Ngủ cùng sói – Chương 8.1

Hàn Trạc Thần dẫn An Dĩ Phong đến chỗ hẹn mới hiểu rõ câu nói của Đại ca: “Mày vẫn chưa hiểu nguyên tắc của trò chơi này!”.

Tầng ba của Tửu Lầu chật kín người, trên bàn ăn không có một món nào, chỉ bày đầy vũ khí. Để Trác Cửu không nghĩ hắn đến đây là để liều chết nên chỉ chọn ra mười mấy người cùng hắn đi vào trong, ra lệnh cho những người còn lại tạm lánh đi, không được lộ diện, ngay cả An Dĩ Phong.

Hắn còn đặc biệt căn dặn: “Nếu An Dĩ Phong dám xông tới thì chặt một chân của hắn đi”.

Hắn đã trải qua bao cảnh chém chém giết giết, hắn thực sự đã ngộ ra một chân lý: Những trận quyết chiến trong xã hội đen không phải có nhiều người mới thắng, đem theo bao nhiêu người cũng vô ích, cuối cùng cũng chỉ đâm đầu vào chỗ chết. Vào trong mà hành động thì chỉ có chém lung tung, đao nào chém trúng người mình cũng không biết… Ít người cũng có cái hay của ít người. Trước cái nguy cơ sống hoặc chết thì khát vọng sinh tồn khiến tính chiến đấu được tăng thêm bội phần, đặc biệt là lúc họ hy vọng người ứng cứu bên ngoài sẽ kịp tới.

Ngoài ra, hắn còn làm một việc là gọi điện tới đồn cảnh sát… Đó là cách duy nhất có thể tránh thương vong, mất mát.

Hắn ngồi đối diện với Trác Cửu. Nhìn mái tóc hoa râm, cơ thể tiều tụy và ánh mắt mệt mỏi của hắn ta, Hàn Trạc Thần không muốn nói lời nào.

Mọi người thường nói nỗi đau khổ của một đứa trẻ mất mẹ cũng giống một người già sắp gần đất xa trời mất đi người con duy nhất… Hắn không có con trai nhưng hắn hiểu cảm giác vô vọng khi mất đi người thân là như thế nào. Cảm giác đó giống cuộc đời bỗng không còn ý nghĩa gì nữa, mất đi giá trị để ta vật lộn giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

Nhưng hắn muốn quay đầu cũng không kịp nữa rồi!

“Cửu Thúc, xin đừng quá đau buồn!”

Nước mắt Trác Cửu bỗng dâng trào. Giây phút ấy, trông hắn ta không giống một ông trùm đã từng bôn ba trong giới giang hồ suốt bốn mươi năm trời mà chỉ là một người cha già, cũng giống như hắn, thấy mất đi ý nghĩa của cuộc sống.

“Thần, tao biết việc này không can hệ gì đến mày. Mày giao nộp thằng An Dĩ Phong thì tao sẽ không làm khó mày… Sau này mày có gì cần đến tao, cứ việc nói.”

“Cửu Thúc, con chú đã đi rồi, cho dù chú có băm vằm, chém giết An Dĩ Phong thì con chú cũng không sống lại được nữa!” Hắn cố gắng van nài. “Coi như cháu cầu xin chú, chú cho An Dĩ Phong một con đường sống.”

“Mày đừng có nhiều lời, hôm nay tao nhất định lấy mạng của nó.”

“Chú Cửu, thực lực của chúng ta tương đương, nếu ra tay, hai bên đều tổn thất lớn… Hà tất phải như vậy?”

Trác Cửu tức giận, hất đổ bàn, hét lên, giọng khàn khàn: “Mày không cần phải uy hiếp tao, kể cả ngày hôm nay máu ngập Tửu Lầu này, kể cả cái mạng già này có phải nằm xuống, tao cũng phải để nó đền mạng”.

“Nếu việc hôm nay cháu thay nó chịu tội, chú có nể mặt cháu không?”

“Mày muốn chịu tội thay nó?”

“Hôm nay, cháu và An Dĩ Phong đều do chú định đoạt, cần chân cần tay tùy chú, cháu chỉ xin chú có thể cho nó một con đường sống…”

“Tao nể mặt mày, mày hãy thế mạng cho nó!”

