Ngủ cùng sói – Chương 10.2

Năm người đàn ông ngồi trên chiếc sofa mềm mại hình tròn cách chỗ chúng tôi không xa, vừa uống vừa la ó, nhìn cách ngồi thôi cũng đã biết những người này không có học. Những lời nói của họ càng không thể lọt tai, rõ ràng là đang ngắm nghía, bàn luận về vũ công, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, may mà vũ công hôm nay không phải là chị Thu.

“Thiên Thiên, em lại trốn học hả?!”

Vừa nghe giọng nói, không cần ngẩng đầu nhìn tôi cũng biết là ai.

“Chị Thu, em muốn ra ngoài hít thở không khí một lúc ấy mà, chị có rảnh không?”

Hai năm nay, đôi khi thấy buồn bực hoặc không vui, tôi đều tìm đến đây gặp chị ấy. Nếu rảnh rỗi, chị ấy thường ngồi nói chuyện phiếm với tôi một lúc.

Tôi rất thích chị ấy vì chị ấy rất chín chắn, thích nghe chị ấy kể về các kiểu đàn ông, chị kể chuyện rất nhiệt tình nhưng lại không hề đề cập đến những điệu múa của chị.

Trước khi được xem chị múa tôi cứ ngỡ những điệu múa của chị phải uốn lượn rất đẹp. Trên thực tế, vũ điệu của chị vô cùng mê hoặc khiến tôi không dám hình dung, mới xem được một chút thì không dám xem nữa, nó quá…

“Sao thế? Có phải là cái gã bố dượng vô liêm sỉ ấy lại làm phiền em không?”

Tôi cúi đầu nhấp một ngụm nước chanh, vị chanh chua từ miệng lan đến tận đáy lòng.

“Hôm qua ông ấy lại vuốt ve em…”

“Hắn vuốt ve ở đâu?” Chị ấy lo lắng nhìn ngực tôi rồi lại nhìn xuống đùi tôi.

“Vai và cả eo nữa.” Tôi nuốt nước bọt, nghĩ lại cảnh tượng tối qua, tôi ôm lấy khuôn mặt đang nóng bừng của mình.

“Chị tưởng… thế là còn may!” Chị vỗ vỗ ngực, thở phào một hơi.

“Em không chịu được, thực sự không thể chịu được nữa!”

Hai năm nay, Hàn Trạc Thần không hôn tôi nữa nhưng tay của hắn thì chẳng chịu để yên, không vuốt tóc tôi thì lại vuốt ve tay tôi, có lúc còn ôm vai tôi, những ngón tay cứ lướt lên, lướt xuống trên cánh tay tôi. Có rất nhiều lần tôi đã quyết liệt phản đối: “Không được đụng vào con, con không chịu nổi nữa”. Nhưng lần nào hắn cũng hơi nhếch mép, ghé sát vai tôi nói: “Dần dần rồi sẽ quen…”.

Tôi không thể quen nổi, chỉ cần ngón tay của hắn chạm vào tôi là toàn thân tôi nổi da gà, cho tới khi hắn dừng lại rồi cảm giác tê dại vẫn chưa tan biến, vô cùng khó chịu! Đáng sợ nhất là khi ngả lưng nằm trên giường cảm giác ấy vẫn rất rõ ràng khiến tôi thấy ngột ngạt, khó thở. Đặc biệt là tối qua, khi tôi đang ngồi trên sofa xem phim hoạt hình Nữ chiến binh xinh đẹp thì hắn đến ngồi cạnh tôi, tay nhẹ nhàng đặt lên vai tôi rồi ôm tôi vào trong lòng. Hắn vén tóc tôi lên, ngón tay ấm áp của hắn cứ vuốt qua vuốt lại trên má tôi. Sau đó, ngón tay của hắn chuyển xuống vai tôi, lần sờ dọc theo cánh tay đến tận eo tôi. Tôi thấy khó thở, co rúm người né tránh, nói lí nhí: “Không”. Hắn mỉm cười, hôn nhẹ lên má tôi, đôi môi mềm cảm giác như hôn nhưng cũng không giống nụ hôn vào vành tai tôi. Tôi như bị điện giật, toàn thân cứng lại, vội ẩy mạnh hắn một cái rồi chạy lên tầng trên. Cả đêm tôi co quắp trong chăn, lòng rối như tơ vò, lờ mờ nhận ra một thứ dần biến mất khỏi người tôi, từng chút một, đó chính là “lý trí”.

