Em không vào địa ngục thì ai vào – Chương 1.1

Tôi ôm quả bóng, tức giận ngẩng đầu nhìn chiếc rổ treo ngất ngưởng. Dáng vẻ e dè mà ngạo nghễ của nó trông thật đáng ghét. Rõ ràng nó không hề chuyển động, nhưng tấn công được nó còn khó hơn cả những thứ đang chuyển động. Vừa rồi, tôi ném tất cả mười quả thì chín quả không lọt rổ, duy nhất một quả may mắn đập vào tấm bảng phía sau. Nhưng sau đó, do lực đàn hồi, bóng lại bật ra, đập trúng đầu tôi.

Xem ra chơi bóng rổ chính là phương pháp tốt nhất để hành hạ bản thân. Mặc dù không thích như vậy nhưng vì món tiền thưởng vài trăm đồng, tôi đành cố chịu đựng.

Tuần sau, câu lạc bộ bóng rổ trong trường sẽ tổ chức giải thi đấu. Thông qua giải đấu này, họ sẽ chọn ra một đội bóng rổ nữ. Ngoài ra, người giành giải nhất sẽ nhận được giải thưởng năm trăm đồng. Một kẻ ham tiền nhưng lúc nào cũng thiếu tiền như tôi luôn khát tiền, giống như cây chuối khát nước giữa sa mạc khô cằn. Vì thế, để giành được món tiền thưởng lớn kia, tôi hào hứng đăng ký dự thi.

Song lúc này, ngước nhìn chiếc rổ lạnh lùng, kiêu sa và cao ngạo kia, thực sự tôi hơi nhụt chí.

Bỗng từ vạch thứ ba cách chỗ tôi đứng rất xa, một quả bóng bay tới. Giống như có hoa tiêu chỉ đường, nó bay về phía chiếc rổ rồi rơi xuống.

Trúng rồi!

Tôi kinh ngạc quay đầu lại, muốn xem rốt cuộc là vị thần tiên phương nào đang trêu chọc mình. Nhưng mắt tôi bỗng sáng lên, mặt đỏ bừng, tim loạn nhịp. Tôi cảm thấy lượng axit trong người đột ngột dâng cao.

Nói tóm lại, tôi thấy mình có tất cả các triệu chứng của bệnh tê liệt.

Bởi vị thần tiên đó chính là Lục Tử Kiện.

Lục Tử Kiện là ai? Đó là đội trưởng đội bóng rổ của học viện Hóa học, cao to, đẹp trai, lịch thiệp, nho nhã, là thành viên của hội Sinh viên, năm ngoái còn giành học bổng loại ưu nữa chứ. Nói chung, anh chàng Lục Tử Kiện này đã làm trái tim của biết bao cô gái như tôi tê liệt.

Tiếp đó, tôi bỗng nhìn thấy kẻ đứng sau Lục Tử Kiện, chính là Chung Nguyên. Tôi tức giận trợn mắt nhìn hắn.

Tôi hận Chung Nguyên, hận đến tận xương tủy.

Người đến chơi bóng rổ mỗi lúc một đông, rõ ràng sân vân động không đủ chỗ cho tất cả. Thế nên mọi người chen chúc một chỗ. Dù quen nhau hay không, tất cả chia làm ba nhóm cùng chơi chung một sân. Đáng lẽ tôi là kẻ may mắn vì được chơi chung sân với Lục Tử Kiện, thật xui xẻo vì cái tên Chung Nguyên đó cũng xuất hiện.

Tôi chăm chú nhìn vào lưng hắn, thầm nghĩ, hãy phát huy sức mạnh nào, tiểu vũ trụ của ta.

Vừa nghĩ tôi vừa ôm lấy quả bóng, hung hăng ném về phía hắn.

Chung Nguyên ôm gáy, nhăn mặt quay lại, lườm tôi. Tôi liền buông tay, cười nói: “Xin lỗi, trượt tay.”

Tôi nhặt quả bóng, giả bộ như đang ném bóng vào rổ, tiếp tục khởi động tiểu vũ trụ của mình…

Tôi nhận thấy phương pháp của mình không tồi, ném không trúng rổ nhưng lại có thể ném vào đầu tên Chung Nguyên kia, mà ném rất chuẩn xác.

Vậy nên, không lâu sau, bộ đồ chơi bóng rổ trắng tinh của hắn đã lốm đốm hoa gấm.