“Chú nói gì ạ?” Hàn Trạc Thần đứng dậy, nghiêng người về phía Trác Cửu. “Chú vừa nói gì?”

Trác Cửu vẫn chưa kịp mở miệng, Hàn Trạc Thần đá thẳng chân đá vào hạ bộ của hắn ta. Trác Cửu vẫn chưa kịp nhổm dậy, Hàn Trạc Thần liền chĩa súng vào đầu hắn ta quát: “Tất cả cấm nhúc nhích, đứa nào dám động đậy tao sẽ bắn đại ca của chúng mày trước”.

Nhìn thấy vậy, không ai dám xông lên. Hắn cúi người, nói với Trác Cửu: “Có phải ông cứ muốn tôi phải nói chuyện kiểu này không?”.

Trác Cửu không chút hoang mang, ngược lại vẻ mặt vẫn thản nhiên: “Mày giết tao thì mày cũng không thoát nổi!”.

“Ít nhất tôi vẫn có cơ hội trốn ra ngoài…”

“Mày có trốn được cả đời được không? Mày không thèm để ý đến chuyện sống chết của đứa khác à?” Trác Cửu nói với một tên thuộc hạ đứng nơi xa: “Gọi điện để con kia cho nó nói lời trăn trối với thằng này”.

“Ông!” Tay Hàn Trạc Thần run lên. Ngón tay hắn cong lại, định bóp cò nhưng cuối cùng lại nới lỏng. “Ông muốn gì?”

“Muốn gái của mày sống sót thì để An Dĩ Phong đến đây.”

Hắn vẫn nắm chặt súng trong tay, đó là quyết định khó khăn nhất trong đời hắn.

“Thần…” Hàn Trạc Thần nghe thấy tiếng gọi khe khẽ vọng đến. Hắn liền cầm lấy điện thoại, giọng nói của cô ấy rất hiền dịu: “Thần, có phải anh không?”.

“Chúng đã làm khó cho anh phải không?”

“Không, họ rất khách sáo với tôi.”

Kẻ cầm điện thoại nói: “Anh Thần, gái của anh đương nhiên chúng em không động tới nhưng nếu hôm nay anh quyết chịu tội thay An Dĩ Phong thì đừng trách chúng em không nể mặt”.

“Mày là cái thá gì, đến lượt mày nói đấy hả?”

“Thần…” May cười nói. “Anh đừng tức giận như thế, bình tĩnh chút đi… Em biết mình phải làm gì, em sẽ không làm liên lụy đến anh đâu.”

“May…”

“Từ ngày đầu tiên quen anh, em đã biết sẽ có kết cục như thế này nhưng em cam tâm tình nguyện.”

“Em đừng làm chuyện ngốc nghếch, hãy đợi tôi, tôi sẽ cứu em.”

“Em có thể hỏi anh vài câu được không?”

“Đến lúc nào rồi, còn hỏi cái gì mà hỏi!”

“Nếu em chết rồi, anh có nhớ đến em không?”

“Có, rất nhớ…”

Hắn không còn nghe rõ tiếng của May nữa, chỉ nghe thấy tiếng ồn ào rồi lại vang lên tiếng của cô ấy: “Các người đừng có đến đây, các người mà còn tiến lên trước một bước, ta sẽ nhảy xuống dưới đó”.

“May! Đừng làm thế… Tôi sẽ đến cứu em ngay.”

“Anh có lấy em không?”

“Lấy, ngày mai lấy! Em đợi tôi, nhất định phải đợi tôi!”

“Thần, em yêu anh, đời này… và cả kiếp sau nữa…”

Hắn nghe thấy tiếng điện thoại rơi xuống đất rồi tắt ngấm.

“May!!!”

Bỗng có hai kẻ xông đến tóm lấy cánh tay hắn, trong tích tắc, hắn quyết định bóp cò…

Hàn Trạc Thần không nhớ hắn đã giết bao nhiêu người. Ngày hôm đó, trước mặt hắn toàn là máu hôi tanh, khắp nơi đều như là máu của May. Khi An Dĩ Phong đến ứng cứu, hắn chỉ có một suy nghĩ, hắn phải lấy cô ấy!!!