Chị Thu vẫy tay gọi tôi tỉnh lại: “Thiên Thiên, hắn lợi hại đến mức ấy sao, đến cảnh sát cũng không quản lý nổi ư?”.

Vần đề này tôi đã trả lời rất nhiều lần rồi, đến nỗi lần này tôi còn chẳng muốn gật đầu, nói luôn: “Đừng nói là hắn làm phiền em, ngay cả khi hắn chiếm đoạt em hay đánh chết em thì cảnh sát cũng không quản được!”.

“Nói cũng đúng, cảnh sát bây giờ chỉ có thể quản lý được những người dân lương thiện như chúng ta, những kẻ có tiền làm việc gì chúng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua…”

“Chị Thu, chị có thuốc gì độc đến chết người không, ví như kali xyanua chẳng hạn?”

Chị ấy giật mình đến suýt nghẹn: “Em cứ bình tĩnh đã… Đó là loại thuốc cấm bị quản lý nghiêm ngặt hơn cả ma túy đấy! Hơn nữa, kể cả chị có lấy được cái đó cũng không thể cho em được, hạ độc giết người phải đền tội”.

“Thế em phải làm thế nào chứ?”

“Em hãy chạy trốn đi, lát nữa chị cho em ít tiền để rời khỏi đây.”

Nếu tôi muốn chạy trốn còn phải đợi đến ngày hôm nay sao?

“Thôi, em đành nhịn vậy!”

“Thiên Thiên, có phải em quá nhạy cảm không? Hắn cũng đâu có sờ ngực, sờ đùi em… Theo lẽ thường, bố ôm vai con, vuốt ve khuôn mặt con cũng đâu có gì ghê gớm!”

“Em thật sự chịu không nổi, mỗi lần hắn vuốt ve em là toàn thân em run lên như bị điện giật ấy.”

“Điện giật?” Chị kinh ngạc mở to đôi mắt xinh đẹp. “Em chắc chắn… là như điện giật chứ không phải là lợm giọng, buồn nôn?”

“Có gì khác nhau chứ?”

Lợm giọng, buồn nôn? Chẳng phải là triệu chứng của có bầu sao!

“Có! Khác biệt rất lớn!”

Tôi vừa định hỏi có gì khác biệt thì nhìn thấy một dáng người dong dỏng cao trông rất quen từ ngoài cửa bước vào.

“Là An Dĩ Phong đấy!” Chị Thu trông vô cùng phấn khích lắc lư cánh tay tôi, kêu toáng lên: “Thiên Thiên, em nhìn xem. Đẹp trai chứ?”.

Đôi mắt chị ấy sáng rực, xem ra đây gọi là như điên như dại!

“Ừ!” Tôi cúi đầu để che mặt mình, ngồi vào chiếc ghế mềm.

Chị Thu nói: “Thiên Thiên, anh ấy là trùm xã hội đen đấy! Có giống không?”.

Tôi lắc đầu.

“Chị thấy cũng không giống, nghe mọi người nói, anh ấy lúc nào cũng tươi cười, nếu thấy anh ấy không cười thì chắc chắn có người sẽ bị thanh toán.”

“Không phải thế chứ?” Cực đoan chẳng khác gì Hàn Trạc Thần. Nếu Hàn Trạc Thần mà cười cũng sẽ xảy ra án mạng.

“Chị còn nghe nói hắn giải quyết công việc khá tàn nhẫn, đuổi đến cùng, diệt tận gốc nên các băng đảng trong xã hội đen đều phải nhìn sắc mặt hắn mà hành xử.”

