Gửi người tôi yêu Chương 7.3

Không gian, thời gian, chờ đợi đều tĩnh lặng. Sau đó, một sự vui mừng đến kinh động lòng người: “Đúng là anh sao?”

Vẫn tiếng nói ấy, tiếng cười ấy, vẫn… Hứa An Ly hơi nhắm mắt lại như muốn ngăn dòng máu đang chảy khắp cơ thể, muốn trấn tĩnh lại suy nghĩ đang quay vòng vòng trong đầu cô, muốn nghe đối phương nói thêm một lần nữa…

“Chuột Mickey, anh nhớ em quá!”

Trên đường đi, sinh viên vẫn tiếp tục đổ xô đến nhà ăn. Dương Dương không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi. Mãi lâu sau, thấy Hứa An Ly dập máy, cô mới nói châm chọc một câu.

“Không phải Châu Kiệt Luân hẹn cậu đi ra ngoài đấy chứ? Nhìn vẻ mặt tươi rói của cậu! Đi cùng với tớ mà một câu cũng chẳng nói, hóa ra là vì cái anh chàng này, coi sắc hơn bạn!”

Mặc dù hết sức phủ nhận, nhưng đôi má trắng bệch của Hứa An Ly giờ đã chuyển thành ửng đỏ, điều đó đã chứng minh rõ ràng. Ha, từ ngày khai giảng đến giờ, lần đầu tiên Dương Dương nhìn thấy cô vui vẻ như vậy, ánh mắt của Hứa An Ly đã bộc lộ tất cả.

“Xin lỗi, Dương Dương, tớ không đi ăn với cậu được rồi.” Hai má An Ly nóng bừng.

Một đóa hoa dạ hợp màu đỏ bị gió thổi rơi xuống đầu Hứa An Ly. Sau một hồi nhảy múa, cuối cùng nó đã nằm dán trên tóc cô, không chịu rơi xuống. Chú chim khách bay qua đầu cất tiếng hót, làm cho Hứa An Ly càng thêm chộn rộn.

“Suỵt!” Dương Dương lấy tay che miệng, mặt mày tươi tỉnh đắc ý.

“Bạn trai gọi điện đến hẹn hò, vì sao không đưa tớ đi cùng? A… tớ… không có ý gì, chỉ muốn làm tham mưu cho cậu. Bạn trai của cậu yêu cậu đúng không? Anh ta có xứng đáng để cậu yêu không? Tớ chỉ cần nhìn qua là có thể biết được anh ra có phải là kẻ đào hoa hay không. Thế nào, tớ là đại sư về tình yêu đấy nhé, cậu nên cho tớ đi cùng.”

“Bạn trai của cậu mới là kẻ đào hoa! Bye bye! Hôm khác tớ mời cậu đi ăn KFC được không?”

Không đợi Dương Dương tiếp lời, Hứa An Ly đã quay đi, chạy theo hướng ngược lại. Dương Dương nhìn Hứa An Ly cho đến khi đã xa tầm mắt, bực bội: “Trọng tình hơn cả bạn! Cậu tốt thật!”

Mặt trời đã nghiêng nghiêng nơi chân trời. Ánh sáng mờ nhạt đã làm cho bóng của Hứa An Ly bị kéo dài ra, in trên mặt đất. Chú chim khách đang vội vàng bay trên không trung, dùng tiếng hót lảnh lót của mình để lại lưu lại dấu tích. Mặc dù là hoàng hôn, nhưng vẫn có thể nghe thấy âm thanh của những khóm hoa đang nở, âm thanh của những con sóng từ xa đang vỗ vào bờ biển. Tất cả khiến cho người ta không thể không nhớ lại bài hát khi còn bé “Vịnh Bành Hồ của bà ngoại”.

Tâm hồn non trẻ của Hứa An Ly kích động đến nỗi như sắp muốn nhảy ra khỏi thân xác, tung bay trên đường. Cô không ngừng thổi hơi vào thiên không, sự lười nhác và trái tim phiền muộn giờ đã bị cuốn trôi. Xung quanh, tất cả mọi thứ đều trở nên đáng yêu, đáng yêu như loài hoa hướng dương vậy.

“Trong lúc cô đơn anh đừng nói yêu em…”

“Anh không muốn em phải rơi lệ, cũng không muốn phải chịu đựng…“

Lời bài hát nọ xọ sang lời bài hát kia, ai thèm để ý chứ. Nghe hay thì cô hát thôi. Vui thì phải hát to lên mới được.

“Anh đang tận hưởng mùi nước hoa của cô ấy, xóa sạch mọi thứ để cùng bạn đi vào giấc ngủ…”

“Gió mang đi nỗi buồn.”

“Anh lại được gặp em, trên con đường rộng thênh thang.”

“Ở đâu có em, nơi đó là thiên đường.”

Hứa An Ly nhảy nhót, hát vang trên đường, thu hút không ít người lắng tai nghe. Nhưng lúc này, cô vui mừng vì nỗi gì? Trong ánh mắt của những người đi đường, có lẽ cô bị rối loạn tâm thần!

 

Khi còn học trung học, giọng hát của cô đã từng đoạt giải toàn thành phố. Nếu từ nhỏ, được mẹ chú trọng bồi dưỡng năng khiếu này, không khéo, giờ cô đã trở thành một Lý Vũ Xuân thực thụ. Nhưng đáng tiếc, mẹ lại không thích cho cô hát, bà cho rằng học những thứ thực tế sẽ tốt hơn! Những thứ thực tế ấy chính là thi vào một trường đại học danh tiếng.

Trải qua những năm tháng của tuổi trẻ, những kẽ hở đã bị ly tán cùng thời gian giờ lại được lấp đầy bởi những lời văn ấm áp như mặt trời. Bao nhiêu lời dặn dò, bao nhiêu sự khích lệ và hy vọng, tất cả đều đọng lại trên những bức thư. Anh gửi đến, cô gửi đi. Trong ngăn kéo, có tới hàng chục lá thư của cô và anh đã gửi cho nhau suốt ba năm qua. Phong bì thư chỉ thấy màu xanh và màu hồng. Lá thư của cô là màu hồng, còn anh là màu xanh. Cô đánh số, tất cả có tám mươi lăm bức được đặt trong một cái hộp nhựa trong suốt.

Từ khi vào trung học phổ thông, ngày nào Hứa An Ly cũng sống trong cảm giác lo lắng và nghĩ ngợi. Áp lực quá lớn, cô sợ không thi đậu vào trường đại học lý tưởng, sợ mẹ thất vọng, sợ bị chế nhạo. Vì sao cứ phải dự thi? Ai muốn học thì học, ai không muốn học thì có ép đến thế nào cũng chỉ là vô ích.

