Ngủ cùng sói – Chương 8.1

Hàn Trạc Thần dẫn An Dĩ Phong đến chỗ hẹn mới hiểu rõ câu nói của Đại ca: “Mày vẫn chưa hiểu nguyên tắc của trò chơi này!”.

Tầng ba của Tửu Lầu chật kín người, trên bàn ăn không có một món nào, chỉ bày đầy vũ khí. Để Trác Cửu không nghĩ hắn đến đây là để liều chết nên chỉ chọn ra mười mấy người cùng hắn đi vào trong, ra lệnh cho những người còn lại tạm lánh đi, không được lộ diện, ngay cả An Dĩ Phong.

Hắn còn đặc biệt căn dặn: “Nếu An Dĩ Phong dám xông tới thì chặt một chân của hắn đi”.

Hắn đã trải qua bao cảnh chém chém giết giết, hắn thực sự đã ngộ ra một chân lý: Những trận quyết chiến trong xã hội đen không phải có nhiều người mới thắng, đem theo bao nhiêu người cũng vô ích, cuối cùng cũng chỉ đâm đầu vào chỗ chết. Vào trong mà hành động thì chỉ có chém lung tung, đao nào chém trúng người mình cũng không biết… Ít người cũng có cái hay của ít người. Trước cái nguy cơ sống hoặc chết thì khát vọng sinh tồn khiến tính chiến đấu được tăng thêm bội phần, đặc biệt là lúc họ hy vọng người ứng cứu bên ngoài sẽ kịp tới.

Ngoài ra, hắn còn làm một việc là gọi điện tới đồn cảnh sát… Đó là cách duy nhất có thể tránh thương vong, mất mát.

Hắn ngồi đối diện với Trác Cửu. Nhìn mái tóc hoa râm, cơ thể tiều tụy và ánh mắt mệt mỏi của hắn ta, Hàn Trạc Thần không muốn nói lời nào.

Mọi người thường nói nỗi đau khổ của một đứa trẻ mất mẹ cũng giống một người già sắp gần đất xa trời mất đi người con duy nhất… Hắn không có con trai nhưng hắn hiểu cảm giác vô vọng khi mất đi người thân là như thế nào. Cảm giác đó giống cuộc đời bỗng không còn ý nghĩa gì nữa, mất đi giá trị để ta vật lộn giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

Nhưng hắn muốn quay đầu cũng không kịp nữa rồi!

“Cửu Thúc, xin đừng quá đau buồn!”

Nước mắt Trác Cửu bỗng dâng trào. Giây phút ấy, trông hắn ta không giống một ông trùm đã từng bôn ba trong giới giang hồ suốt bốn mươi năm trời mà chỉ là một người cha già, cũng giống như hắn, thấy mất đi ý nghĩa của cuộc sống.

“Thần, tao biết việc này không can hệ gì đến mày. Mày giao nộp thằng An Dĩ Phong thì tao sẽ không làm khó mày… Sau này mày có gì cần đến tao, cứ việc nói.”

“Cửu Thúc, con chú đã đi rồi, cho dù chú có băm vằm, chém giết An Dĩ Phong thì con chú cũng không sống lại được nữa!” Hắn cố gắng van nài. “Coi như cháu cầu xin chú, chú cho An Dĩ Phong một con đường sống.”

“Mày đừng có nhiều lời, hôm nay tao nhất định lấy mạng của nó.”

“Chú Cửu, thực lực của chúng ta tương đương, nếu ra tay, hai bên đều tổn thất lớn… Hà tất phải như vậy?”

Trác Cửu tức giận, hất đổ bàn, hét lên, giọng khàn khàn: “Mày không cần phải uy hiếp tao, kể cả ngày hôm nay máu ngập Tửu Lầu này, kể cả cái mạng già này có phải nằm xuống, tao cũng phải để nó đền mạng”.

“Nếu việc hôm nay cháu thay nó chịu tội, chú có nể mặt cháu không?”

“Mày muốn chịu tội thay nó?”

“Hôm nay, cháu và An Dĩ Phong đều do chú định đoạt, cần chân cần tay tùy chú, cháu chỉ xin chú có thể cho nó một con đường sống…”

“Tao nể mặt mày, mày hãy thế mạng cho nó!”

“Chú nói gì ạ?” Hàn Trạc Thần đứng dậy, nghiêng người về phía Trác Cửu. “Chú vừa nói gì?”

Trác Cửu vẫn chưa kịp mở miệng, Hàn Trạc Thần đá thẳng chân đá vào hạ bộ của hắn ta. Trác Cửu vẫn chưa kịp nhổm dậy, Hàn Trạc Thần liền chĩa súng vào đầu hắn ta quát: “Tất cả cấm nhúc nhích, đứa nào dám động đậy tao sẽ bắn đại ca của chúng mày trước”.

Nhìn thấy vậy, không ai dám xông lên. Hắn cúi người, nói với Trác Cửu: “Có phải ông cứ muốn tôi phải nói chuyện kiểu này không?”.