Lúc hắn tìm thấy May, cô ấy nằm trên sân thượng, một con dao đã đâm trúng trái tim cô ấy, máu ướt đẫm bộ váy trắng… Lồng ngực cô ấy lạnh ngắt, cũng giống như trong ký ức hắn không còn hơi ấm. Trong tay cô ấy có một tờ giấy. Tờ giấy ấy đã bị nhuốm máu, những nét bút trên nền máu đỏ đã biến thành màu thâm đen tuyệt vọng.

Đó là di chúc cô ấy để lại.

Chỉ cần yêu em một ngày,

Có thể thử yêu em một ngày không?

Không nhất định phải nói lời yêu em, chỉ cần nói một câu: Anh thích em, em cũng đã mãn nguyện lắm rồi!

Có thể thử yêu em một ngày không?

Không cần phải đưa em đi xem cả rừng hoa loa kèn nhện đỏ tươi thắm, chỉ cần tặng một bông hoa hồng, em cũng đã mãn nguyện lắm rồi!

Có thể thử yêu em một ngày không?

Không cần có một buổi hẹn hò lãng mạn, chỉ cần cùng em xem một bộ phim, cho dù có là phim toàn đao súng, chém giết, em cũng đã mãn nguyện lắm rồi!

Có thể thử yêu em một ngày không?

Không cần biết em ngủ ở đâu, chỉ cần trước khi em ngủ, gọi một cuộc điện thoại, hỏi em: “Có nhớ anh không?”. Em cũng đã mãn nguyện lắm rồi!

Có lẽ không phải anh đã cho em quá ít mà là em đã đòi hỏi quá nhiều!

Cơn bão tháng 4 ^^

Thế là cơn bão tháng 4 đã chiếm lĩnh ^^ Giờ các bạn hãy cùng Ad điểm mặt các thành phần “tàn phá túi tiền” này nhé ^^

Bạn “Ngủ cùng sói” trăng trắng xinh xinh đã đổ bộ ngày hôm nay ^^

Còn mang theo món quà là tấm poster cho 20 bạn may mắn ở cả Hà Nội và Sài Gòn nhé :X:X:X

Hai bạn “Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần”“Chuyện tình vượt thời gian” rủ nhau lên thảm… màu nè ^^

  

Trang đầu tiên có màu đẹp lung linh ^^

Và mỗi truyện có 3 trang phụ bản hình minh họa đẹp muốn khóc >”<

Bạn “Kế hoạch hủ nữ” làm biết bao độc giả khóc thét vì mức độ quái chiêu của mình :”>

“Gương kia ngự ở trên tường, thế gian ai đẹp được… dường như ta” :-”

Cơn bão tháng 5 đã đủ làm các bạn choáng váng chưa nhỉ? ^^

Tình dại khờ – Tình yêu rắc rối

(An, nam, 17 tuổi)

Từ khi vào học tại trường trung cấp nghề, không biết do thấy mình đã “lớn” hơn, hay do áp lực học hành đã giảm bớt, tôi luôn cảm thấy tình cảm của mình như một chú ngựa bị tuột dây cương, chỉ muốn bay nhảy tự do khắp chốn.

Bình là mối tình đầu của tôi. Ngay ngày đầu tiên bước vào lớp, vừa nhìn thấy Bình tôi đã bị trúng “tiếng sét ái tình”. Bình dịu dàng, khép kín, hình dáng và tính cách rất giống Lâm Đại Ngọc trong tiểu thuyết Hồng lâu mộng. Ở lớp không phải chỉ có mình tôi thích Bình, nhưng tôi nhận thấy rằng Bình có cảm tình với mình nhất. Điều này mọi người trong lớp cũng đều nhận ra, nói như thằng Lượng, bạn thân của tôi thì: “Khi Bình nhìn An, ánh mắt như có lửa!”. Làm bạn trai của Bình, tôi mới được biết, từ nhỏ bố của Bình đã bỏ đi, chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống, vì thế, Bình rất mong có một người con trai quan tâm, che chở cho mình như thể một người anh. Ban đầu, tôi quyết tâm sẽ yêu thương, chăm sóc Bình, nhưng rồi lâu dần, nhiều khi tôi cảm thấy thật khó chịu trước sự yếu đuối, ủy mị của Bình. Chán ngán, mệt mỏi, tôi quyết định nói lời chia tay. Ngày hôm đó, Bình khóc như mưa, tôi cũng khóc, dù tôi là người chủ động. Vì khi ấy, tôi vẫn phần nào cảm nhận được “sức nặng” của tình yêu.