Ba năm trung học là những tháng ngày ma ám. Những lá thư được viết cẩn thận bằng tay, mang theo tình bạn cháy bỏng và nỗi niềm an ủi đều đặn được gửi đến tay cô. Những lá thư với những kinh nghiệm làm thế nào ghi chép tốt bài giảng hằng ngày, dùng cách nào để học tốt tiếng anh, và cả tập thể dục phù hợp không những không làm trì hoãn việc học tập, mà còn giúp đầu óc được thảnh thơi. Tất cả đều có hiệu quả.

Gặp vấn đề gì khó, cô cũng viết thư xin anh một lời khuyên. Sau học kỳ I, cô nhận được sáu quyển vở ghi chép. Mở ra mới biết, tất cả đều là ghi chép những bài giảng hồi anh còn học trung học.

Trên quyển ghi chép kèm theo một lời nhắn:

– Chuột Mickey, chắc chắn em sẽ cần đến nó, rất hữu ích. Gửi cho em để chúng ta cùng nhau cố gắng ví lý tưởng và tương lai của mình, được không? Anh mong em thi vào BW thành công. Hãnh diện về em! Tự hào về em!

Kiểu lời nhắn như thế này nhiều đến mức không đếm được. Nhờ vào những lời an ủi, khích lệ này, Hứa An Ly đã vượt qua ba năm trung học. Nếu như không có những lời khích lệ mang đầy lý tưởng và mãnh liệt như vậy của anh, thì Hứa An Ly đúng là không biết nên làm sao để đối phó với ba năm ấy. Trong vô thức, anh đã trở thành người dẫn đường cho cô, giống như một đường ray trải dài ở một nơi rất xa, mang lý tưởng của cô sang bờ bên kia.

Ngăn kéo bình thường vẫn được khóa. Do đó, cảm giác có vẻ hơi thần bí. Có lần, mẹ cười và nói: ”Bí mật gì thế? Đến mẹ cũng giấu sao?”

Lúc đó, mặt của Hứa An Ly đã ửng đỏ.

“Không có ạ!” Miệng thì phủ nhận, nhưng trong lòng, nhịp tim của cô đang đập thình thịch.

Ba năm rồi! Trải qua rồi mới biết, trong ký ức tuổi trẻ của Hứa An Ly, ba năm ấy chỉ mới là sự bắt đầu, như một bông hoa vừa hé nở. Cũng giống như cơn gió mùa ẩm ướt mang theo những cơn mưa và mùa hè. Trong chớp mắt, những chiếc lá rụng của mùa thu mang theo bao nỗi phiền muộn lang thang giữa bầu trời và mặt đất, rồi chẳng bao giờ tìm thấy đường về.

Bừng tỉnh, lớn nhanh đến nỗi không còn là một đứa trẻ. Bừng tỉnh, vô tình chạm vào da thịt của nhau, đột nhiên xấu hổ, đỏ mặt, nóng bừng. Bừng tỉnh, từ một cô gái chưa biết gì, cô dậy thì và trở thành một thiếu nữ.

Cứ nghĩ tuổi trẻ như sa mạc vô tận, mãi mãi không bao giờ có điểm cuối. Nhưng thực ra, tuổi trẻ cũng giống như mùa hè, vội vàng nở rộ, rồi sau đó lại ngày một điêu tàn. Đợi cho đến khi tự mình hiểu ra, tuổi thanh xuân đã qua đi. Quay đầu nhìn lại, tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Nó chứng minh chúng ta đã từng qua, đã từng có những bí mật chưa từng nói ra.

 

Gửi người tôi yêu Chương 7.2

Đột nhiên, trong mắt của Thẩm Anh Xuân từng giọt nước trào ra. Từng giọt, từng giọt tuôn rơi. Sự kiên cường trước đây đã không còn ý nghĩa, cô chỉ cảm thấy tủi thân. Một lát sau, Đường Lý Dục ôm chặt lấy cô, để cô cọ xát vào trong cơ thể mình, để cô tan ra thành bọt biển, biến thành một phần trong cơ thể của anh. Nhưng sao không còn cảm thấy mãnh liệt và triền miên như trước.

Kể từ lần đầu tiên họ gần gũi, đã một tháng trôi qua.

Lần đầu tiên run sợ, lần đầu tiên đau đớn, lần đầu tiên chạm vào da thịt, lần đầu tiên hòa hợp… Từng ký ức như đang rõ ràng hiện ra trước mắt. Nỗi khát khao yêu thương đến cháy bỏng đang giày vò trong cơ thể của hai người. Đôi môi của Đường Lý Dục không chờ đợi thêm được nữa ngậm chặt lấy môi của Thẩm Anh Xuân, một nụ hôn nóng bỏng. Lần đầu tiên, Thẩm Anh Xuân chỉ cảm thấy sự run sợ và đau đớn giống như sóng biển, những làn sóng từng đợt ập qua, nó ập lên cơ thể, khiến cô trở nên bại liệt trong vòng tay của Đường Lý Dục. Hai tay ôm chặt lấy vòng eo của anh, mắt nhắm chặt, từ trong miệng phát ra âm thanh rên rỉ của hạnh phúc.

Trời trở thành bà mối, đất trở thành chiếu. Trời đêm thật đẹp, Đường Lý Dục nằm úp xuống, hôn lên cơ thể của cô một cách không tự chủ, cơ thể của họ cứ như vậy đè lên nhau thân mật…

“Anh Xuân…”

Cơ thể của Thẩm Anh Xuân nóng bỏng như than lửa. Đôi môi đã bị anh hôn cho tê liệt.

Anh dùng lực để khám phá cơ thể của cô, anh muốn giữ cô theo cách này, anh muốn ở trong cơ thể của cô, đó là nhà của anh, là ngôi nhà cả đời của người đàn ông, mãi mãi không rời xa…

Thẩm Anh Xuân khẽ rên lên một tiếng, Đường Lý Dục rốt cuộc cũng tìm được đường trở về nhà. Mặc ý điên cuồng hưởng thụ sự nóng bỏng, mãnh liệt, êm dịu, mặc ý hưởng thụ sự lẫn lộn và la hét chỉ có anh và cô…

Rất lâu sau, động tác của anh mới trở lại nhẹ nhàng. “Đau không?”

Cô không nói gì, chôn vùi khuôn mặt vào ngực anh, nước mắt từ từ tuôn trào, làm ướt cả cơ thể của anh.

“Sao thế? Rất đau phải không?”Anh nhìn cô đau xót.

“Không! Em rất vui, vui đến nỗi chảy cả nước mắt. Dục, anh biết không? Đỉnh cao của hạnh phúc này, chỉ anh mới có thể cho em được, cả đời này chúng ta sẽ yêu nhau như vậy, hứa với em, được không?”

Đường Lý Dục không nói, ngậm chặt đôi môi của Thẩm Anh Xuân. Ngọt ngào giống như ăn một bông hoa anh túc, họ không thể thoát khỏi nụ hôn say đắm, giống như nghiện thuốc phiện vậy.

