Ngủ cùng sói – Chương 8.2

Có kẻ nói trong giây phút kích động, hắn đã giết rất nhiều người. Có kẻ lại nói hắn làm rất đúng, thế lực chính là dựa vào máu tanh, giết chóc mà có được, cục diện xã hội đen thoáng chốc đã hoàn toàn thay đổi.

Nhưng Hàn Trạc Thần không cần quan tâm điều đó đúng hay sai, hắn chỉ thấy câu nói của An Dĩ Phong rất đúng: “Những người phụ nữ tốt đều làm cho chúng ta điêu đứng”.

Ngày an táng May, hắn đứng xa xa nhìn bia mộ của cô. Người thương nhớ cô rất nhiều nhưng không ai biết hắn là ai.

Khi thấy tấm bia khắc cái tên lạ lẫm, hắn chợt nhớ tới câu nói của cô ấy: “Tên em không phải là May”. Cái tên May là do cô ấy tự nghĩ ra để đánh lừa người khác.

Hàn Trạc Thần đứng mãi. Cho đến lúc mọi người đi hết hắn mới đến trước mộ cô, đặt lên đó một bó hoa loa kèn nhện đỏ, cười nói với cô: “Anh yêu em!”.

“Anh lấy em! Ngày mai sẽ lấy em! Không, hôm nay…”

“Anh sẽ nhớ em, đời này sẽ không bao giờ quên…”

Trong ảnh, nụ cười của cô thật ngọt ngào!

Khi Hàn Trạc Thần định rời khỏi đó, thì một người đàn ông vận cả bộ vét đen gọi hắn lại. Hắn nghĩ ngợi rất lâu mới chợt nhớ ra người đàn ông đã từng một thời ở với May.

“Anh có phải là Hàn Trạc Thần không?”

“Đúng!”

“Chúng ta nói chuyện một lát được chứ?”

“Ừ.”

Ngày hôm đó, nghe người đàn ông này đã nói rất nhiều chuyện, hắn mới thấy không thể hiểu được May. Cô ấy không phải là người vô công rồi nghề mà là một sinh viên khoa âm nhạc của một trường đại học nổi tiếng, năm nay là sinh viên năm thứ hai. Cô ấy đến quán bar chơi đàn không phải vì thiếu tiền mà chỉ vì muốn biết tiếng đàn của cô có làm cảm động những người chìm đắm trong chốn đèn hoa mập mờ ấy không? Và cô vốn chỉ định chơi đàn một ngày thôi!

Cô ấy rất tài hoa, từng là sinh viên có cơ hội đến Viên trong dịp trao đổi sinh viên. Trước khi lên máy bay cô ấy đã từ bỏ, cô ấy nói: “Em chỉ cần được ở bên cạnh người mình yêu cho dù anh ấy không biết tên em”.

Cô ấy rất cá tính, đàn ông theo đuổi cô ấy đếm không xuể, người đàn ông đang nói chuyện với hắn chỉ là một người trong số đó. Anh ta đã bị khí chất và tài năng của cô làm cho mê mẩn, theo đuổi cô hai năm. Nhưng cô ấy chỉ nói với hắn một câu thế này: “Anh gì ơi… Cho em mượn cánh tay một chút, lát nữa em trả lại”. Sau đó, cô ấy đã ôm lấy cánh tay anh ta trong lúc họ lướt qua Hàn Trạc Thần.

Khi Hàn Trạc Thần lái xe đi mất, cô ngồi khóc cả một buổi chiều, anh ta đã nói với cô ấy: “Anh ta vốn chẳng quan tâm tới em. Nếu quan tâm, anh ta sẽ giữ em lại, hỏi tại sao lại như vậy? Em vì anh ta như thế có đáng không?”

Cô ấy nói: “Em là một người con gái sống trong mơ mộng. Dù có cố gắng đến mức nào em cũng không thể bước chân vào cái thế giới tàn khốc của anh ấy. Em không hiểu anh ấy ngày nào cũng chém chém giết giết là vì cái gì? Em không hiểu cái mà anh ấy gọi là tình nghĩa anh em có ý nhĩa gì? Em càng không hiểu, rõ ràng anh ấy có thể hiểu những câu tiếng Anh mà em nói, có thể đọc thuộc lòng luật hình sự và luật tố tụng, tại sao cứ phải trà trộn vào xã hội đen sống qua ngày?… Điều duy nhất em hiểu được là sự gặp gỡ của chúng em sẽ có một kết cục bi thương, sớm muộn cũng sẽ có ngày chết vì anh ấy. Nhưng em vẫn toàn tâm toàn ý ở bên anh ấy… vì anh ấy là người đàn ông tốt”.

Sau khi Hàn Trạc Thần kể xong câu chuyện, nước mắt tôi đã thấm ướt tóc trên gối.

“Con ngủ chưa?” Giọng nói của hắn thật nhẹ nhàng, nhẹ đến mức có lúc loáng thoáng nghe không rõ. Tôi không hề trả lời vì tôi đang mải nghĩ.

Rốt cuộc Hàn Trạc Thần là một người đàn ông như thế nào? Một người đàn ông xấu đến như vậy, sao có thể làm cho cô gái ấy yêu đến chết cũng không hối hận?

“Xem ra chuyện ta kể nhạt nhẽo quá…” Trong giọng nói của hắn có cả tiếng cười tự chê bai mình. Hắn nhè nhẹ kéo chăn lên cho tôi, cúi người đặt nhẹ một nụ hôn lên trán tôi.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi từng giây từng phút, tôi tưởng rằng hắn đã đi rồi nhưng vẫn cảm nhận được sự hiện diện của hắn. Khi tôi vừa định mở mắt, hơi thở của hắn như phả lên mặt tôi… Tôi sợ đến mức không dám mở mắt nữa, mãi cho tới khi môi hắn chạm vào môi tôi.