Nói cũng hơi quá đấy! Tôi tận mắt chứng kiến Hàn Trạc Thần đấm cho hắn một cái mà hắn cũng đâu có phản ứng gì.

Chị Thu ghé sát vào tai tôi nói nhỏ: “Tác phong của anh ấy gỏn gọn trong tám chữ: Thuận theo thì vượng, trái ý thì vong”.

Tôi giật mình đến nỗi há hốc miệng, lại thêm một ác quỷ thượng hạng đây!

Lần xuất hiện này của An Dĩ Phong không giống với lần xuất hiện vô cùng hoành tráng trước đây. Hắn chỉ đem theo vài thuộc hạ, xem ra rất đơn giản. Nhưng hạng người này, dù có đơn giản trông cũng vẫn ngông nghênh.

Hắn bước vào, tiến đến chỗ mấy kẻ gây ồn ào, rất nhiệt tình chào hỏi mấy người đó: “Cơn gió nào đưa mấy vị đại ca đến đây thế? Sao không nói trước để tôi còn lo liệu!”.

“Nghe mọi người nói ở đây khá lắm nên hôm nay rảnh đến đây tụ tập.” Gã béo phì trong đám người đó nói.

“Sao lại ngồi ngoài đây, không vào trong chơi à?”

“Anh Dương vừa mới vào đã nhắm con bé vũ công này rồi!” Một kẻ trông có vẻ gầy gò nhìn người đàn ông trung niên gượng cười, khuôn mặt thô bỉ.

“Anh Dương thích ư? Không thành vấn đề!” An Dĩ Phong nói với người phục vụ vài câu, người phục vụ liền gật gật đầu, lui về phía sau.

An Dĩ Phong tươi cười ngồi xuống: “Anh đừng nôn nóng, cô ấy thay đồ xong sẽ đến ngay đấy!”.

Sau đó, mấy gã cười lớn, tiếng cười khiến tôi rợn cả tóc gáy.

Advertisements

Ngủ cùng sói – Chương 10.1

Chương 10

Tiếng chuông tan học vang lên, sân trường rộng lớn như vậy bỗng chốc chỉ còn lại mình tôi. Tôi ngồi bên một cái cây lớn có hàng rào bao quanh, tựa lưng vào cây, cơ thể đã tìm được chỗ dựa nhưng lòng trống trải như không chốn nương tựa.

Con gái ở tuổi của tôi thường mù mờ và mù quáng về tình yêu. Tôi cũng từng muốn có người nắm tay tôi băng qua đường, vào ngày mưa cùng tôi che ô đi dạo dưới ánh đèn. Người ấy chính là Tiểu Cảnh?

Đã nhiều năm không gặp, tôi không ước ao quá xa vời rằng anh ấy phải đẹp trai, cũng không cần phải quá cao, tôi chỉ hy vọng anh ấy sẽ rất dũng cảm, giống như chàng doàng tử Thiên nga trong hồ nước thành thật và dũng cảm vì tình yêu.

Nhưng đối với tôi anh ấy càng ngày càng xa vời!

Thực ra tôi hiểu Hàn Trạc Thần hơn ai hết. Hắn nói cần tôi thì tôi không thể chạy thoát. Tôi sợ hắn chiếm đoạt cơ thể tôi, tôi sợ hắn chiếm đoạt…

Tiếng nôn mửa cắt ngang nỗi lòng phiền muộn của tôi. Tôi hướng nhìn ra ngoài hàng rào thì thấy một người con gái toàn thân nồng nặc mùi rượu tựa vào lan can ói mửa như lộn hết cả ruột gan.

Tôi đưa bình nước khoáng vừa mới mua cho chị ấy.

“Uống chút nước đi!”

“Cảm ơn!”

Khi chị ấy nói lời cảm ơn với tôi thì đúng lúc tôi nhìn thấy chị rơi lệ. Chị ấy rất xinh đẹp, gợi cảm. Chị ấy trang điểm rất đậm, chiếc áo bó sát người màu đỏ, cổ trễ phối với một chiếc quần ngắn bó sát màu đen tôn lên những đường cong và dáng người thon thả cùng làn da bánh mật được chiếu rọi dưới ánh nắng.