Sau đó, Bình nhanh chóng có người khác theo đuổi. Tôi cũng muốn tìm một người con gái khác để lấp khoảng trống và rồi tôi quen Phương. Phương rất giống tính tôi, thoải mái và luôn vui vẻ. Bọn tôi rất hợp nhau, tuy nhiên tôi nhận thấy thật khó mà “bồ kết” một cô gái mạnh mẽ như Phương. “Quân sư” Lượng cho rằng, thực ra người mà tôi thích không phải là Phương, mà vẫn là Bình. Tôi không phủ nhận, bởi trong lòng vẫn chưa thể quên Bình.

Theo lời từ “cái lưỡi không xương” của Lượng, thì Bình có đến tìm tôi với mong muốn quay lại, (sau này tôi mới biết hóa ra là nó bịa đặt, vì nó “có thù” với tên đang theo đuổi Bình). Dù sao cũng nhờ nó mà bọn tôi đã “nối lại tình xưa”, cả hai đều có thái độ trân trọng hơn đối với mối tình “tan rồi hợp” ấy. Nhưng thật lạ, tôi nhận ra rằng, Bình đã không còn như ngày xưa nữa, tôi không biết cô ấy nghĩ gì, nhưng tôi thấy quan hệ giữa bọn tôi cứ nửa gần nửa xa, Bình khác trước rất nhiều, thường hay mở lời oán trách, ca thán.

Vốn thích kết bạn, nên trong đám bạn bè của tôi đa phần là bạn gái. Trong một buổi sinh nhật, tôi quen Hồng. Hồng hơn tôi một tuổi, nên tôi gọi là chị. Cô ấy đối xử với tôi rất tốt, quan tâm, chu đáo, tận tình. Rồi một ngày, tôi vô tình đọc được nhật ký của Hồng, trong đó trang nào cũng nhắc đến tôi, có lẽ cô ấy đã “thầm yêu trộm nhớ” tôi! Tôi nghĩ ngợi rất nhiều, rồi tự nhủ, Hồng là chị, không thể yêu được!

Trong khi tôi còn đang rối tinh rối mù trong chuyện tình cảm với Hồng, thông qua Bình, tôi quen Lan. Tiếp xúc nhiều với Lan, dần dần vị trí của Bình trong lòng tôi đã không còn quan trọng như trước nữa. Bạn bè đều cho rằng tôi yêu Lan, chính tôi cũng luôn tự hỏi mình liệu có phải vậy hay không, chỉ biết tôi thường hay nghĩ đến Lan và luôn mong ở bên cô ấy. Một hôm, khi uống rượu đã ngà ngà say, tôi lấy can đảm gọi điện cho Lan dò hỏi tình cảm của cô ấy. Lan không nói có cũng chẳng nói không, chỉ luôn nhắc tôi hãy trân trọng Bình, rồi đại loại là Bình rất đau khổ, rất yêu tôi.

Câu trả lời của Lan khiến tôi vô cùng thất vọng. Nhưng ngày hôm sau, tôi lại nhận được thư của Lan với những điều khác hẳn những lời trong điện thoại. Trong thư, Lan hàm ý khuyên tôi không nên coi tình cảm với Bình là tình yêu, còn nói tôi không phải là người yếu đuối, tin rằng tôi có thể dũng cảm đối mặt với mọi chuyện xảy ra xung quanh mình.