Đời này kiếp này, anh là của cô, cô là của anh.

 

Đi trên con đường đến nhà ăn, Đường Lý Dục như thường lệ hỏi Thẩm Anh Xuân, mấy ngày qua có người nào gọi điện thoại tìm anh. Ánh mắt của Thẩm Anh Xuân lóe lên một cách bí hiểm không dễ gì nhận ra. Ngừng một lát, nói bằng ngữ khí bình tĩnh, có phó tổng của một công ty gọi điện đến, rất quan tâm đến hồ sơ xin việc của anh. Tuy nhiên, thời gian quá lâu, họ đang cần người, nên không thể đợi được, nhưng cũng không loại trừ được trường hợp lần sau nếu có tuyển dụng họ sẽ xem xét đến trường hợp của anh. Còn lại đều là những việc không quan trọng, cô đều xử lý tốt giúp anh. Mặc dù bề ngoài rất bình tĩnh, nhưng Thẩm Anh Xuân lại thấy, sau khi nói dứt câu, nhịp tim cô đập mạnh vô cùng. Nó khiến cô bồn chồn bất an, cũng có thể nói là hoảng loạn.

Anh cảm ơn cô một cách khách sáo.

Sau lần hai người cãi nhau, nói chia tay, mặc dù đã hòa hợp, nhưng mỗi lần gặp mặt họ vẫn có cảm giác ngượng ngùng. Thẩm Anh Xuân cảm thấy xa lạ trước sự biểu hiện khách sáo của Đường Lý Dục. Không phải là trên cơ thể. Trên da thịt, họ vẫn thân mật, mãnh liệt. Nhưng linh hồn…

Mười ngày sau, vào một buổi chiều hoàng hôn, Đường Lý Dục đã viết xong câu cuối cùng cho cuốn tiểu thuyết. Thẩm Anh Xuân đã nói với Đường Lý Dục, có một cô gái tìm anh.

“Ai vậy?” Đường Lý Dục vươn vai, sau đó chuẩn bị đi chau chuốt lại một chút để cùng mấy anh em đi ăn tiệc mừng.

“Số điện thoại ở trong máy.” Thẩm Anh Xuân nói qua loa cho xong chuyện, tiếp tục lên mạng.

Rất bình tĩnh, không thấy tiếng động gì

Đường Lý Dục thu về ánh mắt đã được thư giãn bởi khung cảnh ở bên ngoài cửa sổ, anh nhanh chóng đi lại nhấc điện thoại, nhìn thấy số 138XXXXXXXX. Anh không quen ai có số điện thoại này, không nhớ ra người này là ai. Trong đám bạn bè chẳng ai có số như vậy cả.

“Cô ấy là ai vậy?” Sau khi nhìn số điện thoại, Đường Lý Dục ngẩng đầu lên hỏi Thẩm Anh Xuân.

Thẩm Anh Xuân đưa mắt nhìn qua Đường Lý Dục một cái rất nhanh, rồi lại dán mắt lên màn hình nhưng một chữ cũng chẳng nhìn, cô đang nghĩ: Có đúng là anh không nghĩ ra cô gái ấy là ai? Hay anh cố ý không biết?

Nếu anh không biết cô ta là ai? Chỉ có thể giải thích, anh đang diễn kịch, diễn kịch với chính mình!

Từ Di phản đối việc nói cho Đường Lý Dục biết cô gái kia đang tìm kiếm anh, nhưng Thẩm Anh Xuân lại có cách của Thẩm Anh Xuân, nói hay không nói với anh chẳng khác nào lấy giấy bọc lửa. Dù sao cũng đã như vậy rồi, chi bằng nói cho anh biết. Không phải Thẩm Anh Xuân cô cao thượng, mà là việc này sớm muộn gì cũng có một sự lựa chọn! Tiện thể cô muốn kiểm nghiệm luôn tình yêu của anh và cô xem có thể chịu đựng được động đất cấp nào.

“Cô ấy là ai? Anh hãy tự hỏi chính mình.” Đầu thì nghĩ vậy, nhưng nói ra lại là: “Em không phải là cảnh sát kiểm tra hộ khẩu, em không can thiệp đến chuyện riêng tư của anh, anh còn không rõ bạn của mình, thì sao em biết được.”

“Em không hỏi cô ta tìm anh có việc gì sao?”

“Hỏi rồi, cô ta không nói. Có thể là không tiện.”

Đường Lý Dục nhìn lại số điện thoại lạ, anh gọi lại: “Xin chào, tôi là Đường Lý Dục.”

 

Vào đúng giờ ăn tối, từ trong lớp học, sinh viên ào ra, tất cả đều hướng tới con đường đến nhà ăn. Phần lớn cánh con trai chỉ đi đơn lẻ, nhưng cánh con gái thì lại khác, bất luận là đi đâu, họ cũng đều thành một nhóm dăm ba người, tay khoác tay trông thật là thân mật.

Nói chuyện thì lớn tiếng, những nụ cười hớn hở, nhìn đã biết là sinh viên năm thứ nhất. Điều đó khiến các chàng trai đều phải nhao nhao quay đầu lại nhìn những cô bé đang ríu ra ríu rít. Đi bên cạnh Hứa An Ly là cô bạn cùng bàn, Dương Dương, cô nữ sinh có danh là “Nữ sinh siêu cấp”: cân nặng 70kg, cao 1m60. Trọng lượng của một nữ sinh siêu cấp mà! Một béo một gầy, họ giống như một bức tranh đả kích cho mọi người cùng xem.

Mỗi lần Dương Dương đi trên đường đến nhà ăn, cô lại không ngừng thảo luận với Hứa An Ly về bí quyết giảm béo, xem Hứa An Ly có bí quyết giảm béo gì. Từ trước tới giờ, cô muốn ăn là ăn, muốn ngủ là ngủ, không quan tâm là phải ăn gì, ngủ như thế nào, thân hình eo ót là do trời phú. Nhưng để không làm tổn thường trái tim của Dương Dương, An Ly luôn nói dối rằng, cô luyện tập thể dục rất nhiều, giảm ăn thịt, và không ngủ nhiều…

“Trong lúc cô đơn anh đừng nói yêu em…”

Dương Dương rất thích ca khúc này, bài hát được tải trên mạng về làm nhạc chuông. Mỗi lần, trên đường đến nhà ăn, cô ta đều mượn điện thoại của Hứa An Ly cắm tai nghe vào để nghe bài hát này. Cô ta là một người không có năng khiếu âm nhạc, nhưng lại rất thích hát. Một bài, không biết phải nghe đến bao nhiêu lần cô mới biết hát. Đáng thương cho cái điện thoại của Hứa An Ly, cứ gặp phải Dương Dương là giống như bị bạo hành.