Trác Cửu không chút hoang mang, ngược lại vẻ mặt vẫn thản nhiên: “Mày giết tao thì mày cũng không thoát nổi!”.

“Ít nhất tôi vẫn có cơ hội trốn ra ngoài…”

“Mày có trốn được cả đời được không? Mày không thèm để ý đến chuyện sống chết của đứa khác à?” Trác Cửu nói với một tên thuộc hạ đứng nơi xa: “Gọi điện để con kia cho nó nói lời trăn trối với thằng này”.

“Ông!” Tay Hàn Trạc Thần run lên. Ngón tay hắn cong lại, định bóp cò nhưng cuối cùng lại nới lỏng. “Ông muốn gì?”

“Muốn gái của mày sống sót thì để An Dĩ Phong đến đây.”

Hắn vẫn nắm chặt súng trong tay, đó là quyết định khó khăn nhất trong đời hắn.

“Thần…” Hàn Trạc Thần nghe thấy tiếng gọi khe khẽ vọng đến. Hắn liền cầm lấy điện thoại, giọng nói của cô ấy rất hiền dịu: “Thần, có phải anh không?”.

“Chúng đã làm khó cho anh phải không?”

“Không, họ rất khách sáo với tôi.”

Kẻ cầm điện thoại nói: “Anh Thần, gái của anh đương nhiên chúng em không động tới nhưng nếu hôm nay anh quyết chịu tội thay An Dĩ Phong thì đừng trách chúng em không nể mặt”.

“Mày là cái thá gì, đến lượt mày nói đấy hả?”

“Thần…” May cười nói. “Anh đừng tức giận như thế, bình tĩnh chút đi… Em biết mình phải làm gì, em sẽ không làm liên lụy đến anh đâu.”

“May…”

“Từ ngày đầu tiên quen anh, em đã biết sẽ có kết cục như thế này nhưng em cam tâm tình nguyện.”

“Em đừng làm chuyện ngốc nghếch, hãy đợi tôi, tôi sẽ cứu em.”

“Em có thể hỏi anh vài câu được không?”

“Đến lúc nào rồi, còn hỏi cái gì mà hỏi!”

“Nếu em chết rồi, anh có nhớ đến em không?”

“Có, rất nhớ…”

Hắn không còn nghe rõ tiếng của May nữa, chỉ nghe thấy tiếng ồn ào rồi lại vang lên tiếng của cô ấy: “Các người đừng có đến đây, các người mà còn tiến lên trước một bước, ta sẽ nhảy xuống dưới đó”.

“May! Đừng làm thế… Tôi sẽ đến cứu em ngay.”

“Anh có lấy em không?”

“Lấy, ngày mai lấy! Em đợi tôi, nhất định phải đợi tôi!”

“Thần, em yêu anh, đời này… và cả kiếp sau nữa…”

Hắn nghe thấy tiếng điện thoại rơi xuống đất rồi tắt ngấm.

“May!!!”

Bỗng có hai kẻ xông đến tóm lấy cánh tay hắn, trong tích tắc, hắn quyết định bóp cò…

Hàn Trạc Thần không nhớ hắn đã giết bao nhiêu người. Ngày hôm đó, trước mặt hắn toàn là máu hôi tanh, khắp nơi đều như là máu của May. Khi An Dĩ Phong đến ứng cứu, hắn chỉ có một suy nghĩ, hắn phải lấy cô ấy!!!

Lúc hắn tìm thấy May, cô ấy nằm trên sân thượng, một con dao đã đâm trúng trái tim cô ấy, máu ướt đẫm bộ váy trắng… Lồng ngực cô ấy lạnh ngắt, cũng giống như trong ký ức hắn không còn hơi ấm. Trong tay cô ấy có một tờ giấy. Tờ giấy ấy đã bị nhuốm máu, những nét bút trên nền máu đỏ đã biến thành màu thâm đen tuyệt vọng.

Đó là di chúc cô ấy để lại.

Chỉ cần yêu em một ngày,

Có thể thử yêu em một ngày không?

Không nhất định phải nói lời yêu em, chỉ cần nói một câu: Anh thích em, em cũng đã mãn nguyện lắm rồi!

Có thể thử yêu em một ngày không?

Không cần phải đưa em đi xem cả rừng hoa loa kèn nhện đỏ tươi thắm, chỉ cần tặng một bông hoa hồng, em cũng đã mãn nguyện lắm rồi!

Có thể thử yêu em một ngày không?

Không cần có một buổi hẹn hò lãng mạn, chỉ cần cùng em xem một bộ phim, cho dù có là phim toàn đao súng, chém giết, em cũng đã mãn nguyện lắm rồi!

Có thể thử yêu em một ngày không?

Không cần biết em ngủ ở đâu, chỉ cần trước khi em ngủ, gọi một cuộc điện thoại, hỏi em: “Có nhớ anh không?”. Em cũng đã mãn nguyện lắm rồi!

Có lẽ không phải anh đã cho em quá ít mà là em đã đòi hỏi quá nhiều!

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 8.1

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s