Ngủ cùng sói – Chương 9.3

Cánh tay đang ghì chặt lấy tôi bỗng nới lỏng, cuối cùng tôi cũng lấy lại được tự do. Tôi không hề do dự mà nhảy ra ngoài, con tim vì quá sợ hãi mà không ngừng loạn nhịp. Vì tim đập quá nhanh mà tôi chẳng nghĩ ra được lời nào, cố gắng lắm tôi mới nghĩ ra mấy câu nói tầm phào: “Con còn nhớ chú từng nói rằng cho Tiểu Cảnh tám năm, nếu khiến chú hài lòng, chú sẽ cho anh ấy thứ mà anh ấy muốn nhất…”.

Hắn nhìn tôi, ánh mắt mơ màng bỗng đóng kết thành băng lạnh cao ngàn trượng, cất tiếng hỏi: “Con đợi nó?”.

“Vâng.”

Tôi cũng không biết có phải tôi đang đợi Tiểu Cảnh hay không, tôi chỉ có cảm giác anh ấy sẽ quay trở lại, anh ấy sẽ không vứt bỏ tôi. Có lúc tôi còn mơ thấy anh ấy hóa thân thành hoàng tử như trong các câu chuyện cổ tích, giết quỷ dữ, cứu công chúa… Chính vì sự mong đợi hão huyền này mà Tiểu Cảnh đã khoác trên mình tấm áo giáp vàng óng ánh để tôi vô cùng mong ngóng.

Hắn quay mặt đi, không muốn để tôi nhìn thấy hắn đang rơi vào cảm giác lạc lõng.

Tôi tự nhủ, người công chúa yêu là hoàng tử chứ không phải quỷ dữ…

“Thiên Thiên!” Hắn nắm lấy tay tôi, tôi cố rút tay ra. “Con còn nhỏ, có nhiều việc con chưa hiểu.”

“Con hiểu!”

Sao tôi lại không hiểu. Tuy ít đọc tiểu thuyết tình yêu nhưng tôi cũng từng đọc với bạn ngồi cùng bàn mấy quyển rồi. Trong truyện người con trai thường muốn dùng nụ hôn để thổ lộ tình yêu, thường thì người con gái sẽ bị nụ hôn làm cho xốn xang mà trao thân cho người con trai. Cho nên tôi mới sợ, sợ mình sẽ xốn xang trong lòng, sợ mình sẽ trao tặng thứ không nên tặng.

“Không cần biết con hiểu hay không…” Hắn tóm lấy cánh tay tôi, kéo tôi đứng trước mặt hắn. “Con cần phải ghi nhớ việc này: Ta có thể cho con thời gian để chấp nhận tình cảm của ta đối với con, bao lâu cũng được… Nhưng ta tuyệt đối không để con ở cùng Cảnh, tốt nhất là con mau sớm quên nó đi… vì con là của ta.”

“Vì con là của ta!”

Trong ác mộng của tôi lại thêm một lời thoại đáng sợ.

Một tuần sau, tôi lại có thể đi học. Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đối mặt với việc bị mọi người coi là đề tài bàn tán xôn xao sau lưng nhưng khi đến trường mọi người chỉ hỏi tôi khỏi ốm chưa. Tôi gặp Nhạc Lỗi đang đi đi lại lại ở hành lang của trường, vừa định nói chuyện với cậu ấy thì cậu ấy cúi gằm mặt, đi vòng qua tôi.

“Nhạc Lỗi!”

Cậu ấy đứng lại.

“Gì thế?”

“Không có gì, tớ chỉ muốn cảm ơn cậu đã không nói chuyện tớ bị bắt cóc với người khác.”

“Không cần cảm ơn tớ, là do người nhà của cậu không cho phép tớ nói… ” Cậu ấy do dự hồi lâu rồi nói. “Người nhà của cậu có vẻ rất lợi hại, tớ chỉ nhớ trên mặt của kẻ bắt cóc có vết dao chém vậy mà họ có thể tìm ra hắn là ai…”

“Có thể… trùng hợp mà quen.”