Hiện tại tôi thực sự không biết phải xử trí ra sao với mớ tình cảm “bòng bong” của mình. Tôi hiểu rằng, là một sinh viên trường trung cấp nghề, sau này khi bước vào cuộc sống sẽ chẳng dễ dàng gì, vì thế lúc này nên tập trung vào việc học thì hơn. Biết vậy, nhưng tôi không sao khống chế được tình cảm của mình. Hiện tại tôi vẫn coi Bình là người yêu “chính thức”, tôi không thể thiếu cô ấy được. Nhưng còn tình cảm với Hồng và Lan thì sao? Nhiều lúc tôi thấy rối tung rối mù, liệu tôi có phải là kẻ đa tình hay không? Tôi có bình thường không? Tại sao tôi không thể chung thủy với một người duy nhất?

Tâm lý của An là hoàn toàn bình thường, chỉ có điều khả năng khống chế tình cảm quá yếu, giống như một chiếc ô tô, động cơ rất khỏe nhưng phanh kém vậy. Ở tuổi dậy thì, việc một lúc thích không chỉ một người bạn khác giới là chuyện bình thường, An không phải lo lắng. Có thể người bạn đời sau này của An sẽ không phải là một trong những cô gái hiện tại. Trong tình yêu, đó chỉ là những “trái táo xanh”, chỉ có thể lưu lại dư vị chan chát vì còn quá non mà thôi! An cần nhanh chóng ra khỏi mê cung rối ren của những tình cảm mơ hồ này và tìm những thú vui khác lành mạnh hơn. Cuộc sống ở trường lớp của học sinh, sinh viên vốn có vô vàn niềm vui và kỷ niệm, nếu chỉ quẩn quanh với những chuyện tình cảm nam nữ thì thật là đáng tiếc! Tình yêu có thể mãnh liệt đến nỗi khiến cho nhà vua từ bỏ cả giang sơn, nhưng lại không có khả năng độc lập, mầm tình yêu cần phải được “gieo trồng” trên một nền tảng vững chắc, nếu không sẽ nhanh chóng tàn lụi. Điều cần thiết với An bây giờ là “gạo”, có thế mới “nuôi dưỡng” được tình yêu, nếu không, đến người còn đói, thì tâm hồn đâu mà lãng mạn yêu đương cho được? Vì thế, An hãy mau chóng gác lại chuyện tình cảm, đừng “đùa giỡn với tình yêu” để ảnh hưởng đến việc học tập, cũng như sự nghiệp sau này.

Ngủ cùng sói – Chương 7.3

Hắn liền hôn cô, vừa cười vừa ôm cô đi ra khỏi phòng karaoke.

“Em xinh đẹp, phụ nữ trên thế giới này chỉ có em là đẹp nhất!”

May nở nụ cười hạnh phúc.

Cô ấy là một cô gái tốt, cô ấy đáng được hưởng hạnh phúc mà cô ấy theo đuổi. Hàn Trạc Thần không chỉ muốn cưới cô ấy, hắn còn muốn thử toàn tâm toàn ý yêu cô ấy. Nhưng thật đáng tiếc, không yêu thì vẫn là không yêu, không thể nào thay đổi được! Cô ấy chưa bao giờ có thể khiến hắn có cảm giác tâm can giằng xé hay muốn bỏ mà không bỏ nổi.

Một số người con gái mà bạn ngỡ họ sẽ ra đi mãi mãi nhưng họ lại quay về. Ngược lại, một số người bạn ngỡ cả đời sẽ không rời xa thì họ lại rời bỏ bạn.

Ngày May rời bỏ hắn, trời cao mây tạnh, khó có được ngày nào trời trong nắng ấm đến như vậy. Hắn nhận được một cuộc gọi, là Cửu Thúc ở Kỳ Dã: “Hàn Trạc Thần, mày mau giao nộp An Dĩ Phong, nếu không đừng trách tao vuốt mặt chẳng nể mũi”.

Giọng nói của Trác Cửu còn cứng hơn cả những lời hắn ta nói. Mới nghe hắn đã biết An Dĩ Phong đã gây ra tai họa lớn.

“Cửu Thúc, việc gì khiến chú tức giận như vậy? Chú nguôi giận, cháu thay mặt chú dạy dỗ nó là được mà.”

“Nó giết con trai tao. Ba giờ chiều nay mày đưa nó đến gặp tao.”