Tôi ít khi gặp người con gái nào trang điểm như thế này. Trong tâm trí tôi, những người con gái trang điểm như vậy đều không phải người tốt. Nhưng đôi mắt chị ấy thật trong sáng, thuần khiết. Tôi đưa cho chị ấy một tờ giấy ăn.

“Cảm ơn!” Chị ấy nhận lấy tờ giấy ăn, ngồi xuống, khóc thút thít.

Nỗi lòng thương cảm hình như rất dễ bị truyền nhiễm. Sống mũi tôi bỗng cay cay, nước mắt cũng tuôn rơi.

Tôi không biết những người đi qua sẽ nghĩ gì về chúng tôi, cảnh tượng đó chắc chắn rất buồn cười.

Hai cô gái hoàn toàn khác nhau, ngồi quay lưng lại với nhau, bị ngăn cách bởi hàng rào cùng khóc thút thít.

“Tại sao bạn lại khóc chứ?” Sau khi chia hết gói giấy ăn, chị ấy hỏi tôi.

“Một người đàn ông nói rằng tôi là của hắn.” Tôi nhìn chị ấy hỏi: “Còn chị?”.

“Một người đàn ông nói rằng tôi không phải là của hắn.”

Thế rồi hai chúng tôi bật cười, đời người thật buồn cười!

Trước khi chị ấy bỏ đi, chị ấy nói tên chị là Thu, nếu có duyên sẽ còn gặp lại. Sau đó quả thật chúng tôi đã gặp lại nhau.

Chúng tôi kết bạn với nhau, lúc đó tôi mới biết chị ấy là sinh viên năm thứ tư, khoa múa ở học viện nghệ thuật của trường. Khi không có tiết hoặc buổi tối lúc rảnh rỗi chị ấy thường múa trong một quán sang trọng.

Câu cửa miệng của chị ấy là: “Thời đại này đàn ông tốt tuyệt chủng cả rồi!”.

Không hiểu sao tôi lại thích câu nói đó của chị ta…

Càng kể càng thấy lạc đề, tôi lại nói tiếp chuyện hôm đó.

Hôm đó, vì trốn một tiết học mà tôi đã bị giáo viên phạt đứng cả một buổi chiều, lúc ra khỏi cổng trường chân tôi vẫn còn tê cứng. Tôi khó nhọc cất từng bước mới ra đến cổng trường, đúng lúc xe của Hàn Trạc Thần dừng trước cổng.

Bỗng tôi cảm thấy chân mình tê dại, lò cò từng bước đến bên xe, không muốn lên xe chút nào.

“Chân con làm sao thế?”

“Bị giáo viên phạt đứng vì… đi muộn.”

“À…” Hắn nói, cúi đầu tiếp tục xem tập tài liệu trong tay, những chữ trên đó có vẻ như là hợp đồng gì đó.

Tôi mấy lần định thử nói chuyện với hắn nhưng nhìn bộ mặt nghiêm nghị của hắn tôi lại thôi. Đã bao lần tôi lấy hết dũng khí định nói thì hắn đã nói trước: “Muốn nói gì thì nói đi!”.

“Con… con mới có mười lăm tuổi…” Tôi muốn nói rằng mình còn nhỏ, không thích hợp để yêu.

“Cả đời con sẽ không phải chỉ ở tuổi mười lăm.”

“Nhưng… con không thích chú…”

Hắn còn chẳng thèm ngẩng đầu lên, lật sang một trang tài liệu khác: “Từ từ rồi sẽ thích”.

Tôi cố hít một hơi thật sâu để không khí tràn đầy lồng ngực như tiếp thêm sức mạnh cho mình: “Con sẽ không thích chú, mãi mãi không thể, chú hãy từ bỏ hy vọng đi!”.