Cậu ấy đút tay vào túi quần, hình như định lấy thứ gì đó nhưng cuối cùng lại không lấy ra. “Bố cậu bảo tớ sau này không được tiếp cận với cậu, nên…”

“Ừ!” Tôi mỉm cười cúi người. “xin lỗi! Hy vọng bố tớ không làm cậu sợ.”

Khi quay lại lớp học, tôi nghe thấy cậu ấy gọi tên tôi nhưng tôi không trả lời. Tôi quá hiểu tính cách của Hàn Trạc Thần, hắn đã coi tôi là của hắn, tất nhiên hắn sẽ không cho phép bất kỳ ai tiếp cận tôi rồi…

Ấy! Tôi là của hắn ư?

Tôi về chỗ ngồi, việc đầu tiên tôi làm là lấy một cuốn tiểu thuyết tình yêu trong cặp sách của bạn cùng bàn ra nghiên cứu.

“Thiên Thiên, cậu bị cái gì làm cho kích động đấy?”

“Tìm một thứ…” Tôi tìm rất lâu mới phát hiện ra người con trai trong tiểu thuyết tình yêu quá hiền lành, từ đầu tới cuối chưa từng nói một câu cho giống đấng nam nhi. Thật lãng phí cả buổi sáng của tôi.

Lúc ăn cơm trưa, tôi không kìm nén được nữa, buột miệng hỏi người bạn cùng bàn vốn tự xưng là “chuyên gia về tình yêu”: “Cậu đọc nhiều tiểu thuyết tình yêu như vậy, có khi nào nhân vật nam chính… không phải, chỉ là nhân vật nam phụ nói với nhân vật nữ chính rằng: “Tốt nhất là em mau sớm quên anh ta đi… vì em là của anh”? Khi đó nhân vật nữ chính sẽ trả lời thế nào?”.

Cô ấy cắn đũa nhìn lên trần nhà nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Vậy cũng phải căn cứ vào hoàn cảnh mà quyết định, nếu cool một chút… thì tớ sẽ tát cho anh ta một cái rồi nói với rằng: “Tránh tôi càng xa càng tốt!”.”.

Đúng là rất cool, tôi ngẫm lại. Phong cách thường ngày của cô ấy rất cool. Tôi xoa lòng bàn tay rịn mồ hôi vào váy rồi nghĩ, thôi đành bỏ qua cách ấy vậy.

“Còn có cách trả lời khác không?”

“Anh nghĩ anh là ai chứ, anh nói là của anh có nghĩa là của anh sao!? Tớ nghĩ cách trả lời này cũng rất cool! Tại sao cậu lại hỏi vậy?” Hai mắt cô ấy sáng lên, cô ấy sán gần tôi hỏi: “Có phải đã có người… nói vậy với cậu không? Đẹp trai chứ?”.

Tôi dò hỏi: “Nếu người ấy là… Hàn Trạc Thần thì sao?”.

“Cái gì?” Cô ấy bị nghẹn, phải ra sức uống nước mới thở nồi. May mà ban nãy cô ấy không uống nước, nếu không đã phun đầy lên mặt tôi rồi.

“Ông ấy khủng khiếp đến vậy sao!”

“Cậu nói thật đấy chứ?” Cô ấy hỏi.

“Là tớ đang giả sử.”

“À!” Cô ấy vỗ vỗ ngực rồi nói: “Vậy thì cậu chỉ có thể nói…”.

Tôi nhìn cô ấy vô cùng mong đợi câu trả lời.

“… Ông muốn thế nào thì tùy, tôi đều nghe ông hết.”

Ngủ cùng sói – Chương 9.2

Đợi cảnh sát Vu đi rồi, hắn ngồi trên sofa, cúi gập người, hai tay luồn vào mái tóc đen bóng, mượt mà.

Lúc này trông hắn không hề giống loài ác quỷ giết người không chớp mắt. Hắn yếu đuối như một đứa trẻ cần được bảo vệ và an ủi. Lần đầu tiên đối mặt với tình cảnh này, tôi không biết phải làm sao nữa. Cuối cùng, tôi chỉ có thể ngồi cạnh hắn, vuốt ve những sợi tóc mượt mà giống như lúc nhỏ hắn vẫn thường dỗ dành tôi.