Hắn ngẩn người, vừa mới kịp định thần thì bên kia đã dập máy.

Kỳ Dã là một băng đảng cường thịnh trong giới xã hội đen, thế thực ngang tầm với băng đảng của hắn. Nhưng Trác Cửu đã ở trong giới giang hồ hơn bốn mươi năm rồi,bọn hắn là thế hệ con cháu mới nổi lên, các mối quan hệ vẫn còn kém xa.

Từ trước tới giờ, bọn họ như nước sông không phạm nước giếng, việc ai người ấy lo, bình yên vô sự, có lúc gặp mặt hắn cũng tôn trọng gọi “Cửu Thúc”.

An Dĩ Phong dám giết con hắn ta, rõ ràng là chán sống rồi!!!

Nhìn thấy An Dĩ Phong, Hàn Trạc Thần chỉ muốn phang cho hắn một trận để trút nỗi tức giận trong lòng. Nhưng đánh rồi thì sao? Con trai Trác Cửu cũng không thể sống lại, chẳng giải quyết được việc gì.

“An Dĩ Phong, nếu em không muốn sống nữa thì nhảy lầu đi, đừng có ăn no dửng mỡ.”

“Em biết mình sai rồi, anh Thần, việc này để em tự giải quyết”

“Em định giải quyết thế nào đây? Hắn ta cần cái mạng của em đấy!”

Hắn gia nhập xã hội đen đã hơn ba năm, An Dĩ Phong luôn theo hắn. Hắn luôn coi như anh em. Đương nhiên hắn không thể để An Dĩ Phong đi chịu chết nhưng việc lần này quá nghiêm trọng. Hắn cũng không dám chắc có thể cáng đáng nổi.

“Phong, ta nghe nói là vì nữ cảnh sát đó, đúng không?”

“Vâng.”

“Cô ta rõ ràng muốn hại em. Cô ta là cảnh sát, liệu có tình cảm với em thật không? Cô ta đang lợi dụng em…”

An Dĩ Phong không nói gì, ánh mắt hắn vẫn không chút oán trách, hối hận.

Hàn Trạc Thần châm điếu thuốc, tựa vào chiếc bàn hít một hơi, cuối cùng lòng cũng lắng xuống.

“Anh đã nói trước với em rồi, đừng học đòi người ta mà yêu đương, một khi đã yêu thật thì có nghĩa là một chân đã bước vào cửa quỷ. Chúng ta gia nhập xã hội đen, hôm nay có thể phong lưu hào hoa, ngày mai đã nằm trong quan tài rồi! Tình yêu… chúng ta không thể nắm bắt được!”

“Em cũng hiểu chứ! Anh Thần, anh thử mới biết, cái thứ tình cảm này nó cũng như ma túy ấy, cai không được…”

“Anh không thử yêu nhưng anh từng thử heroin… cai được!” Hắn dừng lại một lúc rồi hít một hơi thuốc. “Lúc cai sống chẳng bằng chết nhưng vượt qua là được…”

“Anh Thần!” An Dĩ Phong quỳ trước mặt hắn, cả đời này An Dĩ Phong mới quỳ lần đầu tiên. “Em chỉ xin anh… việc này đừng dây vào, em không muốn làm liên lụy đến anh.”

“Nếu còn coi anh là anh thì đừng nói những lời này!”

Hàn Trạc Thần rất ít làm phiền tới đại ca, vì An Dĩ Phong nên hắn đi tìm anh cả Lôi nói: “Anh, em muốn đem ít người đi nói chuyện với Trác Cửu”.

“Thần, đã giết con trai của Trác Cửu rồi, mày nói gì cũng không có tác dụng đâu.”

“Nếu hôm nay người Trác Cửu cần là em thì anh có giao nộp không?”

Đại ca lắc đầu.

“Cho nên em cũng không thể…”

“Kể cả mày đem tất cả người đi, kể cả may mắn có thể san phẳng được Kỳ Dã thì  coi như mày tài giỏi sao? An Dĩ Phong có mạng sống, vậy những người anh em khác không có mạng sống sao?”

“Em biết mình phải làm thế nào!”