Một sự đụng chạm như có nhưng cũng như không ấy đã kéo theo vô vàn sợi dây thần kinh trên cơ thể của tôi. Toàn thân tôi như tê cứng, mười ngón tay nắm chặt lấy chăn mới có thể kìm chế không phát ra bất cứ tiếng gì.

Cho tới tận lúc nghe thấy tiếng đóng cửa, tôi mới bật dậy, ra sức hít thở, ra sức đập vào lồng ngực ngột ngạt. Tôi tự an ủi mình, đó chỉ là nụ hôn chúc ngủ ngon của bố dành cho con gái, không giống nụ hôn nồng nàn của những cặp tình nhân trong tiểu thuyết tình yêu, môi lưỡi hòa quyện lấy nhau.

Nhưng, nhưng… đó là lần đầu tiên… hắn hôn tôi. Việc xảy ra hôm nay còn không đáng sợ bằng nụ hôn tạm biệt của hắn. Cả đêm tôi không ngủ được. Trong lúc trằn trọc, trong đầu tôi cứ lẫn lộn rất nhiều thắc mắc.

Tôi không hiểu một người xấu, tàn bạo như hắn sao lại rất nhẹ nhàng với mỗi mình tôi?

Không hiểu sao hắn lại tìm người đến dạy tôi chơi dương cầm?

Không hiểu nụ hôn của hắn có ý nghĩa gì?

Và lần đầu tiên hắn nhắc tới đại ca, bố dượng của hắn với tôi…

Hai người có vị thế vô cùng quan trọng với hắn như vậy sao trước đây tôi chưa bao giờ gặp, cũng chưa bao giờ nghe thấy hắn kể với ai cả?

Hơn nữa, người con gái lý tưởng mà hắn mô tả nghe ra vô cùng quen thuộc, tại sao tôi luôn có cảm giác tính cách ấy rất giống… tôi?

Còn những sự thật gì nữa…

Vô vàn giả thiết cứ luẩn quẩn trong đầu tôi, giằng co khiến đầu tôi như muốn nổ tung.

May, người phụ nữ yêu hắn đến như vậy, còn không hiểu hắn, tôi lớn lên bên cạnh hắn nhưng càng không hiểu nổi. Một người như hắn sao có thể cất che giấu mọi thứ của bản thân kín đến như vậy?

Khó khăn lắm tôi mới đợi được đến khi trời sáng. Tôi nhìn vào gương thấy mắt mình thâm quầng, đành chịu vậy. Tôi lấy bộ đồng phục từ trong tủ ra mặc vào rồi đi xuống dưới nhà.

Tôi chỉ cầu mong đừng gặp phải Hàn Trạc Thần nhưng mọi việc đã không như tôi mong muốn. Tôi mới đi hết cầu thang đã nghe thấy giọng nói mà tôi không muốn nghe nhất.

“Thiên Thiên à?!”

Tôi giật thót mình, cố ngẩng đầu lên chào: “Chào buổi sáng! Con đi học đây!”.

“Ta đã giúp con xin nghỉ một tuần, con cần phải ở nhà nghỉ ngơi.”

“Con không sao…” Nếu phải ở nhà đối mặt với hắn thì thà tôi đến trường nói chuyện với người cùng bàn còn hơn. Tôi có quá nhiều vấn đề muốn tìm người nói chuyện để giải tỏa.

Hắn bước đến, ôm lấy vai tôi, nhìn đôi mắt thâm quầng của tôi.

“Tối qua con không ngủ được à? Lát nữa uống cốc sữa rồi lên ngủ tiếp đi!”

“Vâng.”

“Con đến đây xem cái này…” Hắn kéo tôi ngồi xuống sofa, lấy tờ báo cho tôi xem. Hắn giống như một đứa trẻ vừa mới khám phá ra điều mới lạ. “Ngày mai đúng dịp một nhạc sĩ dương cầm nổi tiếng ở nước ngoài đến nước mình trình diễn, ta đưa con đi xem nhé?”

Tôi giật mình ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt hắn. Ông trời quả thực đã đối đãi quá tốt với hắn, thời gian không hề để lại một chút nếp nhăn nào trên khuôn mặt ấy, chỉ là khiến hắn đang từ một thanh niên bồng bột lột xác thành một người đàn ông trầm tính, sống nội tâm, khiến hắn biết quan tâm, săn sóc, nói những lời mềm mỏng hơn với phụ nữ.

“Thiên Thiên, con làm sao thế?”

“Sao lại đối tốt với con như vậy?”

Hắn nhận nuôi tôi, chăm sóc tôi từng li từng tí. Tôi ngã sầy da chân, hắn mút sạch máu bẩn trên vết thương của tôi. Khi tôi ngủ say, hắn nhẹ nhàng tắt đèn cho tôi, đắp chăn cho tôi. Hắn nói hắn chỉ tin tôi, nguyện làm cho tôi bất kỳ việc gì… Tôi không hiểu tại sao hắn lại tốt với tôi như vậy, tốt đến mức khiến trái tim tôi như đang run lên.

Hắn nâng cằm tôi lên để tôi có thể cảm nhận được tấm lòng chân thành thể hiện trên khuôn mặt hắn.

“Ta đối tốt với con là vì…”

Đôi môi hắn sát lại môi tôi, giọng nói vụt tắt… Lúc đó tôi mới chợt nhớ ra là tôi đã quá chú ý, chờ đợi câu trả lời của hắn mà quên cả né tránh. Có vẻ như hắn đã cho tôi rất nhiều thời gian để tôi né tránh nhưng tôi đã không trân trọng!

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 8.2

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s