Nãy giờ, Lục Tử Kiện vẫn chăm chú chơi bóng. Nhận thấy có chuyện không bình thường, anh nhìn sang Chung Nguyên hỏi với vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Chung Nguyên, không phải cậu vốn thích sạch sẽ sao, tại sao quần áo lại bẩn thế này?”

Chung Nguyên không trả lời, ngẩng lên, cười mà như không, liếc nhìn tôi.

Tôi chột dạ, né tránh ánh mắt của hắn, quay sang nhìn Lục Tử Kiện cười toe toét: “Lục sư huynh, em là Mộc Nhĩ, sinh viên học viện Hóa học.”

Lục Tử Kiện cười ha ha đáp: “Chào em, em học năm nhất đúng không?”

Tôi ra sức gật đầu, mắt lấp lánh nhìn anh.

Lục Tử Kiện thấy tôi nhìn chằm chằm nên có vẻ ngại ngùng. Anh mỉm cười, rồi bỗng nói: “Kiểu tóc của em đẹp đấy, rất cá tính, ha ha.”

Tôi xoa xoa cái đầu trọc lốc vừa mới cạo được mấy ngày, bỗng thấy vô cùng xót xa.

Trọc đầu không phải lỗi của tôi.

Rất lâu, rất lâu rồi… đại khái là khoảng hai tháng trước, lúc đó tôi cũng có mái tóc dài thướt tha như bao đứa con gái khác. Song đúng là không ai biết được chữ ngờ, chỉ sau một lần cá cược, số phận của mái tóc đó đã hoàn toàn thay đổi…

Giải bóng rổ đang sôi sục trong trường. Tôi chẳng có hứng thú với môn thể thao này, nhưng lại vô cùng say mê các anh chàng đẹp trai, đặc biệt là anh chàng cao ráo đẹp trai, nổi bật, có khí chất của một thủ lĩnh, song lại dịu dàng, thật thà, hay ngượng như Lục Tử Kiện. Nói chung, tôi thích tất cả những thứ gì thuộc về anh, kể cả nước da bánh mật khỏe khoắn kia. Tôi thích những chàng trai da hơi rám nắng một chút, như vậy mới nam tính. Nếu một đứa con trai lớn lên cũng trắng trẻo như Chung Nguyên thì chắc cả thế giới này phải mặc niệm cho hắn.

Nghe nói dưới sự dẫn dắt của Lục Tử Kiện, đội bóng rổ của học viện Hóa học đã thi đấu rất ngoan cường trong mùa giải trước, lọt vào tận chung kết. Trận đấu đó, đối thủ của học viện Hóa học là học viện Quản lý, nơi Chung Nguyên đang theo học.

Hồi đó, bọn con gái chia làm hai phe, một phe mang đậm phong cách của học viện Hóa học, thực ra là để cổ vũ cho Lục Tử Kiện, phe còn lại đậm chất học viện Quản lý, thực chất cũng chỉ vì Chung Nguyên.

Chung Nguyên là kẻ rất thích tỏ ra thần bí. Trong các trận đấu nhỏ, hắn không bao giờ vào sân. Khi phải đấu loại trực tiếp, hắn chỉ ra sân trong hai phút cuối để ấn định kết quả trận đấu.

Rất nhiều người thổi phồng lên, bảo hắn là Bryant[1] tái thế (Cái gì chứ, Bryant vẫn chưa chết cơ mà!), tôi thì không nghĩ thế. Dù sao thì Lục Tử Kiện vẫn mạnh nhất, Lục Tử Kiện vô địch, Lục Tử Kiện… tất thắng!

Nhưng trong nội bộ của học viện Hóa học luôn tồn tại một thế lực nhỏ, thuộc phe thích Chung Nguyên, mà thế lực đó không ai khác chính là Lão Đại, Lão Nhị và Lão Tứ phòng tôi (phòng tôi ở có tất cả bốn người). Mấy ngày, tôi thường xuyên tranh cãi chuyện Lục – Chung với bọn họ. Cuối cùng, tôi hùng hổ chỉ vào mái tóc dài mượt mà trên đầu mình, dõng dạc thề: “Nếu học viện Quản lý mà thắng, tớ sẽ cạo trọc đầu!”

Sau đó, tôi phải cạo trọc đầu thật…


[1] Kobe Rryant (sinh năm 1978): ngôi sao bóng rổ của giải nhà nghề Mỹ NBA.

Advertisements

3 comments on “Em không vào địa ngục thì ai vào – Chương 1.1

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s