Ngủ cùng sói – Chương 7.3

Hắn liền hôn cô, vừa cười vừa ôm cô đi ra khỏi phòng karaoke.

“Em xinh đẹp, phụ nữ trên thế giới này chỉ có em là đẹp nhất!”

May nở nụ cười hạnh phúc.

Cô ấy là một cô gái tốt, cô ấy đáng được hưởng hạnh phúc mà cô ấy theo đuổi. Hàn Trạc Thần không chỉ muốn cưới cô ấy, hắn còn muốn thử toàn tâm toàn ý yêu cô ấy. Nhưng thật đáng tiếc, không yêu thì vẫn là không yêu, không thể nào thay đổi được! Cô ấy chưa bao giờ có thể khiến hắn có cảm giác tâm can giằng xé hay muốn bỏ mà không bỏ nổi.

Một số người con gái mà bạn ngỡ họ sẽ ra đi mãi mãi nhưng họ lại quay về. Ngược lại, một số người bạn ngỡ cả đời sẽ không rời xa thì họ lại rời bỏ bạn.

Ngày May rời bỏ hắn, trời cao mây tạnh, khó có được ngày nào trời trong nắng ấm đến như vậy. Hắn nhận được một cuộc gọi, là Cửu Thúc ở Kỳ Dã: “Hàn Trạc Thần, mày mau giao nộp An Dĩ Phong, nếu không đừng trách tao vuốt mặt chẳng nể mũi”.

Giọng nói của Trác Cửu còn cứng hơn cả những lời hắn ta nói. Mới nghe hắn đã biết An Dĩ Phong đã gây ra tai họa lớn.

“Cửu Thúc, việc gì khiến chú tức giận như vậy? Chú nguôi giận, cháu thay mặt chú dạy dỗ nó là được mà.”

“Nó giết con trai tao. Ba giờ chiều nay mày đưa nó đến gặp tao.”

Hắn ngẩn người, vừa mới kịp định thần thì bên kia đã dập máy.

Kỳ Dã là một băng đảng cường thịnh trong giới xã hội đen, thế thực ngang tầm với băng đảng của hắn. Nhưng Trác Cửu đã ở trong giới giang hồ hơn bốn mươi năm rồi,bọn hắn là thế hệ con cháu mới nổi lên, các mối quan hệ vẫn còn kém xa.

Từ trước tới giờ, bọn họ như nước sông không phạm nước giếng, việc ai người ấy lo, bình yên vô sự, có lúc gặp mặt hắn cũng tôn trọng gọi “Cửu Thúc”.

An Dĩ Phong dám giết con hắn ta, rõ ràng là chán sống rồi!!!

Nhìn thấy An Dĩ Phong, Hàn Trạc Thần chỉ muốn phang cho hắn một trận để trút nỗi tức giận trong lòng. Nhưng đánh rồi thì sao? Con trai Trác Cửu cũng không thể sống lại, chẳng giải quyết được việc gì.

“An Dĩ Phong, nếu em không muốn sống nữa thì nhảy lầu đi, đừng có ăn no dửng mỡ.”

“Em biết mình sai rồi, anh Thần, việc này để em tự giải quyết”

“Em định giải quyết thế nào đây? Hắn ta cần cái mạng của em đấy!”

Hắn gia nhập xã hội đen đã hơn ba năm, An Dĩ Phong luôn theo hắn. Hắn luôn coi như anh em. Đương nhiên hắn không thể để An Dĩ Phong đi chịu chết nhưng việc lần này quá nghiêm trọng. Hắn cũng không dám chắc có thể cáng đáng nổi.

“Phong, ta nghe nói là vì nữ cảnh sát đó, đúng không?”

“Vâng.”

“Cô ta rõ ràng muốn hại em. Cô ta là cảnh sát, liệu có tình cảm với em thật không? Cô ta đang lợi dụng em…”

An Dĩ Phong không nói gì, ánh mắt hắn vẫn không chút oán trách, hối hận.

Hàn Trạc Thần châm điếu thuốc, tựa vào chiếc bàn hít một hơi, cuối cùng lòng cũng lắng xuống.

“Anh đã nói trước với em rồi, đừng học đòi người ta mà yêu đương, một khi đã yêu thật thì có nghĩa là một chân đã bước vào cửa quỷ. Chúng ta gia nhập xã hội đen, hôm nay có thể phong lưu hào hoa, ngày mai đã nằm trong quan tài rồi! Tình yêu… chúng ta không thể nắm bắt được!”

“Em cũng hiểu chứ! Anh Thần, anh thử mới biết, cái thứ tình cảm này nó cũng như ma túy ấy, cai không được…”

“Anh không thử yêu nhưng anh từng thử heroin… cai được!” Hắn dừng lại một lúc rồi hít một hơi thuốc. “Lúc cai sống chẳng bằng chết nhưng vượt qua là được…”

“Anh Thần!” An Dĩ Phong quỳ trước mặt hắn, cả đời này An Dĩ Phong mới quỳ lần đầu tiên. “Em chỉ xin anh… việc này đừng dây vào, em không muốn làm liên lụy đến anh.”

“Nếu còn coi anh là anh thì đừng nói những lời này!”

Hàn Trạc Thần rất ít làm phiền tới đại ca, vì An Dĩ Phong nên hắn đi tìm anh cả Lôi nói: “Anh, em muốn đem ít người đi nói chuyện với Trác Cửu”.

“Thần, đã giết con trai của Trác Cửu rồi, mày nói gì cũng không có tác dụng đâu.”

“Nếu hôm nay người Trác Cửu cần là em thì anh có giao nộp không?”

Đại ca lắc đầu.

“Cho nên em cũng không thể…”

“Kể cả mày đem tất cả người đi, kể cả may mắn có thể san phẳng được Kỳ Dã thì  coi như mày tài giỏi sao? An Dĩ Phong có mạng sống, vậy những người anh em khác không có mạng sống sao?”

“Em biết mình phải làm thế nào!”

Lúc hắn chuẩn bị ra khỏi cửa, đại ca gọi hắn: “Mày muốn đem bao nhiêu người thì đem bấy nhiêu. Tao chỉ có một yêu cầu là mày hãy sống mà quay trở lại đây”.

“Anh…”

Hàn Trạc Thần xoay người, nhìn khuôn mặt của anh cả Lôi. Từ khi hắn có vợ, có gia đình, hắn đã thay đổi. Hắn mệt mỏi với cảnh chém chém giết giết trong xã hội đen, bây giờ chỉ theo đuổi một cuộc sống bình lặng, yên ổn.

Anh cả Lôi đã không còn thô bạo, hống hách như trước nữa!

Giây phút này, khi nghe câu nói này của anh cả Lôi, Hàn Trạc Thần mới hiểu có một thứ không hề thay đổi là anh cả Lôi vẫn coi hắn là người anh em.

Anh cả Lôi là người chịu một dao đâm vào lồng ngực, cứu hắn khỏi dao, súng của kẻ khác… Là người đem mấy anh em xông vào phá vòng vây, kéo hắn ra khỏi lưỡi dao điên loạn của kẻ khác… Là người luôn tươi cười đập vào vai hắn, nói với hắn: “Làm anh em chỉ có đời này, không có kiếp sau…”.

“Anh, em sẽ không đánh nhau với bọn chúng, không để cho anh em phải thiệt mạng…”

“Mày vẫn chưa hiểu nguyên tắc của trò chơi này!” Anh cả Lôi phẩy phẩy nhẹ cánh tay. “Đi đi! Nhất định phải sống mà quay trở về đây!”

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 7.3

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s