Ngủ cùng sói – Chương 10.2

Năm người đàn ông ngồi trên chiếc sofa mềm mại hình tròn cách chỗ chúng tôi không xa, vừa uống vừa la ó, nhìn cách ngồi thôi cũng đã biết những người này không có học. Những lời nói của họ càng không thể lọt tai, rõ ràng là đang ngắm nghía, bàn luận về vũ công, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, may mà vũ công hôm nay không phải là chị Thu.

“Thiên Thiên, em lại trốn học hả?!”

Vừa nghe giọng nói, không cần ngẩng đầu nhìn tôi cũng biết là ai.

“Chị Thu, em muốn ra ngoài hít thở không khí một lúc ấy mà, chị có rảnh không?”

Hai năm nay, đôi khi thấy buồn bực hoặc không vui, tôi đều tìm đến đây gặp chị ấy. Nếu rảnh rỗi, chị ấy thường ngồi nói chuyện phiếm với tôi một lúc.

Tôi rất thích chị ấy vì chị ấy rất chín chắn, thích nghe chị ấy kể về các kiểu đàn ông, chị kể chuyện rất nhiệt tình nhưng lại không hề đề cập đến những điệu múa của chị.

Trước khi được xem chị múa tôi cứ ngỡ những điệu múa của chị phải uốn lượn rất đẹp. Trên thực tế, vũ điệu của chị vô cùng mê hoặc khiến tôi không dám hình dung, mới xem được một chút thì không dám xem nữa, nó quá…

“Sao thế? Có phải là cái gã bố dượng vô liêm sỉ ấy lại làm phiền em không?”

Tôi cúi đầu nhấp một ngụm nước chanh, vị chanh chua từ miệng lan đến tận đáy lòng.

“Hôm qua ông ấy lại vuốt ve em…”

“Hắn vuốt ve ở đâu?” Chị ấy lo lắng nhìn ngực tôi rồi lại nhìn xuống đùi tôi.

“Vai và cả eo nữa.” Tôi nuốt nước bọt, nghĩ lại cảnh tượng tối qua, tôi ôm lấy khuôn mặt đang nóng bừng của mình.

“Chị tưởng… thế là còn may!” Chị vỗ vỗ ngực, thở phào một hơi.

“Em không chịu được, thực sự không thể chịu được nữa!”

Hai năm nay, Hàn Trạc Thần không hôn tôi nữa nhưng tay của hắn thì chẳng chịu để yên, không vuốt tóc tôi thì lại vuốt ve tay tôi, có lúc còn ôm vai tôi, những ngón tay cứ lướt lên, lướt xuống trên cánh tay tôi. Có rất nhiều lần tôi đã quyết liệt phản đối: “Không được đụng vào con, con không chịu nổi nữa”. Nhưng lần nào hắn cũng hơi nhếch mép, ghé sát vai tôi nói: “Dần dần rồi sẽ quen…”.

Tôi không thể quen nổi, chỉ cần ngón tay của hắn chạm vào tôi là toàn thân tôi nổi da gà, cho tới khi hắn dừng lại rồi cảm giác tê dại vẫn chưa tan biến, vô cùng khó chịu! Đáng sợ nhất là khi ngả lưng nằm trên giường cảm giác ấy vẫn rất rõ ràng khiến tôi thấy ngột ngạt, khó thở. Đặc biệt là tối qua, khi tôi đang ngồi trên sofa xem phim hoạt hình Nữ chiến binh xinh đẹp thì hắn đến ngồi cạnh tôi, tay nhẹ nhàng đặt lên vai tôi rồi ôm tôi vào trong lòng. Hắn vén tóc tôi lên, ngón tay ấm áp của hắn cứ vuốt qua vuốt lại trên má tôi. Sau đó, ngón tay của hắn chuyển xuống vai tôi, lần sờ dọc theo cánh tay đến tận eo tôi. Tôi thấy khó thở, co rúm người né tránh, nói lí nhí: “Không”. Hắn mỉm cười, hôn nhẹ lên má tôi, đôi môi mềm cảm giác như hôn nhưng cũng không giống nụ hôn vào vành tai tôi. Tôi như bị điện giật, toàn thân cứng lại, vội ẩy mạnh hắn một cái rồi chạy lên tầng trên. Cả đêm tôi co quắp trong chăn, lòng rối như tơ vò, lờ mờ nhận ra một thứ dần biến mất khỏi người tôi, từng chút một, đó chính là “lý trí”.

Chị Thu vẫy tay gọi tôi tỉnh lại: “Thiên Thiên, hắn lợi hại đến mức ấy sao, đến cảnh sát cũng không quản lý nổi ư?”.

Vần đề này tôi đã trả lời rất nhiều lần rồi, đến nỗi lần này tôi còn chẳng muốn gật đầu, nói luôn: “Đừng nói là hắn làm phiền em, ngay cả khi hắn chiếm đoạt em hay đánh chết em thì cảnh sát cũng không quản được!”.

