Cafe yêu – Cửa hàng Mộc Lan P5

Phần 5: Ngày mai vẫn còn đó

24.

Tôi trở lại cửa hàng, tâm trạng rối bời. Tôi biết Alex đã đưa ảnh của ai cho Nick. Còn ai ngoài Vins. Tôi không hiểu tại sao Alex lại làm như thế, có lẽ vì anh thấy tôi đã đâm đủ sâu vào cái mớ bòng bong này. Và anh muốn gỡ nó ra. Tôi hiểu điều ấy. Nhưng thấy buồn. Cửa hàng có vài khách ra vào, nhìn ngắm những thứ đồ long lanh. Tôi đứng ở một góc, bình thản ngắm mọi người qua lại. Bóng Vins vẫn ở đâu đó trong tôi, sâu thẳm. Giọt nước mắt như pha lê rớt xuống trên má…

Đến cuối giờ chiều khi hết ca, tôi xách đồ về nhà, cố giấu những cảm xúc trên mặt để Vương Minh không biết tôi đang buồn. Bước xuống tầng một của tòa nhà, tôi mở cửa bước ra. Thật sự, tôi chờ đợi Nick sẽ đứng đây, nói với tôi điều gì đó. Nhưng không, không gian rộng lớn đơn độc. Có lẽ tôi nghĩ nhiều, anh cũng chẳng có nhiều thời gian suốt ngày đứng lớt phớt ở cái nơi vui chơi giải trí này. Nhưng tôi vẫn chờ một điều gì đó từ anh. Tôi ôm sự chờ đợi ấy lên xe buýt, ngủ vùi suốt quãng đường dài về nhà.

25.

Tôi nhìn thấy Vins đứng dưới gốc cây mộc lan cạnh nhà… Tôi hoảng hốt, đờ đẫn. Hai mắt tôi vừa muốn mở to vừa muốn nhắm chặt lại. Hai tay tôi run rẩy đan vào nhau. Nước mắt tôi rơi xuống. Tôi chạy đến phía Vins khi thấy Vins mỉm cười. Đột nhiên, một bàn tay kéo tôi lại, Nick đứng cạnh tôi từ lúc nào. Tôi nhìn anh rồi quay lại nhìn Vins… Hai người con trai, một phía trước, một phía sau tôi. Tôi chẳng biết làm gì. Cây mộc lan đung đưa trong gió.

Rồi tôi bỗng choàng tỉnh giấc. Ngày mới bắt đầu bằng việc kết thúc một giấc mơ lạ.

Tôi vào bếp làm chút đồ ăn sáng, những miếng bánh mì nướng bơ thơm phức và xà lách trộn luôn làm tâm trạng tôi khá hơn. Suy cho cùng, ăn là điều tốt nhất, ngay cả khi tâm trạng quá rối bời hoặc không có gì để làm. Có lẽ vì thế con gái thường béo lên sau khi chia tay chăng! Ngồi ăn ở gần cửa sổ, nhìn xuống cây mộc lan tôi vừa mơ thấy khi nãy, tôi chợt thấy một điều tôi không tin được, Nick đang ở đó, ngồi trên chiếc mô tô của anh, hút thuốc. Tôi lặng người. Một thoáng khi anh ngẩng lên, tôi thụt cổ vào, hoảng sợ như vừa làm điều gì có lỗi. Sau đó máy tôi rung lên. “Xuống đây, anh thấy em rồi.” Tôi nghĩ một thoáng, rồi vơ đồ nhét vào túi, chạy ra thang máy. Khi xuống đến nơi, tôi thấy anh đứng nhìn tôi im lặng. Linh cảm những điều không lành, tôi bước về phía anh. Mắt Nick thâm quầng như thiếu ngủ, cổ áo chemist xộc xệch, áo khoác vắt hờ hững trên xe. Anh nhìn tôi, mỉm cười:

– Em có đến cửa hàng không anh đèo đi?

Câu hỏi hoàn toàn ngoài dự đoán của tôi. Tôi muốn nói rất nhiều điều, nhưng dưới bóng mộc lan, tôi bỗng thấy tất cả là thừa. Tôi gật đầu im lặng…

Chiếc xe lại lao vút đi trong gió…

26.