Đột nhiên, nhạc bị ngắt quãng. Nhưng ngay sau đó, nhạc chuông điện thoại vang lên, Dương Dương nghe máy. Cô nghe trộm tiếng nói từ đầu bên kia một lúc rồi mới trả lại cho chủ sở hữu.

“Ai vậy?” Hứa An Ly hỏi tình cờ.

Dương Dương cười bí ẩn, đã biết rõ vẫn còn cố hỏi.

“A lô, tôi là Hứa An Ly, bạn là ai vậy?”

Hứa An Ly để điện thoại ở cạnh cằm, cô cho rằng, có thể do cô đã nghe nhầm hoặc là do tai có vấn đề. Vì vậy, cô không cảm thấy có điều gì xảy ra. Nhưng đối phương một lần nữa đã nói lại tên của mình.

Lúc này, tín hiệu đường truyền đã ngắt…

Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 3

Thứ Hai là sinh nhật của trợ lý Tiền, cô mời đồng nghiệp đi hát karaoke ở Cashbox.

Vân Hạ Sơ vốn không biết hát, nhưng lại khó từ chối tấm thịnh tình của trợ lý Tiền, vì thế sau khi hết giờ làm việc cô cũng miễn cưỡng đi theo mọi người.

Cổng KTV, một anh chàng dáng vừa vừa, đậm người nhìn thấy trợ lý Tiền, Vân Hạ Sơ và mọi người từ taxi xuống bèn ra đón. Anh chàng có khuôn mặt trắng trẻo, bầu bĩnh, trên mũi là cặp kính không gọng, nhìn cũng có vẻ là người điềm đạm. Trợ lý Tiền liền cười và giới thiệu với Vân Hạ Sơ: “Đây là anh Trần Khởi Hàng, anh họ em, anh ấy là tiến sĩ kinh tế, nếu chị có vấn đề gì liên quan đến đầu tư tài chính thì cứ tìm anh ấy.”

Vân Hạ Sơ mỉm cười lịch sự rồi cất tiếng chào Trần Khởi Hàng.

Chín rưỡi, nhìn đám đồng nghiệp vẫn đang hát hò say sưa, Vân Hạ Sơ liền quay sang nói nhỏ vào tai trợ lý Trần: “Tiền Duyệt, chị có việc phải về trước, mọi người cứ vui vẻ đi nhé.”

Trợ lý Tiền vừa gật đầu vừa đứng dậy kéo Trần Khởi Hàng, ba người ra khỏi phòng hát. Trợ lý Tiền nói: “Chị Hạ Sơ, cũng đã muộn rồi, để anh em đưa chị về nhé, như thế em cũng yên tâm hơn.”

Vân Hạ Sơ định lịch sự từ chối, xong lại nhìn thấy trợ lý Tiền vừa lén đưa mắt ra hiệu cho Trần Khởi Hàng, vừa đẩy Trần Khởi Hàng và Vân Hạ Sơ ra ngoài. Trần Khởi Hàng thì cười rất hòa nhã. Cô cũng đã hiểu ra ngay ý đồ của cô bạn đồng nghiệp. Một là Vân Hạ Sơ không muốn từ chối nhã ý của bạn mình, hai là cũng may mà ấn tượng với anh chàng này cũng không đến nỗi, biết đâu lại có duyên với nhau, có thêm cơ hội cũng tốt.

Đào Đào thường nói về chuyện lấy chồng, từ trước đến nay Vân Hạ Sơ vẫn giữ nguyên tắc thà gặp nhầm còn hơn bỏ lỡ. Chỉ cần đối tượng nhìn không quá tệ, Vân Hạ Sơ sẽ nói rằng cho mình một cơ hội cũng tốt.

Và thế là, trước sự dẫn đường của nguyên tắc này, Vân Hạ Sơ đã ngồi lên chiếc Focus của anh chàng tiến sĩ kinh tế. Trên đường đi, anh tiến sĩ này liên tục ngoảnh đầu sang nhìn Vân Hạ Sơ ngồi trên ghế phụ, cười rất thân thiện, dường như đang vắt óc để tìm chủ đề gì đó để nói chuyện.

Không nỡ lòng nhìn người khác rơi vào tình thế khó xử, thế là Vân Hạ Sơ liền chủ động hỏi về tình hình kinh tế hiện nay. Chủ đề này cũng được coi là cho anh chàng tiến sĩ kinh tế cơ hội để thể hiện mình. Trên đường đi, nước miếng trong miệng anh tiến sĩ văng từng chùm. Hết chuyện khủng hoảng kinh tế lại chuyện giá nhiên liệu, hết lạm phát lại nói đến chiến tranh tiền tệ, đặc biệt khi nghe đến cách đầu tư tài chính của Vân Hạ Sơ là gửi tiết kiệm vào ngân hàng, nét mặt anh chàng lộ rõ vẻ đau khổ. Điều ấy khiến Vân Hạ Sơ có cảm giác rằng, cách đầu tư tài chính của cô thật thiển cận.

Đợi đến khi Vân Hạ Sơ xuống xe, Trần Khởi Hàng đã thiết kế cho cô một phương án đầu tư tài chính rất tỉ mỉ, bảo hiểm, quỹ, cổ phiếu, vàng, rất đâu vào đó. Điều này khiến Vân Hạ Sơ rất hổ thẹn.

Lúc chia tay, anh chàng tiến sĩ mới xoa xoa tay, cười bẽn lẽn nói: “Hạ Sơ, không biết em họ anh đã bao giờ kể với em về anh chưa. Anh là Trần Khởi Hàng, ba mươi tư tuổi vẫn đang độc thân, làm việc ở ngân hàng. Anh có thể hẹn em ngày mai đi ăn tối được không?”

Trên đường đi, Vân Hạ Sơ cảm thấy anh chàng này đầu óc mọt sách quá, đang nghĩ xem nên từ chối thế nào cho khỏi mất lòng, không đến mức để mất mặt Tiền Duyệt.

Đúng lúc này cô nhìn thấy Cảnh Thần từ trong tòa nhà đi ra, áo phông bó, quần soóc lửng, nhìn Vân Hạ Sơ với ánh mắt vô cảm rồi nghiêng người đi ra, theo sau là một hot girl chẳng kém gì Đào Đào. Cô nàng có mắt bồ câu, mặt trái xoan, nhưng rõ ràng là trẻ hơn Đào Đào rất nhiều. Khi đi ngang qua Vân Hạ Sơ, hot girl liền gật đầu mỉm cười. Ngay lập tức, ánh đèn mờ ảo chợt bừng sáng lên. Vân Hạ Sơ than thầm, thật đúng là một bông hoa mùa hạ!

“Thay đàn ông còn nhanh hơn thay áo.” Giọng Cảnh Thần không to không nhỏ, vừa đủ để cho Vân Hạ Sơ nghe thấy, cơn giận liền bốc lên đầu.

