Ngủ cùng sói – Chương 7.2

Cuối cùng hắn cũng thoát khỏi đám người đó, lúc hắn cướp được một chiếc xe máy phóng đến bệnh vện thì mẹ hắn đã nhắm mắt. Bố dượng hỏi hắn: “Sao bây giờ con mới tới?”. Hàn Trạc Thần nhìn hắn gào lên: “Tôi bị người ta đuổi giết, ông có biết không!!!”.

“Bà ấy đã gắng gượng trong ba giờ, vừa mới ra đi… Bà ấy đợi con mãi!”

“… Mẹ, con sai rồi!”

Hắn quỳ trước giường của mẹ, ấp đầu vào lòng mẹ đã lạnh ngắt. Trong ký ức của hắn không còn chỗ cho sự ấm áp nữa…

“Mẹ, con xin lỗi! Con đã không chăm sóc mẹ tử tế, không nghe lời mẹ trở thành một người tốt, không thực hiện mong ước của mẹ, làm một cảnh sát…”

Bố dượng vỗ vỗ vào vai hắn, ngậm ngùi nói: “Bố đã nói hết với bà ấy rồi, bà ấy cứ nhìn ra ngoài cửa mãi. Bà ấy nói… là bà ấy có lỗi với con, là bà ấy đã hại con…”.

“Mẹ!” Hàn Trạc Thần mở tấm chăn trắng phủ trên người mẹ hắn ra, nắm chặt lấy bàn tay đã không còn hơi ấm. “Mẹ đi rồi, con sống còn có ý nghĩa gì nữa…”

Từ khi hắn đuổi May đi, cô ấy không bao giờ quay trở lại nữa. Hàn Trạc Thần vẫn sống như vậy, làm những việc hắn không muốn nhưng vẫn phải làm, sống những ngày hắn không muốn nhưng vẫn phải sống. Bỗng hắn nhớ đến May, cảm thấy cuộc đời này thật buồn cười. Có lẽ cô ấy sẽ không biết rằng đời này kiếp này hắn không bao giờ quên ngày sinh nhật của cô ấy vì sinh nhật cô ấy cũng chính là ngày giỗ mẹ của hắn…

Một tháng sau, hắn cùng đại ca, cô vợ mới cưới gắn bó như keo sơn Yến Nhĩ, và An Dĩ Phong đang buồn bực suốt cả tối ở trong phòng karaoke yên tĩnh uống rượu, nói chuyện.

“Sao thế?” Hắn hỏi An Dĩ Phong.

An Dĩ Phong nhấc cốc rượu lên, một hơi uống cạn. “Em chưa bao giờ gặp phải cái hạng đàn bà như vậy. Sáng sớm em dậy đến gặp cô ấy để bày tỏ lòng mình, em phải thề non hẹn biển cả buổi sáng, tình cảm chân thành đến nỗi em còn thấy cảm động. Cô ấy không nói một lời thì thôi vậy mà cô ấy còn gọi điện cho trụ sở chính của cô ta nói rằng: “Tôi gặp một bệnh nhân bị thần kinh phân liệt, xin lập tức cho người đến đưa anh ta vào bệnh viện tâm thần để giám định bệnh tình, tránh gây hại cho người khác! Địa điểm là…”.”

Hàn Trạc Thần nói: “Cô ấy không đưa em vào nhà lao là may rồi đấy!”.

“Em không tin là mình không thể làm cho ý chí sắt đá của cô ấy lay chuyển.”

Hàn Trạc Thần đá vào chân An Dĩ Phong một cái.

“Mẹ kiếp, em hãy giống đàn ông chút được không? Em cưa con cảnh sát làm gì? Sớm muộn cũng tự cho tay vào còng.”

An Dĩ Phong nâng cốc rượu lên rồi lại đặt xuống, nói rất to: “Thằng An Dĩ Phong này mà không chinh phục được cô ấy thì sẽ thi vào trường học viện cảnh sát. Cuộc đời em chỉ dành cho cô ấy thôi!”.

“Được đấy!” Hàn Trạc Thần vỗ vỗ vai An Dĩ Phong, cười nói. “Ạnh muốn thi vào học viện cảnh sát từ lâu lắm rồi, chúng ta cùng đi thi, mẹ kiếp, đợi khi anh làm cảnh sát rồi thì ngày nào cũng…”.

“Chúng mày thôi đi!” Đại ca vẫn đang đắm đuối với cô vợ yêu, giữ chặt bàn tay cô ấy, giờ mới chợt nhận ra sự tồn tại của bọn họ, mở miệng nói: “Cả hai đều đi làm cảnh sát thì cái xã hội này loạn đến mức nào nữa!”.

“Hai chúng em làm sao chứ?” Hàn Trạc Thần nói. “Nếu hai chúng em mà làm cảnh sát thì nhà tù chắc chắn phải xây rộng hơn ấy chứ!”

“Có hoài bão lớn đấy! Kiếp sau hẵng thực hiện…” Đại ca nhìn An Dĩ Phong nói tiếp: “Phong, mày hãy sớm cắt đứt với cô cảnh sát đó đi, cứ quấn quýt lấy cô ta như vậy không tốt đẹp gì cho mày đâu!”.

“Đại ca, em sẽ tự cân nhắc.”