Lúc hắn chuẩn bị ra khỏi cửa, đại ca gọi hắn: “Mày muốn đem bao nhiêu người thì đem bấy nhiêu. Tao chỉ có một yêu cầu là mày hãy sống mà quay trở lại đây”.

“Anh…”

Hàn Trạc Thần xoay người, nhìn khuôn mặt của anh cả Lôi. Từ khi hắn có vợ, có gia đình, hắn đã thay đổi. Hắn mệt mỏi với cảnh chém chém giết giết trong xã hội đen, bây giờ chỉ theo đuổi một cuộc sống bình lặng, yên ổn.

Anh cả Lôi đã không còn thô bạo, hống hách như trước nữa!

Giây phút này, khi nghe câu nói này của anh cả Lôi, Hàn Trạc Thần mới hiểu có một thứ không hề thay đổi là anh cả Lôi vẫn coi hắn là người anh em.

Anh cả Lôi là người chịu một dao đâm vào lồng ngực, cứu hắn khỏi dao, súng của kẻ khác… Là người đem mấy anh em xông vào phá vòng vây, kéo hắn ra khỏi lưỡi dao điên loạn của kẻ khác… Là người luôn tươi cười đập vào vai hắn, nói với hắn: “Làm anh em chỉ có đời này, không có kiếp sau…”.

“Anh, em sẽ không đánh nhau với bọn chúng, không để cho anh em phải thiệt mạng…”

“Mày vẫn chưa hiểu nguyên tắc của trò chơi này!” Anh cả Lôi phẩy phẩy nhẹ cánh tay. “Đi đi! Nhất định phải sống mà quay trở về đây!”

Ngủ cùng sói – Chương 7.1

Chương 7

May không hề thay đổi chút nào, vẫn thích hỏi hắn nhưng câu khó trả lời.

Khi Hàn Trạc Thần vui vẻ, họ thường bông đùa với nhau:

“Chúng ta sinh một đứa con có được không?”

“Không được, có mình cô mà tôi đã chán lắm rồi!”

“Lúc nào thì anh cưới em?”

“…”

“Chúng ta nói chuyện một chút về con cái nhé! Em thấy vấn đề này không khó.”

“…”

“Anh có biết sinh nhật của em là bao giờ không?”

“Lúc nào vậy?” Hắn vừa xem báo vừa tiện miệng hỏi.

“Vào ngày này tháng sau.”

“Ờ!”

Cô giật lấy báo của hắn, bắt hắn phải nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của cô hỏi: “Anh muốn tặng em món quà gì nào?”.

“Cô muốn gì, nói đi.”

“Em nhìn thấy một chiếc nhẫn kim cương rất đẹp, anh có thể tặng em không?”

“Ờ!”

“Ờ là có ý gì?”

“Ờ…” Hắn tiếp tục đọc báo, có rất nhiều thứ thú vị trên báo. “Ngày mười bốn đại triệu tập…”

“…”

“Anh có biết em tên gì không?”

“May.”

“Em nói là tên thật của em cơ!”

“Cô không phải là May à?”

“…”

“Anh có biết em làm gì không?”

“Từ trước tới nay cô không có nghề ngỗng gì à?”

“…”

“Anh có biết em thích cái gì không?”

“Dương cầm.”

“…”

Nhìn mặt cô đầy vẻ bất mãn, hắn như vô tội hỏi: “Tôi lại trả lời sai à???”

“Là anh!”

“…”

Khi Hàn Trạc Thần không vui, họ nói chuyện như thế này.

Chiều tối, hắn lê từng bước chân mệt mỏi về nhà.

“Cuối cùng anh đã về rồi, em đợi anh mãi!”

Cô mặc chiếc tạp dề đai màu phấn hồng, nghe thấy tiếng mở cửa liền vội vàng chạy ra. Người cô có mùi thức ăn, mười ngón tay dính đầy dầu mỡ nhưng bay bổng trên phím dương cầm.

“Ồ!” Hắn vứt chiếc áo nhuốm máu đang cầm trong tay xuống sofa, mệt mỏi ngồi trên sàn nhà, tiện tay vớ lấy gối đệm của sofa đặt sau lưng, đúng vào chỗ vết thương.