Và thế là, cô không nghĩ gì thêm mà nói ngay: “Vâng, sáu rưỡi tối mai nhé, hẹn gặp anh ở quảng trường Phong Liên trên đường Triều Ngoại.”

“Hả? Ừ! Thế thì tốt quá!” Anh chàng tiến sĩ kinh tế mừng rối rít, cuối cùng còn nói thêm một câu: “Cảm ơn em, cảm ơn em!”

Tạm biệt anh chàng tiến sĩ, Vân Hạ Sơ uể oải bước vào thang máy, trong lòng tự nhiên cảm thấy vô cùng bực bội.

Cô đã làm gì? Chỉ vì câu nói của gã đó mà đầu óc lại u mê, đồng ý hẹn hò với anh chàng tiến sĩ? Không dưng không cớ lại giận anh ta làm gì. Xét cho cùng cũng chỉ là gã đàn ông đã từng lên giường với mình một lần mà thôi, nhìn cũng đẹp trai, thỉnh thoảng nghĩ lại cũng thấy trong lòng xao xuyến khó tả. Cái gọi là cuộc gặp gỡ màu hồng, chỉ là như vậy mà thôi. Hơn nữa, thời buổi này hai bên chơi trò chuyện tình một đêm, ngay cả tên tuổi cũng chẳng ai buồn hỏi, có ai nhớ dai như mình đâu.

Sau bữa trưa ngày hôm sau, dịch vụ điện hoa đã mang đến một bó hồng cực lớn. Vân Hạ Sơ nhìn thiệp thì thấy hoa là do anh tiến sĩ tặng, ký tên rồi nhận. Nhìn bó hồng nở rộ, Vân Hạ Sơ khẽ cau mày. Cô vốn là người trầm tính, đúng là chưa quen với hành động tặng hoa cao cấp, vì thế trong đầu bắt đầu tính toán xem nên giải thích thế nào với anh tiến sĩ về sự phiền toái này.

Sáu giờ tối, Vân Hạ Sơ đến điểm hẹn đúng giờ, hai người vào ăn tối ở một nhà hàng ăn của Hồng Kông.

Có thể nhận thấy, tối hôm nay Trần Khởi Hàng ăn mặc rất chỉn chu, chiếc áo sơ mi kẻ cộc tay màu xanh nhạt được là rất phẳng phiu, giày da bóng lộn, tóc xịt gôm rất gọn gàng, nhưng trong lòng Vân Hạ Sơ lại cảm thấy rất bực bội.

Trần Khởi Hàng gọi nhân viên phục vụ đến và cao giọng gọi mấy món có tiếng của nhà hàng. Vân Hạ Sơ định bảo hai người ăn không hết, nhưng thấy đã có mấy người trong nhà hàng nhìn bọn họ, thế nên cô lại không nói gì nữa.

Đồ ăn được mang đến, anh tiến sĩ vừa gắp đồ ăn vừa phàn nàn: “Món nguội này đắt quá, sáu mươi tám tệ mới được đĩa nhỏ xíu thế này. Nếu đến quán ăn nhỏ thì tha hồ ăn. Vừa nãy em không xem thực đơn, rượu vang của bọn họ không hiểu thế nào mà bán một nghìn tám trăm tệ.”

Vân Hạ Sơ cố chịu đựng thêm lần nữa và không nói gì.

Thấy Vân Hạ Sơ không nói gì, anh tiến sĩ liền cười trừ, ngừng một lát, lại nhớ ra chuyện Vân Hạ Sơ không đầu tư gì. Thế là anh chàng lại bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu quỹ mà ngân hàng bọn họ mới đưa ra gần đây, lần lượt giới thiệu trên các phương diện nền tảng thị trường, kiểm soát độ rủi ro, lãi suất. Vân Hạ Sơ cố gắng kìm chế nỗi chán ngán trong lòng, vẫn giữ nụ cười trên môi, ăn mà không hề thấy ngon.

Lúc Cảnh Thần xuất hiện, Vân Hạ Sơ đã ngán đến tận cổ, đang tính toán xem tìm cớ gì để nhanh chóng thoát thân.

Anh ta bước tới, trên môi nở một nụ cười hút hồn quen thuộc, theo phản xạ, Vân Hạ Sơ liền nhìn sang bốn phía xung quanh. Cô và anh chàng tiến sĩ ngồi trong góc, xung quanh không có ai, cuối cùng cô hiểu ra là anh ta đang đi về phía mình. Bất giác Vân Hạ Sơ ngồi thẳng người lên, đầu óc hết sức căng thẳng.

Cảnh Thần đến gần, điềm nhiên ngồi xuống cạnh Vân Hạ Sơ, cũng không buồn nhìn Trần Khởi Hàng, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt oán trách: “Bà xã, em đừng gây chuyện nữa, về nhà thôi. Anh sẽ không trách việc em hẹn hò với gã đàn ông khác đâu.”

Vân Hạ Sơ sững người, khuôn mặt Cảnh Thần cách cô rất gần, làn da rất mịn và bóng. Một hồi lâu Vân Hạ Sơ mới trở về được với thực tại, cô ngửa mặt lên, định nói: “Ê! Anh có bị tâm thần không đấy!” Nhưng Cảnh Thần không cho cô cơ hội, trước khi cô lên tiếng, anh ta đã hôn cô, trước mặt Trần Khởi Hàng, một nụ hôn rất mãnh liệt.

Mặt anh tiến sĩ tái dại.

Vân Hạ Sơ cảm thấy không khí trong phổi bắt đầu loãng dần, cô cố gắng đẩy Cảnh Thần ra.

Theo đà, đôi môi Cảnh Thần liền lướt từ má xuống tai cô, hơi thở nóng bỏng: “Bà xã, mình về nhà thôi, anh đã mua cho em chiếc áo con mà lần trước em thích, mau về nhà mặc cho anh xem có đẹp không.”

“Choang!” Anh tiến sĩ gạt chiếc cốc thủy tinh trước mặt vỡ tan tành, hầm hầm bỏ đi.

Vân Hạ Sơ cười đau khổ, vừa nãy còn vắt óc tính toán xem nên từ chối anh chàng tiến sĩ thế nào cho lịch sự, giờ thì khỏi cần nữa.

Gửi người tôi yêu Chương 7.1

Có một cuộc hội ngộ gọi là long trời lở đất

 

Cô cũng nhìn anh, đôi mắt mở to nhìn rõ cả hai màu đen trắng. Từ trong đôi mắt mờ ảo như sương mù ấy, một niềm khát khao hạnh phúc đang tuôn trào…

Anh xoay người cô lại, ôm lấy eo của cô, cái ôm tràn đầy yêu thương. Mặc cho cô giãy giụa. Mặc cho cô vặn vẹo. Mặc cho cô mềm yếu. Mặc cho cô trong vòng tay của anh, rơi vào hạnh phúc một cách hoàn toàn bất lực…

Chia tay.

