Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần 4.3

Tiểu Cáp áo quần chỉnh tề đứng trước cửa, rõ ràng cậu ta vừa mới sửa sang rất kỹ càng.

Chiếc áo sơ mi trắng ông Lâm mới mua cho cậu ta cùng với quần bò đen đơn giản mà sao mặc trên người cậu ta lại đẹp lạ thường. Mái tóc óng ả ánh lên dưới ánh đèn, phần tóc trước trán che đi cặp mày anh tú, ẩn dưới đó là đôi mắt to tròn, long lanh như giọt sương dưới nắng mai, hàng mi cong dài hơi trĩu xuống rất đẹp. Cô lại gần cậu ta, khẽ hít một hơi, người cậu ta sực nức mùi sữa tắm.

Nghĩ tới đây, tim Nhược Nhược lại đập nhanh hơn, hai má nóng bừng.

Trời ạ! Cô nghĩ linh tinh gì vậy? Chẳng lẽ cô quên Tiểu Cáp đang mất trí nhớ sao? Biết đâu trước đó cậu ta đã có bạn gái. Hơn nữa, cậu ta “hot” như vậy, đi đâu cũng dụ được cả đàn ong mật với bươm bướm, chắc gì đã thèm để mắt tới cô gái tầm thường như cô.

Nghĩ tới đó, Nhược Nhược càng buồn bã, trùm chăn kín đầu, định tống hết những muộn phiền ra khỏi đầu, nhưng tiếng của Tiểu Cáp cứ như u hồn lởn vởn bên tai cô.

“Chị Nhược Nhược, chị Nhược Nhược, chị mở cửa ra đi. Chị nói cho em biết em đã làm gì sai, em sẽ sửa mà, chị Nhược Nhược…”

Nhược Nhược bức bối vô cùng, hất tung chiếc chăn, ngồi bật dậy, quát vọng ra ngoài: “Lâm Tiểu Cáp! Rốt cuộc cậu muốn gì đây?”

Im lặng một lát, Tiểu Cáp lại lên tiếng: “Chị Nhược Nhược, chị không thích em chơi với mấy bạn nữ đó à?”

Nghe Tiểu Cáp hỏi vậy, Nhược Nhược như nghe được cả tiếng trái tim mình đập, để cố che giấu, cô nói thật to: “Cậu, cậu nói linh tinh gì thế? Cậu chơi với lũ con gái đó thì liên quan gì đến tôi? Kể cả cậu chạy theo bọn nó về nhà luôn cũng được, tôi không thèm quan tâm.”

“Chị Nhược Nhược, không phải thế đâu”, Tiểu Cáp vội vàng giải thích. “Thật ra em không thích chơi với mấy bạn gái đó. Nhưng mấy bạn ấy cứ vây lấy em, em muốn ra ngoài, các bạn ấy cũng không cho. Em gọi chị mãi, nhưng mấy bạn ấy nói to quá, át cả tiếng của em.”

Nhược Nhược rạng rỡ hẳn lên, vội vàng hỏi lại: “Cậu nói là cậu không thích chơi với bọn con gái đó sao?”

“Vâng!”

Nhận được câu trả lời vừa ý, sầu muộn trong lòng Nhược Nhược nguôi đi phân nửa, tâm trạng tốt hơn, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn: “Cậu gọi tôi làm gì?”

Tiểu Cáp nghe giọng cô không còn vẻ tức giận nữa, mới thở phào, nhìn chiếc cặp sách trong tay, vui vẻ nói: “Chị Nhược Nhược, em có cái này cho chị xem.”

“Cái gì?” Nhược Nhược xuống giường, lại gần cửa.

“Rất nhiều sôcôla ngon tuyệt!” Tiểu Cáp khoắng khoắng đống đồ trong cặp sách, nói tiếp: “Còn có cả bánh quy, bánh kem, và kẹo nữa…”

Nhược Nhược mở cửa, nhòm vào cặp sách của Tiểu Cáp, nghi ngờ hỏi: “Cậu lấy đâu ra tiền mà mua nhiều thứ vậy?”

“Không phải mua đâu.” Tiểu Cáp vừa nói vừa cắp cặp sách đi vào phòng.

“Không phải mua? Thế cậu lấy đâu ra?” Nhược Nhược chợt có dự cảm không tốt, chỉ vào mũi cậu ta mà nói: “Chẳng lẽ… chẳng lẽ cậu ăn trộm ở tiệm tạp hóa hả?”