“Em tự cân nhắc?” Hàn Trạc Thần ôm lấy vai An Dĩ Phong, nói những lời thấm thía. “Thời buổi này chơi cái gì chẳng xong, em lại học đòi yêu đương… muốn học thì hãy tìm tấm gương sáng ngời như anh mà học…”

Hắn giả như không nhìn thấy cái nhìn chết người của đại ca, giơ tay vẫy người phục vụ phía đối diện.

“Tìm cho hai người đẹp… thân hình phải chuẩn nhất đấy…”

Ba phút sau, hai cô gái với thân hình tuyệt đẹp vào phòng họ.

Hắn vừa mới ôm lấy một em, ánh mắt đang đo vòng ba của cô ta, bỗng cảm thấy có một luồng sát khí ập đến, ngước mắt nhìn lên chỉ thấy An Dĩ Phong cười híp cả mắt. Hắn vội quay đầu nhìn. May đang đứng ở cửa, vận bộ váy dài màu xanh nhạt để lộ một thân hình gầy gò, ốm yếu.

Cô ấy nhìn người con gái trong lòng hắn, lạnh lùng nói: “Xin lỗi, nhường chỗ cho một chút, đây là chỗ của tôi”.

Hàn Trạc Thần từ từ buông lỏng đôi tay đang ôm cô gái kia, hất hất cằm ra hiệu cho cô ta.

Cô gái kia hiểu ý liền đứng dậy, trước khi đi còn hôn lên má hắn, ỏn à ỏn ẻn nói: “Rảnh lại gọi nhé!”.

“Không cần đâu, cảm ơn!”

Khi hắn vừa dứt lời, An Dĩ Phong chẳng giữ chút thể diện gì cho hắn, cười hô hố trông đáng ghét đến mức hắn chỉ muốn cầm chai rượu đập vào cái mặt đang cười nhăn nhở kia.

Hàn Trạc Thần châm điếu thuốc, nhả khói thì thấy khuôn mặt May đầy vẻ kinh ngạc.

“Anh hút thuốc từ lúc nào vậy?”

Cô ấy không biết hắn biết hút từ lâu nhưng trước đây cai nghiện đã cai cả thuốc.

Bây giờ hắn lại hút, cảm thấy khoan khoái. Chất nicotine có thể làm tê dại bao nỗi phiền muộn, khổ đau không thể hóa giải… Đặc biệt là lúc nửa đêm, hắn hút hết điếu này đến điếu khác mới có thể trút ra những áp lực dồn nén và mâu thuẫn giằng co trong lòng, mới có thể tự nhủ với bản thân: “Ta vẫn là Hàn Trạc Thần của trước đây, ta không hề thay đổi…”.

“Sao lại trở về?” Hàn Trạc Thần tựa người vào sofa, nghiêng mặt nhìn cô. “Tôi không hiểu người như tôi còn có gì đáng để cô lưu luyến?”

“Vì anh chưa bao giờ nói sẽ không lấy em…” Cô lặng lẽ đứng trước mặt hắn, nơi đáy mắt chưa bao giờ ánh lên sự quyết tâm đến như vậy. “Em biết vấn đề này em đã nói không ít lần, thực ra mỗi lần em đều muốn nghe anh trả lời rằng anh không muốn lấy em mà chỉ muốn chơi bời thôi, em đừng có ngây thơ.”

“Sao cô không nói sớm? Tôi không muốn lấy cô…”

“Em biết anh có thể lấy em, anh sẵn sàng chịu trách nhiệm với giây phút nông nổi ấy cho dù anh không yêu em. Anh rất nghĩa khí, trọng tình cảm, có trách nhiệm và nguyên tắc. Người đàn ông như anh đáng để một người con gái yêu anh trọn đời.”

“Tôi là thằng khốn nạn, lòng lang dạ sói.”

“Không phải, anh có tình cảm với em, anh chưa bao giờ trói buộc tự do của em, em muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, chỗ bên cạnh anh vẫn dành cho em, cho dù em có đi bao lâu… Anh luôn chửi em không phải vì anh ghét em mà chỉ muốn em giận mà bỏ đi… Anh không muốn em vì anh mà lãng phí tuổi xuân, anh hy vọng em có thể tìm thấy hạnh phúc của chính mình, có đúng không?”

“Sau khi cô rời bỏ tôi ra đi đã đổi gien rồi à? Lần đầu tiên hỏi một vấn đề rất có chiều sâu đấy!”

“Thần, em nguyện vì anh mà thay đổi, những yêu cầu của anh em sẽ làm được, em chỉ xin anh đừng tìm cách chọc giận em, hãy để em được ở bên cạnh anh, được không?”

Nước mắt ứ đọng trong đôi mắt May. Mỗi lần nhìn thấy nước mắt của cô ấy, hắn thấy đau lòng như muốn nổ tung.

“Đừng khóc, nhất định không được khóc đấy!” Hắn đứng dậy, ôm lấy bờ vai gầy guộc của cô, dỗ dành. “Cô gái xinh đẹp ban nãy đã bị em đuổi đi mất rồi, tôi còn chưa khóc, em khóc cái gì thế!”

May đang khóc hóa cười, ôm lấy eo hắn, chu miệng nói: “Cô ấy đâu có đẹp bằng em”.

Hắn ngắm nghía khuôn mặt của cô, gương mặt trái xoan đúng tiêu chuẩn của phụ nữ phương Đông, đôi mắt to tròn vẫn còn vương nước mắt, đôi môi căng mọng đang chu lên trông rất gợi cảm.

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 7.2

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s