Chuyện tình vượt thời gian 1.7

Sai dịch? Anh ta nói anh ta là sai dịch! Đang đóng phim đấy à? Xem ra anh chàng đẹp trai này thần kinh hơi không bình thường! Nhưng mà hình như anh ta biết khinh công, trên đầu còn tỏa ra được cả khói nữa… cái này thì phải giải thích như thế nào nhỉ?

“À, tôi, tôi tên là Lâm Tiểu Ngư. Anh vừa nói… anh là người ở đâu?” Tôi đi vòng một lượt quanh người anh ta, cẩn thận nhìn anh ta một lượt từ trên xuống dưới. Trang phục của anh ta xem ra có vẻ rất rất xịn, mái tóc dài buộc chặt đằng sau bay nhẹ trong gió đêm.

“Hóa ra là Lâm cô nương. Tại hạ là người huyện Thanh Tùng, vừa rồi vô tình đã mạo phạm đến cô. Tại hạ đang truy đuổi một tên gian tặc hoang dâm tội ác tày trời, không ngờ là hắn dùng thủ đoạn hạ lưu, đẩy tại hạ xuống vách núi. Tại hạ nghĩ là mình sẽ không thể sống sót được, ngờ đâu lại rơi lên một cơ thể mềm mại. Mở mắt ra thì thấy đang nằm trên người cô nương.”

Lúc Thượng Quan Cảnh Lăng giải thích, ánh mắt của anh ta như ánh mặt trời rực rỡ, nhẹ nhàng rơi trên người tôi.

Tôi ngẩng đầu, chỉ tay lên bầu trời tối đen như mực và hỏi: “Đó là vách núi? Anh rơi từ trên đó xuống à?”

Thượng Quan Cảnh Lăng nhìn bốn phía xung quanh, lắc đầu, nheo mày, trả lời: “Tại hạ cũng không biết sao lại thế này, nhưng ở đây không giống ở dưới vách núi.”

“Đương nhiên là không phải rồi!” Tôi nhìn anh ta bằng nửa con mắt.

Không phải là tôi gặp phải một bệnh nhân từ trong viện thần kinh chạy trốn ra ngoài đấy chứ? Anh chàng đẹp trai thế này, nếu mà bị bệnh thần kinh thì thật là phí biết bao! Tôi không thể để thảm kịch nhân gian này xảy ra được, thế là tôi nghĩ một lúc, rồi hỏi: “Bây giờ đang là năm nào?”

“Kiến Văn năm thứ hai.”

“Đế Vương Kiến Văn Chu Doãn Văn, năm thứ hai triều đại nhà Minh?”

Mặc dù kì thi hồi học cấp hai đã cách đây hai năm rồi, nhưng cũng may là tôi chưa hoàn toàn quên hết kiến thức lịch sử!

“Đúng rồi! Nhưng tại sao Lâm cô nương lại dám gọi cả tên của Thiên Tử ra như vậy?” Thượng Quan Cảnh Lăng chắp tay trước mặt như lạy Hoàng đế.

“Ồ, Thiên Tử? Anh nói Chu Doãn Văn à? Ông ấy chết cách đây vài trăm năm rồi, sợ cái gì chứ!”

Tôi dùng tay ấn ấn lên trán mình, thật là đau đầu, anh ta nói anh ta là người thuộc triều đại nhà Minh, thế thì chẳng phải là người của cách đây năm, sáu trăm năm trước sao? Sao lại đến đây? Trừ phi… chẳng lẽ… là xuyên thời gian như trong truyền thuyết?

“Lâm cô nương, Hoàng thượng mới lên ngôi, chỉ mới hai mốt, hai hai tuổi, làm sao mà…”

Giọng điệu của Thượng Quan Cảnh Lăng có vẻ là đang quở trách, nhưng dẫu là đang quở trách thì ánh mắt vẫn… dịu dàng như vậy, dường như có một sức lôi cuốn kì lạ.

Không làm chủ được mình, tôi cũng gật đầu hùa theo.

Thượng Quan Cảnh Lăng mỉm cười, hỏi tiếp: “Lâm cô nương, đây là nơi nào? Cách huyện Thanh Tùng có xa không? Tại hạ phải quay trở về báo cáo đại nhân nữa.”