“Con cũng thấy ta là một kẻ xấu đúng không?” Hắn vươn tay ôm lấy tôi, gục lên bờ vai tôi.

Tôi không muốn lừa dối hắn nữa, không muốn lúc nào cũng dùng nụ cười giả tạo để đối phó với hắn.

“Con không biết.”

“Ta luôn muốn làm người tốt… Ta cũng không muốn có kết cục như ngày hôm nay, có nhiều việc không thể tự mình quyết định.”

Tôi đưa cánh tay yếu ớt của mình ra ôm lấy bờ vai hắn đang run lên, không biết phải trả lời ra sao, chỉ yên lặng nghe hắn nói.

“Khi đại Ca chết, ta đang ở dưới… Rất thảm! Bọn chúng đánh anh ấy thương tích đầy mình rồi ném anh ấy từ tầng hai lăm xuống. Trước khi chết anh ấy vẫn còn trừng mắt nhìn ta.”

“Ông ấy không thể vì sự đau khổ của chú mà sống lại…” Tôi chớp chớp đôi mắt đã nhạt nhòa vì nước mắt, cố nặn ra một nụ cười, nói với hắn mà như nói với chính mình. “… nên chú chỉ có thể nghĩ cách khiến chú quên đi!”.

Đó là kinh nghiệm tôi tổng kết lại sau nhiều năm đối mặt với nỗi đau vô hạn dù tôi không làm được như thế.

Trong phòng khách sáng sủa, rộng rãi chỉ có hai chúng tôi, hai kẻ quằn quại trong nỗi đau khổ vô bờ bến.

Ngày hôm sau, sau khi nghe xong buổi hòa nhạc,hắn liền đưa tôi đến bờ biển để những kẻ theo hắn như hình với bóng đợi trong xe, không được đi theo chúng tôi.

Tôi cởi giày, chân trần đứng trên bờ cát mịn, các vết chân chẳng mấy chốc đã bị sóng biển cuốn đi cùng với những hạt cát dưới… Điều này khiến tôi nhớ lại buổi hòa nhạc ban nãy. Khúc dương cầm ban đầu giống những đợt sóng này, trong tiếng ồn ào và dưới ánh đèn nê ông, nó vẫn độc giữ sự yên bình, sau đó gió lốc ầm ầm cuốn từng đợt sóng lớn, hủy diệt tất cả… Đó cũng chính là vận mệnh của tôi chăng?

Người đàn ông như Hàn Trạc Thần giống như mặt biển, lúc phẳng lặng khiến tôi cảm thấy hắn điềm đạm, nhẹ nhàng, lúc dập dềnh trôi nổi khiến tôi không thể nắm bắt được, lúc cuồn cuộn dâng trào khiến mọi thứ có thể bị cuốn trôi, hủy diệt.

Cũng chính vì thế, hắn có sức cuốn hút kỳ lạ, bất kể là lúc trầm lặng, ôn hòa hay nóng nảy, hắn đều khiến người luôn bên hắn là tôi có cảm giác bị chết chìm, thậm chí có những lúc tôi cảm thấy mình như bị chìm dần vào dòng nước không hình không bóng ấy…

Chiếc áo vét còn mang hơi ấm được khoác lên người tôi, giúp tôi xua đi cái lạnh của gió thu. Tôi ngẩng đầu lên, dưới ánh trăng vàng nhạt, Hàn Trạc Thần trông vô cùng hiền hòa. Giống một đêm tối của mấy năm về trước.

Hôm đó, tôi cũng chân trần như vậy đứng trong sân ngước nhìn sao giăng đầy trời. Mẹ tôi từng nói rằng khi chết đi, người ta sẽ biến thành ngôi sao, có thể ở trên trời cao nhìn thấy người mình muốn gặp.

Tôi đứng trong sân vì sợ họ không nhìn thấy tôi.

Khi Hàn Trạc Thần về nhà, thấy tôi đang ngơ ngẩn liền chầm chậm bước tới bên tôi.

“Muộn thế này rồi sao vẫn còn đứng ở đây?”

Ánh đèn vàng vọt ở sân chiếu lên người hắn, máu đỏ tanh nồng trên vai hắn khiến tôi rùng mình, cảm thấy vai mình nhói đau. Tôi run run nói: “Chú… bị chảy máu rồi…”.