Alex đã ở cửa hàng. Anh xếp lại những đồ trong kho lúc vắng khách. Tôi để túi vào góc, chào anh. Alex mỉm cười nhìn tôi. Anh nói rằng có lẽ chiều nay anh và BJ sẽ đi lấy thêm một số túi cói mới và vài đồ lặt vặt, tôi có thể trông cửa hàng một mình không. Tôi gật đầu. Với tôi, bước qua vạch đỏ vào đến cửa hàng Mộc Lan là đã cảm thấy rất an toàn. Như là về đến nhà của mình. Tôi không muốn nói gì với Alex về những thứ tôi đã nhìn thấy, tôi biết Alex lo cho tôi như một người anh trai.

Những hàng cây xào xạc ngoài cửa kính, không gian ẩm ướt và lạnh dần như những luồng hơi nước vô hình thổi đến. Có chút mây từ không gian xa lạ nhanh chóng ùa đến. Tôi nhận được mess của Nick lúc năm giờ chiều, khi Alex đã đi. Anh nói anh muốn gặp tôi khoảng nửa tiếng nữa. Những đám mây vẫn vần vũ ngoài khung cửa sổ…

Nick xuất hiện đột ngột khi tôi đang có vài ba khách, những em bé secondary school dễ thương. Anh vẫn mặc như lúc sáng. Có vẻ không quan tâm đến những người còn lại, anh nói với tôi:

– Myn, anh chỉ muốn hỏi em ba câu, em có thể hứa sẽ trả lời anh thật không?

Tôi im lặng vài giây rồi trả lời nhỏ:

– Vâng.

– Ngày đầu tiên em thấy anh, em nhìn thấy hình ảnh người yêu cũ của em phải không?

Tôi gật đầu, mắt nhìn xuống đất.

– Đừng gật đầu, hãy trả lời anh.

– Vâng.

– Và suốt những ngày đi với anh, em cũng nhìn thấy anh ta đúng không?

Tôi im lặng. Tôi muốn hét lên rằng không. Rằng khi ngồi sau lưng Nick lúc anh đèo tôi, tôi chỉ thấy anh. Nhưng tim tôi đau nhói.

– Vâng.

– Và ngay cả bây giờ, trước mặt em vẫn là Vins của em ngày xưa, đúng không Myn?

– Nick…

– Đừng gọi tên anh. Đừng xúc phạm anh, please, đừng gọi tên anh khi em không nghĩ đến anh. Chỉ cần trả lời anh. – Nick gần như hét lên, khiến những người trong cửa hàng quay lại nhìn chúng tôi ngạc nhiên.

Nước mắt tôi đã bắt đầu rơi xuống.

– Nick, anh đừng như thế…

– Please, lady. Damn it! Just answer my question! – Anh tiếp tục hét lên.

– Vâng. Đúng.

– Thế là đủ rồi. Cảm ơn em vì đã thành thật. –
Anh quay người bước đi.

Tôi kéo tay anh lại.

– Nick!

– Anh đã tôn trọng câu trả lời của em, vì thế em hãy vui lòng tôn trọng anh, để anh rời khỏi em.

– Anh đừng làm thế.

– Anh đã không làm thế nếu anh không giống Vins. – Nick rút trong túi ra bức ảnh, quăng nó xuống mặt bàn rồi quay đi.

Tâm trạng tôi như vỡ òa, những dồn nén từ đêm qua bung ra dữ dội. Tôi chạy theo giữ anh lại. Nick vùng tay khiến tôi va vào lọ nước hoa 212 đặt trên tủ kính, lọ nước hoa rơi xuống đất vỡ tan. Anh nhanh chóng bước ra khỏi cửa hàng, không ngoảnh mặt lại, nhanh như lúc anh bước vào cuộc sống tôi. Tôi đứng giữa những mảnh vỡ của hiện tại và ngày hôm qua, ngỡ ngàng.

27.

Tôi lại muốn nói với Nick nhiều điều anh không hỏi.

Rằng tôi đã nhìn thấy Vins trong anh. Nhưng bây giờ, lúc nào nghĩ về Vins, tôi cũng nghĩ
về Nick.

