ vai tôi, hắng hắng cổ họng rồi mới chậm rãi nói: “Không chỉ có rất nhiều mỹ nhân trong trường thích hội trưởng, mà ở trường khác cũng có rất nhiều người thích. Vừa rồi em đã nhận là bạn gái của hội trưởng, thì những người hâm mộ cuồng nhiệt kia sẽ nhanh chóng biết tin này. Và như thế, em có nghĩ là em sẽ còn những ngày bình yên nữa hay không?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s