“Không sao!”

Hắn nắm tay tôi dắt về phòng, sờ đôi bàn chân lạnh buốt của tôi, dùng đôi bàn tay ủ ấm cho chúng rồi chau mày nói: “Sau này không được để chân trần chạy lung tung, sẽ ốm đấy!”.

“Vâng.” Tôi cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ gan bàn chân, suýt khóc nhưng vẫn cố nghiến răng chịu đựng.

Lúc còn nhỏ tôi vẫn thường để chân trần chạy lung tung, mẹ thường mắng tôi rằng làm bẩn chân như vậy thì buổi tối không được ngủ.

Bây giờ tôi nghĩ bà không còn cơ hội để mắng tôi nữa rồi.

Lúc Thanh băng bó vết thương cho hắn, tôi ngồi im ở bên cạnh hắn, chăm chú nhìn những vết thương nông, sâu. Tôi không hiểu sao hắn bị thương nhiều như vậy mà không ai lấy được mạng hắn!

Nếu tôi có cơ hội đâm hắn một nhát, lẽ nào chỉ để lại cho hắn một chút đau đớn thôi sao?

“Thiên Thiên, con còn nhớ sinh nhật của mình không?”

“Sinh nhật…” Tôi không hiểu sao hắn lại hỏi câu hỏi này, thành khẩn gật đầu: “Nhớ ạ!”.

“Lúc nào đến sinh nhật của con?”

Tôi cúi gằm mặt, các ngón tay đan xen vào nhau, nói: “Hôm nay…”.

“Hôm nay ư?” Hắn im lặng một lúc, xoa xoa đầu tôi. “Con thích quà gì?”

“Không cần quà gì cả!”

Tuy nói như vậy nhưng khi tôi thấy hắn bị thương mà vẫn đi mua một chiếc bánh ga tô thiên sứ, cắm lên đó bảy ngọn nến, tôi bật khóc. Không phải vì buồn mà vì lòng tôi tê dại. Đó là lần đầu tiên tôi không muốn hắn là kẻ thù của mình và cũng là lần đầu tiên tôi thầm cầu nguyện: “Con hy vọng Hàn Trạc Thần không phải là kẻ thù của con…”.

Từ đó, cứ đến lần sinh nhật tôi, tôi đều âm thầm cầu nguyện như vậy. Tôi biết điều đó sẽ không thể thành hiện thực nhưng không còn cách nào khác vì tôi không nghĩ ra lời cầu nguyện nào khác…

Khi tôi còn đang chìm đắm trong hồi ức, đôi tay hắn đã ôm chặt lấy tôi trong thế giới nhỏ bé của hắn.

“Thiên Thiên!” Đôi tay hắn siết chặt hơn, đôi mắt hắn ánh lên sắc vàng của sóng biển, dần mờ nhạt…

Vì đã nhận được hai bài học cho việc phản ứng chậm nên lần này tôi nhanh chóng quay mặt đi, kịp thời né tránh bờ môi hắn. Có lẽ tôi còn nhỏ dại nhưng có một việc tôi rất rõ là giữa chúng tôi không thể nảy sinh tình yêu, giữa chúng tôi chỉ có thù hận!

“Bố!”

Tôi hy vọng cách nói của tôi có thể thức tỉnh lương tâm hắn nhưng hắn lại lạnh lùng trả lời: “Ta không phải là bố con”.

Khi tôi cảm nhận thấy bàn tay hắn vuốt ve khuôn mặt tôi thì trong lòng tôi thấy sợ hãi. Tôi nói to: “Nhưng trong lòng con thì đúng là như vậy! Con luôn coi chú là bố!”.

Em không vào địa ngục thì ai vào – Chương 1.1

Tôi ôm quả bóng, tức giận ngẩng đầu nhìn chiếc rổ treo ngất ngưởng. Dáng vẻ e dè mà ngạo nghễ của nó trông thật đáng ghét. Rõ ràng nó không hề chuyển động, nhưng tấn công được nó còn khó hơn cả những thứ đang chuyển động. Vừa rồi, tôi ném tất cả mười quả thì chín quả không lọt rổ, duy nhất một quả may mắn đập vào tấm bảng phía sau. Nhưng sau đó, do lực đàn hồi, bóng lại bật ra, đập trúng đầu tôi.

