Ngủ cùng sói – Chương 9.2

Đợi cảnh sát Vu đi rồi, hắn ngồi trên sofa, cúi gập người, hai tay luồn vào mái tóc đen bóng, mượt mà.

Lúc này trông hắn không hề giống loài ác quỷ giết người không chớp mắt. Hắn yếu đuối như một đứa trẻ cần được bảo vệ và an ủi. Lần đầu tiên đối mặt với tình cảnh này, tôi không biết phải làm sao nữa. Cuối cùng, tôi chỉ có thể ngồi cạnh hắn, vuốt ve những sợi tóc mượt mà giống như lúc nhỏ hắn vẫn thường dỗ dành tôi.

“Con cũng thấy ta là một kẻ xấu đúng không?” Hắn vươn tay ôm lấy tôi, gục lên bờ vai tôi.

Tôi không muốn lừa dối hắn nữa, không muốn lúc nào cũng dùng nụ cười giả tạo để đối phó với hắn.

“Con không biết.”

“Ta luôn muốn làm người tốt… Ta cũng không muốn có kết cục như ngày hôm nay, có nhiều việc không thể tự mình quyết định.”

Tôi đưa cánh tay yếu ớt của mình ra ôm lấy bờ vai hắn đang run lên, không biết phải trả lời ra sao, chỉ yên lặng nghe hắn nói.

“Khi đại Ca chết, ta đang ở dưới… Rất thảm! Bọn chúng đánh anh ấy thương tích đầy mình rồi ném anh ấy từ tầng hai lăm xuống. Trước khi chết anh ấy vẫn còn trừng mắt nhìn ta.”

“Ông ấy không thể vì sự đau khổ của chú mà sống lại…” Tôi chớp chớp đôi mắt đã nhạt nhòa vì nước mắt, cố nặn ra một nụ cười, nói với hắn mà như nói với chính mình. “… nên chú chỉ có thể nghĩ cách khiến chú quên đi!”.

Đó là kinh nghiệm tôi tổng kết lại sau nhiều năm đối mặt với nỗi đau vô hạn dù tôi không làm được như thế.

Trong phòng khách sáng sủa, rộng rãi chỉ có hai chúng tôi, hai kẻ quằn quại trong nỗi đau khổ vô bờ bến.

Ngày hôm sau, sau khi nghe xong buổi hòa nhạc,hắn liền đưa tôi đến bờ biển để những kẻ theo hắn như hình với bóng đợi trong xe, không được đi theo chúng tôi.

Tôi cởi giày, chân trần đứng trên bờ cát mịn, các vết chân chẳng mấy chốc đã bị sóng biển cuốn đi cùng với những hạt cát dưới… Điều này khiến tôi nhớ lại buổi hòa nhạc ban nãy. Khúc dương cầm ban đầu giống những đợt sóng này, trong tiếng ồn ào và dưới ánh đèn nê ông, nó vẫn độc giữ sự yên bình, sau đó gió lốc ầm ầm cuốn từng đợt sóng lớn, hủy diệt tất cả… Đó cũng chính là vận mệnh của tôi chăng?

Người đàn ông như Hàn Trạc Thần giống như mặt biển, lúc phẳng lặng khiến tôi cảm thấy hắn điềm đạm, nhẹ nhàng, lúc dập dềnh trôi nổi khiến tôi không thể nắm bắt được, lúc cuồn cuộn dâng trào khiến mọi thứ có thể bị cuốn trôi, hủy diệt.

Cũng chính vì thế, hắn có sức cuốn hút kỳ lạ, bất kể là lúc trầm lặng, ôn hòa hay nóng nảy, hắn đều khiến người luôn bên hắn là tôi có cảm giác bị chết chìm, thậm chí có những lúc tôi cảm thấy mình như bị chìm dần vào dòng nước không hình không bóng ấy…

Chiếc áo vét còn mang hơi ấm được khoác lên người tôi, giúp tôi xua đi cái lạnh của gió thu. Tôi ngẩng đầu lên, dưới ánh trăng vàng nhạt, Hàn Trạc Thần trông vô cùng hiền hòa. Giống một đêm tối của mấy năm về trước.

Hôm đó, tôi cũng chân trần như vậy đứng trong sân ngước nhìn sao giăng đầy trời. Mẹ tôi từng nói rằng khi chết đi, người ta sẽ biến thành ngôi sao, có thể ở trên trời cao nhìn thấy người mình muốn gặp.