Đường Lý Dục khăng khăng chia tay Thẩm Anh Xuân. Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên anh phải tự quyết định và lựa chọn một việc khó khăn, đau khổ nhất như thế này.

Trong cuộc sống có nhiều việc không theo ý của mình. Mọi người trong ký túc đều không ủng hộ quyết định của anh. Đã yêu nhau như vậy, nay lại nỡ lòng nào chia tay. Đường Lý Dục nhận ra, chia tay không hề nhẹ nhàng như anh nghĩ. Đêm mất ngủ, đoạn kết của cuốn tiểu thuyết cũng chẳng còn tâm trí nào để viết thêm được nữa, mặc dù anh đã ngồi suy tư cả ngày trước màn hình máy tính…

Anh chàng John kia đúng là hơn mình gấp nghìn, gấp vạn lần sao? Để giải thích cho sự điên rồ này anh cố tìm mật khẩu QQ, mật khẩu MSN của Thẩm Anh Xuân nhưng đều không tìm thấy.

Đường Lý Dục nhận ra rằng mình không phải là một con người có trái tim vĩ đại để có thể bao dung tất cả, anh muốn xem những đoạn trò chuyện trên QQ giữa Thẩm Anh Xuân và John, muốn biết giữa cô và anh ta có phải đã… Từ nay về sau, cô không còn là của anh nữa. Cô phải trở về nước Mỹ của cô. Không có cô, anh có thể hạnh phúc được không?

Trời đã về khuya, Đường Lý Dục trằn trọc không ngủ được. Sau ngày chia tay, anh đã suy nghĩ rất nhiều.

Mày mò điện thoại một hồi lâu, đánh những ký tự lên màn hình rồi lại xóa đi, xóa rồi lại viết… Chẳng qua cũng chỉ xoay quanh mấy chữ: “Em vẫn khỏe chứ?”

Không ngờ đối phương lại phản hồi nhanh như vậy: “Em rất khỏe.” Nhìn ba từ này, ánh mắt của Đường Lý Dục trở nên ảm đạm hơn.

“Nhưng Anh Xuân, anh không hề vui vẻ như em nghĩ, em biết không? Anh đang nghĩ về em, nghĩ vì sao em đột nhiên lại lựa chọn trở về Mỹ, về bên cạnh John, nghĩ vì sao em có thể nhanh chóng quên đi những kỷ niệm và phút giây chúng ta ở bên nhau. Anh rất muốn biết, trong ba năm qua, em có thực lòng yêu anh không?”

Tuy nhiên, những lời nói xuất phát từ trong tim ấy, mãi mãi cô không bao giờ nghe thấy được. Cô không bao giờ cho anh thêm một cơ hội nữa. Cô có biết, lúc này anh đang nhớ đến cô không? Cô có biết, lúc này anh rất hối hận vì đã chia tay với cô không? Và cô có biết, lúc anh này muốn gặp cô hơn bao giờ hết, dù có thể là chẳng biết nói gì? Cô không hề biết.

Ánh trăng bên ngoài thật lạ thường, có lẽ là đây là ánh trăng lớn nhất, tròn nhất mà Đường Lý Dục từng được thấy. Nó xuyên qua cửa sổ, chiếu vào phòng, khiến Đường Lý Dục đột nhiên muốn mặc quần áo và đi ra khỏi giường, ra ngoài thử xem. Có lẽ là đã lâu chưa được nhìn thấy ánh trăng đẹp như vậy, có lẽ, trước đây đã từng có những ánh trăng đẹp hơn, nhưng Đường Lý Dục lại không hề để ý tới.

Anh muốn được ngồi lên nguyệt đài ở “Vũ Lâm Cốc”, đó là nơi anh và cô đến nhiều nhất. Trên chiếc ghế dài, chỗ nào cũng lưu lại mùi hương của cô. Anh muốn đi tìm linh hồn mà cô đã lưu lại trên cơ thể của anh. Đường Lý Dục nhẹ nhàng rời khỏi phòng, giống như con mèo đi xuống cầu thang.

Bầu trời về đêm thật tĩnh lặng. Tất cả mọi tâm trạng cảm xúc đều đã yên giấc, duy chỉ có một mình Đường Lý Dục là còn thức.

Trong vô thức anh đi đến “Vũ Lâm Cốc” nằm trên nền đất hơi nghiêng ở khuôn viên phía sau trường. Gió thổi nhè nhẹ làm lá cây chuyển động, âm thanh xào xạc. Cả khuôn viên trống trải trở thành một bức tranh với ánh trăng lạnh đầy rực rỡ và khói sương mịt mù.

Ánh trăng lặng lẽ rơi xuống trần gian. Đường Lý Dục ngồi xuống chiếc ghế dài, ngồi lặng yên, ánh trăng đẹp hoa lệ, nhưng rốt cuộc nó cũng chẳng còn được như trước nữa. Một mình cô đơn, có lẽ đây là ánh trăng lạnh lẽo nhất trong cuộc đời của anh.

Trong khoảnh khắc, lúc anh vừa ngẩng đầu lên, có một thứ làm anh giật nẩy mình. Một bóng đen lóe lên ở phía trước, rồi biến mất. Không phải là trộm chứ, nếu như đối phương tập kích. Bản năng sợ hãi chiếm cứ toàn bộ trái tim anh. Tuy nhiên, sau phút hoang mang, tán thủ danh tiếng Đường Lý Dục đã trấn tĩnh trở lại. Quyết tâm làm một việc vì dân diệt ác, anh nhanh chóng đứng dậy, tìm kiếm bóng đen kia…

Nhẹ nhàng, nhanh chóng. Trong bụi cây, không có; trên ghế dài, không có; sau ngọn núi giả, cũng không có.

Chẳng lẽ là ảo giác? Hay mình gặp ma? Điều đó khiến người ta phải sởn cả tóc gáy…

Trong lúc Đường Lý Dục kinh hãi chưa định hình được chuyện gì, anh bỗng cảm thấy ở chỗ đó, bóng đen từ đâu xuất hiện, di chuyển rất nhanh về phía trước. Để tìm ra được chân tướng, Đường Lý Dục đã quên mất đêm nay trăng rất sáng, quên cả việc đi tìm lại “linh hồn” của anh. Anh nhanh chóng đuổi theo bóng đen kia.

Dần dần, bóng đen cách anh mỗi lúc một gần. Trong màn sương mờ ảo, Đường Lý Dục nhìn thấy rõ hơn, bóng đen kia hóa ra là một người.

Ai đấy? Muộn thế này, đến đây làm gì? Chẳng lẽ người này có bí mật gì không thể nói ra?