Xem ra chơi bóng rổ chính là phương pháp tốt nhất để hành hạ bản thân. Mặc dù không thích như vậy nhưng vì món tiền thưởng vài trăm đồng, tôi đành cố chịu đựng.

Tuần sau, câu lạc bộ bóng rổ trong trường sẽ tổ chức giải thi đấu. Thông qua giải đấu này, họ sẽ chọn ra một đội bóng rổ nữ. Ngoài ra, người giành giải nhất sẽ nhận được giải thưởng năm trăm đồng. Một kẻ ham tiền nhưng lúc nào cũng thiếu tiền như tôi luôn khát tiền, giống như cây chuối khát nước giữa sa mạc khô cằn. Vì thế, để giành được món tiền thưởng lớn kia, tôi hào hứng đăng ký dự thi.

Song lúc này, ngước nhìn chiếc rổ lạnh lùng, kiêu sa và cao ngạo kia, thực sự tôi hơi nhụt chí.

Bỗng từ vạch thứ ba cách chỗ tôi đứng rất xa, một quả bóng bay tới. Giống như có hoa tiêu chỉ đường, nó bay về phía chiếc rổ rồi rơi xuống.

Trúng rồi!

Tôi kinh ngạc quay đầu lại, muốn xem rốt cuộc là vị thần tiên phương nào đang trêu chọc mình. Nhưng mắt tôi bỗng sáng lên, mặt đỏ bừng, tim loạn nhịp. Tôi cảm thấy lượng axit trong người đột ngột dâng cao.

Nói tóm lại, tôi thấy mình có tất cả các triệu chứng của bệnh tê liệt.

Bởi vị thần tiên đó chính là Lục Tử Kiện.

Lục Tử Kiện là ai? Đó là đội trưởng đội bóng rổ của học viện Hóa học, cao to, đẹp trai, lịch thiệp, nho nhã, là thành viên của hội Sinh viên, năm ngoái còn giành học bổng loại ưu nữa chứ. Nói chung, anh chàng Lục Tử Kiện này đã làm trái tim của biết bao cô gái như tôi tê liệt.

Tiếp đó, tôi bỗng nhìn thấy kẻ đứng sau Lục Tử Kiện, chính là Chung Nguyên. Tôi tức giận trợn mắt nhìn hắn.

Tôi hận Chung Nguyên, hận đến tận xương tủy.

Người đến chơi bóng rổ mỗi lúc một đông, rõ ràng sân vân động không đủ chỗ cho tất cả. Thế nên mọi người chen chúc một chỗ. Dù quen nhau hay không, tất cả chia làm ba nhóm cùng chơi chung một sân. Đáng lẽ tôi là kẻ may mắn vì được chơi chung sân với Lục Tử Kiện, thật xui xẻo vì cái tên Chung Nguyên đó cũng xuất hiện.

Tôi chăm chú nhìn vào lưng hắn, thầm nghĩ, hãy phát huy sức mạnh nào, tiểu vũ trụ của ta.

Vừa nghĩ tôi vừa ôm lấy quả bóng, hung hăng ném về phía hắn.

Chung Nguyên ôm gáy, nhăn mặt quay lại, lườm tôi. Tôi liền buông tay, cười nói: “Xin lỗi, trượt tay.”

Tôi nhặt quả bóng, giả bộ như đang ném bóng vào rổ, tiếp tục khởi động tiểu vũ trụ của mình…

Tôi nhận thấy phương pháp của mình không tồi, ném không trúng rổ nhưng lại có thể ném vào đầu tên Chung Nguyên kia, mà ném rất chuẩn xác.

Vậy nên, không lâu sau, bộ đồ chơi bóng rổ trắng tinh của hắn đã lốm đốm hoa gấm.

Nãy giờ, Lục Tử Kiện vẫn chăm chú chơi bóng. Nhận thấy có chuyện không bình thường, anh nhìn sang Chung Nguyên hỏi với vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Chung Nguyên, không phải cậu vốn thích sạch sẽ sao, tại sao quần áo lại bẩn thế này?”