“Càng không phải. Là người ta cho em.”

“Thôi đi! Người ta cho cậu? Trên đời làm gì có chuyện tốt thế. Sao chẳng thấy có ai đem cho tôi nhiều quà thế bao giờ?”

“Thật mà. Lúc em ngồi xuống ghế, có bao nhiêu bạn nữ gọi em ra ngoài, rồi nhét cho em bao nhiêu là bánh kẹo.”

“Các bạn nữ?” Nhược Nhược nheo mắt cảnh giác, trong bụng đã đoán ra mọi chuyện.

“Vâng! Chính là mấy bạn nữ lớp mình đó.” Tiểu Cáp miệng nói, tay đổ hết cả đống đồ trong cặp sách ra giường, toàn là những gói quà được gói bọc rất đẹp mắt, lại còn cả mấy phong thư màu phấn hồng, chất thành một đống trên giường Nhược Nhược.

Nhược Nhược lại sầm mặt, nhưng vờ mỉm cười nói móc: “Được đấy chứ! Ngày đầu tiên đi học đã nhận được nhiều quà thế này, cậu đúng là giỏi
thật đấy.”

“Cảm ơn chị Nhược Nhược đã khen!” Tiểu Cáp cúi đầu, bẽn lẽn cười, cứ tưởng cô khen thật lòng.

Nhược Nhược tức nổ mắt, sắc mặt càng lúc càng xám xịt. Tiểu Cáp cũng chẳng hay biết gì, hồn nhiên ngồi nghịch đống quà trên giường, nhẹ nhàng hỏi: “Chị Nhược Nhược, chị thích ăn sôcôla hay bánh quy?”

Nhìn dáng vẻ ngô nghê của cậu ta, Nhược Nhược không chịu nổi nữa. Mặt hằm hằm, cô nhét hết đống quà trên giường vào cặp của Tiểu Cáp, rồi nhét chiếc cặp căng phồng đó vào tay cậu ta.

“Chị Nhược Nhược, sao chị lại…?” Tiểu Cáp sợ hãi, cũng mơ hồ biết sắp có đại chiến xảy ra.

Nhược Nhược gườm cậu ta, trong mắt như có lửa cháy, hằn học nói: “Tôi chẳng thích cái gì hết. Tôi chỉ muốn đánh người.”

“Hự!”

Nói chưa dứt câu, Nhược Nhược co giò đạp cho cậu ta một cước vào bụng. Tiểu Cáp không hề phòng bị liền bị cô đá tung về phía sau, đâm sầm vào tường ở lối hành lang đối diện, đau đến mức không nói nổi câu gì.

Nhược Nhược “hừ” một tiếng, đóng sập cửa.

Căn nhà yên ắng, chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ của Tiểu Cáp đáng thương.

 

Ánh chiều vàng nhạt dịu dàng như mặt nước, đẹp mà không chói mắt, ánh nắng dịu hiền ôm lấy ngôi trường De La.

Lớp 12A2.

Lệ Lệ ngồi vào chỗ của mình, hết nhìn cô bạn cùng bàn đang đăm chiêu, lại nhìn chàng hoàng tử ngốc Lâm Tiểu Cáp tội nghiệp đứng yên bên cạnh Nhược Nhược, bèn truy hỏi: “Hai người cãi nhau à?”

Nhược Nhược cầm bút viết những chữ mà bản thân nhìn cũng không hiểu, nghe thấy cô bạn thân hỏi vậy, liền liếc xéo Tiểu Cáp, nói móc: “Tớ đâu dám cãi nhau với hoàng tử Lâm nhà ta. Người ta là hot boy,
tớ mà động tới, thì đám fan hâm mộ của cậu ta chắc chẳng để tớ ra nổi cửa lớp mất.”

Lệ Lệ không rời mắt khỏi hai tên kỳ quặc, hỏi: “Nói thế là sao?”

Nhược Nhược lại nguýt Tiểu Cáp lần nữa, rồi tiếp dòng trào phúng: “Cậu tự đi mà hỏi người ta! Tớ là người ngoài, lấy tư cách gì mà nói này nói nọ.”