Máu không ngừng chảy, hắn đoán chiếc gối đệm màu trắng mà cô ta đã chọn chắc mai phải vứt đi rồi.

May nhìn hắn một lúc, nụ cười dần tắt ngấm.

“Lúc nào anh mới đưa em đi tiệm vàng bạc đá quý?”

“Tôi không rảnh.” Hắn chau mày.

“Anh…” Cô ứa nước mắt nhìn hắn. “Rốt cuộc anh có định lấy em không?”

“Tôi đã nói ta không rảnh mà!”

“Anh có biết hôm nay là sinh nhật em không? Lần trước anh đã đồng ý với em rồi…”

Hàn Trạc Thần vứt cho cô một tấm thẻ ngân hàng.

“Cùng với chị dâu đi mua sắm, thích mua gì thì mua, mẹ kiếp, đừng có phiền tôi!”

Cô khóc. Ngồi xổm trên sàn nhà khóc được một lúc, nhìn thấy hắn chẳng thèm để ý đến mình, cô liền đến ngồi bên cạnh hắn, kéo cánh tay của hắn đung đưa: “Anh đừng giận, em không cần nhẫn nữa… Anh cùng em đi mua một chiếc bánh sinh nhật là được rồi…”.

“Cô đừng có nói luôn mồm như vậy được không? Để tôi yên tĩnh một lúc.”

“Vậy… em đi nấu cơm, chắc anh đói rồi, ăn chút…”

“Cút!”

Cô nhìn hắn, ánh mắt đầy vẻ vô tội, những giọt lệ chực tuôn trào.

“Tôi bảo cô cút đi, có nghe thấy không?! Tôi không muốn nhìn thấy mặt cô.”

Cô ra đi. Lúc đi, cô cởi chiếc tạp dề, lấy tất cả đồ đạc thuộc về mình.

Trước khi bước ra khỏi cửa, cô quay đầu nhìn hắn, có lẽ hy vọng hắn sẽ níu kéo cô nhưng hắn cũng chẳng thèm nói một lời.

Cô ấy bỏ đi rồi, căn phòng chỉ còn mình hắn. Hắn lấy tay ôm mặt, nước mắt lọt qua kẽ tay rơi xuống nền nhà… Cô ấy đâu có biết hắn đã đến tiệm vàng bạc đá quý chọn cho cô một chiếc nhẫn rất đẹp. Vừa mới quẹt thẻ trả tiền xong, đang định cất chiếc nhẫn thì hắn nhận được điện thoại của bố dượng: “Mẹ của con không ổn rồi, bà muốn nhìn mặt con lần cuối…”.

“Ông nói gì?” Chiếc nhẫn trong tay hắn rơi xuống đất, viên kim cương va chạm với nền nhà phát ra thứ âm thanh nghe như tiếng đàn. “Chẳng phải ông nói mẹ chỉ bị viêm màng ruột cấp tính, phải ở trong bệnh viện mấy ngày, không có gì đáng ngại sao?”

“Là ung thư giai đoạn cuối, bác sĩ chẩn đoán bà ấy có thể sống được nửa năm, vậy mà… mới qua một tuần tình hình đã xấu đi…”

“Tôi đến ngay!”

“Con nhanh lên nhé, bác sĩ nói bà ấy chỉ chịu đựng được nhiều nhất là ba mươi phút nữa thôi…”

Hắn lái xe như điên như dại đến bệnh viện. Khi đến một ngã tư, hắn đâm phải một xe tải chở hàng. Hắn vứt lại chiếc xe móp méo, lúc định bắt taxi đến bệnh viện thì mười mấy gã đàn ông cầm dao xông tới…

Mùa đông đó chính là mùa đông lạnh nhất trong đời hắn. Vết thương sau lưng bị gió thổi qua, máu như đông đặc lại thành băng, đau đến tê dại.

Hắn chạy không biết mệt mỏi, không phải vì đằng sau có người cầm dao đuổi theo giết hắn mà vì hắn muốn gặp được người hắn yêu thương nhất. Bà đang nằm trong bệnh viện đợi hắn, đợi nhìn mặt hắn lần cuối.