Đường Lý Dục tăng tốc như một vận động viên chạy đường dài. “Đứng lại!” Đường Lý Dục quát to.

Bóng đen chẳng quan tâm đến tiếng quát của anh, tháo chạy. Đối phương càng chạy, Đường Lý Dục càng không buông tha. Đúng là có trời giúp, bóng đen kia bất ngờ sẩy chân ngã xuống, Đường Lý Dục lao đến, giữ chặt lấy bóng đen, sợ vô tình đối phương sẽ chạy mất…

Đường Lý Dục dùng sức giữ chặt vai đối phương. Sau khi lật ngửa cơ thể của đối phương đang nằm úp trên mặt đất, anh ngạc nhiên đến nghẹt thở.

Đường Lý Dục đờ người ra. Không! Anh thảng thốt, kinh ngạc nhìn vào bóng đen. Là cô ấy! Linh hồn của anh, cô ấy của anh. Không! Cô ấy của John, cô ấy thuộc về nước Mỹ…

Đường Lý Dục buông tay ra, thở hổn hển một cách nặng nhọc.

Thẩm Anh Xuân nằm trên mặt đất cũng hoảng loạn không biết phải làm sao. Mất một lúc, chẳng biết phải nói gì. Ánh trăng tĩnh lặng đẹp mê hồn, thế giới trở nên tĩnh lặng như nước.

Chỉ có anh và cô. Mất một lúc lâu, Đường Lý Dục đắm đuối nhìn Thẩm Anh Xuân và phá tan sự tĩnh lặng: “Em vẫn còn yêu anh, phải không?”

“… Không phải!” Thẩm Anh Xuân nhanh chóng phủ nhận.

“Vậy thì, hãy nói cho anh biết, nếu như không phải, em đến đây làm gì?”

“…” Thẩm Anh Xuân không biết phải nói gì. Quay mặt đi, tránh ánh mắt của Đường Lý Dục. Ánh trăng hoa lệ lấp lánh giội xuống cơ thể của họ. Nhìn họ giống như đang khoác lên mình một lớp sương mù mơ màng như tranh vẽ.

Đường Lý Dục đưa tay ra, từ từ ôm lấy vai của Thẩm Anh Xuân, rồi đến cơ thể, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, cúi đầu nhìn khuôn mặt của Thẩm Anh Xuân, thì thầm nói: “Anh Xuân.”

“Hử?”

“Nói em yêu anh, có được không?”

Thẩm Anh Xuân run rẩy nhắm đôi mắt lại. Rất lâu sau, cô từ từ ôm Đường Lý Dục nói: “Cho dù có xảy ra chuyện gì, Dục, anh vẫn yêu em, đúng không?”

“Em là của anh.”

“Anh cũng là của em. Em đã trao hết cho anh, anh cũng đã trao hết cho em.”

“Anh còn muốn rời xa em nữa không?”

“Không bao giờ.”

“Anh nhớ em…”

“…Vì sao lại chia tay em?”

Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 2

Ngồi trước gương, cô nhìn gương mặt được trang điểm khá ấn tượng của mình: mắt được đánh màu cà phê từ nhạt đến đậm, hàng lông mi cong vút, chiếc áo hai dây màu xám, trên vai có phủ dải lông vũ mềm mại. Chân váy dài màu xanh lá cây mang phong cách dân tộc, tạo ra vòng eo nhỏ nhắn duyên dáng. Vân Hạ Sơ chăm chú ngắm mình trong gương, hóa ra cũng vào được vai cô nàng gợi cảm như thế này đây.

Vân Hạ Sơ cùng Đào Đào đến quán bar uống rượu.

Lấy chồng bất thành, thôi tạm thời để ta phung phí tuổi thanh xuân và nhan sắc vào việc khác.

Quán bar ồn ào, ánh đèn mờ ảo, các mĩ nữ với ánh mắt ướt át, đám đàn ông dồi dào hormone Adrenaline.

Vân Hạ Sơ ngồi thu lu trong góc sofa, men rượu đang cồn cào trong dạ dày, thấy không thể chịu được nữa cô liền lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Lúc ra đầu óc cô nặng trĩu, thấy Đào Đào đang đứng giữa sàn nhảy, bị một đám đàn ông vây quanh như một bà hoàng, nhảy rất hăng say.

Vân Hạ Sơ nghiêng nghiêng ngả ngả chen vào giữa sàn, hét lớn vào tai Đào Đào: “Tớ về nhà trước đây, đau đầu!” Đào Đào nghe không rõ, chỉ đáp lớn: “Cậu ra nghỉ đi, đợi tớ một lát.”

Vân Hạ Sơ cũng chẳng buồn quan tâm, lại chen ra với cái đầu đang choáng váng. Ra khỏi quán bar, bên ngoài, gió se se lạnh, tranh thủ lúc đầu đã tỉnh táo hơn, cô liền vẫy một chiếc xe  taxi nói với lái xe địa chỉ nhà riêng.

Đến khi đứng trong sảnh đợi thang máy, bấm thang máy một hồi lâu không thấy động tĩnh gì, Vân Hạ Sơ mới nhìn thấy, trên cửa thang máy có dán bảng thông báo lớn: Thang máy đang trong quá trình sửa chữa.

Cái thang máy chết tiệt, suốt ngày hỏng!

Vân Hạ Sơ bực dọc đá vào thang máy một cái rồi hậm hực đi vào cầu thang với ánh đèn leo lét, đầu thì nặng trĩu mà chân thì nhẹ bẫng, bước thấp bước cao đếm bậc thang.

Cuối cùng thì cũng đã lên đến nơi, tầng tám, cô ra khỏi cầu thang, rẽ phải rồi rẽ trái, may quá, đến nhà rồi.

Thò tay vào túi xách tìm chìa khóa, dưới ánh đèn lờ mờ, một lúc lâu cô mới tìm được chìa khóa và cắm chìa vào ổ, nhét chìa vào rồi nhưng hình như chưa kịp xoay thì cửa đã mở. Hạ Sơ mơ màng đẩy cửa ra, cởi giày, cởi quầy áo rồi vào phòng ngủ chính. Bên tay phải là nhà vệ sinh, tắm ào một cái rồi leo lên giường, chùm chăn kín đầu rồi ngủ.

Tuy nhiên, Vân Hạ Sơ cũng có cảm giác rằng, phòng ngủ có gì đó hơi bất thường, nhưng cô không đủ tỉnh táo để phát hiện ra bất thường ở điểm nào, hình như gối mềm quá, không thoải mái, lạ thật!

Nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ, Cảnh Thần sửng sốt ra mở cửa. Anh thấy một người đẹp trang điểm cầu kỳ, ăn mặc gợi cảm bước vào, cởi áo váy rồi đi vào nhà vệ sinh của phòng ngủ chính cứ như không rồi tắm. Sau đó cô nàng lại thản nhiên leo lên giường mình. Từ đầu đến cuối coi như mình không tồn tại.

