Em không vào địa ngục thì ai vào – Chương 1.2

Hôm đó, tại sân bóng diễn ra trận chung kết vô cùng sôi động, tôi đứng chen chúc trong đám cổ động viên, hét đến khản cả cổ: “Lục Tử Kiện cố lên!” Khi chỉ còn một phút nữa là kết thúc trận đấu, học viện Hóa học vẫn dẫn trước năm điểm, tôi chắc mẩm học viện Quản lý sẽ thua cuộc.

Nhưng học viện Quản lý bỗng xin thay người, Chung Nguyên vào sân.

Sau đó, hắn ném liên tiếp ba quả, mỗi quả ghi ba điểm.

Không sai, là ba quả, chín điểm, chỉ trong phút cuối.

Tôi có đầy đủ lý do để tin rằng, lúc đó tên Chung Nguyên này bị ma nhập.

Nhưng dù là bất kỳ lý do nào chăng nữa thì thắng bại đã định. Học viện Quản lý chiến thắng, Lục Tử Kiện oai hùng của tôi đã bị tên quỷ Chung Nguyên đánh bại.

Vì vậy hôm sau, tôi phải đến tiệm cắt tóc sau khi bị ba đứa con gái cùng phòng nhìn chòng chọc. Khi nghe yêu cầu của tôi, người thợ cắt tóc há hốc miệng kinh ngạc.

Chuyện đại thể là vậy, vì Chung Nguyên, thần tượng của tôi để tuột mất danh hiệu quán quân, vì Chung Nguyên, tôi thành đứa trọc đầu.

Bạn nói thử xem, tôi có nên hận hắn không?

 

Tôi là đứa mặt dày nhưng Lục Tử Kiện tốt xấu gì cũng là thần tượng của tôi, trước mặt thần tượng, tôi muốn giữ gìn hình tượng tốt đẹp của mình nên luôn thận trọng. Tôi đội mũ để che cái đầu trọc, sau đó nhìn Lục Tử Kiện, cười nói: “Lục sư huynh, tuần sau em sẽ tham gia giải bóng rổ, anh có thể hướng dẫn em không ạ?” Tôi nghĩ hành động ngoái đầu lại mỉm cười của mình, nếu kết hợp với mái tóc dài mượt mà, đen nhánh đã mất cũng có thể khiến người khác rung động. Nhưng bây giờ… Haizz, thôi vậy, tôi cũng chưa nghĩ ra cách gì khác, đành bám riết lấy Lục Tử Kiện để nhờ anh giúp đỡ. Nếu anh đồng ý hướng dẫn tôi thật thì trong giải bóng rổ này tôi cũng có thể tung hoành ngang dọc một phen.

Lục Tử Kiện vỗ vỗ quả bóng, cười ha hả rồi gật đầu. Sớm đã biết sư huynh tính tình hiền hòa, bây giờ được gặp quả nhiên danh bất hư truyền. Hai má tôi ửng đỏ.

Lúc này, một giọng nói lạnh lẽo bỗng lướt qua tai tôi: “Sự tự tin của cô thật đáng bái phục.”

Tôi ngoái đầu lại. Thì ra Chung Nguyên đang nhìn tôi, bĩu môi chế nhạo, cứ như thể hắn vừa nhìn thấy chuyện nực cười.

Tôi trợn mắt nhìn hắn, sau đó cắm đầu chạy đến bên Lục Tử Kiện.

Đồ mặt trắng đáng ghét! Đồ quỷ tha ma bắt!

 

Thấy trán Lục Tử Kiện lấm tấm mồ hôi, tôi liền chạy đến cười nói: “Lục sư huynh, em mời anh uống nước nhé.”

Lục Tử Kiện cười lớn, nói: “Như vậy thì ngại quá!”

“Không, Lục sư huynh đừng coi em là người ngoài, hôm nay em nhất định phải cảm ơn anh mới được.” Tôi vừa nói vừa chạy vào tiệm giải khát gần sân bóng.

Tôi mua ba lon Coca, sau đó trốn vào một góc tường, ra sức lắc một lon. Xong xuôi, tôi liền ra quầy thanh toán.