Người ngoài? Chuyện gì mà khiến Nhược Nhược muốn cắt đứt cả quan hệ với Tiểu Cáp vậy? Lệ Lệ ngẫm nghĩ. Cô nhìn Tiểu Cáp, thấy cậu chàng mếu máo, chẳng dám nói câu nào, đến là tội nghiệp! Vậy là đã rõ, Tiểu Cáp lại chọc phải tổ kiến lửa rồi.

Chắc chắn là chuyện Tiểu Cáp được nhiều bạn nữ để ý đây mà. Nếu cô đoán không nhầm, Tiểu Cáp lại ngô nghê nói câu gì đó làm Nhược Nhược kích động. Nhược Nhược tức giận nên không ngó ngàng gì tới cậu ta nữa.

Kể ra, Nhược Nhược cũng thật đen đủi. Một người chậm hiểu lại đi thích một người còn chậm hiểu hơn cả mình. Hai người, một thì quá ngây thơ, một lại quá cứng đầu, cứ thế này có thêm một năm nữa, quan hệ cũng chẳng khá lên được. Là bạn thân của Nhược Nhược, cô không đành lòng giương mắt nhìn bạn muộn phiền.

Lệ Lệ khẽ than thở, quyết nhúng tay vào vụ này tới cùng. Bây giờ, nhiệm vụ cấp bách trước mắt là giúp hai người làm lành với nhau, nếu không, có nói gì cũng vô ích. Nghĩ thế, Lệ Lệ tiến sát lại rồi nói: “Nhược Nhược, có phải Tiểu Cáp lại chọc giận cậu hả?” Nhược Nhược lạnh lùng “hừ” một tiếng, chẳng thèm nói câu gì, Lệ Lệ nói: “Nhược Nhược, thật ra cậu không cần chấp nhặt làm gì, tính Tiểu Cáp thế nào cậu cũng biết. Cậu ấy thật thà, suy nghĩ cũng giống bọn mình thôi, cũng phải có lúc lỡ miệng. Cậu giận dỗi thế, cậu ấy lại không hiểu gì, chẳng thành vô ích sao?”

Nhược Nhược ngẫm nghĩ, thấy Lệ Lệ nói cũng có lý. Nhưng cứ nghĩ tới núi quà tối qua, lửa giận trong lòng cô lại ngùn ngụt bốc lên.

Thấy sắc mặt Nhược Nhược hơi biến đổi, Lệ Lệ lập tức bồi thêm một câu: “Nhược Nhược, lùi một bước, tiến ba bước.”

Nhược Nhược cắn môi, thấy Lệ Lệ hết lòng động viên, lại nhìn vẻ chờ đợi của Tiểu Cáp, do dự một lát, cuối cùng nằm vật ra bàn, nói: “Tớ không làm được, tớ tức không chịu được.”

“Sao lại thế?”

“Tại vì… tại vì…” Nhược Nhược ngồi thẳng dậy, ấp úng mãi không nói thành câu. Làm sao mà nói ra tâm sự của mình trước mặt Tiểu Cáp được. Cuối cùng, cô chỉ nói vỏn vẹn: “Lệ Lệ, cậu… cậu không hiểu đâu.”

“Chính vì tớ không hiểu, nên mới cần cậu nói.”

“Tớ… tớ… tớ không biết phải nói thế nào nữa.” Nhược Nhược rầu rĩ ôm trán, đứng dậy, đi ra khỏi lớp. “Trong lòng khó chịu, tớ ra ngoài đi dạo một lát.”

“Chị Nhược Nhược, đợi em với.” Tiểu Cáp vừa định chạy theo thì bị Lệ Lệ kéo lại.

“Cậu lại đây, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

“Nhưng mà chị Nhược Nhược…” Tiểu Cáp lo lắng nhìn theo cô.

“Không sao đâu, không phải lo, cậu ấy chỉ là có một số chuyện nghĩ chưa rõ ràng, nên muốn yên tĩnh một mình thôi.”

“Nhưng mà…” Tiểu Cáp vẫn chưa yên tâm.

Mắt Lệ Lệ long lên, cô ngoẹo đầu qua một bên, nói: “Tôi muốn nói tới chuyện về Nhược Nhược.”

Vừa nghe thấy hai tiếng “Nhược Nhược”, Tiểu Cáp lập tức hết phân vân, chạy tới chỗ Lệ Lệ, ngồi xuống, mở to cặp mắt ngây ngô nhìn cô, hỏi: “Chị Lệ Lệ, chị muốn nói gì với em?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s