Đợi đến khi cô nàng rửa mặt sạch sẽ, để lộ khuôn mặt thanh tú, trắng ngần và lên giường mình mà trên người không có một mảnh vải che thân, kéo lấy chăn rồi ngủ thiếp đi. Cảnh Thần mới sực hiểu ra vấn đề, cô nàng say rượu này đã vào nhầm phòng.

Anh cười ranh mãnh, cúi đầu ghé sát vào chiếc cổ cao trắng ngần của Vân Hạ Sơ, lấy ngón tay trỏ khều sợi dây chuyền bạc của Vân Hạ Sơ lên: “Là do em tự leo lên giường anh đó nhé, không được trách anh đâu đấy.” Bị Cảnh Thần nghịch, sợi tua rua của dây chuyền liền rơi xuống rãnh ngực, thoắt ẩn thoắt hiện. Vân Hạ Sơ liền cử động người với vẻ bất an, hơi men khiến ý thức của cô vô cùng mơ hồ.

Trong lúc mơ màng, Vân Hạ Sơ nghe thấy có người gọi nhỏ bên tai mình: “Có được không?” Giọng nói trầm ấm, nghe rất cám dỗ, hơi thở ấm áp đó khiến cơ thể cô cũng rạo rực.

Trong mơ, Vân Hạ Sơ cũng cảm thấy buồn cười, không lấy được chồng, hậu quả thật nghiêm trọng, ngay cả trong mơ cũng muốn được làm tình.

Đêm nay cô ngủ không ngon giấc.

Sáng sớm tỉnh giấc, Vân Hạ Sơ xuống giường trong trạng thái đầu như muốn nổ tung, đi chân đất ra rót nước uống. Sau đó cô liền nhìn thấy một người đàn ông từ nhà vệ sinh đi ra trong trạng thái trên người không một mảnh vải che thân. Tư duy của Vân Hạ Sơ dừng lại ba mươi giây, sau đó như người gặp ma, trợn tròn mắt nhìn Cảnh Thần với vẻ vô cùng sợ hãi, lắp bắp: “Anh, anh là ai, tại sao anh lại ở đây?”

Cảnh Thần cố gắng nhịn cười, quay vào nhà vệ sinh rút chiếc khăn tắm rồi quấn quanh người: “Chào Vân Hạ Sơ, anh là Cảnh Thần.”

Vân Hạ Sơ vội vàng lùi ra phía sau, cố ép mình trấn tĩnh, bước nhanh về phía giường, miệng lẩm bẩm: “Gặp ác mộng rồi, gặp ác mộng rồi!”

Ánh nắng ban mai lọt qua rèm cửa hắt vào phòng, Vân Hạ Sơ vô cùng sửng sốt khi phát hiện ra rằng, đây không phải là phòng của cô. Cô đã nhanh chóng phát hiện ra rằng mình không mặc gì trên người, chăn ga bừa bộn, dường như không khí vẫn còn sót lại cái gì đó rất kích thích…

Không thể chịu được nữa, Hạ Sơ bèn hét lớn rồi nhảy lên giường, kéo lấy tấm chăn che kín cơ thể đang trần như nhộng của mình, sau khi cô sững người ra một lát liền nhanh chóng tua lại thước phim trong đầu.

Đêm qua uống rượu say về nhà, thang máy hỏng, phải leo cầu thang…

Vào nhầm phòng ư?

Lên nhầm giường ư?

Vân Hạ Sơ ngẩng đầu nhìn Cảnh Thần đang đứng tựa người vào cửa bằng ánh mắt sửng sốt, trên người anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm, nên không giấu nổi nụ cười đáng ghét của anh ta. Vân Hạ Sơ thầm rủa, thật không biết xấu hổ! Nhưng nét mặt cô lại cố gắng tỏ ra bình tĩnh, hỏi: “Anh quen tôi à?”

“Ừ, Vân Hạ Sơ, phòng 806. Xin chào, anh là hàng xóm của em. Đây là phòng 706.”

Mẹ kiếp! Leo thiếu mất một tầng, lại mò lên giường người khác. Gã đàn ông vô liêm sỉ này lại lợi dụng người khác trong lúc người ta say rượu. Đáng phải lột truồng rồi đem đi thị chúng! Vân Hạ Sơ hận đến nỗi nghiến răng ken két.

Cảnh Thần lấy quần áo của Vân Hạ Sơ từ máy giặt ra và đưa cho cô, nét mặt lộ rõ vẻ châm chọc đã được ăn sái còn già mồm: “Đêm qua thực sự em nhiệt tình quá, anh chỉ là một người đàn ông bình thường. Thế nên…”

Vân Hạ Sơ đưa tay giật lấy quần áo của mình, Cảnh Thần liền tiện đà áp tới, đè Vân Hạ Sơ xuống dưới. Chắc là anh ta vừa tắm xong, mùi bạc hà thơm mát khiến Hạ Sơ thất thần trong giây lát, mãi cho đến khi đôi môi nóng bỏng của anh ta ập xuống môi mình và mút nhẹ, Vân Hạ Sơ mới hoảng loạn định đẩy anh ta ra.

Cảnh Thần cười khẽ và ghé sát vào tai cô, ranh mãnh cắn vào dái tai cô, nói nhỏ: “Chắc là kinh nghiệm của em còn non lắm đúng không? Nhìn thẹn thùng như vậy, nhưng anh lại rất thích, hê hê!”

Cảnh Thần vừa cười thích thú vừa đứng dậy.

Vân Hạ Sơ đỏ mặt tía tai, túm lấy chiếc gối ném sang. Cảnh Thần hờ hững đón lấy, chớp mắt, hỏi với giọng rất mờ ám: “Vẫn chưa muốn rời khỏi giường anh à? Nếu em muốn, ngày nào em cũng có thể đến! Rất hoan nghênh em!”

Vân Hạ Sơ giận dữ mặc quần áo vào, không thèm để ý đến đôi mắt hau háu của Cảnh Thần. Hít thở thật sâu, hít thở thật sâu nữa! Cô ép mình phải trấn tĩnh lại, sau đó quay đầu ra, đứng trước bộ ngực màu nâu đồng gợi cảm của Cảnh Thần và lạnh lùng: “Cảm ơn, đêm qua rất vui vẻ! Tạm biệt!”

Lần này đến lượt Cảnh Thần hơi nhún người với vẻ sửng sốt. Vân Hạ Sơ nghiêng người bước ra khỏi phòng ngủ, ưỡn thẳng lưng, đi ra cửa. Mẹ kiếp! Đừng bao giờ gặp lại nữa!

Năm phút sau, Cảnh Thần phát hiện ra trên tủ cạnh cửa có đặt năm tờ một trăm nhân dân tệ.