“Cái gì cơ? Huyện Thanh Tùng? Nhưng mà ở đây làm gì có huyện Thanh Tùng!” Tôi gãi gãi đầu, chẳng biết giải thích như thế nào với anh ta. Ôi, rốt cuộc là ai phát minh ra cái gọi là “xuyên thời gian” vậy? Làm sao mà người từ mấy trăm năm trước lại có thể đến được xã hội hiện đại của chúng tôi chứ!

“Không có?” Quả nhiên là trên mặt anh chàng thiên thần đẹp trai Thượng Quan này hiện lên một dấu hỏi chấm to tướng, ánh mắt khiến người khác muốn đánh cho anh ta một cái vào mặt cho anh ta tỉnh táo trở lại. Anh ta hoàn toàn không ý thức được thế giới trước mặt, lẽ nào anh ta không chú ý đến cách ăn mặc của tôi và cách ăn mặc của anh ta khác nhau một trời một vực sao? Một sai dịch đại nhân sơ ý và đơn thuần như vậy chẳng hiểu là bình thường đi bắt kẻ gian thế nào được chứ?

“Làm sao lại không bắt được kẻ gian chứ? Rõ ràng là tôi truy bắt tên gian tặc ấy chỉ ở ngoài khu vực huyện Thanh Tùng, chứ không rời khỏi đó quá xa.”

“Lại đây, anh ngồi xuống đây, tôi sẽ nói cho anh biết.” Tôi kéo tay anh ta, ấn vai anh ta ngồi xuống chiếc ghế băng.

Ai ngờ rằng anh ta bỗng lùi lại ra sau một bước, nghiêm túc nói với tôi: “Nam nữ thụ thụ bất thân, vừa rồi đã mạo phạm đến cô nương, tại hạ không dám lại mạo phạm nữa.”

Hì hì… lo lắng cái gì thế chứ, còn chưa biết ai mạo phạm đến ai đâu.

Tôi vừa cười thầm vừa day day huyệt thái dương… Hờ hờ, từ trên trời rơi xuống một anh chàng đẹp trai, lại còn biết võ công nữa chứ. À, đúng rồi, những đồ vật trên người anh ta có khi đều là đồ cổ cả!

Ha ha ha, tôi cười hả hê trong lòng: “Vừa được người lại vừa được của” rồi!

“Thôi được rồi, tôi không chạm vào anh nữa, anh cứ ngồi xuống đi đã.”

Tôi giả vờ kiêu ngạo tránh sang một bên, Thượng Quan Cảnh Lăng ngồi xuống ghế, mặt đỏ bừng, rồi tránh mặt sang hướng khác không nhìn tôi.

Hi hi, anh chàng này lại còn thẹn thùng xấu hổ nữa chứ! Nếu tôi mà đưa anh ta đến trường học, để cho những cô gái háo sắc trong trường nhìn thấy (Hỏi tôi sao lại biết trong trường học toàn là gái háo sắc ấy hả? Ui, cái đó còn phải hỏi sao, cứ nhớ đến cô gái tỏ tình trong vườn hoa hôm nay là biết liền), thì chắc chắn là anh ta sẽ bị bọn họ ăn tươi nuốt sống.

“Thượng Quan Cảnh Lăng, thực ra thì bây giờ không phải là triều nhà Minh nữa rồi…”

“Gì cơ?” Thượng Quan Cảnh Lăng nhìn tôi một cách mê muội, gay rồi, gay rồi, chắc chắn là anh ta không hiểu tôi đang nói gì.

Tôi cười ngượng ngập, chỉ lên bộ quần áo mà tôi đang mặc, nói: “Anh xem này, quần áo mà tôi đang mặc khác hoàn toàn với quần áo mà anh đang mặc.”

“Đúng vậy, không giống tôi, cô nương là dân ở đâu vậy?”

Thượng Quan Cảnh Lăng cẩn thận nhìn tôi một lượt và trịnh trọng hỏi.

“Dân cái đầu anh ấy!” Tôi tức lộn cả ruột đi đi lại lại trước cái ghế băng, thực sự là không biết giải thích như thế nào cho anh ta về sự việc thay triều đổi đại này.

“Cô nương, cô đi đi lại lại như thế cũng mệt, có việc gì thì cô cứ ngồi xuống đây rồi từ từ suy nghĩ!”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s