Ngủ cùng sói – Chương 9.3

Cánh tay đang ghì chặt lấy tôi bỗng nới lỏng, cuối cùng tôi cũng lấy lại được tự do. Tôi không hề do dự mà nhảy ra ngoài, con tim vì quá sợ hãi mà không ngừng loạn nhịp. Vì tim đập quá nhanh mà tôi chẳng nghĩ ra được lời nào, cố gắng lắm tôi mới nghĩ ra mấy câu nói tầm phào: “Con còn nhớ chú từng nói rằng cho Tiểu Cảnh tám năm, nếu khiến chú hài lòng, chú sẽ cho anh ấy thứ mà anh ấy muốn nhất…”.

Hắn nhìn tôi, ánh mắt mơ màng bỗng đóng kết thành băng lạnh cao ngàn trượng, cất tiếng hỏi: “Con đợi nó?”.

“Vâng.”

Tôi cũng không biết có phải tôi đang đợi Tiểu Cảnh hay không, tôi chỉ có cảm giác anh ấy sẽ quay trở lại, anh ấy sẽ không vứt bỏ tôi. Có lúc tôi còn mơ thấy anh ấy hóa thân thành hoàng tử như trong các câu chuyện cổ tích, giết quỷ dữ, cứu công chúa… Chính vì sự mong đợi hão huyền này mà Tiểu Cảnh đã khoác trên mình tấm áo giáp vàng óng ánh để tôi vô cùng mong ngóng.

Hắn quay mặt đi, không muốn để tôi nhìn thấy hắn đang rơi vào cảm giác lạc lõng.

Tôi tự nhủ, người công chúa yêu là hoàng tử chứ không phải quỷ dữ…

“Thiên Thiên!” Hắn nắm lấy tay tôi, tôi cố rút tay ra. “Con còn nhỏ, có nhiều việc con chưa hiểu.”

“Con hiểu!”

Sao tôi lại không hiểu. Tuy ít đọc tiểu thuyết tình yêu nhưng tôi cũng từng đọc với bạn ngồi cùng bàn mấy quyển rồi. Trong truyện người con trai thường muốn dùng nụ hôn để thổ lộ tình yêu, thường thì người con gái sẽ bị nụ hôn làm cho xốn xang mà trao thân cho người con trai. Cho nên tôi mới sợ, sợ mình sẽ xốn xang trong lòng, sợ mình sẽ trao tặng thứ không nên tặng.

“Không cần biết con hiểu hay không…” Hắn tóm lấy cánh tay tôi, kéo tôi đứng trước mặt hắn. “Con cần phải ghi nhớ việc này: Ta có thể cho con thời gian để chấp nhận tình cảm của ta đối với con, bao lâu cũng được… Nhưng ta tuyệt đối không để con ở cùng Cảnh, tốt nhất là con mau sớm quên nó đi… vì con là của ta.”

“Vì con là của ta!”

Trong ác mộng của tôi lại thêm một lời thoại đáng sợ.

Một tuần sau, tôi lại có thể đi học. Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đối mặt với việc bị mọi người coi là đề tài bàn tán xôn xao sau lưng nhưng khi đến trường mọi người chỉ hỏi tôi khỏi ốm chưa. Tôi gặp Nhạc Lỗi đang đi đi lại lại ở hành lang của trường, vừa định nói chuyện với cậu ấy thì cậu ấy cúi gằm mặt, đi vòng qua tôi.

“Nhạc Lỗi!”

Cậu ấy đứng lại.

“Gì thế?”

“Không có gì, tớ chỉ muốn cảm ơn cậu đã không nói chuyện tớ bị bắt cóc với người khác.”

“Không cần cảm ơn tớ, là do người nhà của cậu không cho phép tớ nói… ” Cậu ấy do dự hồi lâu rồi nói. “Người nhà của cậu có vẻ rất lợi hại, tớ chỉ nhớ trên mặt của kẻ bắt cóc có vết dao chém vậy mà họ có thể tìm ra hắn là ai…”

“Có thể… trùng hợp mà quen.”

Cậu ấy đút tay vào túi quần, hình như định lấy thứ gì đó nhưng cuối cùng lại không lấy ra. “Bố cậu bảo tớ sau này không được tiếp cận với cậu, nên…”

“Ừ!” Tôi mỉm cười cúi người. “xin lỗi! Hy vọng bố tớ không làm cậu sợ.”

Khi quay lại lớp học, tôi nghe thấy cậu ấy gọi tên tôi nhưng tôi không trả lời. Tôi quá hiểu tính cách của Hàn Trạc Thần, hắn đã coi tôi là của hắn, tất nhiên hắn sẽ không cho phép bất kỳ ai tiếp cận tôi rồi…

Ấy! Tôi là của hắn ư?

Tôi về chỗ ngồi, việc đầu tiên tôi làm là lấy một cuốn tiểu thuyết tình yêu trong cặp sách của bạn cùng bàn ra nghiên cứu.

“Thiên Thiên, cậu bị cái gì làm cho kích động đấy?”

“Tìm một thứ…” Tôi tìm rất lâu mới phát hiện ra người con trai trong tiểu thuyết tình yêu quá hiền lành, từ đầu tới cuối chưa từng nói một câu cho giống đấng nam nhi. Thật lãng phí cả buổi sáng của tôi.

Lúc ăn cơm trưa, tôi không kìm nén được nữa, buột miệng hỏi người bạn cùng bàn vốn tự xưng là “chuyên gia về tình yêu”: “Cậu đọc nhiều tiểu thuyết tình yêu như vậy, có khi nào nhân vật nam chính… không phải, chỉ là nhân vật nam phụ nói với nhân vật nữ chính rằng: “Tốt nhất là em mau sớm quên anh ta đi… vì em là của anh”? Khi đó nhân vật nữ chính sẽ trả lời thế nào?”.

Cô ấy cắn đũa nhìn lên trần nhà nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Vậy cũng phải căn cứ vào hoàn cảnh mà quyết định, nếu cool một chút… thì tớ sẽ tát cho anh ta một cái rồi nói với rằng: “Tránh tôi càng xa càng tốt!”.”.

Đúng là rất cool, tôi ngẫm lại. Phong cách thường ngày của cô ấy rất cool. Tôi xoa lòng bàn tay rịn mồ hôi vào váy rồi nghĩ, thôi đành bỏ qua cách ấy vậy.

“Còn có cách trả lời khác không?”

“Anh nghĩ anh là ai chứ, anh nói là của anh có nghĩa là của anh sao!? Tớ nghĩ cách trả lời này cũng rất cool! Tại sao cậu lại hỏi vậy?” Hai mắt cô ấy sáng lên, cô ấy sán gần tôi hỏi: “Có phải đã có người… nói vậy với cậu không? Đẹp trai chứ?”.

Tôi dò hỏi: “Nếu người ấy là… Hàn Trạc Thần thì sao?”.

“Cái gì?” Cô ấy bị nghẹn, phải ra sức uống nước mới thở nồi. May mà ban nãy cô ấy không uống nước, nếu không đã phun đầy lên mặt tôi rồi.

“Ông ấy khủng khiếp đến vậy sao!”

“Cậu nói thật đấy chứ?” Cô ấy hỏi.

“Là tớ đang giả sử.”

“À!” Cô ấy vỗ vỗ ngực rồi nói: “Vậy thì cậu chỉ có thể nói…”.

Tôi nhìn cô ấy vô cùng mong đợi câu trả lời.

“… Ông muốn thế nào thì tùy, tôi đều nghe ông hết.”

Advertisements

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 9.3

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s