Cuối cùng hắn cũng ngẩng đầu lên, lướt nhìn tôi một cái: “Việc này không phải chỉ con nói là được!”.

Tôi nản lòng tựa vào ghế ngồi, không cam tâm chấp nhận số phận, quyết nắm lấy cơ hội cuối cùng: “Con còn nhớ chú đã từng nói, cho dù con có yêu cầu gì, chỉ cần nói ra, chú sẽ đáp ứng… đúng không?”.

“Đúng!” Hắn cười, ghé sát vào người tôi, khẽ nói vào tai tôi. “Trừ việc này ra… Thiên Thiên, con là của ta, mãi mãi là như vậy.”

Tôi hoàn toàn thua cuộc.

Có lẽ người cùng bàn tôi nói đúng, tôi nên nói rằng: “Chú muốn thế nào thì tùy, tôi đều nghe chú hết”.

Những ngày sau đó bi thảm biết bao. Tôi bị Hàn Trạc Thần giày vò đến thảm hại, chỉ cần hình dung là có thể biết được thế nào rồi!

Điều duy nhất khiến lòng tôi được an ủi là giáo viên biến thái của lớp chúng tôi tự nhiên từ chức, thay vào đó là một giáo viên chủ nhiệm hòa nhã, dễ gần, từ đó trở đi tôi không bị phạt đứng nữa…

Thấm thoắt đã hai năm trôi qua, tôi tròn mười bảy tuổi. Câu nói của Hàn Trạc Thần đã lột tả dáng vẻ của tôi: “Thiên Thiên, cuối cùng con cũng giống một phụ nữ rồi!”.

Hôm đó là thứ Hai, vốn phải ngồi trong lớp thì tôi lại len lỏi qua chốn phồn hoa có nhiều người qua lại để đi vào một quán cao cấp.

Tôi tìm chỗ ngồi ở góc phòng, vẫn như mọi lần gọi một cốc nước chanh.

Cuộc sống ngày càng hiện đại, trò giải trí cũng ngày một tiến bộ!

Cái quán này chính là ví dụ điển hình. Nó không giống những hộp đêm nhưng cũng có tiếng nhạc êm dịu, những điệu múa uyển chuyển, vô số người đẹp, cũng có trao đổi tiền bạc, những người qua lại đây đều rất phong độ, xinh đẹp.

Thỉnh thoảng những người đàn ông lạ mặt ngồi xuống bên cạnh tôi, rất lịch sự hỏi tôi phía đối diện đã có người ngồi chưa, khi tôi nói có rồi, họ rất biết điều mà rời khỏi đó, tìm kiếm mục tiêu mới.

Ở đây thường không có những loại người la lối om sòm, trừ hôm đó.

Lịch phát hành tháng 5/2012

1. Em không vào địa ngục thì ai vào

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Dịch giả: Nguyễn Thu Phương

Khổ sách: 14.5×20.5

Số trang: 568 – In trên giấy xốp Phần Lan

Giá bìa: 118.000

Ngày phát hành: 22-05-2012 đồng thời tại HN và TP.HCM

Giới thiệu nội dung:

Mộc Nhĩ – một cô sinh viên bình thường, theo đặc điểm tự nhận dạng của chủ nhân thì: thích tiền (có thể tham gia vào các cuộc thi chỉ vì tiền thưởng, thậm chí có thể vì tiền mà hạ thấp bản thân trước kẻ thù), cũng chỉ vì một trò cá cược mà cô có kiểu đầu không thể ấn tượng hơn: đầu trọc. Ngoại hình bình thường, không xấu cũng không đẹp, thi vào khoa hoá do tuỳ tiện điền hồ sơ, phải học khoa hoá nhưng cực ghét (và dốt) hoá. Đối đầu với một tên đẹp trai khoa quản lí, bị hắn gây ra không ít phiền phức, mà theo cô, tội của hắn đối với cô thì “trúc rừng cũng không ghi hết”.