Ra khỏi tiệm giải khát, tôi đưa một lon cho Lục Tử Kiện. Anh cười rồi cảm ơn tôi. Sau đó, tôi lấy lon Coca đã được mình đặc biệt “xử lý” ra, đưa đến trước mặt Chung Nguyên, cười toe toét nói: “Vừa rồi… xin lỗi nhé!”

Chung Nguyên nhìn tôi gật đầu, đón lấy lon Coca.

Tôi quay người lại, tự mở lon của mình ra uống, chờ một lúc nữa sẽ được nhìn thấy dáng vẻ hay ho khi bị bọt Coca bắn vào người của Chung Nguyên.

Nhưng chờ hồi lâu, vẫn chẳng thấy có động tĩnh gì, lại nghe thấy Lục Tử Kiện nói: “Này, Chung Nguyên, sao cậu không uống, không khát sao?”

Tôi kinh ngạc, quay mặt lại nhìn Chung Nguyên, chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra…

Lúc này, Chung Nguyên cầm lon Coca, hờ hững nói: “Tay tớ bị thương, không thể mở được.”

“Sao cậu không nói sớm?” Lục Tử Kiện nói, nhiệt tình ấn lon Coca của mình vào lòng Chung Nguyên, sau đó giật lấy lon Coca kia…

Tôi muốn ngăn anh lại nhưng không kịp. Sau tiếng bụp, đầu tóc của Lục Tử Kiện phủ đầy bọt Coca, nước Coca còn bắn cả lên quần áo anh…

Tôi cúi đầu, thầm khóc trong lòng. Khí CO­2 quả là loại khí không thể xem thường. >_<

Lục Tử Kiện liền vuốt mặt, trách móc: “Chung Nguyên, cậu cũng thích trò đùa trẻ con này à?”

Tôi lén nhìn Chung Nguyên. Hắn cũng nhìn chằm chằm vào tôi, miệng hơi nhếch lên cười, ánh mắt như phát sáng. Nhìn vào đôi mắt ấy, tôi bỗng mơ hồ thấy có một luồng khí lạnh chạy qua người, giống như mình đang làm việc xấu, bị người ta phát hiện…

Ảo giác, nhất định là ảo giác. Tôi nghiêng đầu sang một bên, không thèm nhìn hắn. Mặc dù hơi chột dạ, nhưng tôi vẫn hùa theo Lục Tử Kiện, lớn giọng nói: “Đúng thế, Chung sư huynh thật thú vị, trò trẻ con này em đã không chơi từ hồi mười tuổi, ha ha…”

Chung Nguyên không nói gì, vẫn nhìn tôi với cái vẻ cười mà như không đó.

Tôi bị hắn nhìn chằm chằm đến phát sợ, run rẩy lấy khăn ra lau cho Lục Tử Kiện, vừa lau vừa xun xoe nói: “Lục sư huynh, anh đoán xem Chung sư huynh sẽ đổ tội chuyện này cho em chứ?”

Lục Tử Kiện lắc đầu: “Em đừng nói thế, Chung Nguyên không phải người như thế đâu.”

Tôi không dám nhìn Chung Nguyên, vừa cúi đầu giúp Lục Tử Kiện lau nước Coca trên người vừa tỏ vẻ ngượng ngùng nói: “Lục sư huynh, để em giúp anh giặt đồ.”

Lục Tử Kiện lịch sự lắc đầu: “Không cần đâu em.”

“Cô không thấy là thực ra cô cũng nên giặt đồ giúp tôi sao?” Lại là giọng của Chung Nguyên.

Tôi đưa mắt lướt qua bộ đồ chơi bóng rổ của hắn, cười ngây ngốc: “Lục sư huynh xem, Chung sư huynh thật biết đùa!”

Lục Tử Kiện bị nụ cười của tôi cuốn hút, vội vàng đứng dậy bảo vệ chính nghĩa: “Chung Nguyên, cậu bắt nạt mình là được rồi, sao lại bắt nạt cả các em khóa dưới?”

Tôi quay mặt lại, lè lưỡi với Chung Nguyên, nhìn bộ dạng bực bội vì không nói được gì của hắn, trong lòng vô cùng hả hê.

Sau đó tôi nhớ lại, hình như trong lịch sử giao tranh của tôi và hắn, lần này là lần duy nhất toàn thắng.

 

Advertisements

2 comments on “Em không vào địa ngục thì ai vào – Chương 1.2

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s