Rằng tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian để chạy đuổi theo cái bóng của Vins – thứ đang ám ảnh cuộc sống của tôi. Tôi muốn dựa vào Nick để vượt qua chính điều ấy.

Rằng tôi thích cảm giác ngồi sau xe anh, ép người vào lưng anh, khi ấy tôi chẳng nghĩ đến ai khác hay bất cứ điều gì khác.

Rằng tôi thích nắm chặt những ngón tay dài đầy mùi thuốc lá của anh, hít hà nó và nhăn mũi nói với anh: “Hãy bỏ thuốc đi chàng trai trẻ!”.

Rằng tôi yêu anh.

Rằng đừng rời bỏ tôi đi khi mọi thứ mới chỉ thai nghén, khi tình yêu chưa thực sự đáng để kết thúc sau khi đã bắt đầu ngọt ngào.

Rằng tôi đã sai.

Nhưng anh đã không bao giờ hỏi tôi.

Trời bắt đầu mưa như trút xuống những
giận hờn.

Nick, anh đã không bao giờ hỏi em rằng hoàng hôn mưa này em nghĩ đến ai. Em đã nghĩ đến anh…

28.

Orchard một ngày đông, tôi ngồi với BJ ở cầu thang của Wisma Centre, vừa ăn kem giá một đô vừa tán gẫu. Chợt tôi thấy một người bước qua. Tim tôi như chưa bao giờ đập mạnh hơn. Tôi chạy theo người ấy trong ánh mắt ngạc nhiên của BJ.

Tôi chạm vào vai anh. Anh quay lại…

Đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi.

Tôi mỉm cười. Lần này tôi nhất quyết không để tuột mất tình yêu của mình. Nhất quyết không. Anh một lần nữa đã xuất hiện trước tôi. Chúa đã cho tôi một cơ hội để tin vào chính mình thêm lần nữa.

Tôi ôm chặt lấy anh giữa phố đông, dòng người qua lại nhìn chúng tôi bằng ánh mắt lạ lẫm. Nhưng tôi không quan tâm, bởi ngay đây, chàng trai của tôi đang mỉm cười. Nick thì thầm:

– Hãy hỏi anh rằng anh có nhớ em không, Myn…

Giữa chúng tôi chỉ còn khoảng không xanh mướt, bởi chàng trai của tôi là bầu trời.

Đó là giấc mơ của tôi đêm qua.

29.

Hai tháng sau khi Nick biến mất, tôi cũng đã dần trở lại bình thường. Công việc ở cửa hàng Mộc Lan ngày càng tốt đẹp. Khách đến đông hơn và đều hơn. Mọi thứ ổn đến mức chúng tôi nghĩ đến việc duy trì cửa hàng ngay cả khi đã vào học. Mọi người đều biết chuyện của tôi, nên không ai hỏi. Alex vẫn đèo tôi ra biển đều đặn. BJ vẫn mua hoa về cắm khắp nơi. Vương Minh vẫn bật những bản nhạc piano cổ điển.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Ngày mai vẫn còn đó dẫu cho điều gì đã xảy ra.

Như thế, người ta vẫn sống tốt.

Nhưng, mỗi tối, trước khi rời Cineleasure, tôi vẫn nhìn về phía chiếc cột nơi Nick thường dựa vào. Và thi thoảng tôi vẫn thoáng buồn, như một khoảng trống không thể lấp kín. Những khi ấy, tôi trở về với cây mộc lan, như là điểm tựa cho chính mình, như là đi tìm sự khỏa lấp nỗi buồn bằng những niềm vui mỏng manh, bằng những yêu thương không đong đếm.

Tôi chấp nhận điều ấy như một lẽ thường, bởi cuộc sống có được – mất, để dạy cho tôi biết trân trọng những gì mình đang có. Tôi tin một ngày anh sẽ trở lại cửa hàng Mộc Lan, cùng tôi nhặt lại những mảnh vỡ. Từ giờ đến lúc đó, tôi cần là chính tôi, điều đó quan trọng hơn hết. Bởi những người đi qua cuộc sống của nhau, rồi sẽ trở lại, nếu giữa họ có những điểm cắt của tình yêu.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s