Chung Nguyên – mỹ nam khoa quản lí, là thiên tài trong nhiều lĩnh vực, kể cả lĩnh vực trêu ngươi nhân vật nữ chính – Mộc Nhĩ. Một người rất ranh ma, chuyên lừa lọc đưa người khác vào tròng nhưng cũng rất khéo lấy lòng người khác. Nguyên tắc sinh tồn ở kí túc xá chính là bốn câu:

  1. Không tranh tài bóng rổ với Lục Tử Kiện.
  2. Không tranh tài máy tính với người qua đường Giáp
  3. Không tranh tài che mắt thiên hạ với người qua đường Ất
  4. Và không tranh cao thấp với Chung Nguyên …. không so sánh với hắn ta bất cứ thứ gì!

(Lục Tử Kiện, người qua đường Giáp, người qua đường Ất – ba thiên tài, đồng thời cũng là bạn cùng phòng của Chung Nguyên)

Cặp đôi oan gia ngõ hẹp này gặp nhau và gây ra cho nhau không ít rắc rối, không ít lần ở vào tình thế dở khóc dở cười. Nhưng cuối cùng, cả hai đều rơi vào “bẫy tình” mà không có đường rút lui. Theo Mộc Nhĩ, Chung Nguyên chính là ác quỉ do Diêm Vương phái đến để hại người, và tất nhiên, người bị hại thê thảm nhất chính là cô, vì “Cô không vào địa ngục thì ai vào?”

2. Gửi người tôi yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Dịch giả: Nguyễn  Bích  Ngọc

Khổ sách: 14.5×20.5

Số trang: 484

Giá bìa: 99.000

Ngày phát hành: 30-05-2012  tại HN và 04-06-2012 tại TP.HCM

Giới thiệu nội dung:

Thời học cấp hai, trong một lần đụng phải xe đạp địa hình mà Hứa An Ly gặp Đường Lý Dục, một cậu học sinh học trên mình mấy lớp. Tình cảm trong trẻo lớn dần theo năm tháng.

Đường Lý Dục vào đại học B, tại Thanh Đảo. Hứa An Ly cũng nỗ lực thi vào đại học B. Tình yêu mà Hứa An Ly dành cho Đường Lý Dục vẫn tràn trề, nhưng phía Đường Lý Dục sau thời gian xa cách đã tìm thấy tình yêu với Thẩm Anh Xuân, một cô gái xinh đẹp, xuất thân trong gia đình giàu có, cha mẹ của Thẩm Anh Xuân đang sống bên Mỹ.

Hứa An Ly vì muốn quên Đường Lý Dục nên đã yêu Tần Ca. Nhưng đó chỉ là mối tình lấp đầy khoảng trống. Để chứng tỏ sự cao thượng của mình với Thẩm Anh Xuân, Hứa An Ly đã nhiều lần đấu tranh tư tưởng để quên Đường Lý Dục. Nhưng càng nỗ lực, cô càng thấy đau khổ.

Hứa An Ly đã quyết định dâng hiến cho Tần Ca để “dứt tình” với Đường Lý Dục. Có lẽ cuộc đời của Hứa An Ly đã yên phận và trở nên đẹp đẽ nếu Đường Lý Dục không bị tai nạn, nguy hiểm đến tính mạng, anh bị mất trí nhớ. Hứa An Ly đã bất chấp tất cả để quay về chăm sóc Đường Lý Dục, cô nhận ra tình yêu mình dành cho Đường Lý Dục thật mãnh liệt.

Đúng lúc cô và Đường Lý Dục đang ở bên nhau, Thẩm Anh Xuân từ Mỹ trở về.

Hứa An Ly, Thẩm Anh Xuân, liệu ai sẽ là người chiếm được trái tim Đường Lý Dục ở phần kết câu chuyện hấp dẫn này?

3. (Bí mật tháng 5)

Ẩn số này sẽ đến với các bạn vào một ngày đẹp trời ^^

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Và giờ là lúc bật mí đây

Cuốn sách sẽ ra mắt đồng loạt ở cả 2 miền trong đầu tháng 6 nhé! ^^