Tôi đứng trong sân vì sợ họ không nhìn thấy tôi.

Khi Hàn Trạc Thần về nhà, thấy tôi đang ngơ ngẩn liền chầm chậm bước tới bên tôi.

“Muộn thế này rồi sao vẫn còn đứng ở đây?”

Ánh đèn vàng vọt ở sân chiếu lên người hắn, máu đỏ tanh nồng trên vai hắn khiến tôi rùng mình, cảm thấy vai mình nhói đau. Tôi run run nói: “Chú… bị chảy máu rồi…”.

“Không sao!”

Hắn nắm tay tôi dắt về phòng, sờ đôi bàn chân lạnh buốt của tôi, dùng đôi bàn tay ủ ấm cho chúng rồi chau mày nói: “Sau này không được để chân trần chạy lung tung, sẽ ốm đấy!”.

“Vâng.” Tôi cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ gan bàn chân, suýt khóc nhưng vẫn cố nghiến răng chịu đựng.

Lúc còn nhỏ tôi vẫn thường để chân trần chạy lung tung, mẹ thường mắng tôi rằng làm bẩn chân như vậy thì buổi tối không được ngủ.

Bây giờ tôi nghĩ bà không còn cơ hội để mắng tôi nữa rồi.

Lúc Thanh băng bó vết thương cho hắn, tôi ngồi im ở bên cạnh hắn, chăm chú nhìn những vết thương nông, sâu. Tôi không hiểu sao hắn bị thương nhiều như vậy mà không ai lấy được mạng hắn!

Nếu tôi có cơ hội đâm hắn một nhát, lẽ nào chỉ để lại cho hắn một chút đau đớn thôi sao?

“Thiên Thiên, con còn nhớ sinh nhật của mình không?”

“Sinh nhật…” Tôi không hiểu sao hắn lại hỏi câu hỏi này, thành khẩn gật đầu: “Nhớ ạ!”.

“Lúc nào đến sinh nhật của con?”

Tôi cúi gằm mặt, các ngón tay đan xen vào nhau, nói: “Hôm nay…”.

“Hôm nay ư?” Hắn im lặng một lúc, xoa xoa đầu tôi. “Con thích quà gì?”

“Không cần quà gì cả!”

Tuy nói như vậy nhưng khi tôi thấy hắn bị thương mà vẫn đi mua một chiếc bánh ga tô thiên sứ, cắm lên đó bảy ngọn nến, tôi bật khóc. Không phải vì buồn mà vì lòng tôi tê dại. Đó là lần đầu tiên tôi không muốn hắn là kẻ thù của mình và cũng là lần đầu tiên tôi thầm cầu nguyện: “Con hy vọng Hàn Trạc Thần không phải là kẻ thù của con…”.

Từ đó, cứ đến lần sinh nhật tôi, tôi đều âm thầm cầu nguyện như vậy. Tôi biết điều đó sẽ không thể thành hiện thực nhưng không còn cách nào khác vì tôi không nghĩ ra lời cầu nguyện nào khác…

Khi tôi còn đang chìm đắm trong hồi ức, đôi tay hắn đã ôm chặt lấy tôi trong thế giới nhỏ bé của hắn.

“Thiên Thiên!” Đôi tay hắn siết chặt hơn, đôi mắt hắn ánh lên sắc vàng của sóng biển, dần mờ nhạt…

Vì đã nhận được hai bài học cho việc phản ứng chậm nên lần này tôi nhanh chóng quay mặt đi, kịp thời né tránh bờ môi hắn. Có lẽ tôi còn nhỏ dại nhưng có một việc tôi rất rõ là giữa chúng tôi không thể nảy sinh tình yêu, giữa chúng tôi chỉ có thù hận!

“Bố!”

Tôi hy vọng cách nói của tôi có thể thức tỉnh lương tâm hắn nhưng hắn lại lạnh lùng trả lời: “Ta không phải là bố con”.

Khi tôi cảm nhận thấy bàn tay hắn vuốt ve khuôn mặt tôi thì trong lòng tôi thấy sợ hãi. Tôi nói to: “Nhưng trong lòng con thì đúng là như vậy! Con luôn coi chú là bố!”.

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 9.2

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s