Chung Nguyên không trả lời, ngẩng lên, cười mà như không, liếc nhìn tôi.

Tôi chột dạ, né tránh ánh mắt của hắn, quay sang nhìn Lục Tử Kiện cười toe toét: “Lục sư huynh, em là Mộc Nhĩ, sinh viên học viện Hóa học.”

Lục Tử Kiện cười ha ha đáp: “Chào em, em học năm nhất đúng không?”

Tôi ra sức gật đầu, mắt lấp lánh nhìn anh.

Lục Tử Kiện thấy tôi nhìn chằm chằm nên có vẻ ngại ngùng. Anh mỉm cười, rồi bỗng nói: “Kiểu tóc của em đẹp đấy, rất cá tính, ha ha.”

Tôi xoa xoa cái đầu trọc lốc vừa mới cạo được mấy ngày, bỗng thấy vô cùng xót xa.

Trọc đầu không phải lỗi của tôi.

Rất lâu, rất lâu rồi… đại khái là khoảng hai tháng trước, lúc đó tôi cũng có mái tóc dài thướt tha như bao đứa con gái khác. Song đúng là không ai biết được chữ ngờ, chỉ sau một lần cá cược, số phận của mái tóc đó đã hoàn toàn thay đổi…

Giải bóng rổ đang sôi sục trong trường. Tôi chẳng có hứng thú với môn thể thao này, nhưng lại vô cùng say mê các anh chàng đẹp trai, đặc biệt là anh chàng cao ráo đẹp trai, nổi bật, có khí chất của một thủ lĩnh, song lại dịu dàng, thật thà, hay ngượng như Lục Tử Kiện. Nói chung, tôi thích tất cả những thứ gì thuộc về anh, kể cả nước da bánh mật khỏe khoắn kia. Tôi thích những chàng trai da hơi rám nắng một chút, như vậy mới nam tính. Nếu một đứa con trai lớn lên cũng trắng trẻo như Chung Nguyên thì chắc cả thế giới này phải mặc niệm cho hắn.

Nghe nói dưới sự dẫn dắt của Lục Tử Kiện, đội bóng rổ của học viện Hóa học đã thi đấu rất ngoan cường trong mùa giải trước, lọt vào tận chung kết. Trận đấu đó, đối thủ của học viện Hóa học là học viện Quản lý, nơi Chung Nguyên đang theo học.

Hồi đó, bọn con gái chia làm hai phe, một phe mang đậm phong cách của học viện Hóa học, thực ra là để cổ vũ cho Lục Tử Kiện, phe còn lại đậm chất học viện Quản lý, thực chất cũng chỉ vì Chung Nguyên.

Chung Nguyên là kẻ rất thích tỏ ra thần bí. Trong các trận đấu nhỏ, hắn không bao giờ vào sân. Khi phải đấu loại trực tiếp, hắn chỉ ra sân trong hai phút cuối để ấn định kết quả trận đấu.

Rất nhiều người thổi phồng lên, bảo hắn là Bryant[1] tái thế (Cái gì chứ, Bryant vẫn chưa chết cơ mà!), tôi thì không nghĩ thế. Dù sao thì Lục Tử Kiện vẫn mạnh nhất, Lục Tử Kiện vô địch, Lục Tử Kiện… tất thắng!

Nhưng trong nội bộ của học viện Hóa học luôn tồn tại một thế lực nhỏ, thuộc phe thích Chung Nguyên, mà thế lực đó không ai khác chính là Lão Đại, Lão Nhị và Lão Tứ phòng tôi (phòng tôi ở có tất cả bốn người). Mấy ngày, tôi thường xuyên tranh cãi chuyện Lục – Chung với bọn họ. Cuối cùng, tôi hùng hổ chỉ vào mái tóc dài mượt mà trên đầu mình, dõng dạc thề: “Nếu học viện Quản lý mà thắng, tớ sẽ cạo trọc đầu!”

Sau đó, tôi phải cạo trọc đầu thật…


[1] Kobe Rryant (sinh năm 1978): ngôi sao bóng rổ của giải nhà nghề Mỹ NBA.