“Nói cũng đúng, cảnh sát bây giờ chỉ có thể quản lý được những người dân lương thiện như chúng ta, những kẻ có tiền làm việc gì chúng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua…”

“Chị Thu, chị có thuốc gì độc đến chết người không, ví như kali xyanua chẳng hạn?”

Chị ấy giật mình đến suýt nghẹn: “Em cứ bình tĩnh đã… Đó là loại thuốc cấm bị quản lý nghiêm ngặt hơn cả ma túy đấy! Hơn nữa, kể cả chị có lấy được cái đó cũng không thể cho em được, hạ độc giết người phải đền tội”.

“Thế em phải làm thế nào chứ?”

“Em hãy chạy trốn đi, lát nữa chị cho em ít tiền để rời khỏi đây.”

Nếu tôi muốn chạy trốn còn phải đợi đến ngày hôm nay sao?

“Thôi, em đành nhịn vậy!”

“Thiên Thiên, có phải em quá nhạy cảm không? Hắn cũng đâu có sờ ngực, sờ đùi em… Theo lẽ thường, bố ôm vai con, vuốt ve khuôn mặt con cũng đâu có gì ghê gớm!”

“Em thật sự chịu không nổi, mỗi lần hắn vuốt ve em là toàn thân em run lên như bị điện giật ấy.”

“Điện giật?” Chị kinh ngạc mở to đôi mắt xinh đẹp. “Em chắc chắn… là như điện giật chứ không phải là lợm giọng, buồn nôn?”

“Có gì khác nhau chứ?”

Lợm giọng, buồn nôn? Chẳng phải là triệu chứng của có bầu sao!

“Có! Khác biệt rất lớn!”

Tôi vừa định hỏi có gì khác biệt thì nhìn thấy một dáng người dong dỏng cao trông rất quen từ ngoài cửa bước vào.

“Là An Dĩ Phong đấy!” Chị Thu trông vô cùng phấn khích lắc lư cánh tay tôi, kêu toáng lên: “Thiên Thiên, em nhìn xem. Đẹp trai chứ?”.

Đôi mắt chị ấy sáng rực, xem ra đây gọi là như điên như dại!

“Ừ!” Tôi cúi đầu để che mặt mình, ngồi vào chiếc ghế mềm.

Chị Thu nói: “Thiên Thiên, anh ấy là trùm xã hội đen đấy! Có giống không?”.

Tôi lắc đầu.

“Chị thấy cũng không giống, nghe mọi người nói, anh ấy lúc nào cũng tươi cười, nếu thấy anh ấy không cười thì chắc chắn có người sẽ bị thanh toán.”

“Không phải thế chứ?” Cực đoan chẳng khác gì Hàn Trạc Thần. Nếu Hàn Trạc Thần mà cười cũng sẽ xảy ra án mạng.

“Chị còn nghe nói hắn giải quyết công việc khá tàn nhẫn, đuổi đến cùng, diệt tận gốc nên các băng đảng trong xã hội đen đều phải nhìn sắc mặt hắn mà hành xử.”

Nói cũng hơi quá đấy! Tôi tận mắt chứng kiến Hàn Trạc Thần đấm cho hắn một cái mà hắn cũng đâu có phản ứng gì.

Chị Thu ghé sát vào tai tôi nói nhỏ: “Tác phong của anh ấy gỏn gọn trong tám chữ: Thuận theo thì vượng, trái ý thì vong”.

Tôi giật mình đến nỗi há hốc miệng, lại thêm một ác quỷ thượng hạng đây!

Lần xuất hiện này của An Dĩ Phong không giống với lần xuất hiện vô cùng hoành tráng trước đây. Hắn chỉ đem theo vài thuộc hạ, xem ra rất đơn giản. Nhưng hạng người này, dù có đơn giản trông cũng vẫn ngông nghênh.

Hắn bước vào, tiến đến chỗ mấy kẻ gây ồn ào, rất nhiệt tình chào hỏi mấy người đó: “Cơn gió nào đưa mấy vị đại ca đến đây thế? Sao không nói trước để tôi còn lo liệu!”.

“Nghe mọi người nói ở đây khá lắm nên hôm nay rảnh đến đây tụ tập.” Gã béo phì trong đám người đó nói.

“Sao lại ngồi ngoài đây, không vào trong chơi à?”

“Anh Dương vừa mới vào đã nhắm con bé vũ công này rồi!” Một kẻ trông có vẻ gầy gò nhìn người đàn ông trung niên gượng cười, khuôn mặt thô bỉ.

“Anh Dương thích ư? Không thành vấn đề!” An Dĩ Phong nói với người phục vụ vài câu, người phục vụ liền gật gật đầu, lui về phía sau.

An Dĩ Phong tươi cười ngồi xuống: “Anh đừng nôn nóng, cô ấy thay đồ xong sẽ đến ngay đấy!”.

Sau đó, mấy gã cười lớn, tiếng cười khiến tôi rợn cả tóc gáy.

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 10.2

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s